Quyền Thần

Chương 515-2: Thác Hồ chủ gia lạc.


Dịch: Bạch Khiết

Hai người uống một chút, Hàn Mạc mới hỏi nói:

– Như thế nào không thấy người đại chưởng quỹ? Hắn không ở cửa hàng lý sao?

Trầm lão tam vội hỏi:

– Vừa rồi hỏi thăm, đại chưởng quỹ đi ra ngoài đàm kinh doanh, rất nhanh sẽ trở về.

– Ra ngoài đàm kinh doanh?

Hàn Mạc ngạc nhiên hỏi.

Trầm lão tam cười giải thích nói:

– Thủy đại sự không biết tình trạng bên này, Phong quốc thứ tốt rất nhiều, có một vài người Phong quốc có được dược liệu quý báu, nhưng lại không muốn lấy ra bán nữa, thậm chí có cả da hổ, cũng giữ ở nhà luyến tiếc không muốn bán. Đại chưởng quỹ một khi biết tin tức, sẽ tự mình tới cửa đi khuyên bảo thu mua, ha hả, kỳ thật mọi người đối với đại chưởng quỹ đều là rất bội phục, hơn năm mươi tuổi, thân là đại chưởng quỹ, còn tự thân xuất mã, đây mới gọi là người chân chính làm ăn!

– Thì ra là thế!

Hàn Mạc mới hiểu được, tuy rằng chưa gặp mặt, nhưng cảm giác Quan Mộ là người biết thu mua lòng, chỉ nói bàn rượu và thức ăn này, tuy rằng không bao nhiêu bạc, nhưng lại có thể khiến mọi người trong lòng thoải mái, về đến nhà vẫn giữ được cảm giác, sung mãn ấm áp, trách không được Quan Thị mậu dịch hành tại Phong quốc có thể tồn tại thâm căn cố đế như thế, người Quan Mộ này, thật không phải là nhân vật đơn giản.

– Đúng rồi, Trầm tam ca, nơi này phía trước là hồ Minh Nguyệt, mặt sau là núi xanh liền nhau, là một chỗ tuyệt hảo, có thể dân chúng ở trong này, không phải bình thường sao?

Hàn Mạc cuối cùng đem nghi vẫn trong lòng nói ra.

Trầm lão tam giơ ngón tay cái lên:

– Thủy đại sự, ngươi thật sự là lợi hại. Không sai, đây là Thác Hồ Lạc, là Ngọc Tuyền trại chủ gia, người Thác Hồ Lạc, đều là quý tộc Phong quốc!

Hàn Mạc ngẩn ra, không thể tưởng được mậu dịch Quan Thị cũng làm được cửa hàng ở bên trong Ngọc Tuyền trại chủ gia lạc, hiện tại nhớ tới, lúc trước nhìn đến người Thác Hồ tự nhiên, xiêm y chỉnh tề, so với người Tháp Lý Lạc quả thật là có vẻ phú quý không ít.

Chẳng qua là mậu dịch Quan Thị thiết lập cửa hàng ở trong này, cũng không khó lý giải.

Phong Quốc nghèo khó, dân chúng thực lực không mạnh, mà mậu dịch Quan Thị hàng hóa đều là đặc sản ngoại lai, giá cả tự nhiên sang quý, lạc dân bình thường không đủ sức mua, cũng chỉ có tầng lớp quý tộc Phong quốc mới có năng lực ấy.

Mà người Phong quốc đối với đặc sản ngoại lai, hiển nhiên cũng rất thích, nên có cửa hàng buôn bán ngay gần chỗ ở của mình, bất cứ lúc nào cũng có thể có những hàng hóa thượng đẳng ngoại lại, đây đúng là cầu mà còn không được.

Chẳng khác nào ba nước Trung Nguyên, các cửa hàng lớn đều mở ở kinh thành, đúng là mua bán đôi bên đều có lợi.

– Bên này chỉ có người Thác Hồ Lạc, hướng bắc bên mới chính là quan viên Thác Hồ Lạc ở!

Trầm lão tam nói:

– Hiện giờ Thác Hồ Lạc nở mày nở mặt, là vì Tù trưởng Phong quốc là Thác Hồ Lạc đảm nhiệm.

– Tù trưởng?

Hàn Mạc trong mắt xẹt qua một đạo quang.

Trầm lão tam hạ giọng nói:

– Ta cũng nghe bọn hắn nói, Tù trưởng Phong quốc là do Tám đại gia lạc thay phiên đảm nhiệm, mỗi nhà ba năm…

Hàn Mạc nghe vậy, lập tức nghĩ tới một câu kịch kinh điển, Hoàng đế thay phiên làm, sang năm đến nhà của ta, ở Phong quốc, cần phải đổi thành tù trưởng thay phiên làm, ba năm đến nhà của ta!

Hắn vẫn nghĩ đến thời đại người Phong quốc thống trị, đều là thế tập tương truyền, lại không thể tưởng được Phong quốc tù trưởng nhưng phi thế tập, là từ bát đại gia thay phiên đảm nhiệm!

Tuy nhiên ba năm mỗi nhà thay phiên một lần, lại không biết Tù trưởng từ vị trí đó xuống dưới, trong lòng có hay không cảm giác mất mát? Cần biết như thế thay phiên, đó là phải khoảng cách hai mươi bốn năm tài năng một lần nữa thượng vị, mà người có năng lực có mấy người hai mươi bốn năm.

Hàn Mạc cảm thấy thế là rất tốt, mọi người đều nói Phong quốc thần bí ly kỳ, hiện giờ xem ra, quả đúng là thế.

Đang muốn hỏi lần nữa, đã thấy đến Thiết Khuê bưng bát rượu chậm rãi đi tới, tới bên người Hàn Mạc, hai tay đang cầm bát rượu, trên vẻ mặt mặt không ngờ rất nghiêm túc:

– Mặc kệ như thế nào, ngươi xem như một người đàn ông, Thiết mỗ kính ngươi một ly!

Hàn Mạc khẽ mỉm cười, cũng bưng bát rượu lên, hai người nhẹ nhàng nhất cụng bát, đều là uống một hơi cạn sạch.

Hàn Mạc lại có thể nào không biết ý tứ trong lời nói Thiết Khuê.

Hắn hiểu được, trên đường phát sinh vài chuyện, Thiết Khuê nhất định là rõ ràng, chính mình sửa trị Tống tổng quản, vì bọn tiểu nhị bị bót lột tiền kém, lại bị vu oan giá họa, ở trong Tháp Lý Lạc khuya khoắt giết Y Liên Liệt cứu Hồng đầu nhân. Việc này ở trong mắt Thiết Khuê hiển nhiên là một nam nhi đại trượng phu mới làm được. Thiế Khuê tuy rằng thời điểm đó, suýt chút nữa đem đến phiền toái cho Thương đội, trong lòng cảm thấy một tia bất mãn, nhưng trong lúc này, đúng là cũng cảm thấy cảm kích.

Uống một chén rượu, Thiết Khuê cũng không nói nhiều, chỉ có điều gật gật đầu, liền quay về vị trí của mình.

Lúc này trong viện một trận động tĩnh, xuyên thấu qua cửa sổ, Hàn Mạc cũng là nhìn đến, thủ hạ quan mộ, Tống tổng quản và vài tiểu nhị tâm phúc đang khuân vác hàng hóa vào trong viện. Tống tổng quản không ngờ cũng là rất chịu khó.

Tống tổng quản đứng ở trước cửa, hướng về phía bên này nhìn lại, nhìn thấy bên này ăn uống linh đình náo nhiệt phi phàm, đôi mắt bắn ra thần sắc âm lãnh.

Trong viện có mấy gian phòng làm nơi nghỉ tạm. Sau khi ăn uống no say, Thiết Khuê đứng dậy nói:

-Mọi người đi đường vất vả, không được nghỉ ngơi cho đàng hoàng. Bây giờ hãy tranh thủ ngủ cho lại sức. Quy củ như thế nào, mọi người cũng đã biết. Không rời phòng, không gây nhiễu loạn, canh năm ngày mai, lên đường về kinh.

Dừng một chút, buông thêm một câu:

-Trong đoàn có già có trẻ, đánh bạc một chút cũng được, nhưng không quá lớn…

Mọi người lập tức hoan hô, uống túy lúy một trận, rồi đi về phòng nghỉ tạm, tinh thần thoải mái, bắt đầu đổ xúc xắc ra đánh bạc. Mọi người đến nơi này cũng không phải một hai lần, ngựa quen đường cũ, cũng tự nhiên như nhà mình vậy.

Hàn Mạc định ra ngoài một chút, nhưng Thiết Khuê đã dặn không được rời phòng cũng không dám cãi, chỉ có thể ở trong sân chờ Quan Mộ trở về.

Hắn lần này đến Nam Phong tất nhiên là muốn lén cứu Chu Tiểu Ngôn. Hắn biết Chu Tiểu Ngôn mười phần là đang ở bên trong thành Thần Sơn, nhưng cụ thể nơi nào, cũng không rõ, nếu muốn cứu Chu Tiểu Ngôn thì cực kỳ khó khăn.

Đầu tiên phải quen thuộc đường đi nước bước trong thành Thần Sơn, trước khi đi, Hàn Thanh đã có mô tả sơ qua, nhưng Hàn Thanh cũng chỉ biết một chút ở bên ngoài, bên trong thành quả thực cũng mờ mịt.

Việc này cần bí mật tuyệt đối nên Hàn Mạc mới âm thầm dẫn theo Hồng Tụ vào nước Phong, ban đầu là dò tìm tông tích Chu Tiểu Ngôn, sau đó lẻn vào nghĩ cách cứu ra.

Hồng Tụ thuật hắc ám rất giỏi, nên Hàn Mạc mới tính dùng thủ đoạn hắc ám bí mật cứu Chu Tiểu Ngôn.

Chu Tiểu Ngôn có thể lặng lẽ lẻn vào bên trong thành Thần Sơn, đánh cắp hai thánh vật, điều này cho thấy bên trong thành Thần Sơn cũng chẳng phải là cái gì quá ghê gớm. Với năng lực của Hồng Tụ muốn lẻn vào là việc dễ dàng.

Việc cần kíp là điều tra ra Chu Tiểu Ngôn ở nơi nào trong thành Thần Sơn.

Trước đây Hàn Mạc có nói chuyện qua với Quan Thiếu Hà, biết Quan thị mậu dịch hành tại Nam Phong rất có uy vọng, Nếu có việc cần, chưởng quầy hay tiểu nhị của Quan thị mậu dịch hành tại Nam Phong đều là người đáng tin cậy.

Hàn Mạc biết, Quan Thiếu Hà đã nói như vậy, xem ra đám người Quan Mộ này có thể tin tưởng được.

Nếu có Quan Mộ trợ giúp, lúc này nghĩ cách cứu viện, có lẽ sẽ có thuận lợi.

Hơn nữa Hàn Mạc trong lòng hiểu rõ, lúc này hành động phải tốc chiến tốc thắng, trong kinh đang dậy sóng, hiện giờ mình căn cơ chưa mạnh, không thể bỏ kinh thành đi lâu được.

Hắn phải nhanh chóng điều tra ra tung tích Chu Tiểu Ngôn, mà điểm này, nhất định phải có mậu dịch Quan Thị trợ giúp mới được.

Hàn Mạc càng hiểu, Quan Thiếu Hà bất kể là quan hệ cá nhân hay là làm ăn, đều là người thân tín của mình. Hàn Mạc cũng xác định, tuy rằng mậu dịch Quan Thị trải khắp bốn nước Trung Nguyên nhưng nếu bọn họ muốn có người hợp tác, thì mình là người phù hợp. Đường biển vừa thông suốt, lợi nhuận cao, đây là nơi mà mậu dịch khắp thiên hạ thèm muốn. Hiện giờ Hàn Mạc giao lại cho mậu dịch Quan Thị, mậu dịch Quan Thị dĩ nhiên là vô cùng quý trọng. Có lẽ Quan Thiếu Hà đối với Hàn Mạc cũng có cảm kích.

Cho nên, Quan Thiếu Hà mới dám giao ngọc bài của mình cho Hàn Mạc đem theo đến nước Phong, hẳn cũng là hy vọng Quan Mộ có thể giúp Hàn Mạc.

6 xe ngựa hàng không phải số lượng nhỏ, nhập hết vào kho cũng mất khá nhiều thời gian. Tống quản sự đợi hàng hóa nhập vào kho, đứng trước cửa lớn của mậu dịch, không vào sân.

Mấy tên tiểu nhị tâm phúc cũng đứng đợi bên ngoài cửa mậu dịch chờ, không vào sân giúp nhóm tiêu sư và các tiểu nhị.

Hàn Mạc tuy rằng không để ý, nhưng Trầm lão tam lại sốt ruột, không biết nhóm người Tổng tổng quản này muốn làm gì, trong lòng cũng đoán mấy tên này rắp tâm nghĩ cách đối phó Hàn Mạc.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.