Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 537: Bồi Thường


Có điều hắn tạm thời cũng không có cách nào chứng minh tất cả suy đoán của mình là đúng, hắn chỉ có thể hy vọng rằng Ám Ảnh Chi Vương cũng không hoàn toàn nghiên cứu thành công Ảnh Tử, nếu như thế còn có cơ hội chuyển biến.

Nhưng tình huống này khiến Lâm Phi khẳng định phải nhanh chóng đưa Hứa Vi về chỗ mình ở Lâm An, nói cách khác hắn lo lắng việc một mình Hứa Vi ở nước ngoài.

Cho tới bây giờ quân đoàn Luyện Ngục cũng chỉ còn thiếu hai món bảo vật là Hàn Nguyệt và tay Cai Ẩn.

Tay Cai Ẩn với Lâm Phi không có tác dụng gì nhưng đó là vật do bạn bè của hắn chiến đấu sinh tử lấy được nên nó có ý nghĩa rất quan trọng với hắn.

Hàn Nguyệt càng không thể rơi vào tay bọn chúng, thanh vũ khí này và Hứa Vi tuy hai mà một, nếu Hàn Nguyệt bị cướp đi nếu không mang cả Hứa Vi theo thì cũng phải giết Hứa Vi rồi mang đi, Lâm Phi tuyệt đối không cho phép điều này xảy ra.

Chiều hôm đó Lâm Phi mang theo Hứa Vi về đến Lâm An đồng thời cũng lệnh cho Eva rút về phòng thí nghiệm ở Anh, nơi đó bí mật hơn chỗ hiện tại.

Về tới nhà, vừa vào cửa nhìn thấy Hứa Vân thì Hứa Vi không kiềm chế được rơi nước mắt ôm chặt lấy mẹ.

Nhưng cơ thể Hứa Vi đã khác xưa, dùng lực quá mạnh khiến Hứa Vân bị đau thiếu chút nữa gãy xương làm mọi người được một phen hoảng hồn.

Những người khác trong nhà đều cảm động khi thấy mẹ con họ gặp lại nhau.

Lâm Phi lại chú ý đến Phương Nhã Nhu và Bạch Hân Nghiên hình như “tốt hẳn lên” , hai cô gái ngồi trên sofa ghé đầu nói chuyện thậm chí Bạch Hân Nghiên còn mặc đồ ở nhà của Phương Nhã Nhu.

Lâm Phi âm thầm cảm kích Phương Nhã Nhu, hắn cũng không ngờ cô có thể làm như vậy, cô đã phải vất vả vì sự yên ổn của gia đình rồi.

Nhưng Phương Nhã Nhu làm như thế cũng là một lựa chọn thông minh, khiến Lâm Phi càng cảm thấy có lỗi với cô nên tất nhiên sẽ càng yêu thương cô hơn.

Lâm Phi không biết Phương Nhã Nhu có nghĩ đến chuyện này hay không nhưng dù thế nào hắn vẫn cảm thấy chuyện này cũng không quan trọng.

Hứa Vi muốn tâm sự với mẹ những chuyện xảy ra gần đây nên hai người nhanh chóng lên tầng vào phòng riêng.

Bạch Hân Nghiên nhận một cuộc điện thoại, cô phải quay về sở cảnh sát xử lý công vụ nên cũng rời đi, trước đó Phương Nhã Nhu còn mời cô thường xuyên đến đây ở, không coi cô như người ngoài, Bạch Hân Nghiên vui mừng nhưng cũng thấy có chút không phải.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, đến chạng vạng tối, vì Hứa Vân nói chuyện với con gái nên không xuống làm cơm, chỉ có một mình Phương Nhã Nhu bận rộn trong nhà bếp.

Lâm Phi đi vào rất đúng lúc, ôm lấy cô gái đang nấu ăn từ phía sau, ghé tai cô thì thầm:

– Nhu Nhu, vất vả cho em rồi. Cảm ơn em.

Phương Nhã Nhu dừng tay lại, chậm rãi nghiêng đầu, trên mặt mang vẻ ủy khuất cùng u oán.

– Anh cũng biết chuyện này khó khăn à. . . Cho dù anh muốn đưa Hân Nghiên về nhà ít nhất cũng nên nói trước với em một tiếng, anh nghĩ tim em làm bằng đá hay sao? Gió thổi qua nắng chiếu vào cũng không có cảm giác gì sao, dù có là đá cũng sẽ dần dần bị ăn mòn.

Lâm Phi cảm thấy khó nói, mặc dù hắn cảm giác mình không làm gì sai, sự tình này cần giải quyết dứt khoát nhưng dù sao về phần cô sẽ không dễ dàng.

Tất nhiên những tâm sự oán giận như thế là chuyện bình thường.

– Anh không phải đang nhận lỗi với em hay sao, hay là tối nay để anh làm cơm nhé?

Lâm Phi cười nói.

– Không cần, em còn muốn làm món trứng trộn hoa quả mà Ô Lỗ Lỗ thích ăn nữa.

Phương Nhã Nhu lầm bầm.

Lâm Phi hướng về một chỗ “không khí” đằng sau bếp nói:

– Ăn ít thôi, ông đã béo rồi.

Không khí không có phản ứng gì nhưng một quả cà chua đặt trong một hộc tủ phòng bếp chậm rãi bay lên trên, không hiểu sao bị cắn mất một miếng.

– Ra ngoài đi, đừng có rình tôi nói chuyện với vợ.

Lâm Phi cười mắng.

Quả cà chua liền bay ra ngoài làm cho Lâm Dao đang ở phòng khách kêu lên sợ hãi.

Phương Nhã Nhu nghe Lâm Phi gọi nàng là “vợ” mặt đỏ lên tim đập nhanh, hai má lúm đồng tiền nóng đến mức muốn tan ra thành nước.

– Đừng có nói vớ vẩn để lừa gạt em, hừ, anh nói thật đi, có phải anh với Hứa Vi cũng có quan hệ không?

Phương Nhã Nhu xoay người lại chất vấn.

Lâm Phi ngạc nhiên, hắn còn chưa nói gì mà:

– Làm sao em biết?

– Giác quan thứ sáu của phụ nữ rất chính xác.

Phương Nhã Nhu giận dỗi nói:

– Dù anh muốn chọc giận em cũng đừng mang về đây chứ, em không diễn được nữa đâu.

Lâm Phi chậm rãi cười nói:

– Hết cách rồi, Vi Vi ở bên ngoài rất nguy hiểm, hơn nữa cô ấy muốn gặp dì Vân. . . Nếu không thế này, anh nghĩ cách đền bù cho em, Nhu Nhu em muốn gì? Châu báu? Tác phẩm nghệ hay xe thể thao? Căn hộ cao cấp?

– Anh cảm thấy em thiếu những thứ này à?

Phương Nhã Nhu tức giận liếc hắn:

– Không có tí thành ý nào cả. . .

Lâm Phi không nói được gì, cái nào cũng không được, không phải cô cảm thấy ủy khuất sao? Muốn bồi thường cũng không cho?

Bỗng nhiên Phương Nhã Nhu cúi đầu ngập ngừng nói:

– Tối qua. . . Hân Nghiên nói. . . chiếc Maserati là anh tặng. . .

Lâm Phi suýt nữa thì cười thành tiếng, còn nói “không thiếu” , đây không phải là vấn đề thiếu hay không? Đây là vấn đề cân đối về tâm lý.

– Được rồi, được rồi, anh ngày mai sẽ bảo người đưa một chiếc đến cho em, em muốn màu gì?

Lâm Phi sảng khoái nói.

– Em không cần chiếc giống như thế. . . ít nhất cũng phải đắt hơn gấp đôi mới được.

Phương Nhã Nhu cắn chặt hai hàm răng ngà nói.

Lâm Phi mỉm cười, phụ nữ tranh chấp giống hệt như trẻ con, dù thông minh đến mấy cũng chẳng dùng đến lý trí.

– Được, anh sẽ mua cho em một chiếc đắt gấp đôi!

Lâm Phi vỗ ngực nói, chỉ cần tiền và xe hắn không phải càng vui sao?

Phương Nhã Nhu hình như vẫn không thấy hài lòng, nghĩ nghĩ lại nói:

– Không được, em muốn đắt gấp năm lần!

– Đừng nói gấp năm, gấp mười, gấp hai mươi anh đều mua cho em!

Lâm Phi dứt khoát nói phóng lên để cho cô hài lòng mới thôi.

Không nghĩ rằng Phương Nhã Nhu bật cười, vẻ mặt phong tình liếc hắn:

– Em đùa thôi, còn gấp mười, gấp hai mươi. Trên đời làm gì có xe nào đắt thế hơn nữa để Hân Nghiên biết em so bì xe với cô ấy thì sẽ bị chê cười.

Nhưng dù gì Lâm Phi nói thế cũng làm tâm tình cô thoải mái.

Lâm Phi thấy cô nở nụ cười, cũng thở phào nhẹ nhõm, nói:

– Tặng thì vẫn phải tặng, anh đúng là chưa tặng em cái gì tốt, như vậy đi, anh sẽ chọn một chiếc xe để bạn anh đem đến cho em. . . em cũng đừng ghét bỏ những thứ này, người sống trên đời này vẫn phải dùng thôi, tóm lại vẫn là có ích.

Phương Nhã Nhu biết hắn cũng không phải người thiếu tiền, hắn muốn tặng cô cũng vui vẻ nhận.

– Đúng rồi, anh mang Dao Dao ra ngoài ăn cơm tối, em làm ít cơm thôi.

Lâm Phi nhớ đến chuyện cần làm, nói.

– Anh mang Dao Dao ra ngoài?

Phương Nhã Nhu buồn bực nhưng Lâm Phi có vẻ thần bí, cô biết có hỏi cũng không có kết quả.

Bên ngoài Lâm Dao đang bực bội vì không biết có phải anh mình quên là phải dẫn mình đi thì Lâm Phi đã đi ra từ phòng bếp nói là phải xuất phát.

Lâm Dao ngồi trên xe Land Rover của Lâm Phi có chút vui vẻ cùng mong đợi hỏi:

– Anh, chúng ta đi đâu thế?

– Đến nơi khắc biết.

Lâm Phi không nói lái xe xuống sườn núi.

Đi gần một giờ, xuyên qua các con đường chằng chịt trong nội thành Lâm Phi đưa em họ đến một KTV xa hoa nhất Lâm An.

Thấy là KTV, Lâm Dao mặt xịu xuống, còn tưởng đi nơi nào đặc biệt chỗ này thì có gì mà phải giấu giếm?

– Anh, anh đến hát à?

Lâm Dao bĩu môi hỏi.

Lâm Phi thản nhiên nói:

– Em nói muốn từ bỏ con đường thành ngôi sao ca nhạc, tất nhiên phải kỷ niệm chứ, đêm nay hát lần cuối để kết thúc đi!

Lâm Dao nghĩ thế cũng đúng, vừa lúc có thể giải tỏa áp lực và tình cảm phức tạp hai ngày nay, đột nhiên cảm thấy đến đây cũng tốt.

Hai anh em đi vào KTV, Lâm Phi đã dặn trước lão Bao đặt phòng, mặc dù chỉ có hai người vẫn chọn phòng lớn nhất hơn nữa còn cho người đưa tới một chiếc đàn dương cầm.

Lâm Dao còn chưa nhìn thấy trong phòng KTV để đàn dương cầm bao giờ, không biết Lâm Phi muốn làm gì, kết quả Lâm Phi sảng khoái nói để đệm nhạc cho nàng ca khúc mà hai người muốn cùng hát – “ca dao” .

Điều khiến Lâm Dao càng giật mình là bài “ca dao” đã được phổ thành ca khúc đặt trong hệ thống của KTV này.

– Anh! Anh làm thế nào thế?

Lâm Dao thấy bài hát này là MV của cô liền vui vẻ nhún nhảy trong rạp hát.

Lâm Phi nhún vai, hắn không thể nói là hắn cho Thiên Diện tới hãng truyền thông Phong Tư để hack bài này, làm bài hát này xuất hiện.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.