Trương Dương có chút bất mãn nhìn Giang Nhạc. Hai ngày nay tâm tình của hắn không tốt. Chu Bảo Kì từ đầu đến giờ luôn nói về việc không liên quan đến chiêu thương, giáo dục đâu có quan hệ gì tới hắn? Ngẫm lại người ta sở dĩ đánh bậy đánh bạ xông tới tất cả đều là do ngoài cửa văn phòng không treo biển hành nghề.
Giang Nhạc cũng có chút xấu hổ gãi gãi đầu nói “Như vậy a!! Chu lão sư, ta nghĩ chuyện này ngài vẫn nên xem phản ứng của lãnh đạo đã”. Chu Bảo Kì xem ra cũng là người bướng bĩnh “Giang Nhạc, ngươi đừng sợ ta làm liên lụy ngươi, ta chỉ muốn phản ánh tình huống mà thôi, ngươi chỉ cho ta phòng Lý Phó thị trưởng ở nơi nào là được, ta đi tìm hắn!”.
Trương Dương nhàn rỗi thì cũng đã nhàn rỗi rồi “Chu lão sư muốn phản ánh tình huống nào a!“.
Chu Bảo Kì thở dài, lúc này mới bắt đầu mở máy, nguyên lai hơn một năm trước. Cục trưởng Cục giáo dục Trịnh Tiên Thái đánh trúng tâm lý mưu cầu phúc lợi cao của công nhân viên chức mà đáp ứng trả 30% lợi tức, sau đó cùng cùng nhân viên tài vụ Cục giáo dục cùng đi đến các trường học kêu gọi góp vốn xây dựng nhà ở cho cán bộ nhân viên. Giáo viên nhìn thấy các bậc cha chú Cục giáo dục tự xuất mã, hơn nữa vì mọi người xây nhà cũng là chuyện tốt thể là một đám xuất ra tiền của tích cóp của mình. Thậm chí có người còn đi mượn tiền giao cho Cục giáo dục nhưng từ lúc Cục giáo dục thu được tiền xong thì tiền của bọn họ thật giống như kim chìm đáy bể. Không thấy nhà cửa được xây dựng mà lợi tức cũng không trông thấy đâu. Các giáo viên đề cử đại biểu đi tìm Trịnh cục trưởng lý luận, bọn họ đều nói mảnh đất mua được thì vẫn chưa giải phóng mặt bằng xong, thấy các giáo viên đến tìm nhiều lần thì những người liên quan có trách nhiệm đều lẩn tránh. Về sau các sư phụ nghe nói. Cục giáo dục dùng khoản góp vốn này đi đầu tư bất động sản nhưng do giá bất động sản xuống quánên không thu hồi được vốn.
Khoản góp vốn này không thu hồi được đã khiến cho cả hệ thống giáo dục hoảng sợ, ai lại nghĩ tới Cục giáo dục này đã nợ lương giáo viên hơn một năm. Lúc bắt đầu chỉ là kéo dài một hai thảng. sau đó là ba bốn tháng giờ đây đã khẩt nợ hơn nữa năm. Có người nói bọn họ dùng tiền lương giáo viên để xây dựng văn phòng Cục giáo dục cùng nhà ở cho công nhân viên chức. Bọn họ liền đi tìm Cục giáo dục. Cục giáo dục chỉ lên thành phố. tìm được thành phổ thì thành phổ lại bảo về Cục giáo dục. Chu Bảo Kì nói: “Hai đứa con trai ta muốn kết hôn nhưng tất cả tiện tích cóp của nhà ta đều bị Cục giáo dục lừa gạt góp vôn mà lấy đi rồi. Vì chuyện này mà vợ ta mỗi ngày đều phàn nàn, con ta tuy không nói nhưng dưới đáy lòng rất giận ta. Các con ta kết hôn mà ta không có tiền nên đành hoãn lại. Ta không rõ, quốc gia có lệnh coi trọng giáo dục, không được khất nợ tiền lương giáo viên nhưng tại sao đến Giang Thành chúng ta lại biến thành rỗng tuếch? Cục giáo dục dựa vào cái gì mà lây tiền mồ hôi nước măt của chúng ta không trả? Cái đất Giang Thành này còn có lí lẽ nữa không?”.
Trương Dương nghe nói chuyện này thì cũng có chút kỳ quái. Cục trưởng Cục giáo dục Trịnh Tiên Thái hẳn không quen biết nhưng mà người này lá gan cũng quá lớn đi, chẳng những chiếm dụng khoản góp vốn mà hơn nữa còn khất nợ tiền lương giáo viên. Loại người này tại sao nghe qua có vẻ là một tên tham quan ô lại. ,
Chu Bảo Kì nói: “Giáo viên chúng ta đã thượng lượng qua, chỉ cần tháng này không có tiền lương nữa là tất cả chúng ta sẽ bãi khóa, giáo viên thanh cao nhưng cũng không thể thanh cao đến trình độ vô tư kính dâng. đói bụng đi dạy a!?*, Giang Nhạc nói: “Chu lão sư, như vậy ngài cũng không cần lên gặp Phó thị trưởng a, bất cứ chuyện gì đều phải có trình tự!”.
Chu Bảo Kỉ nói: “Ta tới Tòa thị chính mấy lần nhưng ngay cả văn phòng thị trưởng cũng chưa được vào. Giang Nhạc, ta cũng không phải đêm để nháo sự, ta cũng không phải muôn phảhư sự yên ổn. ta cả đời đọc sách, dạy học giáo dục người ta. Để cho học sinh của ta hảo hảo làm người ta tại sao phải đi làm chuyện xấu nhưng trong lòng ta nghẹn khuất a. Chính quyền không phải là của người dân sao, những dân chúng như chúng không có quyền nói chuyện sao?”.
Giang Nhạc trầm mặc xuống dưới, hắn không phải là không muốn giúp mà là hắn không có đủ năng lực, đừng nói Chu Bảo Kì mà chính hắn mình cũng chưa thấy mặt Lý Trường Vũ. Trương Dương nói: “Như vậy đi. Chu lão sư, ngươi đem tài liệu giao cho tai ta sẽ giúp ngươi giao cho Lý Phó thị trưởng!”.
Chu Bảo Kì cũng không biết Trương Dương là ai nên hơi có chút kinh ngạc. Giang Nhạc lại vui mừng quá đỗi, đối với năng lực của Trương Dương hắn thập phần tinh tưởng, chỉ cần Trương Dương đáp ứng hỗ trợ thì chuyện này nhất định có thể khiến cho Lý Trường Vũ coi trọng. Hãn lặng lẽ nhìn về phía Chu Bảo Kì đảo mắt nói: “Chu lão sư, ngươi đem tài liệu giao cho Trương chủ nhiệm đi, hắn và Lý Phó thị trưởng rất quen thuộc!”. Lời này cực kỳ thẩm thấu, Chu Bảo Kỉ mơ hồ đoán được vị Trương chủ nhiệm tuổi trẻ nhất định là không đơn giản nên đem tài liệu khiếu nại giao cho Trương Dương.
– Chu Bảo Kì đi rồi. Giang Nhạc có chút xấu hổ nói: “Trương chủ nhiệm lại gây cho ngươi thêm phiền toái rồi”
Trương Dương trừng mắt nhìn hắn, thật ra chuyện này cũng không trách được Giang Nhạc. Chu Bảo Kì là đánh bậy đánh bạ tỉm tới cửa mà Trương Dương sau khi nghe nói hắn thì lòng đầy căm phẫn, chủ động hỏi chuyện này. Lại nói Trương Dương hai ngày nay sau khi nghỉ làm ở Cục du lịch thì thật sự là quá mức rảnh rỗi. hẳn mặc dù là Phó chủ nhiệm phụ trách chiêu thương nhưng Cục chiêu thương lại không phân công cho hắn công tác gì cụ thể, trên cơ bản chính là uống trà và đọc báo. Mà Chủ nhiệm Cục chiêu thương Đồng Hồng Ngọc đối với Trương Dương cũng rất thoải mái. thái độ của nàng chính là mặc kệ. Trương Dương tới hay không cũng không sao nhưng mà Trương Dương hai ngày nay ngược lại lại đầy bất cần, nhàn rỗi cũng đã nhàn rỗi rồi trời nơng không bằng đên văn phòng ngôi điêu hòa miên phí.
Lý Trường Vũ xem hết tài liệu do Trương Dương đưa qua thì không khỏi nhíu mày, mảng giáo dục là do hắn quản lý nên Trương Dương đưa tài liệu giao cho hắn là không sai Chuyện Cục giáo dục góp vốn hắn cũng có nghe thấy, hai năm trước có phong trào góp vốn, các đơn vị đều có các loại hình thức góp vốn. Tuy nhiên trước khi điều tra rõ sự việc thì cũng không thể có kết luận nhưng mà việc khẩt nợ tiền lương giáo viên hiển nhiên là không đúng. Lý Trường Vũ sau khi xem hết tài liệu thì ở trước mặt Trương Dương gọi một cú điện thoại.
Khi Trịnh Tiên Thái nhận được điện thoại của Lý Trường Vũ thì cũng không quá ngạc nhiên. hai ngày nay hắn cũng nghe nói có lão sư muốn lên gặp thượng cấp chủ quản nghành tố cáo việc của mình. Lúc trước hắn góp vốn với mục đích thật sự là muốn cải thiện hệ thống giáo dục, cái sai của hẳn là không nên quá tin tưởng vào lời Trưởng Phòng tài vụ, lợi dụng khoản góp vốn để đầu tư bất động sản. Mua khá nhiều đất đai tại Giang Thành rồi ngồi đợi giá tăng lên, ai ngờ giá đất lại sụt giảm khiển cho khoản góp vốn đều bị đóng băng.
Lý Trường Vũ cũng không có truy vấn quá nhiều về khoản góp vốn mà hắn chủ yếu nhắc nhở Trịnh Tiên Thái phải giải quyết vân đê nợ tiên lương giáo viên.
Trịnh Tiên Thái biết mình đuổi lý nhưng đãnh nói là trong tài khoản của Cục giáo dục xác thực là không có tiền, tuy nhiên khi hắn nói ra những lời này thì Lý Trường Vũ không khỏi giận tím mặt. hẳn rổng to đứng dậy:“Ngươi làm chuyện gì vậy? Tiền lương giáo viên mà ngươi cũng dám tham ô? Cái chức Cục trưởng Cục giáo dục này có phải là không muốn làm nữa sao?”.
Trịnh Tiên Thái cuống quít giải thích:“Lý Phó thị trưởng ta có ta nỗi khổ tâm thành phố ta còn nhiều trường học nhỏ cổ xưa, nếu như duy tu chậm thì chỉ sợ sẽ xảy ra nguy hiểm cho nên ta chỉ có thể đem nguồn tài chính có hạn này dùng để duy tu trường học. Thật ra ta cũng muốn phản ánh nhưng bên tài chính không trả tiền thì chúng ta có thể có biện pháp gì. Chúng ta làm giáo dục vốn nghèo, hết thảy đều phải xin quốc gia cấp cho…”, hắn bên này còn đang phàn nàn thì Lý Trường Vũ đã cúp điện thoại.
Lý Trường Vũ gọi điện thoại cho Cục tài chính ý hẳn là trước tiên lấy được một khoản tiền để giải quyết vấn đề tiền lương giáo viên. Vô luận Cục giáo dục có tồn tại vấn đề như thể nào thì cũng có thể chậm rãi điều tra còn bây giờ tâm tình giáo viên đều rất kích động trước tiên phải trả tiền lương còn nợ. ổn định oán niệm đã rồi nói sau. Nếu xử lý không tốt thì thật sự có thể xuấthiện việc nghỉ học bãi công và gây ra ảnh hưởng xã hội không nhỏ.
Cục trưởng Cục tài chính Bàng Bản sau khi nhận được điện thoại Lý Trường Vũ thì trầm mặc một hồi sau đó thật khó khăn trả lời: “Lý Phó thị trưởng tình hình tài chính thành phó ngài cũng tinh tường mà xác thực là rất khó khăn. Tiền nào việc ấy. mỗi một khoản tiền đều được tầng tầng xét duyệt, tiền lương Cục giáo dục chúng ta đã chuyển rồi nên không có khả năng chuyển thêm một lần
Lý Trường Vũ nói “Bàng Bân, tình hình tài chính Giang Thành ta rất rõ nhưng có nhiều chuyện phải linh hoạt. Giờ đây tiền lương bị Cục giáo dục bọn họ chiêm dụng nên giáo viên bị khât nợ tiên lương vài tháng. Nếu không phát muốn xảy ra chuyện thì vô luận như thể nào cũng phải giải quyết chuyện này, nếu cần thậm chíphải vượt qua Cục giáo dục”.
Bàng Bân nghe Lý Trường Vũ nói xong vẫn kiên trì không chi tiền mà nói:“Lý Phó thị trưởng. chuyện này trái với nguyên tắc ta không làm chủ được!”.
Lý Trường Vũ có chút tức giận “Ngươi là Cục trưởng Cục tài chỉnh ngươi không làm chủ được thì ai có thể làm chủ?”. Khi hắn nói xong câu đó, trong lòng lại đột nhiên minh bạch. Bàng Bân là thân tín do Tả Viên Triêu một tay nhấc lên. Quyền Thị trưởng Tả Viên Triêu trước khi trở thành Thị trưởng đã đảm nhiệm chức Cục trưởng Cục tài chỉnh Giang Thành. Bàng Bân không phải là dưới trướng mình a!.
Bàng Bân cũng không nói là ai làm chủ mà thấp giọng nói “Lý Phó thị trưởng ta thật không làm chủ được!”. Lý Trường Vũ lạnh lùng nói: “Không làm chủ được thì ngươi còn ngôi vị trí đó làm gì?” Nói xong hung hãng cúp điện thoại.
Lời nói hung ác của Lý Trường Vũ khiến cho Bàng Bân run lên nhưng nghĩ đến Tả Viên Triêu thì trong lòng hắn rất nhanh lại bình tĩnh trở lại. Ta không làm chủ được việc chi tiêu tài chính, Lý Trường Vũ ngươi cũng làm không làm chủ được. Ngươi là Giang Thành Thường vụ Phó thị trưởng nhưng trên ngươi còn có Thị trưởng, còn có Bí thư Thị ủy, muốn cắt chức ta, ngươi còn chưa có quyền lực này. Nhưng Bàng Bân cũng biết việc này là tựrước lấy họa, hắn phải đem cái mâu thuẫn này dời đi nên hắn lập tức gọi cho Quyền Thị trưởng Tã Viên Triêu một cú điện thoại đem việc Lý Trường Vũ tìm hắn từ đầu chí cuối báo cáo một lần.
Tả Viên Triêu sau khi rõ ràng chân tưởng sự tình thì thấp giọng nói:“Lão Bàng, ngươi làm rất đúng!” Bàng Bân mặc dù là thuộc hạ hắn nhưng thực tế tuổi lại lớn hắn hai tuổi cho nên Tả Viên Triêu quen xưng hô như vậy. Bàng Bân nói: “Tiền lương ta đều chuyển khoản đúng hạn cho Cục giáo dục, coi như là có vấn đề thì cũng là vấn đề của bọn họ”.
Tả Viên Triêu nói: ‘Ngươi không cần suy nghĩ nhiều, một cán bộ quốc gia làm bất cứ chuyện gì đêu phải đặt ích lợi quốc gia lên trước, làm việc đêu phải có nguyên tắc, một cán bộ hợp cách đâu tiên là phải kiên trì giữ được nguyên tắc của chính mình!”. Lời nói của Tả Viên Triêu khiến cho Bàng Bân như ăn được một khỏa thuốc an thần, hắn thấp giọng nói: “Tả Thị trưởng yên tâm ta nhất định sẽ không để cho ngài thất vọng!”.
Tả Viên Triêu trong lòng cười thầm, những lời này của Bàng Bân có tư vị quyển rũ thật sự quá lớn. Hắn vốn định uốn nắn thoáng qua Bàng Bản nhưng lại không cần nói gì không để cho mình thât vọng cũng tốt; dù sao tại chung quanh mình cán bộ như vậy vẫn rất ít.
Mâu thuẫn không ngừng phát triển biển hóa. Lý Trường Vũ và Tả Viên Triêu đều biết có một ngày bọn họ sẽ phải binh qua tương kiến nhưng hai người từ trước tới nay đều tránh cho loại tranh đấu này đển quá sớm. Bọn họ đều đang chờ đợi cơ hội đợi chờ khi mình tích súc đủ năng lượng đột nhiên phóng ra, một kích tất trúng nhưng sự tình biến hóa cũng không phải như bọn họ tưởng tượng. xung đột vẫn đến sớm.
Trên Hội nghị Thường ủy Lý Trường Vũ nhằm vào chuyện Cục giáo dục khất nợ tiền lương giáo viên để diễn thuyết một trận, mục tiêu của hắn trực chỉ vào Cục tài chính
Trong mắt Quyền Thị trưởng Tả Viên Triêu. Bàng Bân là một thành viên trong trận doanh của mình, Lý Trường Vũ trước mặt mọi người chỉ trích Bàng Bân chính là chỉ trích chính mình nên hắn đương nhiên sẽ không ngồi yên không lý đến. Tả Viên Triêu nói: “Trường Vũ đồng chí, có một việc ta muốn hỏi nguyên nhân tạo thành chuyện khất nợ tiền lương giáo viên là từ đâu? Theo ta biết. Cuc tài chỉnh mỗi tháng đều đúng hạn phát lương lương cho hệ thống giáo dục, chuyện này cùng Cục tài chính tựa hồ không có quan hệ gì a? Bất cứ chuyện gì đều có nguyên nhân, hệ thống giáo dục đã xảy ra chuyện như vậy, việc chúng ta cần làm là phải tìm được nguyên nhân căn bản. Cục giáo dục góp vốn khất nợ tiền lương giáo viên. Đây cũng không phải là việc nhỏ, Lý Phó thị trưởng được phân công quản lý giáo dục, chẳng lẽ một mực không nghe thấy?” Tả Viên Triều trực tiếp đem đầu mâu chỉ vào Lý Trường Vũ.
Chuyện góp vốn của Cục giáo dục đã phát sinh trước khi Lý Trường Vũ được bổ nhiệm đối với chuyện này hẳn tuy có nghe thấy nhưng từ trước tới nay cũng không đủ coi trọng. Hắn cũng không ngờ Tả Viên Triêu lại đem chuyện này ra để làm văn, hắn hít một hơi thuốc lá rồi nói: “Ta nghĩ Tả Thị trưởng cũng không có minh bạch ý tứ của ta, giờ đây lửa mới bén, chúng ta không nên đi bắt người phóng hỏa mà trước hết phải nghĩ biện pháp dập lửa đã? Ta cho rằng nên dùng nước giội tắt lửa đã, mà nước này chính là tiền, phải nhanh chóng dập tắt lửa, phải thanh toán tiền lương giáo viên đi. Tình hình tài chính Giang Thành cũng không tốt nhưng ta cũng không tin, một điểm tiền lương nhỏ như vậy cũng không chi được! Cái chúng ta cần làm là phải nhanh chóng bình ổn tâm tình bất mãn của giáo viên, tránh cho tình thể chuyển biển xấu”.
Tả Viên Triêu nói: “Chuyện góp vốn đã xảy ra hơn một năm rồi, vì sao đến hôm nay mới được nói ra. Tiền lương giáo viên hơn một năm nay không được phát nhưng vì sao đến bây giờ mới đưa ra thảo luận. Ta không muốn nhân chuyện này chỉ trích bất luận ai công tác có sai lầm nhưng chúng ta có nên suy nghĩ xem trong phạm vi công tác của mình đã làm tốt hay chưa? Rõ ràng là có thể tránh được hoả hoạn thì tại sao lại chờ đến khi lửa cháy mới quan tâm? Tại sao chờ đến lúc hoả hoạn mới dùng tài chính quốc gia đi dập lửa?”.
Kể cả Bí thư Thị ủy Hồng Vĩ Cơ và tất cả Ủy viên Thường ủy đều bảo trì trầm mặc. bất luận kẻ nào cũng đã nhìn ra. Tả Viên Triều cùng Lý Trường Vũ đã chính thức ra mặt tranh đấu!
Khi Lý Trường Vũ cùng Tả Viên Triêu đang đổi chọi gay gắt thì Chủ nhiệm văn phòng Thi ủy Lâm Dương vội vàng đi vào phòng họp, đên bên cạnh Hông Vĩ Cơ ghé tai nhỏ giọng nói cái gì. Hông Vĩ Cơ sắc mặt lập tức thay đổi hắn giận dữ nói: “Hồ đồ!”.
Lý Trường Vũ cùng Tả Viên Triêu vội dừng tranh chấp lại ánh mắt đồng thời nhìn về phía Hồng Vĩ Cơ, Hồng Vĩ Cơ nói “Trường trung học số tám bãi khóa, giờ đây học sinh đều bị chặn ngoài cửa phụ huynh học sinh đều chạy tới trường học xem tình huống. Giờ đây con đường trước cửa Trường trung học số tám đã bị bịt kín”. Hắn nhìn về phía Lý Trường Vũ nói:“Xử lý như thế nào? Chính các ngươi xem lo liệu đi! Tan họp!”. Nói xong Hồng Vĩ Cơ đứng dậy đi ra ngoài cửa. Hồng Vĩ Cơ đã sớm nhìn ra mâu thuẫn giữa Lý Trường Vũ cùng Tả Viên Triêu, vô luận trong lòng của hắn thiên về ai thì trên Hội nghị Thường ủy cũng không thể công nhiên biểu hiện ra ngoài Mảng giáo dục là do Lý Trường Vũ quản lý, xảy ra việc thì Lý Trường Vũ không thoát được trách nhiệm, nếu như còn tiến hành hội nghị nữa thì Tả Viên Triêu khẳng định còn có thể tiến hành công kích đối với Lý Trường Vũ, tan họp chính là cách không để cho hắn cơ hội tiếp tục công kích.
– Lý Trường Vũ nguyên vốn muốn thông qua Hội nghị Thường ủy lần này có thể giải quyết được vấn đề giáo viên bị nợ tiền lương mà cũng không nghĩ đến lúc này Trường trung học số tám lại xảy ra chuyện này, chuyện này đã làm rối loạn bô cục của hắn.
Quyền Thị trưởng Tả Viên Triêu nhìn sang Lý Trường Vũ sắc mặt đang ngưng trọng mà cảm thấy có chút hả hê, Lý Trường Vũ ngươi không phải muốn danh tiếng đó sao, lại là làm du lịch, lại là làm ba đường vòng bao quanh thành phố. Giờ đây thì tốt lắm chính ngươi chủ quản giáo dục lại làm việc không ra gì, ngươi càng không muốn lửa cháy thì lửa lại càng cháy to, có bản lĩnh thì chính ngươi đi dập lửa đi? Trông cậy vào ta ra mặt ai không có cửa đâu!
Lúc Tả Viên Triêu đi ra khỏi phòng họp nhỏ thì Lý Trường Vũ bước nhanh đuổi theo hắn nói “Tả Thị trưởng!”.
Tả Viên Triều dừng bước lại, trên mặt hiện ra tiểu dung nhàn nhạt, hắng đang khống chế cục diện nên tâm tính cũng khác. Hãn biết Lý Trường Vũ muốn làm cái gì cái hắn muốn chính là mình gật đầu bảo Cục tài chỉnh Bàng Bân chi tiền. Nhưng đây là nguyên tắc, nguyên tắc thì không thể phá bỏ. Tả Viên Triêu nổi lên tâm tình này, hắn muốn mỉm cười bình tĩnh, kiên quyết nhìn về phía Lý Trường Vũ và nói không.
Lý Trường Vũ từ vẻ mặt Tả Viên Triêu đã dự liệu được hắn muốn cái gì nên Lý Trường Vũ nói: “Ta sẽ đi ngay tới hiện trường xem xét nhât định phải nhanh chóng giải quyết chuyện này!”.
Tả Viên Triều trong lòng khẽ giật mình, hắn nguyên bản muốn nhìn Lý Trường Vũ nói không nhưng Lý Trường Vũ cũng ý thức được có nói cũng vô dụng nên hoàn toàn không đề cập tới chuyện Cục tài chính. Điều này làm cho hy vọng trong lòng Tả Viên Triêu thất bại mà không khỏi một hồi thất lạc. Bàn tay đang định vung ra mà lại không ra được, cảm giác này thật không dễ chịu.
Lý Trường Vũ lúc này tâm tình cũng không thoải mái. Sau khi trở lại phòng làm việc của mình. hẳn bảo thư ký Tề Cảnh Phong an bài xe lập tức đi đến hiện trường. Lúc xuống lầu lại gặp Trương Dương. Trương Dương cũng đã nghe nói qua chuyện Trường trung học số tám nên muốn tìm hắn hồi báo. Lý Trường Vũ khoát tay áo, ý bảo Trương Dương không cần nhiều lời rồi chỉ vào ô tô dưới lầu nói “Theo ta cùng đi nhìn xem!”.
Trương Dương nhàn rỗi mà thằng nhãi này trời sinh tính thích tham gia náo nhiệt, chỉ ước gì được Lý Trường Vũ gọi cùng đi. Trong mắt người khác, việc Lý Trường Vũ gọi hắn đi thì có chút kỳ quái. Trương Dương bây giờ làm chiều thương không quan hệ gì tới mảng giáo dục nên ngươi mang theo hắn đi làm gì chứ? Cách giải thích hợp lý nhất chính là Trương Dương là người của Lý Trường Vũ, người ta muốn mang theo hắn thì ai cũng không muốn xen vào.
Ngồi ở trong xe Santana có rèm che của Lý Trường Vũ, Trương Dương sờ tay lên ghế ngồi nói: “Không gian hơi bé!”.
Lái xe Tiểu vương không khỏi nở nụ cười nói “Trương chủ nhiệm, xe này không cách nào so sánh được với cô xe Jeep sĩ quan chỉ huy của ngài được, tư thê ngôi thì cao, tâm măt quan sát tôt. không gian lớn nhưng mà chi phí vận hành cao quá. Đi trăm km mảt mười lãm mười sáu lít xãng a.
Trương Dương cười cười không nói chuyện Lý Trường Vũ lấy thuốc lá ra, tuy nhiên do đang ngồi trong xe mở điều hòa nên vẫn chịu đựng không có châm lửa, hắn cầm điếu thuốc lá loay hoay trong tay chốc lát rồi thấp giọng nói: “Có thể liên hệ với người giao tài liệu cho ngươi không. Chu lão sư gì đó?”.
Lúc này Trương Dương mới biết Lý Trường Vũ cũng không phải vô duyên cớ vô cớ kêu mình đi theo hẳn. Hắn cũng không quen Chu Bảo Kỉ nhưng Chu Bảo Kì là thầy của Giang Nhạc nên chỉ có Giang Nhạc mới có thể biết được. Hắn lấy điện thoại cầm tay ra gọi cho Giang Nhạc, Giang Nhạc nghe nói Trường trung học số tám nghỉ học thì cũng lắp bắp kinh hãi. Hẵn có số của Chu Bảo Ki nên Trương Dương dặn dò hắn liên lạc ngay với Chu Bảo Kì và bảo Chu Bảo Kì gọi điện thoại lại cho mình.
Khi Trương Dương đang gọi điện thoại thì điện thoại của Lý Trường Vũ cũng không ngừng vang lên điện thoại do Tề Cảnh Phong cảm hăn ngôi ở ghê phụ xoay người lại nói:“Lý thị trưởng. Trịnh Cục trưởng Cục giáo dục gọi điện thoại tới!”.
Lý Trường Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ không đáp lời hắn dùng hành động này biểu lộ thái độ không trả lời.
Tề Cảnh Phong nhanh chóng cúp điện thoại.
Cục trưởng Cục giáo dục Trịnh Tiên Thái đã chạy tới Trường trung học số tám, lúc này cửa chính trường học đã bị học sinh cùng phụ huynh vây quanh, các phụ huynh tâm tình kích động, xác thực, chuyện này rơi vào ai thì đều tức giận. ,
Hiện trường đã có không ít công an cảnh sát tới hiệp trợ duy trì trật tự, cảnh sát giao thông cũng đã có mặt. Tuy nhiên lượng người tụ tập ngày càng nhiều khiên cho cả quãng đường tăc lại.
Đài truyền hình Giang Thành, nhật báo Giang Thành cùng nhiều cơ quan tin tức khác đều cử phóng viên tới. Tin tức như vậy nhât định sẽ có ý nghĩa nô mạnh nên bọn họ đều trực tiêp tới lây tư liệu.
… Bởi vì con đường bị tắc nên Lý Trường Vũ dừng ô tô cách cửa trường học hơn hai trăm mét. hãn xuông xe nhìn về phía đám người đang chen chúc mà hai hàng lông mày rậm nhíu chặt.
– Thư ký Tề Cảnh Phong nói “Lý thị trưởng ta vừa liên lạc với nhân viên nhà trường, phải theo lôi nhà in Tòng Húc thì mới có thể tiên vào trường học.”.
– – – Lý Trường Vũ có chút buôn bực nhìn Tề Cảnh Phong với thân phận của hãn đi xuông đơn vị câp dưới do mình quản hạt mà lại không đường đường chính chính đi cửa chính mà phải đi cừa ngách.
Trương Dương nhìn sóng người chuyển động ở cửa Trường trung học số tám mà không khỏi nở nụ cười. Lý Trường Vũ nhịn không được trừng măt nhìn hăn tức giận nói: “Ngươi cười cái gì?”.
“Những lão sư này cũng thật sự là, đòi tiền lương thì đòi cần gì phải cho học sinh nghỉ học để gây khó dê a!?”. Lý Trường Vũ mặt âm trâm đi nhanh vênhà in Tòng Húc, giữa nhà in Tòng Húc và Trường trung học sô tảm có một cái cửa nhỏ, bọn họ chui qua cánh cửa này mà tiên vào.
, Việc đóng của Trường học là do tập thể giáo viên quyết định. Hiệu trưởng, Phó hiệu trưởng. thây chủ nhiệm đều bị Cục trưởng Cục giáo dục Trịnh Tiên Thái triệu tập đên phòng họp.
Lý Trường Vũ đi tới cửa phòng họp thì nghe được thanh âm phẫn nộ của Trịnh Tiên Thái “Lưu Hiệu trưởng các ngươi đang làm cái gì? Vấn đề tiền lương ta đang cố gắng giải quyết, báo cáo thì cũng đã được đưa lên, thành phố cũng đã đáp ứng sẽ nhanh chóng trợ giúp giải quyết, các ngươi giờ đây lại đột nhiên bãi khóa. Việc này sẽ tạo thành ảnh hưởng như thể nào đây? A!? Các ngươi cứ đối đãi như vậy với những học sinh vô tội này thì sao làm gương sáng cho người khác được? Các ngươi thật phụ lòng với bốn chữ “Vi nhân sư biểu” này a?”.
Lưu Hiệu trưởng nói:“Trịnh Cục trưởng, chúng ta nửa năm này đã không có lương, chúng ta là giáo viên nhưng cũng là người a? Chúng ta cũng phải ăn ngũ côc hoa màu, chúng ta không thê chỉ ăn không khi đê sông a”.
“Có ý kiến gì có thể đề xuất! Các ngươi có thể hướng lên thượng cấp để phản ứng không cần phảiáp dụng phương thức xử lý như vậy!” Lưu Hiệu trưởng nói “Chúng ta không phải là không có đề cập qua. Trịnh Cục trưởng, vì chuyện này mà ta phải đi lên Cục giáo dục không biêt bao nhiêu lân rôi………”.
Trịnh Tiên Thái cắt đứt lời nói của Lưu Hiệu trường “Trước tiên đừng nói với ta những loi này, giờ đây bên ngoài phụ huynh tâm tình rất kích động, ngươi lập tức thông báo cho tất cả giáo viên lập tức cho nhập học và lên lớp lại băng không cái chức hiệu trưởng này ngươi cũng đừng làm mữa!”.
– Lưu Hiệu trưởng hiển nhiên bị chọc giận: “Mặc kệ. Ngươi cho rằng ta muốn làm lắm sao? Ta chăng muôn suôt ngày mệt mỏi đi đòi nợ nữa rôi!”.
“Ngươi làm cái gì vậy?” Trịnh Tiên Thái vừa nói xong câu đó thì phát hiện ra Lý Trường Vũ đi vào phòng họp. Hắn không ngờ Lý Trường Vũ đích thân đến, trong lòng thầm kêu không ổn, rồi nhớ tới vừa rồi Lý Trường Vũ không nhận điện thoại của hắn thì hiển nhiên đối với hắn có ý kiến rất lớn. Trịnh Tiên Thái cẩn thận kêu một tiếng Lý thị trưởng nhưng Lý Trường Vũ căn bản không có để ý tới hắn mà đi thẳng tới trước mặt Lưu Hiệu trưởng nói: “Khi nào thì có thể nhập học lên lớp 1ai?**.
Lưu Hiệu trưởng bình thường chỉ nhìn thấy vị Thường vụ Phó thị trưởng này từ xa trong các
đại hội, nay trực tiếp đối mặt khiến hắn không khỏi có chút bối rối, hắn cắn cắn môi rồi nói:“Giáo viên chúng ta đã gần nửa năm…”.
^}:ốm, hurifercả Ian Dragon
Yđạo quan đồ Thαch Chιrσης Νgιr
Chương 191: Nguyên nhân [hạ].
“Ta hỏi ngươi khi nào thì có thể nhậphọc lên lớp lại?” Lý Trường Vũ đã phẫn nộ rồi. Lưu Hiệu trưởng nói: “Lân này trách nhiệm ta gánh chịu!”.
Lý Trường Vũ hai mắt nhìn vài tên lãnh đạo nói: “Ta không hỏi về trách nhiệm, ta cho các ngươi thời gian nửa giờ lập tức nhập học lên lớp lại cho ta các ngươi làm không được thì toàn bộ về nhả cho ta !”.
Lưu Hiệu trưởng cố lấy dũng khí:“Ta làm không được!”. Lý Trường Vũ nói “Từ giờ trở đi ngươi đã không phải là hiệu trưởng ! Ai là phó hiệu trưởng?”.
– Một nam nhân mang kiểng cận đứng dậy, hắn là phó hiệu trưởng Chu Khải Minh. Không đợi
hăn nói chuyện Lý Trường Vũ đã chuyên hướng sang Trịnh Tiên Thái nói: “Tiên lương tháng này
chừng nào thì ngươi có thể chuyển đến?”.
Yết hầu Trịnh Tiên Thái giật giật:“Lý…”.
Lý Trường Vũ nói: “Ta cho ngươi một ngày thời gian, ngày mai phải có lương cho giáo viên Trường trung học sô tám, nêu ngươi làm không được thì cái ghê Cục trưởng Cục giáo dục này không cản phải làm nữa!”.
“Lý thị trưởng…”.
“Đừng phân trần với ta, đừng nói với ta là không có tiền, ta mặc kệ ngươi dùng phương pháp nào. Tài chính thành phô chuyên cho ngươi, ngày mai ngươi phải lây ra cho ta!”. Từ trước đên nay Lý Trường Vũ luôn có hình tượng ôn hòa, đây là lân đầu tiên trước mặt mọi người hăn phát hỏa lớn như vậy.
Trịnh Tiên Thái khóe môi không khỏi run rẩy xuống. Lý Trường Vũ một lần nữa nhìn về phía Chu Khải Minh “Có vân đề gì sao?”.
Chu Khải Minh lắc đầu:“Ta sẽ đi bảo bọn họ nhập học lên lớp lại!”. Lý Trường Vũ gật đầu nói: “Từ giờ trở đi, ngươi chính là Hiệu trưởng Trường trung học sô tám !”.
Không khí trong phòng họp rất nặng nề, mấy vị trong Ban giám hiệu đều ủ rũ cúi đầu. Tình hình trước cổng Trường trung học số tám vốn khẩn cấp nhưng sau khi nhập học lại thì rất nhanh được hóa giải. Dù sao các phụ huynh thầm nghĩ hài tử đã được vào học lại, không ai muốn làm lớn chuyện này.
– Lý Trường Vũ nghe vài vị giáo viên phát biểu y kiến. trong quá trình hội nghị Trịnh Tiên Thái đêu dự thính nhưng Lý Trường Vũ không cho hãn lên tiêng chỉ bảo hãn ngôi tại chô nghe.
Trương Dương là người bàng quan, hắn cảm giác gã Trịnh Tiên Thái này vừa đáng hận mà cũng không may nhưng mà khiển cho hẳn cảm thấy kỳ quải là một gã Cục trưởng Cục giáo dục mà tại sao lại to gan như vậy. Lại dám khởi xướng việc góp vốn, còn dám tham ô tiền lương giáo viên. Trường trung học số tám chỉ là một đại biểu trong đó, các trường học khác cũng có cùng tình hình như Trường trung học số tám. Hắn lưu ý đến ánh mắt Trịnh Tiên Thái thấy ánh mắt hắn cực kỳ ảm đạm và sợ hãi, hiển nhiên là đã rối loạn rồi
Lý Trường Vũ nói:“Lập tức thông báo, không để cho toàn bộ hệ thống giáo dục thành phổ xảy ra chuyện tương tự nữa, tiên lương giáo viên phải trả đủ nhât định phải giải quyết trong thời gian quy định.”.
Lý Trường Vũ hứa hẹn mà ổn định quân tâm, theo các lão sư thì Lý Phó thị trưởng có thể cam đoan thì chuyện này xem ra có hy vọng được giải quyết.
Lý Trường Vũ từ sự kiện này có thể thấy nếu không xử lý dứt điểm thì hậu quả rất nghiêm trọng nên hắn phải quyết đoán ra tay, hơn nữa vừa ra tay đã dùng thể lôi đình vạn quân để ngăn chặn không cho loại tình huống này tiếp tục chuyển biến xấu hơn. Sau khi rời khỏi Trường trung học số tám ở trên xe hắn gọi cho Hồng Vĩ Cơ một cú điện thoại. Từ thái độ của Tả Viên Triêu tại Hội nghị Thường ủy thì thấy, hắn sẽ không cho Lý Trường Vũ bất luận sự trợ giúp gì, muốn Cục tài chính thả lỏng thì phải được Hồng Vĩ Cơ lên tiếng.
Hồng Vĩ Cơ cũng ý thức được tính nghiệm trọng của chuyện này, hắn thận trọng suy nghĩ rồi gọi cho Tả Viên Triêu một cú điện thoại:“Lây đại cục làm trọng vê trách nhiệm thì sau này hãy möị!”.
Dụng ý của Tả Viên Triêu thực sự chỉ muốn làm khó Lý Trường Vũ một chút mà thôi. hắn muốn Lý Trường Vũ phải cúi đầu trước mặt mình nhưng hẳn cũng thấy rõ sự kiện này phát triển có phần không ổn. Việc có nặng có nhẹ, về phương diện Cục tài chính cũng không khả năng triệt để cự tuyệt, nếu không sẽ khiến người ta nói mình không có cái nhìn đại cục, nói mình nhân việc công mà báo tư thù. Xuất phát từ suy nghĩ như vậy nên Tả Viên Triêu liền gọi cho Bàng Bân bảo hắn chuẩn bị chuyển tiền lương cho giáo viên.
Khi sự kiện này dần dần gần như hòa hoãn thì một sự kiện không tưởng khác lại xảy ra. Cục trưởng Cục giáo dục Trịnh Tiên Thái mất tích trước khi chạy chỉ để lại một phong thơ, trong thư nói xin lỗi Đảng thực sự xin lỗi nhân dân, thực sự xin lỗi hệ thống giáo dục Giang Thành cùng các lão sư và học sinh.
Lão bà cùng đứa con Trịnh Tiên Thái nửa đêm báo án, công an sau khi biết chuyện này thì lập tức thông báo cho Lý Trường Vũ. Lý Trường Vũ đêm đó ngủ cũng không yên điện thoại vang lên tiéng thứ nhất hắn cầm lấy điện thoại, nghe được tin Trịnh Tiên Thái mất tích thì hắn lập tức trầm xuống. Cái hắn đầu tiên nghĩ đến chính là khoản góp vốn kia. Trịnh Tiên Thái mất tích nhất định là có quan hệ đến khoản góp vốn này. Hắn lợi dụng khoản góp vốn đầu tư bất động sản nhưng kết quả là mất cả vốn lẫn lãi. Chuyện bây giờ bại lộ, hắn không có tiền bồi hoàn nên chỉ có cách đào tẩu.
Lý Trường Vũ cảm giác được chính mình vẫn chủ quan, loại người như Trịnh Tiên Thái này chính ra phải sớm không chê lại không thể cho hãn cơ hội đào tẩu.
Cát Xuân Lệ ngái ngủ ngồi dậy nói:“Trường Vũ, làm sao vậy? Có phải là lại gặp chuyện không may a ?”. Lý Trường Vũ gật gật đâu, lục lọi bao thuôc lá trên tủ đâu giường, rút ra một điêu rôi đôt. trong bóng tôi ảnh tàn thuôc lập lòe mà mơ hô có thể nhìn thảy bộ mặt căng cứng của hãn.
Cát Xuân Lệ ôn nhu nói:“Rất nghiêm trọng sao?”.
“Không có việc gì đâu, em ngủ đi!” Lý Trường Vũ đứng dậy xỏ dép lê rồi đi ra ngoài ban công. Lúc này cả thành phô chìm trong bóng đêm. Lý Trường Vũ ngảng đâu nhìn lên bầu trời đêm đen kịt mà tâm tình đầy áp lực. Hệ thống giáo dục sau chuyện Trịnh Tiên Thái mất tích mà sẽ gặp nguy cơ chưa từng có. Trịnh Tiên Thái mất tích đồng nghĩa với toàn bộ khoản góp vốn của giáo viên bị mất. Chuyện này liên quan không chỉ đến Trường trung học số tám mà còn mẩy trăm lão sư, khoản góp vốn hơn bảy trăm vạn, đây là tiền tiết kiệm cả đời của rất nhiều người. Bọn họ làm sao có thể thừa nhận sự đả kích như vậy, sau khi các sư phụ biết được tình huống chân thật thì bọn họ có thể khổng chế được tâm tình hay không?
Lý Trường Vũ nghĩ tới việc Tả Viên Triêu và Cục trưởng Cục tài chỉnh Bàng Bân sở dĩ dám qua mặt mình tất cả đều là bởi vi Tả Viên Triêu cho hắn chỗ dựa. Biểu hiện của Tả Viên Triêu tại Hội nghị Thường ủy đã chứng minh điều này, hẳn muốn lợi dụng sự kiện lần này để cho chính mình nặng nề một kích. Hệ thống giáo dục xảy ra chuyện này tuyệt không phải việc nhỏ. ảnh hưởng ác liệt không chỉ giới hạn trong Giang Thành mà rất nhanh sẽ truyền khắp cả Bình Hải
Trong phòng tiéng điện thoại một lần nữa vang lên. Cát Xuân Lệ mặc váy ngủ cầm điện thoại đi ra. Thật ra sau khi Lý Trường Vũ rời giường nàng cũng ngủ không được nhưng nàng biết thói quen của Lý Trường Vũ. Khi muốn suy nghĩ về vấn đề gì hắn thích ở một mình, hắn thích sự tỉnh táo cho nên Cát Xuân Lệ một mực ở trong phòng nhìn hắn cách cửa sổ.
– Điện thoại là do Cục trưởng Cục công an Điền Khánh Long gọi tới. Hắn nói cho Lý Trường Vũ biêt, đêm nay đã đem Trưởng phòng tài vụ Cục giáo dục, chủ nhiệm văn phòng và đám nhân viên liên quan không chê lại, cũng đã xuât động cảnh lực tìm kiêm nơi Trịnh Tiên Thái hạ lạc.
Lý Trường Vũ ừ một tiếng. thật ra Trịnh Tiên Thái trong sự kiện này đã trở nên cũng không quá trọng yếu nữa. Cái trọng yếu nhất là khoản góp vốn hơn bảy trăm vạn kia, chỉ có tìm về số tiền kia thì mới có thể dẹp được trận phong ba này.
Trịnh Tiên Thái là mang theo tâm trạng sợ hãi chạy khỏi Giang Thành. Hắn đi một cái xe Santana cũ màu xanh đậm và không có mục tiêu cụ thể nào mà chỉ thâm nghĩ mau rời khỏi Giang Thành, rời khỏi chỗ này. Lúc trước hẳn đề xuất việc góp vốn thật sự là có ý tốt, bởi vì nhìn thấy điều kiện sống của các giáo viên quá kém hẳn muốn góp vốn xây dựng nhà nhưng biểu đệ hẳn là Trình Kể Cao khi biết chuyện này thì lại khuyên hẳn mua đất để đầu tư. Một năm trước khi giá đất phía nam liên tục tăng giá. Trịnh Tiên Thái cùng tài vụ thương lượng qua và cũng cảm giác được chủ ý này không tệ thể là đem khoản góp vốn này đưa cho biểu đệ Trình Kế Cao mở tài khoản ở Công ty bất động sản Khai Thiên Hằng. Nhưng ai có thể ngờ sau khi bỏ vốn vào thì giá đất giá lại một đường đi xuống. Trình Kể Cao chỉ nói là tiền đều dùng để mua đất, giờ đây nếu bán thì chỉ sợ là không thu hồi được vốn gốc.
Trịnh Tiên Thái chỉ có thể tự nhận là không may, khi giáo viên đòi tiền lương hắn cũng muốn lấy từ chỗ biểu đệ hắn một ít tiền nhưng Trình Kể Cao nói là trương mục không còn tiền. Trịnh Tiên Thái vì chuyện này mà trước sau đi Quảng Đông ba lượt nhưng căn bản là tìm không thấy Trình Kể Cao đâu. Lúc này hắn mới ý thức được là mình đã bị gạt, trong khoảng thời gian này hắn rất sợ hãi. biết rằng chỉ cần chuyện này bại lộ thì chính mình chẳng những thân bại danh liệt mà hơn nữa bị đưa vào cơ quan kiểm sát. Có thể nói là Trịnh Tiên Thái đã sớm chuẩn bị tùy thời trốn đi. Khi Lý Trường Vũ mắng hắn tại Trường trung học số tám kia thì hắn ý thức được là đại nạn đã đến giờ đây không trốn thì chỉ sợ là không còn cơ hội
Khi Trịnh Tiên Thái lái xe chạy nhanh ra khỏi Giang Thành thì hắn nhịn không được quay đầu nhìn lại. Khi hắn nhìn thấy ánh đèn Giang Thành thì chợt nhớ tới mẹ già tóc trắng xoá trong nhà. chợt nhớ tới thê tử cùng con gái mà mũi cay cay rơi lệ. Lầm người thật không thể quá tham lam, nếu như không phải bị gã biểu đệ kia hứa hẹn một khoản hoa hồng kếch xù thì hẳn cũng sẽ không phạm sai lầm này.
Khi Trịnh Tiên Thái đang thương tâm thì đột nhiên đẳng sau có một chiếc xe vọt lên phía trước xe hắn rồi đột nhiên phanh gấp một cái khiến hắn hoảng sợ phanh xe lại. Lúc xe hắn dừng lại thì chỉ cách đuôi xe đối phương không đến nửa thước. Trịnh Tiên Thái một thân đầy mồ hôi lạnh, hắn còn chưa kịp bình tĩnh lại thì đã thấy một người tuổi còn trẻ từ trong chiếc xe phía trước nhảy xuống lao tới muốn kéo hắn ra. Trịnh Tiên Thái cuống quít khóa cửa xe lại.
Đối phương cười cười sau đó một quyền đập vỡ cửa kính xe rồi nắm cổ áo Trịnh Tiên Thái lôi ra ngoài. Trịnh Tiên Thái lúc này mới nhận ra người này chính là Trương Dương thời gian gần đây tại Cục du lịch Giang Thành phong quang vô hạn. Hắn kêu thảm thiết nói:“Ngươi làm gì a? Ta muốn báo cảnh sát !”.
Trương Dương ha ha cười nói: “Báo cảnh sát al., ta sẽ giúp ngươi ngươi không báo cảnh thì ngươi là cháu ta!”.
Trịnh Tiên Thái bị Trương Dương đạp một cước nhưng cũng không nặng lắm, hắn ngồi dưới đất, hai chân duỗi ra ngồi tựa vào ô tô, trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ, lúc này hẳn nhớ tới ban ngày Trương Dương một mực đi theo Lý Trường Vũ, xem ra hẳn xuất hiện trong lúc này nhất định là nhằm vào mình.
Trương Dương lúc ban ngày đã lưu ý đến Trịnh Tiên Thái hẳn định đêm nay mang tất chân trùm đầu lên vào nhà Trịnh Tiên Thái uy hiếp hắn giao ra khoản góp vốn nhưng cũng không ngờ mới đến nhà Trịnh Tiên Thái thì đã thấy hắn lái xe rời đi thể là Trương Dương một đường theo dõi. Không thể tưởng được ý đồ đánh bậy đánh bạ của hắn lại vừa vặn bắt được Trịnh Tiên Thái đang định đào tẩu.
Trịnh Tiên Thái kiệt lực trẩn định lại trên mặt hắn lộ ra vẻ tươi cười nói: “Trương Dương ta đi lên tỉnh có việc gâp ngươi đừng nói giỡn !”.
Trương Dương cười lạnh nói “Ngươi nói vô dụng thôi, ta đùa giỡn với ngươi hay sao? Có phải là định đem tiên mộ hôi nước mặt của các lão sư lặng lẽ đào tâu sao? Thật không không biết xấu hổ. ngươi hôm nay nhất định không đi đâu được ngoan ngoãn theo ta trở về tự thú đi!”.
Trịnh Tiên Thái gấp đến độ khóc lên nói “Ta thật sự không có tiền, những khoản góp vốn kiata cũng không có chủ tâm đi lừa gạt lão sư mà là bị người ta lừa gạt. Hơn bảy trăm vạn kia đã mất hết. ta biếtta có tội nhưng ta thật sự không có cầm tiền! Ta cũng chỉ là nhìn thấy điều kiện sống của giáo viên quá kém, ta muốn giúp trợ cải thiện nhà ở của hệ thống giáo dục, ta là có hảo ý… nhưng ta không ngờ lại có kết quả như vậy !”.
Trương Dương khinh thường nhìn Trịnh Tiên Thái: “Ngươi cũng coi như là đàn ông? Ô uất khóc lóc, làm sai mà không dám thừa nhận? Ta nói cho ngươi biết hôm nay ngươi tốt nhất là thành thành thật thật đem tiền nôn ra cho ta, bằng không ta cho ngươi muốn sống không được muốn chết không xong!”.
Trịnh Tiên Thái đột nhiên đứng lên muốn chạy trốn nhưng lại bi Trương Dương một cước đã vào mông, cả người bay lên không bay ra hơn một trượng mới nặng nê té trên mặt đất, quân áo trên người rách nát nhiêu chô, bộ dáng chật vật tới cực điêm.
Trương Dương đi tới bên cạnh hắn nhấc chân đá vào mông hẳn cái nữa rồi nói “lên xe!”.
Nhưng Trịnh Tiên Thái lại giờ trò vô lại ôm đầu rầm ri nói: “Ngươi đánh chết ta đi, dù sao ta cũng không còn tiên, ta không điệ ở đây chờ công an đên băt ta! Khoản góp vôn ta chịu trách nhiệm!”.
Trương Dương mâng: “Ta chưa thấy kẻ nào đê tiện như ngươi vậy! Ngươi tính toán gì đó? Cho là mình rất trọng yếu a!, cái ta muốn là khoản góp vốn !“.
“Đều bị lừa rồi, nó nằm trong tạy biểu đệ ta, ta có đến cũng không tìm thấy hắn!”. Trương Dương nôi giận “Ta nói ngươi là phê vật a!? Ngươi tìm hăn không được thì sao không tìm bô mẹ hãm?”.
“Hắn là con di Hai ta, bọn họ cũng không biết hắn ở đâu!”. Trương Dương vươn tay vỗ đầu hắn một cái nói: “Không ngờ một chút năng lực ảy của ngươi tảt cả đều dùng để lừa gạt các lão sư, ngươi không biêt dùng thủ đoạn sao?”.
“Ta có thể có thủ đoạn gì? Ngươi chẳng lẽ muốn ta đi bắt cóc ông bà già hắn để đòi tiền sao?” Trịnh Tiên Thái nói xong câu đó lại nhìn thấy vẻ mặt cười cười của Trương Dương thì có phần sợ hãi mím môi nói: “Không phải đâu…”.
Trương Dương cười nói “Ta cũng không nói a!, cũng là do ngươi có bản lĩnh, trong đầu có ý xấu. Ta nhàn rỗi cũng đã nhàn rỗi rồi hay là đi cùng ngươi một chuyến!”. Trịnh Tiên Thái vẻ mặt đau khổ nói: “Bắt cóc con tin là phạm pháp đó!”.
“Góp vốn phi pháp, tham ô công khoản, tội của ngươi chưa đủ bị bắn chếta!? Mẹ nó, còn ra vẻ công dân tuân thủ pháp luật sao! Ta cho ngươi 24 tiếng đồng hồ, ngày mai ngươi không lấy được khoản góp vốn này về thì ta sẽ chôn sống ngươi! Chôn sống!” Trương đại quan nhân hai mắt hổ trợn trừng vương bát khí đột nhiên hiện ra khiển Trịnh Tiên Thái sợ tới mức run rẩy.
Hắn run giọng nói: “Nhà di Hai ta ở Kinh Sơn, hai đứa con sinh đôi của Trình Kế Cao đều học ở trường tiểu học thực nghiệm Kinh Sơn !”. Trương Dương chỉ chỉ vào xe jeep “Đi chúng ta đi thôi!”.
Lúc 5h sáng thì xe Santana của Trịnh Tiên Thái được phát hiện ra. Cửa sổ xe bị vỡ, thủy tinh nứt ra hiện trường còn có một chút vêt máu nhưng Trịnh Tiên Thái lại không có ở noi Ö, chung quanh cũng không có phát hiện tung tích Trịnh Tiên Thái khiên vụ án càng trở nên khó phân biệt.
Dựa theo quyết định của Thường ủy thị ủy, đối với sự kiện Trường trung học số tám nghỉ học cùng với việc Trịnh Tiên Thái mất tích, yêu cầu Ban tuyên giáo thông báo cho tất cả tạp chí lớn cùng cơ quan tin tức Giang Thành tạm thời Lgiữ kín để tránh tạo thành hôn loạn.
Nhưng ai cũng không nghĩ tới là sáng sớm hôm sau, nhật báo Bình Hải đã đưa tin vụ giáo viện Trường trung học sô tám bãi khóa, hơn nữa tin Trịnh Tiên Thái mang theo khoảngóp vôn chạy trôn đã truyền khãp phô lớn ngõ nhỏ Giang Thành với tôc độ không thể tưởng tượng nôi.
Thị ủy khẩn cấp tổ chức họp Hội nghị Thường ủy, Hồng Vĩ Cơ sắc mặt tái nhợt, hắn phẫn nộ cũng không phải bởi vì một loạt sự kiện của hệ thông giáo dục mà là sau khi sự kiện phát sinh thì các nhật báo Bình Hải lại làm ra phản ứng nhanh chóng chuẩn xác như thể. Hiển nhiên là có người thông báo tin. Chuyện Cục trưởng Cục giáo dục Trịnh Tiên Thái thì lại càng có người cố ý truyền ra ngoài, người này mười phần đến từ nội bộ Thường ủy. Ánh mắt Hồng Vĩ Cơ đảo qua mặt mỗi vị Thường vụ ủy viên. Trong thanh âm hắn lộ ra vẻ tức giận nói:“Thật sự là không ngờ! Ta đã nói bao nhiều lần rồi phải đem ảnh hưởng hạn chế trong phạm vi nhỏ nhất, ngàn vạn lần không được ảnh hưởng tới ổn định xã hội. không được ảnh hưởng đến tâm tình giáo viên. Làm việc đều phải vì đại cục Giang Thành mà suy nghĩ, còn có người không nghĩ đến Giang Thành mà muốn gây sóng gió. muốn lợi dụng sự kiện lần này. để đạt tới mục đích của mình. Ta rất thất vọng!”.
Nhân đại chủ nhiệm Triệu Dương Lâm nói: “Ta xem chuyện này chưa chắc là do nội bộ chúng ta chuyện trường trung học số tám nghỉ học gây ra động tĩnh rất lớn, lúc ấy phóng viên hiện trường cùng các đơn vị tin tức rất nhiều. Ban tuyên giáo Thị ủy có thể tiến hành can thiệp nhưng loại can thiệp này cũng chỉ giới hạn trong phạm vi nhất định, cũng không loại trừ có phóng viên lén đem tin tức cung cấp cho báo tỉnh. Về phần chuyện Trịnh Tiên Thái thì cơ quan công an đã vào cuộc, người biêt chuyện rât nhiêu, muôn giữ bí mật càng khó, có câu là thiên hạ không có bức tường nào không lọt gió, sớm muộn gì cũng sẽ bị người ta biết được”.
Thường vụ Phó thị trưởng Lý Trường Vũ gật nhẹ đầu, hai mắt hắn đầy tơ máu, có thể nhìn ra được tối hôm qua hẳn cả đêm không ngủ, Lý Trường Vũ nói “Ta tin tưởng, trong nội bộ cấp lãnh đạo chúng ta không có vấn đề nhân hòa, chúng ta là một tập thể đoàn kết nên sẽ không xuất hiện tình huống như lời Hồng bí thư” Thật ra hắn cũng hoài nghi Tả Viên Triêu nhưng dưới tình huống không có chứng cớ thì không thể nói lung tung được.
Tả Viên Triêu vẻ mặt rất bình tĩnh, hắn biết lời nói vừa rồi của Hồng Vĩ Cơ là nhằm vào mình nhưng hắn rất bình tĩnh vì ngày hôm qua hẳn làm khó Lý Trường Vũ về việc tài chính trí tuệ hắn cũng không phải là hẹp hòi như vậy. Chuyện của hệ thống giáo dục mặc dù là do Lý Trường Vũ quản lý nhưng lại có ảnh hưởng đến cả Giang Thành. Hãn vẫn muốn một Giang Thành ổn định phồn vinh, hắn là Quyền Thị trưởng Giang Thành nên hắn sẽ không vì lợi ích cá nhân mà hy sinh lơi ích của cả Giang Thành. Nhưng mà hắn cũng minh bạch, dưới ánh mắt của tất cả mọi người thì mình là người cực kỳ đáng nghi bởi vì hắn cùng Lý Trường Vũ trong lúc đó tồn tại mối quan hệ cạnh tranh và người muốn Lý Trường Vũ gặp chuyện không may nhất chính là hắn. Tả Viên Triêu không muốn giải thích bởi vì có giải thích cũng không ai tin. Lý Trường Vũ giờ đây đã rất phiền toái, hệ thống giáo dục phát sinh chuyện này và tình thế trở nên càng ngày càng nghiêm trọng. Lý Trường Vũ lần này hẳn là không thoát được việc chịu trách nhiệm.
Tả Viên Triệu nói:”Sự tình đã truyền ra, chúng ta cũng không còn thời gian để đi lo cách tiêu trừ ảnh hưởng, vân để mâu chôt giờ đây là phải nhanh chóng bắt lấy Trịnh Tiên Thái, truy hồi khoản góp vốn.”.
– Lý Trường Vũ nói: “Ta có đề nghị bởi vì tình huống xuất hiện quá đột ngột, để tránh cho tình huống chuyển biến xấu thêm chúng ta có thể xem xét sử dụng tài chính của thành phố chi khẩn cấp một khoản tiền. –
Tả Viên Triêu cười nói “Trường Vũ đồng chí, ý ngươi là dùng tài chính của thành phố để ngăn chặn lỗ thủng tài chính của hệ thống giáo dục ?”.
Lý Trường Vũ thật là có ý tứ này, trước mắt chỉ có phường pháp này mới có thể làm yên ổn nhân tâm cả hệ thống giáo dục.