Thiên Tống

Chương 175: Võ cử kinh biến (Hạ)


Cao Cầu làm Thái úy, cấm quân Đông Kinh múa may đều là làm dáng, cùng nhau hô khẩu hiệu cùng nhau múa đao vô cùng đẹp mắt. Sau đại hội thể dục thể thao Dương Bình, cấm quân Đông Kinh mới bắt đầu làm chuẩn theo hai lộ quân Đông Tây.

Vấn đề là thể chất binh sĩ là một tiêu chuẩn rất lớn cân nhắc thực lực trong quân Tống. Người Tống thiếu chiến mã, cho nên thể chất bộ binh tỏ ra càng quan trọng hơn.

Vì vậy ngày võ cử đầu tiên cho dù là đã xong, mười chỉ đi ba, điều này làm cho rất nhiều người đều cho rằng nhóm quân nhân này tố chất cũng không tệ. Dựa theo ý của Âu Dương, vì bảo đảm công bình.

Tất cả cử tử toàn bộ một gian mà ngủ, thức ăn cung ứng một ngày ba bữa. Do cấm quân Đông Kinh phụ trách quản lý. Bất luận kẻ nào không được đập cửa quấy rầy người khác nghỉ ngơi.

Cách này của Âu Dương cũng không phải là không băn khoăn, lúc trước văn cử võ cử, trước sau trong khoa cử đều có một chút người khôn vặt thắp đèn cầu kiến, suy tính vì con đường làm quan tương lai có thể kết giao thêm vài tri kỉ.

Thậm chí trước khoa cử xảy ra chuyện say rượu không cách nào tham gia thi cử. Có vài người tất nhiên cũng sẵn lòng thêm vài bằng hữu, nhưng có số người thì lại vấn đề mặt mũi, miễn cưỡng tiếp đãi khách mà thôi.

Bên Đồng phủ này, Đồng Quán, Hàn Thế Trung cùng Âu Dương Chính đang thảo luận, Cửu công công đích thân tới hiện trường. Ngự Sử đài cũng phái người đến giám thị hội nghị lần này.

Hàn Thế Trung nói trước:

” Trong ba người này mạt tướng cảm thấy Mộc Thạch có điểm quái dị. Từ trên lý lịch thấy, người này cũng có kinh nghiệm binh nghiệp, nhưng dưới mặt trời gay gắt lại thẳng như tùng, hiển nhiên là có kinh nghiệm huấn luyện nhiều năm. Hắn trả lời tinh tế, không phải người từng tòng quân thì không thể làm được, người này là người huyện Dương Bình, Âu đại nhân kính xin để tâm.”

” Không có vấn đề, hạ quan đã phái người trở về Dương Bình điều tra tổ tông mười tám đời của người này.”

Đồng Quán gật đầu nói:

” Còn có Nhạc Phi, hiển nhiên là từng tập võ. Người đề cử giới thiệu nhìn ra, hắn mười hai tuổi, một thương trong tay, vô địch một huyện. Nhân tài bậc này dường như đưa ra biển có chút lãng phí. Nếu quả thật có bản lãnh như thế, nương tựa dưới trướng Hàn tướng quân, đợi một thời gian, tất nhiên là một viên mãnh tướng.”

Âu Dương nói:

” Mãnh tướng càng dũng mãnh, nhiều nhất một người đánh mười người. Quận Vương mang binh nhiều năm, cũng là bày mưu nghĩ kế, uy danh truyền xa.”

Đồng Quán cười nói:

” Chê cười rồi. Như Âu đại nhân nói, chúng ta chọn soái trước, sau chọn tướng. Nếu như thật sự để một soái xông vào trận địa địch, vậy thì ai sẽ chỉ huy binh mã.”

Cửu công công một bên xen vào:

” Lý Bảo thì sao?”

Sử viết, Lý Bảo, sinh mất không rõ, năm 1139 cũng chính là vài chục năm sau tập hợp dân chúng kháng Kim. Có uy vọng này phỏng chừng hẳn là ít nhất là trung niên. Sau khi thất bại nương tựa Nhạc Phi, được bổ nhiệm làm thông lĩnh lộ Hà Bắc.

Nói rõ hắn có tuổi nhất định. Kim đế Hoàn Nhan Lượng chia binh bốn lộ quy mô tấn công Tống, trong đó từ đường biển binh 7 vạn, chiến thuyền hơn 600 chiếc, ý đồ đánh chiếm Lâm An. Lý Bảo được phong làm phó tổng quan Mã Bộ quân lộ Chiết Tây, dẫn thủy quân 3000 người, chiên thuyền 120 chiếc đón đánh soái thuyền quân Kim.

Giao Tây hiện đội tàu quân Kim đang bỏ neo tránh gió, hắn lợi dụng quân Kim không thiện thuỷ chiến, nhược điểm chiến thuyền buồm mỡ dễ đốt, thừa lúc quân Kim không chuẩn bị, mượn nhờ gió nam, dùng các loại binh khí như hỏa tiễn, hỏa pháo sử dụng hỏa công, sau đó dùng đoản binh đánh nhau kịch liệt, nhất cử toàn diệt soái thuyền quân Kim.

Về sau không hỏi chính trị, không người hãm hại, chết già. Có thể nói người này là hải chiến đệ nhất nhân Trung Quốc, thực lực cách xa như thế, hơn nữa còn đạt được chiến tích toàn diệt, cuối cùng gián tiếp bức tử Kim hoàng.

” Theo như hôm nay mà thấy, người này biểu hiện không kém hơn hai người kia.”

Ba người sau khi ngẫm lại, Hàn Thế Trung hạ quyết định nói:

“Thấy người đề cử nói, người này rất có khí tiết, lúc tham gia quân ngũ ở tào vận tư, cấp trên ra lệnh cho hắn gác hai ngày, hắn không chỉ có tuân thủ không lười biếng hơn nữa quan trọng nhất là hắn không hỏi vì sao phải gác hai ngày. Tính tình người này mạt tướng rất là thưởng thức.”

” Hàn Tướng quân, ngươi muốn vớt lấy người sao?”

Âu Dương cười:

” Hai vị, nếu các ngươi muốn vớt người, các ngươi sẽ vớt người nào?”

Hàn Thế Trung nói:

” Lý Bảo, người này tính tình xứng đáng làm một viên mãnh tướng. Trung với cương vị công tác, để chỗ nào cũng đều yên tâm.”

Đồng Quán cười nói:

” Vậy bổn vương chỉ có thể chọn Nhạc Phi. Với võ nghệ như thế, phái đi làm tướng, lúc đánh địch có thể có bất ngờ thần kỳ, vai trò của hắn không thể đo lường được.”

Âu Dương nói:

” Vậy Mộc Thạch kia không ai muốn sao?”

Hàn Thế Trung nói:

” Người này vẫn chưa hiểu rõ, nhưng tính cách của hai người Nhạc, Lý thể hiện trên giấy rất sôi nổi. Nếu ta với Quận Vương không nhìn lầm, Mộc Thạch giấu diếm kinh nghiệm binh nghiệp rất có khả nghi.”

” Ừ, người đề cử viết chính là huyện nha…”

Âu Dương đứng lên nói:

“Vậy đi, ta sẽ đi hỏi thăm vị Mộc Thạch này.”

” Cũng tốt.”

Hàn Thế Trung nói:

” Có điều để phòng ngừa vạn nhất, đại nhân vẫn nên mang theo thị vệ.”

” Được.”

Tuy rằng ba người đều không nói, nhưng đều nghi ngờ người này có thể là mật thám. Sau khi Dương Bình phát triển, người muôn hình muôn vẻ từ các nơi tăng thêm rất nhiều. Không giống những địa phương khác, người nào mới đến mấy bà tám truyền tai nhau rồi ai cũng biết. Dương Bình có nạn dân, người mới đến ngược lại là một chuyện rất bình thường.

Cửu công công nói:

” Chúng ta cùng đi với Âu đại nhân chứ?”

Hắn có mang theo hai gã nội vệ võ công tốt, hơn nữa lại nói hắn xuất cung mục đích chính là Triệu Ngọc muốn hắn hiểu rõ ba người này. Lúc trước bởi vì cấm quân đóng cửa, mình không thể không biết xấu hổ đi quấy rầy. Bây giờ Âu Dương đã đề xuất, hắn đương nhiên sẽ có hứng thú.

Chỗ nghỉ ngơi của các võ sĩ chính là mượn sương phòng để đó không dùng ở cung Ðông Đức vùng ngoại ô. Âu Dương cùng với Cửu công công đến, thủ vệ còn không cho tiến vào. Mãi đến khi Âu Dương đưa ra thủ dụ của Triệu Ngọc, lại thêm Chỉ Huy Sứ cấm quân nhận ra đúng là Cửu công công, lúc này mới cho đi vào. Cửu công công cười đắc ý:

” Âu đại nhân, chúng ta đôi khi có thể so với ngươi có mặt mũi hơn.”

” Đa tạ Cửu công công.”

Nói nhảm, ngươi đi Dương Bình xem thử, ngươi nếu có thể mượn được một đồng tiền coi như ngươi lợi hại.

Hơn mười mấy sương phòng sắp xếp chỉnh tề, trên cửa treo bài tử, ngoài cửa mỗi phòng đều có một cấm quân đang đứng thẳng. Lần này phô trương có thể thấy được triều đình vô cùng xem trọng lần thi võ này. Cấm quân tránh ra, Âu Dương gõ cửa:

” Mở cửa”

“…”

Bên trong không có thanh âm.

Cửu công công hỏi:

” Có thể nào đang ngủ hay không? Nếu không ngày mai rồi lại nói sau?”

” Mở cửa”

Âu Dương tăng thêm âm lượng, các sương phòng xung quanh có không ít người vươn đầu ra xem, nhưng sương phòng đánh số 197 này vẫn không có một điểm động tĩnh nào cả.

Âu Dương hỏi cấm quân:

” Người bên trong đã rời khỏi rồi sao?”

Cấm quân trả lời:

” Hồi bẩm đại nhân, không có. Có điều sau khi dùng xong bữa tối thì vẫn không có ra ngoài.”

Có điểm kỳ quặc, Âu Dương phất tay, hai gã nội vệ hiểu rõ, một tên nội vệ tay nắm lấy chuôi đao, một tên khác trực tiếp nhấc chân đá văng cửa ra. Trong sương phòng vô cùng đơn giản, chỉ có một cái giường, một cái bàn, một cái ghế, trên bàn có một chút phẩm hóa trang mà người hành tẩu giang hồ thường dùng. Trong sương phòng không khí có chút oi bức, nhưng trên giường lại có một người dùng chăn bông bó chặt thân thể mình, chỉ chừa cái đầu lộ ra ở bên ngoài.

” Có phải là ngã bệnh?”

Âu Dương nhìn Cửu công công, cũng khó nói. Tuy rằng lúc trước ít người chóng mặt, nhưng sau khi trở về không ít người đều có dấu hiệu bị cảm nắng. Nơi này cũng đã an bài thái y.

Cửu công công gật đầu, một tên nội vệ tiến lên, nhẹ nhàng giật cái chăn mấy cái, nhưng bị người nắm lại. Quay đầu lại nhìn Âu Dương một cái, Âu Dương gật đầu, nội vệ dùng lực kéo chăn mền xuống. Nhưng không ngờ, người trong chăn sức lực không nhỏ, nội vệ kéo như vậy không ngờ lại không có suy suyển tí gì.

Bởi vậy ai cũng nhìn ra có điều không đúng, hai gã nội vệ lập tức tuốt đao ra khỏi vỏ. Ngoài cửa cấm quân đã ra cảnh báo, lập tức có cấm quân tuần tra ở bên ngoài đợi lệnh.

Lúc này, người trên giường đột nhiên ngồi dậy, rồi sau đó chăn bị nhấc lên, vẻ mặt lo lắng nhìn Âu Dương.

Âu Dương vừa thấy, suýt nữa hôn mê. Thượng Đế ơi… Đầu năm nay thật là chuyện gì đều có thể xảy ra. Chẳng hạn như mình xuyên qua, chẳng hạn như người này thế nhưng lại là… Lão bà của mình. Họ Lương tên Hồng Ngọc.

Lương Hồng Ngọc sao lại ở nơi này? Đương nhiên là sẽ ở nơi này. Nàng đã sớm biểu đạt lý tưởng của mình với Âu Dương là muốn kiếp sống trên ngựa chiến. Mà còn triều đình lần này tổ chức thi tuyển võ tướng đã sớm khiến lòng nàng ngứa ngáy khó nhịn. Vốn cũng không dám đi, về sau không biết như thế nào nghe xong chuyện xưa về Hoa Mộc Lan càng nghĩ càng có đạo lý. Lại thêm Âu Dương thường xuyên nói người phải có lý tưởng, phải sống có giá trị của mình vân vân, vì vậy liền cắn răng liều mạng làm luôn.

Cửu công công trầm mặt nói:

” Âu đại nhân, ngươi có phải nên cho chúng ta một lời giải thích hay không?”

” Chuyện này… Ha ha, hiểu lầm, đều là hiểu lầm.”

Âu Dương mồ hôi đổ như thác nước Lư Sơn, bà cô ơi có gì cứ nói thẳng chứ, chẳng lẽ ngươi liền chắc chắn ta sẽ không đáp ứng sao? Tuy rằng lần này thi võ không có nói rõ con gái không thể tham gia, nhưng lúc này thay đổi dung mạo đi tham gia khoa cử là tội lớn. Cứ hết phiền toái này đến phiền toái khác sao ngài không lo lo lắng lắng một chút chứ?

” Hiểu lầm?”

Cửu công công nói:

” Lời này giữ lại nói với Hoàng thượng đi. Âu đại nhân, Âu phu nhân, mời lên xe ngựa.”

Lương Hồng Ngọc khiếp đảm nói:

” Quan nhân…”

” Ngươi không suy nghĩ đến hậu quả sao.”

Âu Dương thở dài, cũng là một thanh niên không đến hai mươi tuổi, đặt mình trong hoàn cảnh người khác tuổi này bản thân chính mình chắc là không biết nghĩ đến hậu quả là cái gì. Nếu không cũng sẽ không bị người ta lừa gạt đi nằm vùng. Lúc trước trên phim ảnh đã thấy nhiều, thú vị còn rất kích thích. Âu Dương cười khổ:

” Ngươi nói chuyện này truyền đi có phải là giai thoại hay không, hay là trò chê cười?”

Hắn đương nhiên biết rõ Lương Hồng Ngọc là nữ nhân có lý tưởng, ở bên tai mình nói không dưới một nghìn lần rằng việc duy nhất muốn làm là lãnh binh đánh trận. Hắn vẫn luôn không để ở trong lòng, dù sao cũng là nữ nhân phong kiến, hơn nữa lại nói còn đã kết hôn, không có làm cho bụng nàng lớn thật là một chuyện vô cùng sai lầm.

Chuyện này có bao nhiêu phiền toái? Hẳn là vô cùng phiền toái. Mới vừa thoát khỏi ảnh hưởng tiêu cực từ việc mình chưởng binh, lại không ngờ lão bà của mình lại chạy đến hạm đội chủ tướng. Phiền toái nhất là biết giải thích thế nào với Hoàng đế đây? Nói không cẩn thận để lão bà chạy ra ngoài? Đây đối với Âu Dương mà nói tuyệt đối không phải là câu chuyện được mọi người ca tụng gì, mà là trò cười. Đương nhiên, Âu Dương không quan tâm nhưng ngươi không quan tâm không có nghĩa là bọn quan viên không quan tâm. Âu Dương ruồi bọ có nhỏ đi nữa cũng là sĩ tộc, sĩ tộc sẽ không thể nhìn được loại chê cười này.

” Hồng Ngọc không có nghĩ nhiều như vậy. Thực xin lỗi quan nhân.”

Lương Hồng Ngọc cũng biết là lần này chơi bị lớn. Có điều lần đó nàng không phải cũng đã chơi lớn hay sao?

Triệu Ngọc đêm khuya bị đánh thức, vốn rất không vui. Nhưng nghe nói chuyện này xong, nhìn hai người dưới điện cũng là không biết nên khóc hay cười. Âm thầm bội phục khí phách của Lương Hồng Ngọc, có sự quyết đoán như mình lúc quyết định soán vị năm đó. Khuỷu tay Triệu Ngọc chống long ỷ, tay đỡ đầu:

” Trẫm còn tưởng có phải là có người tạo phản ở Đông Kinh hay sao mà có người to gan quấy rầy trẫm như vậy. Không nghĩ tới là đôi uyên ương nhà các ngươi…”

Cửu công công vội nói:

” Hồi bẩm bệ hạ, chuyện này nếu không giải quyết tốt, kỳ thi võ ngày mai khó có thể tiến hành.”

” Không trách ngươi, trong cung cô tịch, có chuyện này giải sầu thật cũng không tệ.”

Triệu Ngọc nói:

” Âu Dương, ngươi nói trước đi.”

“Người xưa nói, người không phải là thánh hiền, ai có thể không sai lầm. Phu nhân vi thần lại là thành phần khó nuôi nhất trong lời thánh nhân kia…”

” Hừ cái gì tiểu nhân và nữ nhân là hai người khó nuôi nhất. Hỗn trướng!”

Triệu Ngọc nói:

” Lương Hồng Ngọc dám một mình tòng quân nhập ngũ lá gan này trẫm bội phục. Với tiểu nhân có quan hệ gì sao? Chẳng lẽ ngươi cho rằng trẫm chính là tiểu nhân sao? Hay là cho rằng cấm quân tướng lĩnh đều là tiểu nhân?”

” Vi thần là tiểu nhân.”

Âu Dương đổ mồ hôi, đây là do Khổng Tử nói, ngươi đi tìm người ta mà hỏi đi.

” Không nói với ngươi. Lương Hồng Ngọc, ngươi nói, ngươi vì sao phải một mình tham gia thi võ?”

Lương Hồng Ngọc nói:

” Thiếp thân tổ tiên đều là tướng lĩnh của Đại Tống, tằng tổ phụ, tổ phụ, phụ thân, huynh trưởng nhiều thế hệ đều làm tướng. Bởi vì gia phụ phạm tội, Lương gia chỉ còn lại một mình thiếp thân. Thiếp thân là thân nữ nhi, lại là phụ nhân. Quan nhân đối đãi với thiếp thân rất tốt, vốn không dám vọng tưởng. Chỉ trách thiếp thân nhất thời hồ đồ, lúc này lại tiếp xúc với tuyển võ, thiếp thân trằn trọc nhất thời bị xung động, xin bệ hạ thứ tội.”

Âu Dương nói:

” Bệ hạ niệm tình vi phạm lần đầu, không bằng phạt ít tiền.”

Vấn đề mà có thể dùng tiễn để giải quyết thì không còn là vấn đề nữa.

Triệu Ngọc không để ý tới, hỏi Cửu công công:

” Lương Hồng Ngọc tham gia thi tuyển biểu hiện như thế nào?”

” Hồi bẩm bệ hạ, chủ phó giám khảo rất khen ngợi.”

Cửu công công trả lời.

Triệu Ngọc nói:

” Âu Dương, ngươi thường nói công chính công bằng đối đãi với mọi người. Trẫm bây giờ phân tích với ngươi, Lương Hồng Ngọc có ba chuyện không nên, một là không nên giấu diếm phu quân, hai không nên sửa đổi dung mạo, ba không nên giả tạo công văn. Trẫm nói có lý không?”

“Có lý.”

” Hai với ba này đều là chuyện thuộc về luật pháp. Dựa theo pháp luật, Âu Dương ngươi xem tiền tài như cặn bã, trẫm cũng không muốn truy cứu. Nhưng điều thứ nhất thì như thế nào đây? Nhà bất hòa, nước không thịnh vượng, đây là Âu Dương ngươi nói nếu trẫm dung túng thì các nhà khác ở Tống phải làm sao? Làm một người phụ nữ lại không tòng phu tòng tư mà lại tham gia thi võ. Ngươi nói lần này phải xử thế nào?”

Âu Dương chỉ có thể nói:

” Xin bệ hạ chỉ rõ.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.