– Chị sắp làm cô dâu rồi, làm sao còn để ý người ta ở đâu, thẳng thắn đi, khi nào thì mời em uống rượu mừng đây?
Lục Vũ Phỉ giả vờ tức giận nhưng cũng không phải nói đùa, mà chỉ có ý nói khách sáo, cô muốn biết Lâm Phi định khi nào kết hôn với Phương Nhã Nhu, cái này liên quan đến quá nhiều thứ.
Phương Nhã Nhu cũng không nghĩ nhiều như vậy, ngại ngùng đến mức khuôn mặt đỏ bừng, ngập ngừng nói:
– Đừng nói linh tinh, rượu mừng gì chứ. . . vẫn chưa biết mà.
– Có lẽ nhanh thôi, lần trước bọn chị còn đi nước ngoài du lịch, ngọt ngào đến thế cũng không lâu nữa đâu. . . Nhưng đừng để mấy chị em chơi từ nhỏ đến lớn bọn em biết cuối cùng đấy.
Lục Vũ Phỉ nói.
Phương Nhã Nhu không khỏi sốt ruột, hơi thấp thỏm liếc nhìn Tô Ánh Tuyết phía sau, sợ bị hiểu lầm là cô cố ý khoe khoang, vội vàng thấp giọng nói:
– Ôi. . . em bớt nói vài câu đi. . .
Lục Vũ Phỉ sững sờ, mới ý thức là Tô Ánh Tuyết còn đứng phía sau, lúc nãy mình vội vàng muốn moi ra khi nào Lâm Phi và Phương Nhã Nhu kết hôn lại quên để ý đến cảm nhận của em họ nên vội vàng ngậm miệng lại.
Tuy nhiên vẻ mặt Tô Ánh Tuyết rất bình tĩnh, giống như không nghe thấy gì cả.
– Nhã Nhu, cháu đến đúng lúc lắm, vừa nãy mới nói tối như vậy rồi cháu với Dao Dai hai đứa con gái lái xe về thì lo lắng lắm, các cháu lên xe của cô đi, cô cho một tài xế khác lái xe của cháu là được.
Cố Thải Anh bước lên trước thân thiết nói.
Phương Nhã Nhu nhìn thấy Vương Thiệu Hoa và Cố Thải Anh cũng có mặt, hiểu ra vì sao nhiều khách khứa ra theo đến như vậy, hóa ra là do mấy nhân vật lớn nhất bữa tiệc đều ra ngoài cả rồi.
Nhưng cô cảm thấy hơi phiền phức, nhíu mày lộ vẻ khó xử, lần trước vì chuyện quần áo suýt chút nữa cô chọc giận Lâm Phi, cô thật sự không muốn gặp gỡ hai vợ chồng này quá nhiều vì như vậy là trái ý Lâm Phi.
– Không cần đâu, trên đường không nhiều xe lắm, cháu tự lái cũng được ạ.
Phương Nhã Nhu lễ phép từ chối.
Vương Thiệu Hoa biết rõ cô gái nhà họ Phương trước mặt có thể là vợ của Lâm Phi trong tương lai, sao có thể dễ dàng buông tha, liền xum xoe nói:
– Phương tiểu thư, không phải chúng tôi chẳng có chuyện gì mà tỏ vẻ ân cần đâu. Chẳng qua chúng tôi muốn xin lỗi thôi. Tối nay người của tôi khiến tiểu thư Lâm Dao phải chịu oan tức, tiễn cô bé về cũng là chút tâm ý.
– Dao Dao bị oan ức?
Phương Nhã Nhu kinh ngạc, mới chú ý trên lớp trang điểm của Lâm Dao như còn lưu lại chút nước mắt, vội vàng hỏi:
– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lâm Dao cúi đầu, cắn môi không muốn nói nhiều.
Lục Vũ Phỉ và Vương Thiệu Hoa đứng bên cạnh sẽ không từ bỏ cơ hội bỏ đá xuống giếng, mỗi người một câu tường thuật lại câu chuyện đã xảy ra.
– Cái người tên Lý Hân Di đâu? Bảo cô ấy đến đây!
Sau khi Phương Nhã Nhu nghe xong khuôn mặt cũng lạnh lùng, cô có thể không giận sao, trước khi đi Lâm Phi đã dặn dò cô đừng để Lâm Dao chịu oan ức khi ra ngoài làm việc.
Nhưng hôm nay xảy ra chuyện như vậy, nếu để Lâm Phi biết Lâm Dao phải chịu nhục nhã, Lâm Đại Nguyên cũng bị làm nhục cô biết ăn nói thế nào chứ, lúc đầu cô còn đã cam đoan là sẽ không có vấn đề gì.
Vương Thiệu Hoa nói:
– Đã đuổi đi rồi nhưng chuyện này chúng tôi nhất định sẽ truy cứu.
– Đương nhiên là phải truy cứu!
Khí chất của Phương Nhã Nhu đã trở nên ác liệt hơn, dù hầu hết thời gian tính cách của cô rất dịu dàng nhưng không có nghĩa là cô không hề nóng tính, nếu không trước đây cô sẽ không cãi nhau với người nhà, một mình chạy đến Lâm An.
Cô sớm đã coi mình là người của nhà họ Lâm, Lâm Dao giống như em gái cô, chuyện này cô định sẽ xử lý xong xuôi trước khi Lâm Phi trở về, đến lúc Lâm Phi về cũng dễ ăn nói hơn.
– Đừng nói về chuyện này nữa, chẳng qua chỉ là một gia tộc nhỏ thôi, không đáng để hai cô gái tôn quý phải giận dữ.
Vương Thiệu Hoa cười tủm tỉm nói:
– Hay là cứ vào trong xe trước, Phương tiểu thư, tiểu thư Lâm Dao tiểu thư, hai người đừng như vậy mà. . . đông khách khứa như vậy, hai người cũng nên nể mặt tôi một chút chứ, đúng không nào?
Phương Nhã Nhu thấy ông ta nói như vậy, hình như trước mặt nhiều người như vậy, nếu cố ý không chịu tiếp nhận ý tốt thì cũng hơi quá đáng, truyền ra ngoài ảnh hưởng cũng không tốt.
Nhưng quả thực cố không muốn có chút dính líu gì với nhà họ Vương, tránh bị Lâm Phi để ý vì vậy trong mắt lóe lên tia phân vân, nghĩ xem nên từ chối như thế nào.
Đôi mắt đẹp của Lục Vũ Phỉ lưu chuyển, làm sao không thể nhìn được suy nghĩ của Vương Thiệu Hoa và Phương Nhã Nhu, cô cũng ước rằng nhà họ Vương không thể nào tiếp cận được người nhà Lâm Phi nhưng Vương Thiệu Hoa đã hạ thấp thân phận như vậy rồi, quả thật hơi khó từ chối.
Nhìn chiếc xe của Phương Nhã Nhu, Lục Vũ Phỉ nhớ đến gì đó, không kìm được sáng cả hai mắt. . .
– Chị Nhã Nhu, giờ càng lúc chị càng có phong cách của thiếu phu nhân rồi đó, em cứ tưởng Lâm Phi tặng chị chiếc ONE77 này chị sẽ giấu mãi trong gara không dám lấy ra lái chứ!
Lục Vũ Phỉ có vẻ tùy ý cười khanh khách nói.
Vừa nói xong câu này đám khách đứng ngoài cửa ít nhất có mười mấy người phát ra tiếng thán phục xôn xao, ngoài ra hơn phân nửa là kinh hãi nhìn chằm chằm vào chiếc Aston Martin trăng bên trong trang trí màu đỏ kia.
Những thanh nhôm thủ công kim loại phẩm chất cực tốt, khung xe bằng sợi cacbon, cánh đuôi xe thiết kế độc nhất vô nhị và đường cong bên mé thân. . .
– Oh my god, hình như ONE77 thật, sao lại như vậy chứ!
Lập tức có vị khách kịp phản ứng.
– Ban nãy còn nói sao mà quen quen thế, hôm triển lãm xe ở Paris có thấy qua một lần, chính là chiếc xe này!
Lại có vị khách nhìn thấy rõ.
– Hình như ở Trung Quốc chỉ có năm chiếc, nhớ là ở tỉnh Giang không ai có mà, chiếc xe này không biết bảng số bao nhiêu. . .
Có thêm vài vị khách vô cùng nghi ngờ và hâm mộ.
Phương Nhã Nhu rất mơ hồ, cô không hiểu mấy thứ này bèn hỏi Lục Vũ Phỉ:
– ONE77 gì cơ? Chiếc xe này sao? Chị. . . lần đầu tiên chị lái đó, vì xe rộng quá, gara trong bệnh viện không có chỗ đậu, tối nay đi đón Dao Dao nên chị đem ra lái thử. . .
Lục Vũ Phỉ dở khóc dở cười, hóa ra bản thân Phương Nhã Nhu cũng không biết.
– Chị Nhã Nhu yêu quý của em ơi, chị ngốc đến mức đáng yêu luôn đó, đúng là kẻ ngốc là kẻ có phước mà. . .
– Aston Martin ONE77 chính là chiếc siêu xe chị đang lái đó, nó là chiếc siêu xe đắt nhất trên thế giới hiện nay, toàn thế giới chỉ có bảy mươi bảy chiếc, trừ một chiếc năm ngoái tung cháy ở Hồng Kông, hiện nay trên thế giới chỉ có bảy mươi sáu chiếc.
– Trung Quốc được phân phối năm chiếc, giá mỗi chiếc phải năm chục triệu nhưng chiếc xe này căn bản không phải có tiền là mua được, vì người có thể mua được chiếc xe này căn bản không thiếu tiền.
Nghe thấy con số năm mươi triệu này không ít người thổn thức không thôi, còn Lâm Dao ngốc nghếch mở to cái miệng nhỏ nhắn, không thể tưởng tượng nổi chiếc xe anh trai tặng chị dâu lại nhiều tiền đến thế.
Phương Nhã Nhu nghe mà bối rối, nhìn chiếc xe Aston Martin lại nhìn Lục Vũ Phỉ, thấy cô ấy có vẻ không giống nói lung tung, không khỏi đưa tay che đôi môi đỏ mọng thì thào:
– Hóa ra. . . anh ấy không gạt mình. . .
– Hả? Ai không lừa chị. . .
Lục Vũ Phỉ hỏi.
Phương Nhã Nhu cũng không biết nên khóc hay cười:
– Lúc đầu. . . chị nói với Lâm Phi chị muốn một chiếc xe thể thao đắt gấp đôi Maserati. . . Anh ấy. . . anh ấy lại làm thật. . . Lúc trước chị còn không tin cứ nghĩ anh ấy gạt chị, sao lại có chiếc xe đắt đến thế. . .
Lục Vũ Phỉ nghe thấy cũng choáng váng, chả trách lúc trước Lâm Phi bỏ biết bao nhiêu tiền để đặt chiếc xe từ nước ngoài, hóa ra là theo yêu cầu của Phương Nhã Nhu.
Người đàn ông này cũng thật là, phụ nữ nói đùa với hắn, hắn lại tin là thật.
Vương Thiệu Hoa và Cố Thải Anh cũng trợn tròn mắt, so ra chiếc xe của Cố Thải Anh thật chẳng khác gì một đống sắt không đáng tiền.
Không ít khách nữ trong mắt chứa đầy tia ghen tỵ và hâm mộ, người đàn ông của Phương tiểu thư này thậm chí ngay cả một chiếc xe như vậy cũng có thể tùy tiện tặng cô ấy, chỉ vì một câu nói đùa của cô ấy sao?
– Chị Nhã Nhu, chiếc ONE77 này của chị không tầm thường đâu.
Lục Vũ Phỉ thở dài, định đem những gì mình biết nói hết với cô nàng này.
– Là sao. . .
Não Phương Nhã Nhu không kịp phản ứng.
Lục Vũ Phỉ cười khổ:
– Vì ONE77 đã bán trên toàn thế giới, nói cách khác chỉ có thể mua xe từ người khác.
– Chiếc xe này của chị là Lâm Phi mua từ chỗ tù trưởng Abu Dhabi. Nói chính xác là tù trưởng đó hiếu kính Lâm Phi, nghe anh ấy cần xe lập tức tặng cho anh ấy.
– Sở dĩ Lâm Phi muốn chiếc ONE77 này là vì số thứ tự của nó đúng là bảy mươi bảy. Nói cách khác nó chính là ONE77 thứ bảy mươi bảy.
– Bảy mươi bảy không phải là một con số đơn thuần, chị nhớ ngày bảy tháng bảy âm lịch không, chính là ngày Thất tịch, lễ Valentine của Trung Quốc, đúng là rất có ý nghĩa nha. . .
– Lâm Phi tặng chị chiếc Aston Martin có số thứ tự này, căn bản không phải có tiền là được, đây chính là bảo vật vô giá đó.
Những tin này đều do bộ an ninh có được, dù sao Lâm Phi cũng mua xe từ nước ngoài nên không thể che giấu được.
Lúc đầu Lục Vũ Phi nghe được tin này đã vô cùng ngưỡng mộ Phương Nhã Nhu, người con gái nào mà lại không mong muốn người yêu tặng mình một chiếc xe như vậy, đây chính là chiếc xe “tình yêu” độc nhất vô nhị trên toàn thế giới.
Phương Nhã Nhu là người trong cuộc nghe mà cũng cảm thấy kinh ngạc, trái tim như muốn tan ra, một cảm giác ấm áp tràn ngập tình yêu khiến cô hít thở cũng khó khăn.
Cô nhẹ nhàng sờ lên thân xe, trong đôi mắt hiện lên tia sáng long lanh, khóe mắt hơi đỏ, nếu không phải có quá nhiều người ở đây cô đã bật khóc rồi, đương nhiên là khóc vì vui.
Lúc Lâm Phi tặng cho cô không hề nói cho cô biết chuyện này, giống như đây là một việc rất bình thường vậy. Nhưng chính vì như thế khi cô biết được chân tướng, cảm giác vui mừng này khiến cô phải rung động.
Lúc này suy nghĩ của Phương Nhã Nhu đã bay qua ngàn non vạn suối, chỉ trông mong người đàn ông ở Thiếu Lâm kia mau trở về. . .