Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 540: Kế Hoạch Của Cha Con Họ Vương


– Không. . . không thể nào. . .

Vương Thiệu Hoa ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn:

– Cha. . . làm sao lại như thế được. Nhà họ Vương chúng ta đâu có quy định như thế, lão tổ tông chắc cũng không đồng ý đâu!

– Mấy năm nay còn vất vả khổ cực, chăm chỉ gặt hái được nhiều thành tựu như vậy, trước nay con chưa từng có yêu cầu gì với gia tộc cả, con cũng chưa làm phiền gì đến cha hết!

– Còn chú ba từ trước tới giờ đã làm được gì cho cái nhà này đâu, chỉ có dựa vào cái ghế rỗng cha gây dựng cho để sống qua ngày, chú ấy có điểm nào so được với con chứ? Cha không thể dựa vào mấy thứ quy củ cứng nhắc ấy để đưa ra sự lựa chọn sai lầm được!

Đã đến nước này rồi, Vương Thiệu Hoa chẳng cần che đậy gì nữa. Hắn phải nói cho rõ ràng, nói mình tốt thế nào, chú ba kia làm sao sánh với hắn được.

Vương Ngọc Quan nghe xong tức giận đỏ bừng mặt, gã quát lên:

– Giỏi lắm! Vương Thiệu Hoa! Anh coi anh là cái gì hả? Anh đừng tưởng rằng anh là con thứ hai thì có thể làm anh tôi nhé! Chẳng qua anh cũng chỉ là con của vợ lẽ thôi, anh còn định làm phản à?

– Thôi đi!

Vương Chính tức giận, mặt đen lại, sát khí đằng đằng, sao hắn lại sinh ra hai thằng con như thế này hả trời, chẳng trách lão tổ tông phải ra mặt chọn gia chủ cho gia tộc.

Tuy Vương Thiệu Hoa và Vương Ngọc Quan máu nóng vẫn còn sôi trên đầu nhưng cũng không dám lên tiếng, cúi đầu câm như hến.

– Chúng mày còn chưa hiểu ra à?

Vương Chính hận không thể dạy bảo được con mình:

– Không đứa nào trong số chúng mày được ngồi vào vị trí gia chủ nữa! Mạch này của chúng ta bị vứt bỏ rồi!

– Hả?

Vương Ngọc Quan sợ hãi. Vương Thiệu Hoa đứng bên cạnh cũng đờ đẫn cả người. Vương Chính như bị già đi mười mấy tuổi, hắn thở dài lắc đầu, dò dẫm đến chỗ ghế bành rồi ngồi xuống thở hổn hển.

– Cha. . . cha. . . cha nói vậy là sao ạ?

Vương Thiệu Hoa không thể tin nổi.

Vương Chính không thèm ngước mắt lên, ngồi kể sơ lược lại chuyện lão tổ tông quyết định muốn lôi kéo Lâm Phi về phía mình, hơn nữa cho rằng đám con cháu mình đều không có tư cách đứng đầu gia tộc nên muốn cho con cháu của mạch khác trong nhà họ Vương giữ vị trí này.

Vương Ngọc Quan trợn tròn mắt. Hắn cứ đinh ninh rằng mình sẽ là người kế nhiệm vị trí gia chủ, không ngờ đã bị tuột khỏi tay!

Vương Thiệu Hoa lại càng ngạc nhiên hơn. Đến tận bây giờ hắn mới nhận ra rằng mình hoàn toàn không được nhà họ Vương coi trọng, thậm chí ngay cả những lịch sử sâu xa của nhà họ Vương hắn cũng chẳng bao giờ được biết. Vậy mà hắn cứ tưởng rằng gia tộc mình chỉ có một lão tổ tông, ai mà biết được lại có đến mấy mạch!

Điều này có nghĩa là từ đầu đến cuối hắn chỉ là người ngoài mà thôi.

Nghĩ đến đó, nghĩ đến việc bao năm nay mình nhịn nhục chịu khổ, vất vả kinh doanh, không từ thủ đoạn để thăng tiến, vậy mà tất cả đều đổ sông đổ biển, Vương Thiệu Hoa không cầm được nước mắt, hắn vừa khóc vừa tự giễu mình.

Vương Ngọc Quan cũng chẳng còn tâm trạng mà cười nhạo Vương Thiệu Hoa nữa, chính hắn lúc này cũng hồn bay phách lạc rồi.

– Nhưng chúng mày cũng đừng có thất vọng hoàn toàn. Chúng ta vẫn còn một cơ hội thay đổi tình thế nữa.

Vương Chính đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi nheo lại mang theo chút biến hóa kỳ lạ mà lạnh lùng.

Hai thằng con trai hắn sững sờ, quay lại nhìn hắn. Các lão tổ tông đều đã quyết định rồi, chẳng lẽ lại làm trái với quyết định của lão tổ tông hay sao?

Vương Chính đột nhiên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nước mắt nước mũi tèm lem của Vương Thiệu Hoa, cau mày nói:

– Dù sao đi chăng nữa thì bây giờ tứ đại gia tộc đều chú ý đến Lâm Phi. Tuy nhiên do có chuyện năm đó nên chúng ta gây ra mối huyết hải cừu thù với Lâm Phi. Nhưng trước nay Lâm Phi chưa bao giờ đến tìm chúng ta gây sự. . . điều này chứng tỏ. . . trong lòng hắn vẫn còn khúc mắc. . .

Vương Thiệu Hoa lau mặt, nháy nháy mắt:

– Là. . . là Thải Anh?

– Đúng vậy.

Vương Chính cười âm hiểm:

– Máu mủ tình thâm, dù sao thì hắn cũng là tạp chủng của Cố Thải Anh, cho dù hắn có hận chúng ta đến tận xương tủy thì trong lòng cũng vẫn lo lắng cho mẹ đẻ hắn. Nhưng có điều hắn cũng là người có tiếng tăm, không thể tha thứ dễ dàng như thế được.

– Cho nên chúng ta phải nghĩ mọi cách để Lâm Phi và Cố Thải Anh nối lại tình mẫu tử. Đến lúc đó, chúng ta không những không còn là kẻ thù của hắn nữa mà còn có thể thay đổi cục diện, trở thành” người nhà” của hắn.

– Nếu như thế thì sẽ giải quyết được vấn đề khó khăn mà lão tổ tông muốn giải quyết là lôi kéo được Lâm Phi! Chúng ta sẽ lại được lão tổ tông coi trọng, không cần đem dâng vị trí gia chủ cho người khác nữa.

Vương Thiệu Hoa phấn khích.

Với những gì hắn biết về Cố Thải Anh và việc bà ta luôn mong được gần gũi hơn với Lâm Phi, hắn cảm thấy chuyện này hắn có hi vọng đạt được rồi.

– Nếu như mày làm được chuyện này, ta có thể nói với lão tổ tông phá lệ cho một đứa con vợ lẻ như người tiếp nhận vị trí gia chủ.

Vương Chính dốc hết vốn liếng ra đánh cuộc lần cuối, trịnh trọng nói.

Vương Ngọc Quan thấy vậy vội vàng định khuyên giải nhưng lại bị Vương Chính trừng mắt dọa cho sợ rụt cổ lại.

Vương Thiệu Hoa mừng như được cải tử hoàn sinh, hắn quỳ rạp xuống đất dập đầu cha mình ba lạy:

– Cha, con lập tức về tỉnh Giang bàn kế hoạch chi tiết. Con đảm bảo không phụ lòng mong đợi của cha!

Từ khi Lý Long Kiêu bị đưa đến sơn trang Thiên Lan, quân đoàn Luyện Ngục vẫn chưa có động tĩnh gì. Lâm Phi và đám lãnh đạo cao cấp của Hạ Quốc đang nghi ngờ liệu có phải bọn họ không quan tâm đến việc Lý Long Kiêu bị bắt hay không.

Nhưng cho dù có như vậy thì Lâm Phi cũng không quên việc chữa trị bệnh cho Lý Long Kiêu.

Sauk hi Lâm Phi nghiên cứu mất mấy ngày đã phát hiện ra sở dĩ đại não Lý Long Kiêu rơi vào trạng thái suy sụp như vậy không chỉ là do được thêm vào vật chất S tiến bộ mà còn có một loại vật chất thần bí hơn nữa cũng có tác dụng tương tự như vậy.

Loại vật chất này có kết cấu thần bí, trước nay Lâm Phi chưa từng nắm rõ được. Rất có thế đây chính là loại lúc đầu được quân đoàn Luyện Ngục sử dụng để duy trì mạng sống cho những cao thủ này.

Trước kia Lâm Phi gần như đã nghiên cứu thành công dung môi trung hòa vật chất S, cuối cùng cũng có đất dụng võ rồi. Tuy không có cách nào để diệt trừ hoàn toàn được vật chất S nhưng cũng có thể có được hiệu quả làm suy yếu nhất định.

Còn về loại vật chất thần bí khác kia, Lâm Phi tạm thời chưa nghĩ được cách để chiết xuất ra, đành phải thử dùng năng lực thôn phệ để cẩn thận thăm dò xem có thể hấp thu nó ra hay không.

Nhưng đây không phải là chuyện ngày một ngày hai có thể làm xong. Lâm Phi đành phải nhờ Ô Lỗ Lỗ tiếp tục thôi miên Lý Long Kiêu rồi hàng ngày điều trị từng phần.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, chẳng mấy đã hết tháng mười một, không ít người tuy ngoài miệng không nói nhưng trong lòng cũng vẫn lo lắng đến một chuyện sắp xảy ra.

Ước hẹn ba tháng của thiền sư Linh Tố đã đến hạn.

Nhưng điều khiến Lâm Phi và mấy đại gia tộc ngạc nhiên là phía Thiếu Lâm vẫn chưa có tin tức gì truyền ra, những môn phái cổ võ gây thù kết oán với Lâm Phi đều vô cùng lo lắng, tại sao đến giờ thiền sư Linh Tố vẫn chưa ra tay kia chứ? Chẳng lẽ lão ta sợ Lâm Phi?

Đến mãi cuối tuần đầu tiên của tháng mười hai, vào sáng sớm, một vị hòa thượng mặc áo cà sa vàng, tay cầm bình bát đứng trước nhà Lâm Phi.

Vị hòa thượng này còn rất trẻ, khoảng chừng chưa đến ba mươi tuổi, mặt mũi sáng suốt, mày xanh mắt sáng, dường như có thể nhìn thấu nhân thế phồn hoa, hồng trần tang thương.

Hắn cũng không có ý định nhấn chuông cửa hay gõ cửa, đợi hơn một tiếng đến khi Hứa Vân ra ngoài vứt rác mới nhìn thấy vị hòa thượng này đứng trước cửa.

– Tiểu sư phụ, cậu là. . .

Hứa Vân kinh ngạc, sao lại có hòa thượng đến khu hào phú như thế này chứ.

– A Di Đà Phật.

Hòa thượng cung kính nói:

– Thí chủ, tiểu tăng đi qua nơi này, muốn xin chút cơm bố thí.

Hứa Vân tuy thấy lạ lùng nhưng cũng không nói gì, trong nhà cũng còn đĩa bánh bao hấp lúc sáng nên bà vào nhà lấy cho hòa thượng bánh bao và bát cháo cho vào chiếc bát kia.

Đợi đến khi bánh bao tan vào cháo, hòa thượng kia mới lấy một phong thư trong áo bào ra đưa cho Hứa Vân:

– Phiền nữ thí chủ giao phong thư này cho thí chủ Lâm Phi.

Hứa Vân ngạc nhiên, nhìn phong thư, trên đó viết hai chữ với nét chữ mượt mà trang trọng.

– Linh. . . Tố? Sư phụ. . . cậu biết. . .

Hứa Vân định nói tiếp, muốn hỏi chuyện gì xảy ra nhưng ngẩng đầu lên đã không thấy vị hoàng thượng kia đâu, nếu như không phải còn cầm phong thư trên tay thì mà đã tưởng mình gặp ma rồi.

Bà rùng mình một cái rồi bước về phòng, đúng lúc đó nhìn thấy con gái Hứa Vi của mình đang đi từ trên lầu xuống liền đưa phong thư cho cô:

– Con gái, con lên phòng tìm Lâm Phi đi, có một vị hòa thượng đưa thư này cho nó.

– Hòa thượng? Ở đâu?

– Vừa mới đi rồi, đi nhanh lắm, mẹ còn không nhìn thấy bóng dáng đâu nữa.

Hứa Vi nhíu mày rồi như nghĩ đến điều gì, cô cầm lấy phong thư. Sau khi nhìn kỹ lại chữ viết trên phong thư, khuôn mặt cô lại càng thêm lo lắng, bay vội lên tầng ba.

Thấy con gái mình bay thoăn thoắt không như người thường nữa, Hứa Vân buồn rầu lắc đầu. Bà chỉ muốn con gái mình bình an mà sống trọn một đời nhưng giờ đây bà chỉ có thể cầu nguyện ông trời đừng để đứa bé này xảy ra chuyện gì thôi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.