Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 504: Kéo Dài Sinh Mệnh


– Tới rồi à, ngồi đi.

Một tay Tô Ánh Tuyết cầm miếng khoai, một tay chỉ vào vị trí đối diện mình ý bảo Lâm Phi ngồi xuống.

Trên mặt bàn còn một đống cánh gà nướng và chiên, nhiều loại hamburger, có mấy cái đã bị cắn nhưng đa phần thì chưa có ai đụng tới.

Đồng thời cô còn nhìn máy tính bảng, trên đó là một số tin tức tài chính, thật đúng là lúc nào cũng không quên chuyện làm ăn.

– Tiểu thư Tô Ánh Tuyết à, anh muốn hỏi một chút. . .

Sau khi ngồi xuống, Lâm Phi nói:

– Em bỏ ra bao nhiêu tiền để chủ cửa hàng đồng ý chỉ phục vụ một mình em vào lúc này vậy?

Tô Ánh Tuyết ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt Lâm Phi, trong ánh mắt có chút tiếc hận:

– Lâm Phi, có lẽ anh không ngốc nhưng trên thương trường anh thật là dốt. . .

Cơ bắp trên mặt Lâm Phi cứng ngắc, cô chẳng nể mặt hắn gì cả. Trước đây cô không biết hắn là ai thì thôi đi, giờ biết rồi tốt xấu gì cũng đừng ác thế chứ.

May là ở đây không còn ai khác nếu không tin tức này mà truyền đi thanh danh Tư Khải Nhĩ Phổ của hắn đã bị hủy rồi.

– Có ý gì. . .

Tô Ánh Tuyết “a” một phát nhét ba cọng khoai tây chiên vào trong miệng, vừa ăn vừa nói:

– Anh tưởng em bao trọn cả cửa hàng này chắc? Cần gì chứ hả? Chủ cửa hàng KFC này là em.

– Tự mình mở một nhà hàng chi nhánh muốn đến ngồi lúc nào cũng được. Lúc không đến cửa hàng có thể kiếm tiền cho em cần gì em phải đem tiền cho người khác chứ?

Lâm Phi im lặng, nghĩ vậy cũng đúng. Với Tô Ánh Tuyết mở một chuỗi cửa hàng không tốn nhiều tài lực, bản thân mình tự mở cửa hàng thực tế hơn việc bao trọn cửa hàng của người khác rất nhiều.

Hơn nữa ở đây rất gần thủy cung, vị trí phù hợp với sở thích của Tô Ánh Tuyết.

– Tuy nhiên vẫn có điều khiến anh bất ngờ, sao em lại tới đây để ăn đồ ăn nhanh rẻ tiền này vậy.

Lâm Phi cầm một cái hamburger lên cắn.

– Không phải em muốn đến mà là tiểu quy đầu đòi ăn KFC nên nhân tiện hẹn anh ở đây luôn.

Tô Ánh Tuyết nói.

– Tiểu quy đầu?

Lâm Phi khó hiểu.

Tô Ánh Tuyết quay đầu lại hô lớn với người trong bếp:

– Giang thẩm, chơi xong rồi thì dẫn nó về đi ạ.

Một lát sau, Giang thẩm kéo tay một đứa bé khoảng sáu, bảy tuổi, đầu trọc lốc như trái dưa hấu, miệng dính đầy tương cà, trên tay cầm một chuỗi xương thú, ăn no căng bụng.

– Lâm Phi, cậu tới rồi à. Ha ha, hai người trò chuyện đi nhé, tôi đưa tiểu Thắng đi trước.

Giang thẩm cười, dắt đứa trẻ đi, dĩ nhiên bà biết rõ hai người cần nói chuyện nghiêm túc.

Lâm Phi trêu đùa:

– Không ngờ một thời gian không tiếp xúc với cuộc sống của em mà Tô tổng lại có một đứa con lớn thế đấy.

Tô Ánh Tuyết trừng mắt nhìn hắn:

– Không buồn cười chút nào.

– Con nhà ai vậy?

Lâm Phi buồn bực. Hắn nhớ rõ Tô Ánh Tuyết không có người thân, chẳng lẽ là con cháu thân thích của Giang thẩm?

Dường như Tô Ánh Tuyết đã ăn no rồi nên ném cộng khoai tây đã ăn được một nửa sang một bên:

– Anh còn nhớ lần trước lúc anh tới khách sạn Vạn Hoa cứu em, có một người tự xưng là giám đốc Trần Xương Thắng bị người nhà họ Mã hãm hại không?

– Đương nhiên là nhớ rồi, hình như là giám đốc một doanh nghiệp giày?

Lâm Phi gật đầu.

– Là doanh nghiệp giày Xương Thịnh, giám đốc Trần một tay xây dựng, ông ta cũng có thể được coi là một người lão làng trong ngành công nghiệp Lâm An. Doanh nghiệp giày Xương Thịnh cũng hay hợp tác với Quốc Tế Khuynh Thành. Sau khi ông ta bị mưu hại, em lại có tiền dư nên đã mua lại doanh nghiệp giày Xương Thịnh.

– Đứa bé đó là tiểu Thắng, là con mồ côi của giám đốc Trần. Mẹ mất sớm, sau khi ba không còn nó chỉ có một mình, những người thân thích khác thì không muốn nuôi vì thế em đã bảo Giang thẩm chăm sóc nó, dù sao Giang thẩm cũng nhàn rỗi.

Tô Ánh Tuyết nói.

Lâm Phi giật mình:

– Em nhận nuôi nó sao?

– Chưa. Ở California Mỹ, giám đốc Trần có một người em gái, từ trước đến nay không liên hệ. Sau khi biết chuyện người đó định đưa tiểu Thắng đi. Em thấy để thằng bé lại được hòa nhập vào không khí gia đình sẽ tốt hơn. Hơn nữa thật lòng mà nói nó ở cùng chúng ta không an toàn.

Tô Ánh Tuyết nói.

Lâm Phi gật đầu đồng ý, tuy Tô Ánh Tuyết tỏ vẻ không sao nhưng lòng cô vẫn khó chịu.

– Xem như nó sống thay cha nó đi, cha nó chết oan như vậy cơ mà. Nhắc đến chữ “cha” , Lâm Phi thuận theo chủ đề mà nghiêm mặt hỏi:

– Ánh Tuyết, em biết nguyên nhân anh muốn gặp em mà.

– Ừ.

Tô Ánh Tuyết trả lời.

– Em lo cho cha em, anh hiểu. Nhưng em một thân một mình đối diện với đám người đó quá nguy hiểm. Quân đoàn Luyện Ngục không phải là người lương thiện, họ đang lợi dụng em đấy.

Lâm Phi khẩn thiết nói.

Tô Ánh Tuyết tỏ ra nghi ngờ, mắt di chuyển liên tục, nhìn hắn rồi nói:

– Anh. . . anh không trách em hại Vi Vi sao? Chẳng phải cô ấy rất quan trọng với anh sao?

Lâm Phi cười khổ:

– Em cũng nói rồi. Tuy anh ngốc trong chuyện buôn bán nhưng cũng không phải kẻ đần độn. Kẻ khởi xướng là quân đoàn Luyện Ngục, bọn chúng kéo em xuống nước làm nhiễu loạn trận tuyến của chúng ta. Cho dù không lợi dụng em đi chăng nữa chẳng lẽ bọn chúng sẽ không ra tay với Hứa Vi sao? Nếu vì chuyện này mà gây hấn với em thì anh ngốc quá rồi.

– Nhưng nếu như em nghe lời anh, liên hệ thế lực thần bí với chuyện của em sớm một chút, theo lời anh nói ít nhất sẽ không gặp phải những phiền phức sau này. . .

Trong mắt Tô Ánh Tuyết ánh lên nét cô đơn. Cô luôn nghĩ, liệu có phải mình đã quá bướng bỉnh rồi hay không?

Lâm Phi lắc đầu, trấn an cô:

– Làm gì có nhiều “nếu như” như vậy. Chúng ta cũng không thể dùng “nếu như” để sống mà là hết lần này đến lần khác, tất nhiên. . .

Lâm Phi cầm một chiếc đùi gà trên bàn, bỏ mẩu bánh mì xuống:

– Em xem miếng bánh này hình tròn. Người làm bánh hay máy móc đều muốn làm ra chiếc bánh hoàn hảo nhất. Nhưng trên thế giới này làm gì có hình tròn nào hoàn mỹ.

– Giống như con người chắc chắn rồi cũng sẽ có khuyết điểm. Cho dù em có cố tránh đi chăng nữa nó cũng sẽ xuất hiện. . . Không ai hoàn mỹ cả. Nếu cái gì em cũng nghe theo anh chưa chắc mọi thứ đều chính xác. Hơn nữa khi đó em cũng không còn là Tô Ánh Tuyết nữa rồi. Mỗi người đều có một số điểm không thể thay đổi, không cần biết đúng hay sai.

– Giống như anh sẽ không vì một cô gái mà bỏ qua những cô gái khác. Điều này sẽ không bao giờ thay đổi, phải không?

Tô Ánh Tuyết nhìn Lâm Phi.

Lâm Phi ho khan hai tiếng chấp nhận điểm này. Quả thật cho dù biết mình hơi quá nhưng hắn vẫn hưởng thụ thứ diễm phúc này, cứ cho là hắn ích kỷ đi.

Tô Ánh Tuyết cũng không trêu chọc hắn. Cô cúi đầu im lặng trong chốc lát rồi hỏi:

– Cô ấy. . . thế nào rồi?

Dĩ nhiên Lâm Phi sẽ không nói Hứa Vi vẫn còn có chỗ chưa ổn:

– Yên tâm đi, cô ấy đã hồi phục rồi. Đúng là trong họa có phúc, cô ấy đã thu phục được Hàn Nguyệt, nếu không ngừng tăng cường sức lực thành quả sau này chưa thể đoán trước được.

– Vậy thì tốt rồi. . .

Tô Ánh Tuyết khẽ cười:

– Đáng tiếc giám đốc chi nhánh Ba Yêu lại phải đổi rồi. Muốn tìm một người thay thế cô ấy cũng không phải là dễ.

Lâm Phi do dự trong giây lát rồi nói:

– Ánh Tuyết, em có thể cho anh xem tấm ảnh của cha em được không?

– Dĩ nhiên rồi.

Tô Ánh Tuyết thẳng thắn:

– Em biết, anh tìm em chắc chắn sẽ muốn xem cái này nên em đã mang đi.

Tô Ánh Tuyết lấy ra từ trong túi một tấm ảnh được ép plastic rồi đưa cho Lâm Phi.

Sau khi nhận tấm ảnh chỉ liếc qua ánh mắt Lâm Phi liền nhìn chòng chọc vào người đàn ông tóc đen, có phong thái tuấn dật, tà mị. Ánh mắt không thể di chuyển ra nơi khác!

Thậm chí yết hầu trên cổ Lâm Phi cũng giật giật. Hai tay cầm tấm ảnh run lên.

Thấy dáng vẻ kinh ngạc của Lâm Phi, Tô Ánh Tuyết cũng lo lắng thấp thỏm. Cô vẫn luôn nuôi hy vọng, người Lâm Phi biết khá nhiều có lẽ sẽ có đầu mối gì đó. Nhưng trước mắt, chắc chắn là đã phát hiện ra gì đó.

– Lâm Phi, anh sao vậy? Có chuyện gì sao?

Tô Ánh Tuyết vội vàng hỏi.

Dường như Lâm Phi cũng nghe thấy cô hỏi mình. Hắn ngây ngốc ngẩng đầu, tự lẩm bẩm:

– Sao có thể như vậy. . . Không thể nào. . . nhưng. . . chuyện gì thế này. . .

– Ôi trời, anh làm em lo lắng muốn chết mất! Có chuyện gì vậy?

Tô Ánh Tuyết đập bàn gấp gáp.

Lâm Phi khôi phục lại tinh thần, đem ảnh chụp đẩy về phía Tô Ánh Tuyết, chần chừ hồi lâu rồi mới chịu mở miệng:

– Em khẳng định người đàn ông trong tấm hình này là cha em?

– Em làm sao biết chắc được nhưng tấm hình này em đã tìm người phân tích, không phải ảnh ghép. Người ở cùng mẹ em chắc chắn phải có quan hệ với mẹ em. Hơn nữa. . . em cũng có cảm giác người trong tấm hình này là cha em.

Tô Ánh Tuyết u sầu nói.

Lâm Phi hít vào một hơi thật sâu rồi trịnh trọng nói:

– Nếu đây thật sự là cha em, vậy thì anh chỉ có thể nói khả năng ông ấy bị quân đoàn Luyện Ngục bắt là rất nhỏ. . . Thậm chí không có khả năng này.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.