Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 469: Ra khỏi vỏ


Lâm Phi nghe nói vậy, không kìm nổi sự tức giận, trầm giọng nói: – Ông là lão già ngu ngốc sao? Năm đó các ngươi còn mang Hứa Vi khỏi Diệp gia để lưu lại tính mạng cô ấy, đến hôm nay lại muốn giết cô ấy.

– Năm đó chúng ta giấu bí mật này, còn có lựa chọn khác, nhưng hôm nay bí mật của Hàn Nguyệt đã biết được, lưu lại tính mạng của cô ấy sẽ trở thành sai lầm lớn. Diệp Vân Sanh sắc mặt đỏ lên, lão cũng không thể làm gì, không dám mạo hiểm

Lâm Phi hừ lạnh một tiếng, đương nhiên sẽ không nghe lời của bọn họ: – Điều bọn họ muốn là Hàn Nguyệt. Cho dù Hứa Vi chết rồi, Hàn Nguyệt vẫn tồn tại nên cần hủy chính là phải hủy Hàn Nguyệt. Huống chi, một trận chính thức còn chưa từng đánh, nói muốn người khác giết chết cháu gái có quan hệ máu mủ với ông. Hừ, cho dù toàn bộ người của Diệp gia chết hết ta cũng phải cứu Hứa Vi.

– Sao cậu có thể hành động theo cảm tính vậy. Diệp Vân Sanh không biết nên nói gì.

Andariel lộ ra một nụ cười tà mị: – Các ngươi chẳng lẽ không nghe thấy sao, Hàn Nguyệt không kịp gọi tên của tiểu thư Hứa Vi.

Theo tên chiến sĩ áo đen thả Hứa Vi càng ngày càng thấp, Diệp Vân Sênh bắt đầu không cách nào ôm chắc cái hộp của Hàn Nguyệt.

Diệp Vân Sanh thậm chí còn xuất ra chân khí Sâm La Vạn Tượng, ý đồ dùng chân khí Tiên Thiên chính mình ngăn chặn, nhưng sát khí đằng đằng đó bắt đầu lộ ra sao hộp sắt.

Hàn Nguyệt bên trong không ngừng phát ra những âm thanh ong ong, toàn bộ hộp sắt thiên thạch chợt trở nên vô cùng ấm hàn, bên ngoài bắt đầu dần kết thành một mảng băng sương tuyết trắng.

Đúng là Lâm Phi cũng kinh hãi, trước kia đụng tới vài món vũ khí Luyện Ngục Quân Đoàn tìm được mặc dù danh tiếng lừng lẫy nhưng không hề đẹp mắt như vậy. Duy chỉ có đao Hàn Nguyệt này, uy lực của nó dù cách hộp kim loại đặc chế dày như vậy cũng cảm nhận được thật không tầm thường.

Lâm Phi thấy Andariel cười sảng sặc ở đằng kia hận không thể lập tức xông đến đâm nát đầu cô ta. Nhưng Tô Ánh Tuyết và Hứa Vi vẫn trong tay bọn chúng, thật là tiến thoái lưỡng nan.

Diệp Vân Sênh thấy tình hình không ổn, Lâm Phi không chịu giết Hứa Vĩ, dứt khoát quay đầu, thi triển khinh công ôm Hàn Nguyệt rời khỏi.

Nhưng khinh công của chiến sĩ áo đen đó cũng không kém, chớp mắt liền bay tới trước mặt Diệp Vân Sênh ngăn lại.

Lúc này, khoảng cách của Hứa Vi với hộp sắt Hàn Nguyệt không tới 10 mét. Động tĩnh của Hàn Nguyệt bỗng kịch liệt như thể toàn bộ Diệp gia bảo đều có thể nghe thấy tiếng của nó.

– Vụt, vụt, vụt

Những âm thanh chà xát kim loại liên tiếp dày đặc, sát khí và hàn khí nồng đậm tràn ngập bốn phía hộp sắt

Diệp Vân Sênh mắt dữ tợn ôm chặt hộp Hàn Nguyệt, nhưng y đã bị công đến râu tóc đóng băng, sắc mặt trắng bệch. Chân khí Tiên Thiên của y không cách nào bảo hộ y.

Mà đối diện, Hứa Vĩ bị chiến sĩ áo đen buông lỏng giống hệt một người máy, mặt không chút thay đổi, từng bước tiến về hướng Hàn Nguyệt.

Hai đồng tử của cô lấp lánh màu bằng lam đẹp đẽ mỹ lệ, những sợi tóc bay bay chứ không ôn nhu trên khuôn mặt diễm lệ. Giờ khắc này thoạt nhìn lạnh lùng như gió bấc địa cực.

Tựa như một pho tượng nữ thần kiều diễm đằng đằng sát khí, tản ra hơi thở tuyệt mĩ mà nhân nhân không thể tồn tại, như sắp đến một thế giới vong linh máu chảy thành sống.

– Ông nội!

Diệp Vô Nhai phi thân đuổi theo, thấy tình cảnh bi thảm của tổ phụ không khỏi nhìn trân trối.

– Giết… giết cô ta. Diệp Vân Sênh khó khăn cắn chặt răng nói ra mấy chữ, ý bảo Diệp Vô Nhai giết Hứa Vi đang đi đến.

Diệp Vô Nhai quay đầu nhìn, thấy Hứa Vi căn bản không có chút cảm giác gì, giờ khắc này, toái tinh châm của lão không cần đến một giây cũng có thể kết liễu tính mạng của cô ta.

Không đến một giấy, giết chết con gái ruột của mình… đứa con gái mà từ bé đến lớn chưa nhìn qua mấy lần, chưa từng chăm sóc chút nào.

Diệp Vô Nhai ngơ ngác nhìn khuôn mặt Hứa Vĩ, ngay lão cũng không ý thức được, đôi mắt lão đều là tia máu, thậm chí phiếm ánh quang…

Song, đối diện với đôi mắt u lam băng hàn không còn nhân tính của Hứa Vĩ, cảm nhận được sát khí Tu La Bàn trong đó, Diệp Vô Nhai bỗng bừng tỉnh, cuối cùng phát ra một tiếng thét cuồng loạn.

Trên người lão Sâm La chân khí bộc phát, toái tinh châm từ ống tay áo như lục long mạnh mẽ điên cuồng bay đến bên Hứa Vi.

Lâm Phi đã sớm đoán được Diệp Vô Sanh tìm kẻ khác giết Hứa Vi, lúc này phi thân đúng lúc hạ xuống, thừa cơ mang Hứa Vi đi.

Nhưng trong nháy mắt Hàn Nguyệt đang bị Diệp Vô Sênh ôm chặt bỗng chuyển động.

Dường như cảm nhận được cơ hội tìm được chủ nhân mới sau ngàn năm, hộp sắt đặt Hàn Nguyệt chớp mắt hệt như mặt trời nhỏ màu xanh lấp lánh ánh hào quang đẹp đẽ chói mắt.

– Keng

Sau một tiếng kim loại vỡ vụn, một loạt hàn quang u lam phá kén chui ra khỏi hộp sắt nhanh chóng đuổi kịp làn sóng toái tinh châm.

Sau khi toái tinh châm bị một vệt sáng xanh đụng phải liền mất đi động lực, giống như những chiếc chấm sắt bình thường, nhuc mua trối mặt đất tất cả đều bị luồng khí băng hàn này đóng băng.

Sau khi ánh sáng xanh xử lý xong xuôi mọi chuyện liền bay thẳng lên bầu trời vô cùng hương phấn vẽ vài đường uốn lượn sau đó rơi xuống bên cạnh Hủa Vi, chỉ cách Ha Vi vài tấc, giống như dải lụa màu quấn lượn vòng.

Trong chốc lát đã lượn quanh người Hứa Vi không biết mấy trăm vòng, ánh sáng màu xanh vừa dừng lại mới để phần lớn người ở đây thật sự nhìn được mặt mũi nguyên bản của nó.

– Đây… Đây là Hàn Nguyệt?

Không biết là ai lẩm bẩm hỏi một câu, chỉ vì binh khí xuất hiện trước mắt cùng với đạo Hàn Nguyệt trong truyền thuyết, chiếc đao mà mọi người tưởng tượng hoàn toàn không giống.

Đây chỉ có lưỡi đao quái dị không có chuôi.

Nó vô cùng nhỏ nhắn xinh xắn, toàn thể chỉ dài bằng một bàn tay nhỏ bé của người trưởng thành, mỏng như cánh ve, giống như đến gần có thể phản chiếu bóng người, hình dáng thì cũng có thể nói là đạo nhưng giống phiến lá trúc dài gói bánh chưng hơn.

Khác biệt ở chỗ, chiếc lá này toàn thân tản ra ánh sáng màu lam tĩnh mịch, và từng đợt sương trắng rõ ràng hơi âm hàn tản ra trên bề mặt , tuyệt không phải bình thường nếu không sẽ không đóng băng râu tóc Diệp Vân Sanh toát ra sương trắng.

Hàn Nguyệt không có không có chuôi đao, không cần đạo khách nắm, dường như bằng thanh ngọc khiết, không cho bất kì ai chạm vào cho dù là chủ nhân của nó.

Nó dường như một gã trải qua bể dâu, xem nhẹ năm tháng thích khách cao ngạo, quỷ dị như vậy lơ lửng trước mặt chủ nhân, có chút di chuyển lên xuống, thản nhiên tự đắc.

Tình huống Hứa Vĩ đại khai sát giới mà mọi người tưởng tượng không xảy ra, đối đồng từ màu xanh của Hứa Vi lóe lên tựa như đang cùng Hàn Nguyệt trao đổi cái gì đó, cứ vậy một người một đao, im lặng tương vọng, không có bất cứ động tĩnh nào.

Diệp Vân Sênh và Diệp Vô Nhai thở phào nhẹ nhõm nhưng thấy cái hộp sắt đó bị đâm thủng, tất cả mọi người đều căng thẳng.

Hóa ra Hàn Nguyệt tự xông ra ngoài, cái hộp này căn bản không thể nhất được nó, sở dĩ nó chưa ra chỉ là đang đợi người nó cần thôi.

Lâm Phi lại thấy có điều gì đó không đúng. Nếu nói bọn chúng đến cướp Hàn Nguyệt mà bây giờ Hàn Nguyệt rõ ràng chỉ nhận Hứa Vĩ vậy Andariel đó vừa rồi sao lại thả Hứa Vi chứ?

Quả nhiên, lúc hắn đang suy nghĩ không có chú ý tình huống, Andariel trên không trung phát nhẹ tay chỉ thị.

Tên chiến sĩ áo đen sau lưng Hứa Vĩ đột nhiên đưa tay bắn ra một luồng tia hồng ngoại nhiệt độ cao vào lưng Hua Vi.

Bọn chúng là muốn giết chết Hứa Vĩ rồi cướp Hàn Nguyệt đi.

Lúc Lâm Phi nghĩ đến điểm này đã không kịp chạy tới chỉ có thể gào lên một tiếng điên cuồng: – Cẩn thận.

Thực tế, không đợi hắn hô lên, Hàn Nguyệt trước người Hứa Vi đã cảm nhận được nguy hiểm , trong giây phút tia hồng xạ nhiệt độ cao bắn ra đã bay đến sau lưng Hứa Vĩ.

Đường đi của Hàn Nguyệt đã ổn định , kéo dài hàn khí băng sương mù phóng tới tia hồng xạ nhiệt độ cao, cắm trực tiếp vào phân xung.

Hệt như một sát thủ chủ nghĩa hoàn mỹ, công bằng, muốn xé nát tia này.

Trong nháy mắt, tia hồng xạ bị vệt bằng phách phân cách, hai tia hồng xanh giao nhau. Tên chiến sĩ áo đen đó dường như cũng không hề nghĩ đến kết quả này, cánh tay gã còn chưa kịp buông xuống. Cánh tay gã mặc dù mặc chiến giáp nhưng Hàn Nguyệt vốn không nhìn trực tiếp cắt bàn tay gã về sau, tựa như dao nhiệt cắt mỡ bò cắt vào tận xương cốt gã, thắng một đường thẳng đến xương bả vai mới phá giáp bắn ra.

Lúc Hàn Nguyệt bay trở về bên cạnh Hứa Vi, tên chiến sĩ áo đen mới phát giác cánh tay mình ngay cả toàn bộ áo giáp bị cắt thành hai nửa.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.