– Dù sao chỉ cần là em hát là được rồi, anh tất nhiên là có cách của mình.
Lâm Phi chém gió.
– Nhưng vẫn chưa phát hành cơ mà? Anh không dùng cách gì phi pháp chứ?
Lâm Dao có chút bận tâm hỏi.
Lâm Phi trợn mắt, đừng nói phi pháp cho dù phạm pháp thì truyền thông Phong Tư dám làm gì hắn? Chỉ là một đám rơm rác mà thôi.
– Rốt cuộc em có hát hay không, anh tự mình đệm nhạc cho em, em định phụ lòng tốt của anh hay sao?
Lâm Phi giả vờ không vui nói.
Lâm Dao cười hì hì dùng trán cọ vào ngực Lâm Phi sau đó chạy đi cầm mic lên, bước lên sân khấu, gật gật đầu tỏ vẻ đã chuẩn bị xong.
Tiếng nhạc đệm vang lên, Lâm Phi bắt đầu khúc nhạc dạo bằng dương cầm, tiếng đàn du dương phát ra theo ngón tay linh hoạt của Lâm Phi.
Lúc này, cả gian phòng đã trở thành hải dương âm nhạc, giống như một chú nai con tràn đầy sức sống chạy trên thảo nguyên trong mùa xuân.
Đây cũng là nội dung bài hát của Lâm Dao, một linh hồn tràn ngập sức sống mới xuất hiện!
Lâm Dao cũng bị tiếng dương cầm làm cho cảm động, nhớ lại con đường đến với âm nhạc của mình, siêng năng luyện tập khắc khổ, những khó khăn vất vả đã vượt qua, mặt cô đỏ lên nhưng trên khóe môi vẫn mang nụ cười nhẹ nhàng.
Khi tiếng đàn dương cầm của Lâm Phi thấp xuống, Lâm Dao cầm mic lên bắt đầu dùng giọng hát trẻ trung của mình hát ra từng câu trong bài hát của cô.
“Một bài hát sắp quên mang theo chút tưởng niệm. Rừng lá phong đỏ lửa giữa sân trường. Thành thị buồn thương. Xích đu vắng vẻ đung đưa. Ánh chiều chiếu xuống Dường như như chưa bao giờ có ngày hôm qua. . . Em muốn hát cho anh Bài ca dao mà anh không nghe được. . .” .
Đây là bài hát mà Phương Thanh Mạt và Lâm Dao cùng sáng tác, một bài tình ca bi thương nhớ lại người yêu và bài hát đã mất đi.
Nhưng Lâm Dao lại kiên trì yêu cầu phổ nhạc bằng tiết tấu vui tươi của nhạc điệu rock and roll.
Lúc này bài hát trở nên thú vị, giống một người vừa vui vừa buồn mà hát, muốn nói với mọi người, không có gì là không thể quên, không có gì là phải nhớ sâu đậm.
Lâm Dao có giọng ca trời phú, hát xong nửa đoạn đầu, Lâm Phi đàn giai điệu đệm, lúc này Lâm Dao đã quên mình ở đâu cầm mic mặt đầy nước mắt nhìn màn hình tv, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới âm nhạc.
Lâm Phi đệm nhanh đoạn giai điệu nhẹ nhàng hoàn mỹ khiến khiến bài hát từ buồn bã chuyển sang vui vẻ.
Lâm Dao lại cất tiếng hát, đoạn dưới cô hầu như hát giọng cao để thể hiện được bản lĩnh biểu diễn của cô!
Thậm chí Lâm Dao không kìm được đứng thẳng người nhún nhảy theo điệu nhạc, nhịp điệu và tiếng hát kết hợp với nhau vô cùng hoàn mỹ. . .
Nhìn cô em gái biểu diễn hết mình, đợi đến lúc ca khúc chấm dứt Lâm Phi cũng không dùng đệm nhạc để cho Lâm Dao tiếp tục vui sướng hát.
Lâm Dao hình như cũng quên dừng lại, cô thầm nghĩ hát lần cuối cùng, hát đến khi họng khô lại, người mệt mỏi tinh thần cũng không còn. . .
Trong phòng là thế giới âm nhạc, bên ngoài lúc này lại đang “hỗn loạn” .
Toàn bộ Lâm An, ở từng nhà, từng cửa hàng, trung tâm buôn bán, những nơi có màn hình TV tất cả đều đang hỗn loạn.
Tất cả chương trình TV bất kể lúc trước đang chiếu chương trình gì thì vài phút trước đều thay đổi thành một hình ảnh khác!
Trong đó một cô gái trẻ tuổi đang hưng phấn chạy lên sân khấu trong một phòng KTV, mà dưới ngọn đèn mờ ảo là một người đàn ông đang ngồi đệm đàn tạo nên những giai điệu động lòng người. . .
Người dân Lâm An cũng không hiểu đây là tình huống gì, tất cả đều ngạc nhiên nhìn xem, suy đoán đây có phải là trò đùa của đài truyền hình?
Sau tiếng đàn dương cầm cô gái bắt đầu hát một ca khúc mà chưa ai từng nghe qua, dù vậy khi tiếng hát vang lên mọi người từ tức giận, ngạc nhiên, bắt đầu có hứng thú nghiêm túc nghe cô hát.
Tuy là lần đầu tiên nghe được bài hát và nhìn thấy cô gái xa lạ này nhưng tiếng hát nhanh chóng tác động đến không ít người.
Đặc biệt những thanh niên phải xa quê hương để lập nghiệp mắt bỗng đỏ lên, tinh thần kích động.
Trong nhà ở sơn trang Thiên Lan, Lâm Đại Nguyên và mọi người đang ăn cơm bỗng nhìn thấy Lân Dao xuất hiện trên TV liền hoảng sợ.
Nhưng rất nhanh mọi người đều đoán được đây là Lâm Phi làm, lý do mang Lâm Dao ra ngoài là để làm “đại sự” như vậy?
– Thằng nhóc này. . . làm trò gì vậy?
Lâm Đại Nguyên lắc đầu than khổ nhưng ngay sau đó chăm chú nghe con gái hát.
Phương Nhã Nhu và Hứa Vi đều cảm thấy mới mẻ, Hứa Vi biết rõ Lâm Phi biết đánh đàn nhưng Phương Nhã Nhu là lần đầu tiên nghe được, quan trọng là diễn xuất như thế này các cô cũng chưa từng thấy.
Về phần Thiên Diện đang buồn chán ngồi trước máy tính ở gian phòng trên tầng hai, trước mặt cô là một máy tính mạnh đã được nâng cấp qua đang xâm nhập tất cả tín hiệu TV ở Lâm An truyền hình ảnh ở gian phòng KTV kia ra ngoài.
Lâm Phi chỉ yêu cầu phạm vi toàn bộ Lâm An, nếu như là toàn quốc Thiên Diện còn cảm thấy hứng thú, một cái thành phố nho nhỏ đúng là đại tài tiểu dụng rồi.
Tập đoàn Phong Tư. Bên trong phòng làm việc của Tất Vân Dao, mấy ngày nay bà đều không ngh ngơi nên quầng mắt đã đen lại, lúc này đang cùng Phương Thanh Mạt ngạc nhiên xem TV.
Nghe được Lâm Dao dùng cả tâm hồn để hát bài này, họ không suy nghĩ gì mà chỉ chuyên tâm lắng nghe.
Tất Vân Dao ôm mặt khóc không ra tiếng, dường như bà thấy được hình ảnh năm đó của mình khi tìm kiếm con đường âm nhạc giống như cô gái này.
– Đã nhiều năm không thấy được ai biểu diễn cảm động như vậy rồi. . . Vân Dao, tôi dường như. . . thấy lại buổi hòa nhạc năm đó của cô.
Phương Thanh Mạt cảm khái nói.
Tất Vân Dao đang khóc lại lắc đầu, cười cười:
– Không. . . Cô ấy là Lâm Dao, cô ấy không giống ai cả.
Đoạn diễn xuất ngắn tám phút đã xong, tín hiệu TV ở Lâm An đều khôi phục lại.
Nhưng tất cả mọi người đều lên mạng tìm tòi điên cuồng, chia sẻ thông tin xem chuyện gì xảy ra.
Có người lên án đây là do hacker quấy rối muốn nâng đỡ cô ca sĩ trẻ nào đó nên làm ra việc phạm pháp này.
Càng nhiều hơn là người thì hiếu kỳ cô gái này là ai, tên bài hát là gì, cảm thấy cô hát rất hay muốn tìm bài hát này tải về. . .
Ở KTV, Lâm Dao không biết tất cả những điều này, cô rất vui vẻ cùng Lâm Phi ăn xong bò bít tết mới về nhà.
Sau khi về nhà cô mới biết được diễn xuất của mình hôm nay đã được “trực tiếp” toàn thành phố rồi!
Lâm Dao trợn tròn mắt, mặt đỏ bừng, giận dữ nhìn Lâm Phi lau miệng nhưng Lâm Phi bộ dáng không việc gì khiến cô cảm thấy bất đắc dĩ.
– Anh! Sao anh lại làm thế! Sao này em làm sao mà dám bước chân ra khỏi nhà cơ chứ!
Lâm Dao tức giận, đôi bàn tay trắng trẻo ngọc ngà đấm thùm thụp vào ngực Lâm Phi.
Lâm Phi cầm lấy tay em gái, nghiêm mặt nói:
– Em muốn từ bỏ ca hát, không sao nhưng anh hy vọng về sau em sẽ không hối hận. Em cảm thấy Tất Vân Dao là do quan hệ mới nâng đỡ em, em không có khả năng gì, anh muốn cho em thấy em có thích hợp đi con đường này hay không.
Nói xong Lâm Phi kéo Lâm Dao lên trên phòng mình, bật máy tính để Lâm Dao xem tin tức trên mạng.
Không cần tìm kiếm, diễn xuất “kỳ lạ” ở thành phố Lâm An đã xuất hiện đầy trên các trang web.
Phần lớn đều giật tít thu hút người xem ví dụ như “trò đùa của hacker nhằm lăng xê cô gái bí ẩn” , “giọng ca nữ chinh phục Lâm An” , “thật giả chuyện lăng xê ca khúc của một cô gái” . . .
Lâm Dao quay đầu không dám xem những tin tức này nhưng mắt không nhịn được nhìn lướt qua.
Khi thấy không ít những lời bình luận dưới các tin tức này hối xem cô gái đó là ai, tán thưởng giọng hát dễ nghe, Lâm Dao có chút thất thần không thể tin tưởng.
– Thấy chưa, cố gắng và tài năng của em đã xứng đáng nhận được khen ngợi, chỉ là chính em không đủ tự tin thôi. Lâm Phi cười ôn hòa nhẹ vuốt tóc cô.
Lâm Dao cuối cùng hiểu được ý của anh mình, cảm xúc lẫn lộn, kích động quay người dùng sức ôm chặt lấy Lâm Phi.