Dịch: Bạch Khiết
Thương đội đi trước, Hàn Mạc cẩn thận quan sát hồ Minh Nguyệt.
Hồ Minh Nguyệt phía trước, đằng sau là dãy núi lớn cao cao, trên núi cây cối gỗ cổ lả lướt, một mảnh xanh biếc, có thể nói là một xứ sở đẹp, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy, có thể cuộc sống của dân chúng nước Nam Phong hẳn cũng có chút không tầm thường.
Ngoại trừ phòng xá làm bằng trúc điển hình của Phong quốc, càng có một việc mà đám người Hàn Mạc thấy rất rõ, đó là trước mỗi cửa nhà đều dựng cây thẻ bài, trên mặt viết tên mậu dịch, trên đường đi tới, cũng là có năm sáu nhà buôn bán hỗn loạn ở trong đó, nhưng tứ hợp viện của mậu dịch Quan Thị thì trông rất uy nghiêm khí phái, điều đó càng thêm chứng minh vị trí của mậu dịch Quan Thị.
Nơi này hiển nhiên đã biết được tin tức Thương đội, sớm đã có năm sáu tên tiểu nhị chờ ở trước cửa, nhìn thấy đoàn xe tới gần, một gã hơn bốn mươi tuổi đã dẫn bọn tiểu nhị nghênh đón, vóc dáng không cao, dáng người hơi gầy, dưới hàm có một chòm râu nhỏ, trên mặt hòa hợp êm thấm tươi cười, hướng về phía Thiết Khuê chắp tay nói:
– Thiết tiêu đầu, vất vả vất vả, các huynh đệ trên đường đến đây vất vả, cửa hàng đã chuẩn bị rượu và đồ nhắm, hàng hóa chúng ta đến đem đi, các ngươi đi vào trước nghỉ tạm!
Thiết Khuê xoay người xuống ngựa đến, chắp tay nói:
– May mắn không làm nhục mệnh!
Mọi người đều xuống ngựa, Trầm lão tam đã thấp giọng hướng Hàn Mạc nói:
– Đây là nhị chưởng quầy Dương Liên!
Hàn Mạc ngay từ đầu còn tưởng rằng người này đó là một quan mộ, lúc này mới biết là nhị chưởng quầy.
Đoàn xe đi tới trước cửa mậu dịch, Hàn Mạc này mới nhìn rõ, cửa chính mậu dịch có ba gian phòng rộng lớn thông nhau, mỗi gian phòng đều có quầy, hàng hóa chủng loại thật sự rất đa dạng, bên trong không gian cũng là thật lớn, khác hẳn nhà dân bình thường. Trong cửa hàng chính có không ít người mua hàng hóa, cửa hàng bán lẻ ở phía trên, treo một khối biển tự làm bằng cây lim, trên mặt viết một hàng chữ to bằng bạc, đúng là “Mậu dịch Quan Thị” nét chữ như rồng bay, cực kỳ khí phái.
– Tống tổng quản, đi đường vất vả!
Dương Liên đi đến trước mặt Tống tổng quản, trên mặt vẫn hiền hòa tươi cười như cũ:
– Làm phiền ngài cùng ta điểm một chút hàng hóa trước, thẩm tra đối chiếu một chút, ta nhập sổ sách, đây là quy củ thông lệ, làm phiền làm phiền!
Tống tổng quản biến sắc, trên vẻ mặt quái dị, khóe mắt đã vụng trộm hướng về phía mặt Hàn Mạc.
Kiểm tra hàng hóa, đã là thiếu hơn một trăm lượng bạc, nói nhiều cũng không tính nhiều, nhưng lại muốn xuất ra một lý do khó, Tống tổng quản lúc này làm sao có thể lấy ra lý do.
Hàn Mạc ở phía trước nghe thấy, khóe miệng nổi lên một tia cười lạnh, cũng không quay đầu lại, dẫn Hồng Tụ, đi theo đám người Thiết Khuê vào phía sau, vào trong phòng.
Thấy Tống tổng quản sắc mặt có chút trắng bệch, Dương Liên nhíu mày:
– Tống tổng quản, ngươi làm sao?
Tống tổng quản lấy lại tinh thần, nhất thời không biết trả lời như thế nào.
– Như vậy đi, Tống tổng quản nếu là thân thể không khoẻ, cứ đem hóa đơn giao cho tiểu nhị, để bọn họ và ta thẩm tra đối chiếu một chút cũng được. Hàng hóa trong kho dư thừa không có bao nhiêu, các ngươi thật sự tới thời điểm này, thẩm tra đối chiếu hết nợ, cũng nhập khố được!
Dương Liên cười nói:
– Quay lại ta cùng Tống tổng quản uống mấy chén!
Tống tổng quản biết chuyện này tránh không khỏi, lôi kéo tay Dương Luyện, đi đến một bên nói:
– Dương huynh, có chuyện này, ngươi nên giúp ta tha thứ chút, sau này… sau này ta sẽ tìm ngươi trò chuyện!
Dương Liên nhíu mày, khó hiểu mà nhìn Tống tổng quản.
– Cái này… Trên đường đã đánh mất một ít hàng hóa…!
Tống quản sự vẻ mặt xấu hổ, lại không biết nói như thế nào nói tiếp.
Dương Liên trong mắt xẹt qua hào quang quái dị, hắn tự nhiên không phải là không hiểu. Hàng năm Tống tổng quản đưa hàng hóa tới đây, luôn luôn như vậy, một hai lần thiếu hàng hóa, hơn nữa đều có thể xuất ra người ăn trộm, Dương Liên trong lòng biết rõ ràng là chuyện gì xảy ra, nhưng chuyện không liên quan đến mình, hắn cũng không đi vạch trần, hôm nay thấy Tống tổng quản vẻ mặt như vậy, có chút kỳ quái, chỉ có điều hỏi:
– Không bắt được người? Vậy là ai làm?
Tống tổng quản trán toát ra mồ hôi lạnh, không có cách nào khác nói:
– Dương huynh, chuyện này… chuyện này nói đến rất dài. Ngươi giúp ta hướng đại chưởng quỹ và Thủy đại sự cầu xin giúp đỡ.
Dương Liên lại nghi hoặc, đại chưởng quỹ tất nhiên là chỉ quan mộ, nhưng Thủy đại sự là ai?
– Tống tổng quản, ngươi nói Thủy đại sự… là chuyện gì xảy ra?
Dương Liên nhíu mày nói:
– Theo ta được biết, mậu dịch chúng ta không có Thủy đại sự!
Tống tổng quản thấp giọng nói:
– Mới vừa rồi đi theo bên người Thiết tiêu đầu, người trẻ tuổi ngươi có nhìn thấy?
Dương Liên suy nghĩ một chút, gật gật đầu:
– Mi thanh mục tú, trước kia không có gặp qua, là tiểu nhị của cửa hàng trong kinh mới tới?
– Tiểu nhị là thế nào?
Tống tổng quản trên mặt hiện ra vẻ bất đắc dĩ, nhưng trong đôi mắt lại hàm chứa oán hận:
– Thủy đại sự, trên người có ngọc bài!
Dương Liên nheo ánh mắt lại, lắc đầu:
– Người này ta cũng không có gặp qua… Hắn là đại sự nhà ai?
Tống tổng quản nghe vậy, đầu tiên là nhíu mày, lập tức trong mắt lóe quang, hiện ra vẻ hưng phấn, thật cẩn thận hỏi:
– Dương huynh, ngươi… thật không có gặp qua người này? Mậu dịch Quan Thị thật không có nhân vật này?
Dương Liên lắc đầu:
– Tuyệt đối không có!
– Thì ra là thế!
Tống tổng quản bắt đầu sờ tới chòm râu của mình, tròng mắt vòng vo chuyển, lập tức chắp tay nói:
– Dương huynh, ngươi cùng ta thẩm tra đối chiếu một chút hàng hóa trước, tuy nhiên việc thiếu hơn một trăm lượng bạc hàng hóa, về phần nguyên do, quay đầu lại ta sẽ hướng đại chưởng quỹ báo cáo!
Dương Liên nghi hoặc, Tống tổng quản đã quay đầu lại, đem vài tên tâm phúc tiểu nhị triệu tập cùng một chỗ, thấp giọng chỉ bảo một phen.
…
Mậu dịch Quan Thị làm được tứ hợp viện, chiếm một khoảng không rộng lớn, trong viện trồng một ít hoa hoa thảo thảo, vài cọng thanh trúc, lại có thêm một chỗ núi giả, nhìn qua cũng là có thi vị.
Chỗ mậu dịch này có hơn mười tên tiểu nhị, mỗi người đều là thông minh tháo vát. Bên trong tứ hợp viện có loạt phòng phía bên trái, đó là nơi bọn tiểu nhị ở trọ cùng với phòng bếp. Bên phải năm sáu gian phòng, còn lại là kho, dựa theo phân loại, hàng hóa trong các gian không giống nhau, hơn nữa có hai gian trong phòng, là chuyên môn gửi thu mua thảo dược Phong quốc cùng một số hàng hóa linh tinh, vận chuyển về kinh bán ra.
Trên thực tế tất cả mậu dịch Quan Thị đồng thời gánh vác hai loại chức trách, một loại là bán ra hàng hóa, một thu mua đặc sản địa phương, sau đó đem đến các mậu dịch khác trao đổi. Loại hình thức này cực kỳ đặc thù, hình thành loại phương thức vận tác, cũng không phải một năm hai năm hoàn thiện thành công, đương kim thiên hạ, tuy rằng cũng có không ít mậu dịch học theo mậu dịch Quan Thị vận hành phương pháp kinh doanh này, nhưng trong đó kinh doanh tốt nhất, không hề nghi ngờ, là mậu dịch Quan Thị.
Đám người Thiết Khuê tới đây nhiều lần, tình huống này tự nhiên rất là quen thuộc, nhanh chân dẫn mọi người tới tứ hợp trong viện. Trong phòng sớm chuẩn bị tốt bốn bàn rượu và đồ nhắm, mọi người ngựa quen đường cũ, cũng không khách khí, ngoại trừ Tống tổng quản và vài tên tiểu nhị tâm phúc, hơn hai mươi người an vị, ngồi xuống, sớm có người nâng lên bình rượu lớn, cười nói:
– Đi đường nghẹt thở, chính là muốn uống mấy chén rượu ngon của nước Nam Phong.
– Không sai không sai, nửa đường mà đã bắt đầu nghĩ đến!
– Đến đây, mọi người đều thỏa mãn, một đường thông thuận, hãy uống vài chén rượu chúc mừng một phen, hôm nay là có thể say sưa!
Kêu to dõng dạc, đều là nhóm tiêu sư Hộ Phiêu, thân là con nhà võ, không có mấy người tửu lượng yếu kém. Chỉ có điều quy củ không cho phép, Hộ Phiêu trên đường không thể uống rượu, hiện giờ công việc đã xong, mục đích đã thuận lợi, mũi ngửi thấy mùi rượu bụng đã thấy sôi lên, ai nấy không khách khí, trong lúc nhất thời đều là mồm to dùng bữa, thả sức uống rượu.
Thức ăn trên bàn đều là không kém, ngoại trừ các loại thịt trâu núi để ăn, cũng không thể thiếu các loại hoa cỏ đặc biệt ở Phong quốc chế tác mà thành thức ăn, Hàn Mạc ngồi bên cạnh Hồng Tụ, bởi vì thức ăn mỹ vị, cũng không kìm nổi ăn nhiều một ít.
Trầm lão tam an vị ở bên người Hàn Mạc, uống hai chén rượu, thấy không có người chú ý, lúc này mới để sát vào bên tai Hàn Mạc, thấp giọng nói:
– Thủy đại sự, Tống tổng quản và mấy người dưới tay mới vừa rồi lại tụ cùng một chỗ không biết thảo luận chuyện gì, ngươi… phải cẩn thận chút!
Trầm lão tam hiện giờ là quyết định ôm lấy chân Hàn Mạc, hắn biết một khi Hàn Mạc không ngờ, Tống tổng quản một lần nữa đắc thế. Một khi Tống tổng quản đối phó Hàn Mạc, bất kể là vì an nguy Hàn Mạc, còn là vì chính tiền đồ của mình, Trầm lão tam cảm thấy tất nhiên phải nhắc nhở Hàn Mạc.
Trầm lão tam đi theo Tống tổng quản thời gian không ngắn, biết Tống quản lòng dạ hẹp hòi, nhớ lâu thù dai. Lúc này đây Hàn Mạc đưa hắn sửa trị thảm như vậy, với tính cách Tống tổng quản, chỉ cần nắm được cơ hội, nhất định phải báo phục.
Hàn Mạc thản nhiên cười, khẽ gật đầu, mặc kệ như thế nào, Trầm lão tam nhắc nhở, cũng là đúng ý thiện của mình, bưng lên bát rượu, và Trầm lão tam huých một chút:
– Trầm tam ca không cần lo lắng, binh đến tướng ngăn, nước lên tường chặn, hắn… tính không được cái gì!
Chính là nhân vật hèn mọn, ở trong mắt Hàn Mạc, cũng quả thật tính không được cái gì.