Quyền Thần

Chương 620: Khánh Quốc thâm cung bí sử(1)


Dịch: Bạch Khiết

– Có lý!

Tào Ân vuốt cằm nói.

– Về phía Hậu đảng, nhất định biết rõ Thương Chung Ly sẽ lợi dụng Tần Tư để tạo những phiền toái cho họ.

Hàn Mạc nhẹ nhàng nói:

– Cho nên đối với bọn họ mà nói, Tần Tư không thể lọt vào tay Thương Chung Ly được… Nếu hạ thần đoán không nhầm, có lẽ lúc này Hậu đảng đang nghĩ cách mang Tần Tư đi, cũng có thể nghĩ cách giết người diệt khẩu!

Tào Ân khẽ cười nói:

– Quả nhiên Tần Tư không phải không có chút lợi dụng, vậy ngươi xem nên giao y cho ai… Hoặc là, chúng ta nên để người Khánh quốc giết tên thích khách này?

Hàn Mạc trầm ngâm một chút, và không nói gì.

Tào Ân hoà nhã nói:

– Ngươi có gì cứ nói đừng ngại, ở đây chỉ có ngươi và bản hầu, có gì cứ nói không phải băn khoăn!

Hàn Mạc cuối cùng cũng nói:

– Nếu căn cứ theo tội trạng của Tần Tư, y có ý đồ ám sát công chúa, chúng ta đương nhiên muốn người Khánh quốc xử tử y…!

Dừng lại một chút, liếc nhìn Tào Ân rồi nói tiếp:

– Nhưng, nếu mạng chó của y có thể làm cho chúng ta thu được chút lợi ích, tại sao không lợi dụng… Dù giao cho người Khánh quốc, y chết là cái chắc!

Tào Ân cười nói:

– Hàn Mạc, bản hầu không nhìn nhầm ngươi, ngươi quả thật rất thông minh, ý tưởng của ngươi và bản hầu rất hợp nhau, nhưng giao y cho ai, phải xem bọn họ ai đưa ra giá hời nhất!

Hàn Mạc cười nói:

– Thì ra hầu gia đã sớm vạch kế hoạch này rồi, hạ thần khâm phục!

Tào Ân nhẹ nhàng nói:

– Không phải ngươi cũng nghĩ tới đó sao, Hàn Mạc, tâm ý của ngươi và bản hấu quả thật giống nhau, càng ngày bản hầu cảm thấy thích ngươi rồi đấy…!

Trong lòng Hàn Mạc toát mồ hôi hột, vội vàng nói:

– Hầu gia, hạ thần có một số việc vẫn không nắm rõ.

– Ngươi cứ nói.

– Thấy sự an bài của người Khánh quốc, những việc sau này, dường như đều do vị Quốc cữu này xử lý.

Hàm Mạc chau mày nói:

– Nhưng Quốc cữu lại chính là anh trai của hoàng hậu Khánh quốc, việc này… không biết có thêm ít phiền toái gì không nữa?

– Hậu đảng nắm quyền trọng yếu, việc này không có cách gì khác.

Tào Ân khẽ thở dài nói:

– Y là Quốc cữu, và cũng là Lễ bộ Thượng thư, việc đại hôn, đều do Lễ bộ lo liệu cả. Nhưng theo ta nghĩ Thương Chung Ly vẫn ở trong thành, Hậu đảng sẽ không dám làm bừa!

– Thương Chung Ly vẫn còn ở trong kinh á?

Hàn Mạc có chút bất ngờ.

Tào Ân gật đầu nói:

– Đúng vậy, vì lo lắng trước hôn lễ Hậu đảng sẽ càn quấy, cho nên lưu lại thành để áp chế những người của Hậu đảng.

Hàn Mạc lắc đầu nói:

– Có thể nói, sự hiểu biết của hạ thần đối với Hậu đảng Khánh quốc còn sơ sài quá…. Khánh quốc Lý thị vốn là ngoại thích của tiền triều nước Tề, đoạt được nửa thiên hạ của nước Tề. Hiện nay Hậu đảng nắm quyền trọng yếu, Lý thị cũng gặp phải cục diện ngoại thích nắm quyền trọng yếu, chẳng nhẽ Khánh quốc Lý thị không nghĩ đến việc bản thân mình đoạt thiên hạ như thế nào sao? Lẽ nào hoàng tộc Khánh quốc không sợ sẽ như hoàng tộc Tề quốc thứ hai sao?

Tào Ân trầm ngâm một lát, mới nhẹ nhàng nói:

– Mây gió thây đổi, thế sự vô thường, ai có thể ngờ được, con gái của một thương nhân, hôm nay lại trở thành Hoàng hậu Khánh quốc với quyền hành to lớn trong triều.

– Con gái của thương nhân ư?

Hàn Mạc trợn trừng mắt.

Tào Ân cười nói:

– Ngươi là người đứng đầu Tây Hoa Thính, lẽ nào sự việc của hậu cung Khánh quốc ngươi không nắm rõ?

Hàn Mạc thản nhiên cười, nói:

– Hầu gia, cho phép Hàn Mạc nói thẳng, 5 năm trước Tây Hoa Thính đã không còn quyền hành để điều tra tình báo nước khác nữa rồi, các lại viên trú tại các nước đều thuộc Đông Hoa Thính… Từ 5 năm trước những hồ sơ tình báo của các nước khác không thuộc quyền quản lý của Tây Hoa Thính nữa.

Dừng lại một chút, vẫn khẽ cười nói:

– Trước khi tới đây hạ thần điều tra qua vụ này, trong tay Tây Hoa Thính vẫn còn không ít những vụ việc của các nước khác, nhưng không có tin tình báo hiện tại về hoàng hậu Khánh quốc…Cho nên đối với vị hoàng hậu Khánh quốc hạ thần quả thực biết rất ít.

– Việc này là sự thật sao.

Tào Ân vuốt cằm nói:

– 5 năm trước, vị hoàng hậu Khánh quốc vẫn chỉ là một phi tử, nói ra cũng thật khéo, vị phi tử này 5 năm trước mới được tấn phong hoàng hậu Khánh quốc, thống nhất hậu cung

Hàn Mạc chắp tay nói:

– Mong Hầu gia chỉ giáo!

Tào Ân nói:

– Ngươi có biết hoàng hậu Khánh quốc hiện nay bao nhiêu tuổi không?

Hàn Mạc lắc đầu.

– 28.

Tào Ân chậm rãi nói:

– Phong nhã hào hoa, tuổi trẻ tài cao!

Hàn Mạc nhíu mày, có chút kinh ngạc nói:

– Mới 28 tuổi sao?

Quả thực không ngờ, vị hoàng hậu nắm quyền hành trong triều, lại trẻ tuổi như vậy.

Hàn Mạc biết rất rõ, chính người phụ nữ này, dưới quyền còn rất nhiều thế lực lớn đứng đằng sau, lấy ả làm trung tâm để lập thành một bè đảng hậu cung, theo như phán đoán, người phụ nữ như vậy, quả thật có chút tài ba, nhất định có những thủ đoạn cao minh, thì mới khống chế quan viên Khánh quốc trong lòng bàn tay như vậy.

Hàn Mạc luôn cho rằng, hoàng hậu Khánh quốc mặc dù tuổi tác không phải lớn lắm, nhưng ít nhất cũng phải 35, 36 tuổi, nhưng lúc này nghe mới có 28 tuổi, cảm thấy rất bất ngờ.

Một tay Tào Ân vuốt nhẹ mu bàn tay kia, nhẹ nhàng nói:

– Khánh hậu 20 tuổi vào cung…

Hàn Mạc nhíu mày lại, trên khuôn mặt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Thời đại này không giống như đời sau, con gái 15, 16 tuổi đãlà tuổi kết hôn, có những người còn sớm hơn, 20 tuổi vẫn chưa lấy chồng, đó cũng làđiều hiếm thấy rồi.

Trong cung lựa chọn những tú nữ ở dân gian, tất nhiên phải chọn những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, 20 tuổi, có thể cho làđã lỡ thì, nếu không xuất giá, rất khóđễ có cơ hội vào cung.

Tào Ân như đã thấu tâm tư của Hàn Mạc, khẽ cười nói:

– Ngươi cũng không biết, trước lúc hoàng hậu vào cung, cũng không phải là nhân vật bình thường. Nàng là người Hà Tây, nghe nói hồi nhỏ xinh đẹp vô cùng, càng lớn lại càng làm cho người khác nức nở vì xinh đẹp, hơn nữa… Hoàng hậu lúc sinh ra trên người đã có mùi hương lạ, do vậy mà mùi hương lạ không hết, mỗi khi đến độ xuân hạ, liền có bướm lượn quanh người, lúc đó ở Hà Tây cũng có chút tiếng tăm, còn có biệt danh đệ nhất mỹ nhân Hà Tây.

Hàn Mạc sờ cằm có chút thất lễ, không ngờ Khánh hậu lại có chuyện kỳ lạ vậy.

– Xuất thân của Khánh hậu, tuy không cao quý, nhưng rất giàu có.

Tào Ân nâng cốc trà lên, lại uống một ngụm, mới nói tiếp:

– Hà Tây Lỗ thị, lúc đó, là một trong tứ đại thương gia của Khánh quốc. Thương gia của Khánh quốc không thiếu, giỏi về kinh doanh, cái gọi là tứ đại thương gia của Khánh quốc, đó là bốn gia tộc thương gia có thế lực lớn nhất ở Khánh quốc, Hà Tây Lỗ Thị là một trong số đó. Do vậy xuất thân của vị hoàng hậu này rất giàu có, ăn ngon mặc đẹp, hơn nữa rất có học thức. Đến tuổi kết hôn, rất nhiều người đến xin cưới, nhưng đều bị Khánh hậu từ chối…!

Nói đến đây, y khẽ cười, nói:

– Bản hầu thật ra nghe qua một truyền thuyết, cũng không biết là thật hay giả!

– Không biết là truyền thuyết nào?

Hàn Mạc hạ giọng hỏi.

– Nghe nói hoàng hậu lúc nhỏ, có một vị đạo sĩ nhìn thấy nàng, dặn dò cha nàng, nàng có tướng phú quý vô cùng, sinh ra có tướng kỳ lạ, chỉ có thể vào cung, không thể lấy người ngoài!

Tào Ân cưòi nói:

– Nếu đó là sự thật, vị đạo sĩ đó thật có con mắt tinh tường, đúng là hắn đã phán chuẩn. Không biết có phải vì nguyên nhân này không, hoàng hậu từ chối tất cả những người đến xin cưới, đến 16 tuổi, liền tham gia tuyển phi, đó là chuẩn bị vào cung rồi!

– 16 tuổi tham gia tuyển phi, dựa vào dung mạo của nàng so với người khác, tại sao 20 tuổi mới vào cung vậy?

Hàm Mạc có chút quái lạ.

Tào Ân lắc đầu cười nói:

– Nếu nói ra, đến bản hầu cũng không biết rõ sự tình trong đó, nhưng bản hầu suy đoán, chỉ sợ phụ thân của hoàng hậu Khánh quốc không muốn tổn hao tiền của thôi!

– Không muốn tổn hao tiền của?

– Ngươi suy nghĩ kỹ một chút, Lỗ Thị vẫn là Hà Tây đệ nhất phú hộ, con gái họ tham gia tuyển phi, những quan viên phụ trách việc tuyển phi sẽ khách khí, thực ra là muốn moi chút của cải của Lỗ thị mà thôi.

Tào Ân nói:

– Càng giàu có, lúc đó càng tiêu tốn của cải, nhưng theo bản hầu được biết, phụ thân của hoàng hậu Khánh quốc mặc dù giàu có vô tận, nhưng… lại là kẻ keo kiệt vô cùng. Nếu y biết con gái hắn vào cũng sẽ làm hoàng hậu, chắc cũng cắn răng chịu chi một khoản nhưng, phải chi một khoản tiền lớn, chỉ có thể để con gái mình vào cung, cũng không có bất cứ một chút cam đoan nào, hắn làm sao dám cam tâm chi một khoản lớn đây?

Hàn Mạc bất đắc dĩ nói:

– Ý của Hầu gia, chỉ vì sự keo kiệt của vị thương gia giàu có này, mới dẫn tới việc con gái họ chậm chễ việc vào cung? Vì y cố chấp, hoàng hậu Khánh quốc bị chậm chễ bốn năm?

Tào Ân cười nói:

– Y là một thương gia tinh ranh, nếu không đạt được lợi ích ngang bằng, y sẽ không thực hiện việc mua bán. Chỉ tiếc tầm nhìn của y quá thiển cận, hơn nữa cũng xem thường bản lĩnh của con gái. Nếu y biết sẽ như ngày hôm nay, bảo đem hết gia sản ra, e rằng y cũng đồng ý!

Hàn Mạc lắc đầu, đôi khi chuyện thiên hạ lại hài hước thế đó.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.