Sau một đêm cảm xúc lẫn lộn cuối cùng Lâm Dao vẫn quyết định rời truyền thông Phong Tư, cô không thể chấp nhận chuyện giám đốc của mình chính là tình địch của mẹ mình.
Dù Lâm Đại Nguyên đã giải thích hiểu lầm năm xưa nhưng với thân phận con gái nghĩ đến mẹ mình năm đó khổ cực cuối cùng chết không nhắm mắt, Lâm Dao vẫn thấy căm ghét Tất Vân Dao, cô không hy vọng có bất kỳ quan hệ nào với người phụ nữ đó.
Tất nhiên Lâm Đại Nguyên cũng phải chịu trách nhiệm nhưng dù sao ông đã nuôi dưỡng cô nhiều năm nên rất khó để oán trách ông, cuối cùng cô đem tất cả đổ lên đầu Tất Vân Dao.
Nói đến sự nghiệp, tám phút diễn xuất ngắn ngủi của Lâm Dao đã thu hút toàn bộ ánh mắt của các công ty lớn, họ đều xem trọng sự chuyên nghiệp, tài năng và sắc đẹp của cô, công ty nào không muốn có hạt giống này trong tay?
Hơn nữa cùng việc scandal hacker lăng xê chìm xuống, lợi dụng tin tức trên internet có thể dễ dàng mở ra cánh cửa trên con đường âm nhạc của cô ca sĩ trẻ đang nổi tiếng này.
Đối với hợp đồng mà Lâm Dao ký cùng truyền thông Phong Tư và những ca khúc đã được ghi âm Tất Vân Dao cũng thức thời đưa hết cho Lâm Dao mà không cần lợi dụng quan hệ của Lâm Phi.
Chưa được hai ngày Lâm Dao liền ký hợp đồng với một công ty do Phương Nhã Nhu đề cử, đây là công ty giải trí của một gia tộc dòng phụ của Phương gia, cùng là người một nhà Lâm Dao phát triển ở đây cũng yên tâm hơn.
Một lần nữa lấy lại được tự tin, Lâm Dao bắt đầu tự mình cố gắng làm việc, thông báo tuyên truyền, tiếp nhận phỏng vấn và họp báo.
Lâm Phi cũng rất vui khi thấy em gái đi đúng con đường. Khuyết điểm duy nhất là do công ty ở thủ đô, hơn nữa hầu hết tiết mục đều được thu ở đó nên Lâm Dao phải chuyển đến sống ở thủ đô.
Nhưng công ty đó nói thẳng ra là thuộc về Phương gia nên Phương Nhã Nhu không ngại sử dụng quyền lực đại tiểu thư của mình, sắp xếp nhà riêng cho Lâm Dao ở khu vực tấc đất tấc vàng đồng thời thuê người giúp việc để chăm sóc cuộc sống ăn uống hàng ngày cho cô.
Thấy Phương Nhã Nhu tận tâm còn đặc biệt lên hẳn thủ đô để tự mình chuẩn bị, Lâm Đại Nguyên càng cảm thấy hài lòng về cô cháu dâu này.
Vì nghe Lâm Phi gọi Phương Nhã Nhu là “vợ” nên Lâm Dao cũng thân thiết gọi chị dâu, dù sao sớm muộn gì Lâm Phi cũng kết hôn với Phương Nhã Nhu, đây cũng không phải bí mật gì, cô có gọi trước cũng không sao.
Phương Nhã Nhu lúc này mới để ý tới việc sau khi thành người một nhà, Lâm Dao chính là em chồng rồi, cô vừa mừng vừa thẹn, cảm giác rất đặc biệt.
Lâm Phi cảm thấy không thể bạc đãi vị hôn thê của mình được liền bảo Jean-Michel dùng thuyền từ nước ngoài chở chiếc xe thể thao muốn tặng Phương Nhã Nhu đến Lâm An.
Michel với thân phận là thái tử Lebanon, chọn xe để tặng bà chị thì chẳng có vấn đề gì cả, tiền không thành vấn đề chỉ sợ Lâm Phi không cho hắn cơ hội nịnh nọt.
Sắp xếp xong chuyện của Lâm Dao, Phương Nhã Nhu trở về Lâm An nhìn thấy trong gara là chiếc thể thao màu trắng nội thất màu đỏ mà Lâm Phi tặng cho cô, tất nhiên cảm thấy rất vui.
Thực ra cô cũng không hiểu về xe, lúc nhỏ cô đến trường có xe đưa đón, lúc đi làm lại phần lớn đi taxi hoặc xe bus, số lần tự lái cũng không nhiều.
Nếu không vì Lâm Phi tặng Bạch Hân Nghiên một chiếc xe thì cô cũng không nói ra việc này, dù sao vật do người yêu tặng luôn khiến cô thấy vui sướng.
Vòng quanh xe hai vòng, đi vào ngồi thử, cô thấy xe có vẻ quá lớn, Phương Nhã Nhu tò mò hỏi:
– Đây là loại xe gì? Nhìn rất xa hoa.
– Aston Martin, so với Maserati nó hơn hẳn một đẳng cấp, vợ yêu có vừa lòng không?
Lâm Phi dựa vào cửa xe nói.
– Hừm. . . đẹp thì đúng là đẹp, tiếc là quá lớn có vẻ không thực dụng, đỗ xe trong nội thành rất bất tiện, đi chợ chẳng hạn khó mà tìm được chỗ đỗ xe, em cảm thấy nhỏ đi một ít thì tốt hơn.
Phương Nhã Nhu bình luận.
Lâm Phi miệng co quắp, mẹ của ta ơi, đại tiểu thư cô nếu mà dùng Aston Martin đi chợ, người ở đó chẳng phải loạn lên hay sao? Nhưng hắn cũng không nói ra miễn cho cô lại nghĩ mình cười nhạo.
– Xe này rất đắt phải không?
So sánh hai xe với nhau Phương Nhã Nhu quan tâm đến giá tiền hơn, đôi mắt dễ thương xoay chuyển hỏi.
Lâm Phi gật đầu cười hắc hắc:
– Không phải nghe theo em sao, nó đắt gấp hai mươi lần chiếc Maserati.
Phương Nhã Nhu tức giận, hắn nghĩ cô ngốc chắc, làm gì có xe nào đắt như thế, cô tuy không hiểu rõ về xe nhưng cũng biết chiếc Maserati kia của Bạch Hân Nghiên có giá hai tram, ba trăm vạn, xe đắt gấp đôi cũng ít có nữa là gấp hai mươi. . .
Nhưng mà cô cũng tin rằng chiếc xe này quý hơn nên cũng hài lòng không nói thêm gì.
Tuy ngây thơ nhưng ai mà không có điểm so bì lẫn nhau, đã không phản đối đàn ông phong lưu khắp nơi thì cũng nên tìm lại cân bằng ở phương diện khác.
Tại nhà họ Vương ở thủ đô. Vương Thiệu Hoa đi tới cửa thư phòng Vương Chính cha mình, sau khi hai người hầu mở cửa liền đi vào.
Hắn có vẻ hăng hái, mặt đỏ lên mười phần kích động:
– Cha, con về rồi.
Vương Thiệu Hoa cung kính cúi đầu về phía Vương Chính đang ngồi, so với quá khứ càng thêm tự tin.
Trong thư phòng, đứa em thứ ba Vương Ngọc Quan đã ở đây từ lâu, nhìn thấy anh hai mình trở về hắn tỏ vẻ khinh thường nhếch nhếch miệng.
Vương Chính đang đọc một phần tư liệu, nghe được tiếng nói, ngẩng đầu lên thấy Vương Thiệu Hoa đứng đó, vẫy tay với hắn:
– Lại đây.
Vương Thiệu Hoa nghe xong, lập tức bước nhanh đi đến trước bàn, đang muốn cười hỏi Vương Chính có dặn dò gì thì thấy vẻ mặt Vương Chính bỗng nhiên trầm xuống.
– Nghiệp chướng!
Vương Chính quơ tay cầm lấy một cái ống đựng bút bằng tử đàn trên bàn hung hăng ném về phía đầu Vương Thiệu Hoa.
Vương Thiệu Hoa kêu thảm một tiếng, che lấy trán, máu đã chảy ra.
– Cha!
Chương Thiệu Hoa sợ hãi quỳ phịch xuống.
– Cha. . . cha làm gì thế? Con làm sai chuyện g mà cha giận như thế?
Vương Chính giận dữ đứng dậy, đi đến trước mặt Vương Thiệu Hoa đá một cái vào ngực không để ý chút nào đến thân phận bí thư tỉnh Giang của hắn.
– Mày nói xem vì cái gì? Tao bảo mày về lúc nào? Đến giờ mày mới về! Có phải mày định để tao chạy đến tỉnh Giang đón mày về không hả?
Vương Thiệu Hoa nghe xong đã sớm chuẩn bị, cười giải thích:
– Cha, nghe con nói đã, con thật sự không thể phân thân, gần đây con đang vất vả với mấy công trình, con là bí thư tỉnh ủy đâu thể rời đi được. Chỉ cần làm tốt công trình lần này, tương lai mấy năm tới việc chuyên chở và lợi dụng tài nguyên của tỉnh Giang sẽ được cải thiện sâu sắc, đây chính là thành tích lớn đấy!
Theo Vương Thiệu Hoa việc này sẽ thể hiện năng lực của hắn, hắn nhận hạng mục lớn của quốc gia lần này, ngồi đợi thu chiến tích nhằm chứng minh mình với cha.
Vì vậy dù Vương Chính bảo hắn về, hắn vẫn kéo dài đến bây giờ, hắn cảm thấy cách làm của mình nhất định cha sẽ tán thành.
Dù sao muốn tranh đoạt vị trí gia chủ hắn cần không ít thẻ đánh bạc.
Không nghĩ tới hắn nói như vậy càng làm Vương Chính cười lạnh.
– Chiến tích. . . hừ hừ. . . Lúc này mà mày còn nói với tao chiến tích gì nữa?
Vương Chính hận không thể tát chết thằng con trai ngu ngốc này!
– Thằng khốn nạn này, mày tơ tưởng đến vị trí gia chủ của tao à?
Vương Thiệu Hoa vội vàng lắc đầu:
– Con không có, cha, con thật sự nghĩ muốn làm chút việc cho nhà họ Vương!
– Mày đây không phải làm việc cho Vương gia mà mày đang hãm hại Vương gia chúng ta! Mày đừng nói hoàn thành công trình, bây giờ cho dù mày dẫn đầu kinh tế cả nước cũng đừng nghĩ đến việc làm chủ nhà họ Vương!
Vương Chính tức giận gầm lên, Vương Thiệu Hoa nghe mấy lời này vẻ mặt tái xanh không còn sắc máu.
Vương Ngọc Quan ngồi một bên đứng dậy, kéo lại cổ áo bộ âu phục, cao ngạo nói:
– Anh hai, anh làm như vậy là không đúng rồi, cha bảo anh quay về thì tranh thủ thời gian mà về, anh thật sự nghĩ rằng anh có cơ hội tranh đoạt vị trí gia chủ à?
– Quên nói với anh một chuyện, gia chủ dòng họ Vương chúng ta từ trước đến nay không truyền cho con cháu chi thứ, nói khác đi. . . anh từ lúc sinh ra đã không có cơ hội này rồi, em có muốn nhường cho anh. . . cũng không được.
Vương Ngọc Quan vui đùa, trước kia còn có anh cả Vương Định Khôn, mình không nói thế này được nhưng hiện nay chỉ còn lại Vương Thiệu Hoa, hắn cảm thấy vị trí gia chủ đã trong tầm tay, dù sao đã có gia quy cũng chỉ có tên ngốc Vương Thiệu Hoa mới không hiểu quy củ mà thôi.
Quả nhiên Vương Thiệu Hoa nghe thấy thế gục xuống, giống như có một ngọn núi đè lên người hắn, hai tay không còn sức lực đặt ở trên thảm, mồ hôi lạnh chảy xuống như mưa.