Má Lăng Xuân Nê ửng đỏ, khẽ nói: “Gần đây ta mới lọt vào mắt xanh của hắn, hôm nay hắn đưa ta rời thành cũng không phải là hảo tâm gì, cho nên cố tình tránh mặt mọi người vì vậy không có ai biết được quan hệ giữa ta và hắn.
Thẩm Thạch chậm rãi gật đầu, trầm ngâm một lát, nhìn vẻ thê thảm chật vật của Lăng Xuân Nê, có chút do dự nhưng sau cùng cũng lấy ra một chiếc áo dài trong túi Như Ý, ném cho Lăng Xuân Nê bảo:”Cô mặc tạm vào che thân đã”
Lăng Xuân Nê vội vàng nhận lấy, chẳng qua khi cử động liền lộ ra những mảng da thịt trắng nõn, đẫy đà, Thẩm Thạch xoay người qua một bên, chỉ nghe tiếng quần áo loạt xoạt sau lưng, một lát sau, mới quay lại.
Bộ y phục này hàng ngày Thẩm Thạch vẫn mặc, vóc người hắn lại lớn hơn, nên khi Lăng Xuân Nê mặc vào trông có vẻ thùng thình, may mắn là Lăng Xuân Nê có một thân hình đầy đặn cho nên dù tay áo cùng vạt áo có dài hơn chút đỉnh nhưng tổng thể cũng không đến mức quá kỳ cục, miễn cưỡng cũng có thể gọi là vừa người.
Sau khi mặc y phục vào, Lăng Xuân Nê hơi chỉnh trang lại nhan sắc, vuốt lại mái tóc rối, dung nhan lại càng thêm phần kiều mị mê người, ánh mắt nàng nhìn Thẩm Thạch cũng ôn hòa hơn một chút. Có lẽ vì ánh mắt của Thẩm Thạch không hề giống với đa số nam nhân khác, không hề có lửa dục khiến nàng cảm nhận được một chút yên tâm.
Bất quá hôm nay trên Đại Phong Nhai này nàng đã bị kinh hãi, Lăng Xuân Nê hiển nhiên vẫn còn sợ, lúc này nhìn mặt trời dần lặn xuống phía tây, nàng cẩn thận hạ giọng nói với Thẩm Thạch:
“Tiền bối, Ngài…Ngài bây giờ có muốn về thành không?”
Thẩm Thạch trầm ngâm một lát rồi khẽ gật đầu, tiếp tục đợi ở Đại Phong Nhai xem ra cũng không có ý nghĩa gì, thu hoạch thật sự không lớn, cái con Tiểu Hắc Trư này thực không đáng tin, vả lại buổi tối ở ngoại ô so với ban ngày cũng nguy hiểm hơn nhiều, quay lại Lưu Vân Thành sẽ an toàn hơn.
Lăng Xuân Nê nhìn trộm hắn nói: “Vậy, ta đi cùng ngài được không?”
Thẩm Thạch liếc mắt nhìn nàng, Lăng Xuân Nê cắn môi, vô ý lộ ra nụ cười mang vài phần mị hoặc, sóng mắt cũng có vẻ mông lung, Thẩm Thạch lắc đầu, cất bước đi thẳng về phía trước, đồng thời gọi: “Đi thôi”.
Lăng Xuân Nê ngẩn người trong một thoáng rồi cũng vội vã đi theo, trong lòng cũng có chút giận dữ, dù rằng không biết là giận dữ vì điều gì.
Hai người một trước một sau, dọc theo con đường núi sau cùng cũng rời khỏi Đại Phong Nhai, đi về phía Lưu Vân Thành.
Có lẽ vì đạo hạnh thấp kém, tốc độ của Lăng Xuân Nê chậm hơn Thẩm Thạch không ít, nếu đi liên tục không nghỉ thì còn chậm hơn nhiều, cho nên Thẩm Thạch không thể không dừng lại một chút để chờ nàng, Lăng Xuân nê nhìn sắc trời dần tối, cũng đành cắn răng kiên trì, không nói một câu, khiến cho Thẩm Thạch cũng phải thay đổi cách nhìn, tựa hồ cô gái này cũng không phải loại người được nuông chiều từ nhỏ, chỉ biết bám vào nam nhân mà sống.
Trên đường đi, hai người đều giữ im lặng. Thẩm Thạch thì không muốn nói chuyện, còn Lăng Xuân Nê thì cẩn thận quan sát sắc mặt của hắn, không dám nhiều lời, nàng sợ sự hung ác của người trẻ tuổi này, sợ hắn bỏ mình lại, chạng vạng tối ở vùng hoang dã này không ai có thể biết trước được có gặp phải Yêu Thú hoặc những tán tu còn hung tàn hơn cả yêu thú không.
Do bị Lăng Xuân Nê kéo chân, nên khi bọn họ trông thấy tường thành Lưu Vân Thành thì trời đã hoàn toàn đen lại, bất quá trông thấy tòa thành kia, cả hai đều thở dài một hơi
Tâm tình Thẩm Thạch tốt hơn một chút, nhìn Lăng Xuân Nê vất vả cắn răng bước đi bên cạnh thuận miệng hỏi: “Cô là tán tu bên trong Lưu Vân Thành à?”
Lăng Xuân Nê đáp: “Phải”
Thẩm Thạch im lặng một lúc, bỗng nhiên nói: “Vậy cô sống thế nào, câu dẫn nam nhân để kiếm Linh Tinh sao?”
Sắc mặt của Lăng Xuân Nê đại biến, chẳng qua vì hôm nay được Thẩm Thạch cứu và có lẽ là trong cái tĩnh lặng của đêm tối khiến nàng có cảm giác bình yên cho nên nàng im lặng môt lúc rồi không hiểu vì sao thu lại vẻ kiều mị trên mặt, thản nhiên nói:
“Đúng, ta vẫn luôn sống như vậy, bởi ngoại trừ thân thể này, ta không có bất cứ thứ gì làm vốn cả”.
“Ừ…” Thẩm Thạch trầm mặc, Lăng Xuân Nê khép vạt áo lại, tựa hồ cảm thấy bóng đêm chợt trở nên lạnh lẽo, chỉ là khi nàng quay đầu nhìn Thẩm Thạch, thật không ngờ rằng trên mặt nam tử trẻ tuổi kia không có vẻ hèn hạ hoặc khinh bỉ khi xưa từng thấy.
Biểu lộ như thế nàng đã thấy rất nhiều, thậm chí ngay cả trong mắt những nam nhân thú tính bừng bừng thèm khát cơ thể nàng cũng có.
Thế nhưng hắn chỉ “ừ” một tiếng, không có biểu hiện gì khác cả, chẳng lẽ đạm mạc cũng là một loại khinh thường sao?
Nàng nghĩ thầm, sau đó thêm vài phần tự giễu, một lần nữa lại mang dáng vẻ tươi cười mềm mại đáng yêu lên mặt.
Bóng tối ngày một sâu, lá gan của nữ tử đang hành tẩu trong đêm cũng lớn hơn một chút, nàng nhìn Thẩm Thạch cười nói: “Tiền bối, hay là… ta đi theo ngươi, tuổi tác của ngươi có lẽ cũng không lớn, đang vào thời kì tinh tráng, có lẽ sẽ có lúc cần tới nữ nhân? Ta nhất định sẽ hầu hạ ngươi thật tốt, hơn nữa ta cũng không có yêu cầu gì nhiều, cũng không cần danh phận hay gì cả, chỉ cần ngươi thường xuyên cho ta một ít linh tinh là được.”
Thẩm Thạch ngẩn ra một chút, quay đầu về phía nàng, Lăng Xuân Nê nói được phân nửa, bỗng có chút hối hận, nhưng lời đã ra khỏi miệng cũng không cách nào thu trở lại được, cố gắng nói xong, tâm tình cũng có chút hỗn loạn, lại thấy ánh mắt Thẩm Thạch nhìn về phía mình, nội tâm lộp bộp một thoáng, nhưng vẫn cố cắn răng, cố đứng thẳng người, thậm chí còn cố ý ưỡn ngực ra.
Trong màn đêm, dù là hắc ám cũng không thể che phủ được thân thể đẫy đà hấp dẫn của nàng.
Thẩm Thạch bỗng nhiên cười nói: “Ta rất nghèo, Linh Tinh còn không đủ dùng nên cũng chẳng nuôi nổi cô”.
Lăng Xuân Nê lộ vẻ thất vọng, nhưng trong lòng lại nhẹ nhàng thở ra, chẳng qua là có cảm giác như thân thể không còn một chút sức lực nào. Đề tài này có vẻ xấu hổ, nên sau khi nói xong hai người đều trầm mặc, hồi lâu cũng không có nói gì thêm, chẳng qua khi gần tới Lưu Vân thành, bỗng nhiên Lăng Xuân Nê chợt nghĩ tới điều gì, nhìn thoáng qua Thẩm Thạch nói:
“Tiền bối, nếu ngài muốn kiếm Linh Tinh thì ta cũng biết một cách đó”
Thẩm Thạch ngừng bước, có chút kinh ngạc quay đầu nhìn Lăng Xuân Nê:
“Ồ, nói thử xem?” Thẩm Thạch bình tĩnh nhìn nàng.
Lăng Xuân Nê có một chút do dự nhưng sau cùng cũng đành mở miệng nói: “Là thế này, ta nghe nói gần đây tại Đông Bắc Hải Châu, bên trong Cao Lăng Sơn, có người phát hiện ra một tòa mộ cổ lớn, bên trong có rất nhiều Linh Tài quý hiếm chôn cùng, nghe nói còn có các loại đạo pháp bí kíp Cổ xưa chôn theo, rất nhiều tu sĩ đều đã qua đó thám hiểm, tầm bảo rồi”
Thẩm Thạch hơi bất ngờ, không thể tưởng nổi tin tức này lại là điều mà Lăng Xuân Nê muốn nói, chẳng qua cái loại tin tức về mộ giấu bảo khố, luôn tràn lan khắp Hồng Mông đại lục, thật thật giả giả khó lòng phân biệt, tuy rằng cũng có động phủ tràn ngập trân bảo nhưng cũng có hư ảo giả dối, đương nhiên là cái thứ hai chiếm đa số.
Tin tức cùng loại, khi bé hắn ở Thiên Nhất Lâu Âm Châu Tây Lô Thành cũng nghe không ít từ miệng những tán tu, cho nên chỉ lắc đầu cười, không để trong lòng.
Lăng Xuân Nê thấy hắn một mực không tin, nhịn không được nói tiếp: “Tiền bối, quả thật ta biết việc này có tính xác thực không cao, bất quá tin này là do Hậu Viễn Vọng khoác lác với ta, hơn nữa hắn còn nói, tòa đại mộ kia niên đại cổ xưa, diện tích rộng lớn, bên trong yêu thú quỷ vật đông đảo, cực kì hung hiểm, mặc dù có rất nhiều tu sĩ đã tới nhưng chưa hẳn có thể tìm ra được gì, ngoài ra Hậu gia đã tìm được cửa vào, tựa hồ như có một con đường tắt có thể nối thẳng tới sâu trong đại mộ”
Thẩm Thạch lập tức động dung: “Hậu gia?” Suy nghĩ một chút nữa rồi lắc đầu nói: “Không đúng, những việc thế này là cực kì cơ mật, hắn không thể nào nói lung tung với cô đâu”.
Lăng Xuân Nê nhếch miệng đáp: “Ta cũng không hiểu Hậu Viễn Vọng làm sao mà biết được, nhưng hắn nói chắc chắn như vậy, hơn nữa bộ dạng lúc đó lại rất tức giận, bởi vì đại cơ duyên, đại tạo hóa như thế, Hậu gia lại không chịu mang hắn theo cùng.”
Thẩm Thạch như có chút suy nghĩ thấp giọng nói: “Là vì không mang hắn theo ư?”
Lăng Xuân Nê hiển nhiên với tên cầm thú Hầu Viễn Vọng cũng không có hảo cảm gì, thậm chí còn cười lạnh nói: “Cảnh giới của hắn mới chỉ là Luyện Khí cao giai mà tâm tính cao ngạo, luôn phàn nàn rằng Hậu gia bạc đãi hắn, nếu hết lòng tài bồi, còn để hắn bái nhập Lăng Tiêu Tông thì nhất đinh là thành tựu của hắn tuyệt đối không thấp như vậy.”
Thẩm Thạch nghe thấy Lăng Tiêu Tông ba chữ, cũng khẽ nhíu mày, ngoài ra cũng không có biểu hiện gì khác, Lăng Xuân Nê nói tiếp: “Hắn nói hắn rất tức giận, lần này Hậu gia mưu đồ bí mật tầm bảo, xuất động hết toàn bộ tinh anh của gia tộc, trong đó có cả cái tên Hậu Viễn Lương cùng cha khác mẹ với hắn, còn nguyện ý mang theo tên bàng chi đệ tử Hậu Thắng mới nổi mấy năm nay đi cùng, nhưng nhất quyết không dẫn hắn theo, cho nên hắn vô cùng tức giận, phát hỏa nhiều lần trước mặt ta.”
“Bàng chi đệ tử? Hậu Thắng?” Thẩm Thạch ngơ ngác một chút, chỉ cảm thấy cái tên này có chút quen thuộc, một lúc sau khôi phục tinh thần, lại nhớ tới tên mập mạp năm đó mình có cãi lộn vài câu tại Bái Tiên Nhai.
Thẩm Thạch còn nhớ lờ mờ rằng cha của Hậu Thắng tên là lão Hậu, ở trong Nam Bảo Phường Lưu Vân Thành bán hàng ở vỉa hè, năm đó Thẩm Thạch mới mười hai tuổi, trong quầy hàng của lão Hậu vô tình phát hiện ra một cái bình có tàn văn Thất Diệp Quỳ Hoa, cò kè mặc mãi mới mua được, sau đó mới phát hiện ra thiên thứ nhất của Âm Dương Chú là “Thanh Tâm Chú”, dẫn tới rất nhiều chuyện xảy ra sau này.
Trong chớp mắt, chuyện cũ dần dần nổi lên, ở trước mắt xẹt qua, cho tới khi cửa thành cao lớn xuất hiện trước mặt, Lăng Xuân Nê cất giọng gọi hắn thì Thẩm Thạch mới giật mình tỉnh lại.
Lưu Vân thành là một tòa thành lớn phồn hoa, khác hẳn những trấn nhỏ, tiểu thành kia, ngay cả là vào ban đêm cũng có người đi lại, cho nên dù là đêm xuống, vẫn có một cửa nhỏ mở ra cho người ra vào. Hai người từ cửa nhỏ vào thành, có tường thành cao lớn sau lưng, lập tức cảm thấy an tâm, liền thở phào nhẹ nhõm.
Lăng Xuân Ne liếc nhìn Thẩm Thạch nói: “Vậy… Tiền bối, ta đi trước nhé”
Thẩm Thạch khẽ gật đầu, Lăng Xuân Nê do dự một chút nói tiếp: “Tiền bối, ngài đã cứu ta nhưng ta còn chưa biết tên của ngài?”
Thẩm Thạch cười đáp: “Dù sao sau này chúng ta cũng không muốn gặp lại nhau, biết tên cũng không có nghĩa lí gì”
Lăng Xuân Nê lặng yên nhìn hắn, cũng không nói gì nữa, xoay người đi vào sâu bên trong thành, trong đêm tối, hắc ám bao trùm từng góc nhỏ của thành trì, nhanh chóng che phủ thân ảnh mê người của nàng.
Còn Thẩm Thạch vẫn trầm mặc đứng ở bên cạnh của thành, ánh mắt sáng ngời, tựa như đang trầm tư suy ngẫm điều gì đó.
=================
Vật đổi sao dời, cứ thế trôi
Ngày qua, tháng lại, vẫn tiếp nối
Trở lại chốn cũ vài năm trước
Người còn nơi đó, hay đi rồi.
=================
Đọc và thảo luận Lục Tiên (Tiêu Đỉnh), Ma Thiên Ký (Vong Ngữ), Kiếm Vương Triều (Vô Tội) sớm nhất tại Bạch Ngọc Sách mà không phải lo bị làm phiền bởi pop-up, quảng cáo. Chúng tôi không cần gì ngoài tình yêu văn học của bạn!