Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 529: Ngươi Chưa Chết Sao


Sau khi Long Thiên Cương miễn cưỡng nuốt xuống luồng nguyên khí như sóng xung kích, vừa ngước đầu lên liền thấy ngay tên điên này không mảy may bị thương, tiếp tục điên cuồng chạy như gió lướt tới!

Gã linh xà cuồng vũ, cự long vẫy đuôi. Sau khi liên tục bắn ra mấy viên đạn trên không trung, gã lập tức đánh xuống giống như sấm sét giữa trời quang, mang theo một dải ánh sáng màu vàng lao vút như nguyên khí, giống như áp đỉnh cự sơn, muốn đập tan xương nát thịt Long Thiên Cương!

Long Thiên Chương phát hiện tốc độ của hắn ở đây cũng không được tính là chiếm ưu thế, muốn tránh cũng không kịp đành dùng hai tay thành trảo đánh ra một chiêu song long hí châu, ý đồ trọng loan nhị điệp, chia một kích này thành hai phần tiếp xuống!

Nhưng hắn vẫn xem thường uy lực cùng nguyên khí của tên điên kia, cánh tay trái vừa đưa ra đỡ lần thứ nhất tay phải như thế nào cũng không cầm lên nổi!

Xung quanh mặt đất, đất đá vỡ tan, bùn đất bắn tứ tung tạo thành một cái hố to đùng!

– Chú Tứ!

Long Bưu đứng phía sau chứng kiến một màn này, khoé mắt muốn nứt ra, không dám tin hét lên. Mấy tên thân về liều chết kéo hắn lại để tránh Tam gia xót em trai mình mà xông ta ngoài, cuối cùng lại cùng nhau bỏ mạng! Mọi người đứng đó đều hoa hết mắt mũi, Long Thiên Chương lại bị một kích này đánh cho không nhích nổi tay, vai phải bị đánh trúng. Chiến giáp Viêm Long không còn sức kháng cự buông lỏng hết cả uy lực, cơ thể hắn ngã xuống vào hố sâu!

Tên khổng lồ hung hãn ngửa mặt lên nhìn trời thét dài, sử dụng thương pháp mới là phương thức chiến đấu mà gã am hiểu nhất, gã phải tuyên bố lại một lần nữa chiến thắng này để đánh tan nỗi uất hận bị đánh bại lần trước.

Long Thiên Cương cảm thấy cánh tay phải của mình như bị phế đi, máu tươi chảy ròng ròng. Hắn không thể tin nổi nguyên khí và thương pháp của người này lại có uy lực khủng khiếp như vậy.

Biểu hiện trên gương mặt bị mái tóc dài che đi phân nửa là bất ngờ.

Sau khi hắn tu luyện thành độc bá Viêm Long Kim Thân chưa có ai có thể phá vỡ phòng ngự của hắn. Nhưng nguyên khí tu vi của người này không thua kém hắn hơn nữa hình như cũng là chí cương chi dương, thương pháp sắc bén dũng cảm gan dạ, hỗ trợ nguyên khí của gã khiến cho uy lực tăng gấp đôi.

Có thể so sánh như hai khối nham thạch va vào nhau, cường thế độ cứng một chút sẽ khiến cho một bên thua trận.

Vậy mà kẻ tu vi cường đại như hắn lại bị một tên điên đánh cho thở không ra hơi!

Thấy gã định đâm tới thêm nhát nữa, Long Thiên Cương muốn thi triển thân pháp Bộ Sinh Liên để né tránh nhưng lại phát hiện nguyên khí và thương pháp của người này ngưng tụ lại một chỗ, tốc độ đủ vượt qua hắn!

Hơn nữa những mảnh vỡ thoáng nhìn thấy loạn cào cào của gã chính là đơn giản hoá “thương bước” nhưng lại vô cùng hiệu quả, không làm bất kì động tác dư thừa nào, dứt khoát lấy mạng kẻ địch!

Cánh tay phải của Long Thiên Cương bị thương vốn đã ảnh hưởng đến tốc độ lại ở thế hạ phong, muốn tìm đường chạy thoát dường như vẫn phải nhận toàn bộ sự tấn công của kẻ địch!

Trong khoảnh khắc đó, Long Thiên Cương không cam lòng, yên lặng tự hỏi:

– Chẳng lẽ mình phải chết dưới tay một tên mà chính mình cũng không biết tên sao? Như thế chẳng phải chết đi một cách quá lặng lẽ ư!

Trong gian điện quang hoá thạch, một cánh tay không biết từ đâu duỗi tới, vững chãi như chậm rãi như nhanh chóng dò xét, nắm chặt lấy một đòn “Cương Cân trường thương” đánh tới!

Một dòng sóng xung kích khuếch tán ra, vô số cát bụi bay mù mịt cuốn theo một đám những hòn đá và gạch xanh nhưng thân ảnh đó lại không hề mảy may suy chuyển!

– Thật ngại quá, khi nãy ở bên cạnh suy nghĩ ít chuyện, suýt nữa thì quên phải giúp một tay.

Bụi mù dần tản đi, mọi người đều nín thở tập trung suy nghĩ, tất cả đều không dám tin mà nhìn vào sự xuất hiện đột ngột của ảo thuật gia Lâm Phi!

Hắn đứng nghiêng người trên nền đất cạnh cái hố, tay trái thuận tiện đưa tới bắt được thanh thép, tay phải nhét vào trong túi quần.

Bên trong trận đại chiến mãnh liệt hung hãn, Lâm Phi lộ vẻ vân đạm phong khinh, không có chút bận tâm.

Tên hung hãn kia ra sức gào lên, tuôn ra một dòng nguyên khí muốn rút hết thanh thép ra ngoài nhưng lại không thể khiến nó nhúc nhích, hoàn toàn không có cách nào lấy lại thanh thép trên tay Lâm Phi!

Thanh thép kia như bị Lâm Phi giữ chặt lại bằng một lực vô cùng mạnh mẽ khiến sức mạnh vô song của kẻ hung hãn kia trong nháy mắt trở thành suy yếu vô lực.

Yết hầu Long Thiên Cương nuốt xuống một cái, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, những thứ hắn nhìn thấy cũng không đơn giản như vậy, từ đầu tới cuối hắn cũng không chú ý tới Lâm Phi đã tỉnh lại, hơn nữa còn đang đứng bên cạnh xem cuộc chiến.

Điều này nghĩa là sao? Điều này có nghĩa là tu vi của Lâm Phi còn cao hơn cả hắn, hơn nữa vận dụng không gian và cảm quan còn vượt xa hắn!

Vì thế cho nên Lâm Phi dù cho đứng trong phạm vi gang tấc với hắn, hắn cũng không thể cảm giác được sự tồn tại của Lâm Phi!

Trong truyền thuyết cao tăng chân chính đạt tới lập địa thành Phật, cũng chính như mọi người gọi là “Phật” , sở dĩ mọi người không nhìn thấy là bởi vì họ đã sớm vượt qua thời gian, vượt qua không gian, đạt đến “Đệ Cửu Thức” không thể chứng minh trong truyền thuyết, A Ma La Thức!

Người tu hành đạt tới A Ma La Thức đã hoàn toàn phủi sạch bụi trần, đạt đến chân tâm Bồ Đề, hái được Phật tính, vạn kiếp không vào luân hồi, vĩnh sinh bất diệt!

Họ đã độc lập với thời gian và không gian bên ngoài, mọi người sao có thể nhìn thấy được, chỉ có họ có thể thi triển thần thông ảnh hưởng tới thể nhân.

Nhưng không nhìn thấy không có nghĩa là họ không tồn tại!

Một vài kẻ vóc dáng tiều tụy, dùng vô số những lời cầu phúc, có thể nghe được phạm âm lả lướt, phật hiệu thông thiên, tiền phật hiển linh, dường như có chút không phải là ảo giác và hàm hồ mà thực sự đã truyền đạt tới một vài vị thần linh ở cõi hư vô mờ mịt.

Tình hình hiện tại là Lâm Phi vẫn có thể bị nhìn thấy, bị sờ được nhưng những kiến thức của hắn với không gian đã hơn Long Thiên Cương quá nhiều.

Công pháp của hắn đặc biệt, có thể giúp hắn khai thông đại não, từ đó tiến thêm một bước khai phát, dưới đại trướng của A Lại Da Thức giúp hắn thăm dò cực hạn và sự ảo diệu của không gian.

Nếu là người bình thường không có tu vi, Lâm Phi hiện tại như ý muốn thậm chí có thể đi qua trước mặt đám người kia mà họ cũng không hề hay biết.

Đương nhiên việc này cơ bản cũng không quan trọng lắm. Đối với Lâm Phi mà nói A Lại Da Thức còn có ý nghĩa quan trọng hơn, không phải chỉ là thứ trò chơi.

Bắt gặp Long Thiên Cương đang ngơ ngác nhìn hắn, Lâm Phi nhíu mày:

– Người còn chưa chết, còn đi được nữa sao?

– Ngươi. . . đột phá rồi ư?

Long Thiên Cương do dự một lúc hỏi.

Lâm Phi thực ra cũng không rõ bản thân có tính là đạt tới Quy Nguyên nhị trọng thiên hay không. Hắn còn chẳng có thời gian để nhận thức những điểm khác biệt của bản thân một cách tỉ mỉ nhưng rõ ràng là hắn càng ngày càng trở nên mạnh, không chỉ tu vi nguyên khí ngay cả thân thể hắn cũng như trải qua một lần lột xác.

– Xem là như thế đi.

Lâm Phi khẽ gật đầu.

Trong cùng lúc này tên điên kia lại phát hiện thanh thép không thể rút ra được, tay phải vặn thành một cái chuỳ hướng về phía Lâm Phi tấn công mãnh liệt!

Có thể Lâm Phi sớm đã cảm nhận được sát tiên cơ, bên tay phải trống không kia nhẹ nhàng chống đỡ, lật ngược lại bao lấy năm đấm của gã.

Cảnh tượng này lọt vào ánh mắt của Long Thiên Cương lại khiến cho hắn thu hẹp tầm mắt!

Nhìn như Lâm Phi chỉ dùng một tay tiếp quyền của đối phương nhưng quá trình này lại là điều kỳ diệu vô cùng. Tốc độ bàn tay Lâm Phi đưa ra rất chậm, thời gian đưa ra cũng trễ hơn vài nhịp nhưng không biết vì sao khoảng cách ấy dường như chôn giấu một loại không gian kỳ diệu và chân lý cảm sở, tay của Lâm Phi đột nhiên xuất hiện tại vị trí cần xuất hiện!

Đây hẳn là việc đặc biệt nắm vững và vận dụng cảm giác đối với không gian, vượt xa khả năng nhận biết của mắt thường!

Biết rõ sự tiến bộ thần tốc của hắn nhưng Long Thiên Cương tuyệt đối không nghĩ Lâm Phi có thể nhanh chóng vượt qua hắn như vậy!

– Để ta nghĩ xem. . . Quyền kia đại khái đánh thế nào ấy nhỉ. . .

Trong ánh mắt quái dị của Long Thiên Cương, Lâm Phi tự nói với bản thân.

Hắn nhíu mày lục lại suy nghĩ trong đầu, “bản thân” hắn tối qua đã đánh những quyền gì. . .

Chân trái của hắn hơi di chuyển về phía trước, chân phải lùi lại phía sau nửa bước, sau khi buông lỏng hai tay tên hung hãn, thân thể hơi nghiêng tránh đòn tấn công của gã. Sau đó nắm tay phải thành vân lưu thuỷ mà đánh về phía bụng đối phương!

Làm xong một loạt những động tác như vậy, Lâm Phi nhắm nghiền mắt, hắn cố gắng cảm nhận quang cảnh nơi đây, một vùng trời biển hoá từ trường. Không chỉ có thế, tuy là ban ngày hắn còn có thể cảm nhận được các vì sao yên lặng loé sáng trong hoàn vũ vĩnh hắng. . .

Đúng thế, võ giả tầm thường chỉ lo cho sức mạnh của mình, sức mạnh con người có lúc sẽ cạn kiệt, cuối cùng chỉ còn lại thời gian. Mà cao thủ, tông sư lại có thể biến hoá từ trường phong thuỷ, chiếm cứ những trận nhãn có lợi khiến có bản thân có được thiên thời địa lợi, chiêu số đánh ra tự nhiên mạnh hơn nhiều so với võ giả tầm thường.

Nhưng tất cả những điều này chỉ giới hạn bên này thế giới mà đối với toàn bộ vũ trụ mênh mông vô biên, bầu trời đầy sao này là vô số thế giới.

Tuy nhiên vị trí của mỗi vì sao cách chúng ta không biết bao nhiêu năm ánh sáng nhưng trong sâu xa lại có mối liên hệ vô cùng mật thiết.

Cùng một không gian là cùng một thế giới.

Có thể lợi dụng từ trường trên địa cầu, vì sao không thể lợi dụng từ trường của toàn bộ vũ trụ?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.