Lâm Phi nhai miếng thịt nướng, ánh lửa trại chiếu trong mắt, hắn im lặng một lúc rồi mỉm cười quay đầu nhìn về phía cô.
– Ai nói chia tay rồi thì không thể khiêu vũ? Cái này có gì đáng để phân ra đâu, nếu em đồng ý chúng ta nhảy với bọn họ một bản! Nhưng mà anh không biết điệu nhảy thổ dân này của họ đâu!
Nói xong Lâm Phi đứng dậy rất dứt khoát, xoay người khẽ đưa tay về phía Tô Ánh Tuyết mời cô lên.
Tô Ánh Tuyết do dự trong chốc lát, nhìn váo trong ánh mắt chờ đợi của Lâm Phi, cuối cùng vẫn đồng ý, cô cất kẹo đường cẩn thận rồi đưa tay cho Lâm Phi.
Lâm Phi kéo cô đến bên đống lửa, đám thổ dân Bushmen thấy khách cũng muốn nhảy liền cất tiếng “hú hú” dài và ra sức gõ côn gỗ vào trống da và vỗ tay theo điệu nhạc, đối với bọn họ mà nói khách từ phương xa đến nguyện ý nhảy là sự tôn trọng đối với bọn họ.
– Làm sao bây giờ, em không biết nhảy. . .
Bước nhảy của đám người thổ dân tuy dễ học theo nhưng lại rất thô cứng. Tô Ánh Tuyết hơi ngại ngùng nhưng tất cả mọi người đều đang nhìn bọn họ.
Lâm Phi tươi cười ghé sát vào tai cô nói mấy câu.
Tô Ánh Tuyết do dự.
– Như thế có được không? Liệu có dị quá không?
– Em có muốn giơ hai chân, trừng mắt lè lưỡi ở đây thì cũng chẳng sao cả, học nhảy theo bọn họ cũng đâu có gì đâu.
Lâm Phi cười xấu xa nói.
Tô Ánh Tuyết liếc nhìn hắn, đâm lao thì phải theo lao nhưng cô cũng không muốn mất mặt. Thế là cô hít hơi thật sâu cùng với Lâm Phi thực hiện tư thế Waltz, nhảy ở bên cạnh đống lửa!
Ở trên sa mạc nhảy Waltz bên đống lửa trước mặt đám thổ dân đang quây quần cũng coi như là một trải nghiệm thú vị cả đời khó có thể quên được.
Trước kia khiêu vũ trong tiệc rượu hiệp thương đàm phán cơ thể của Tô Ánh Tuyết hòa hợp và điều tính chứ không được uyển chuyển như sau khi tu luyện. Bước nhảy của cô đã thoát tục, linh hoạt mà đa dạng.
Từng bước trượt, nhảy lướt bên, nhảy xoay vòng đều là vừa vặn, không có thái quá, biểu hiện ra tư thái ưu nhã mê người.
Còn Lâm Phi thì giống như là một chiếc lá xanh làm hết phận sự, ở bên cạnh giúp cho cô phô bày các thuật nhảy đến trung động lòng người
Frankie và Mục phu nhân ở bên cạnh quan sát đều vỗ tay khen hay, còn đám thổ dân thì tò mò mắt tròn mắt dẹt, bọn họ chưa từng thấy loại vũ đạo như vậy từ trước đến nay, phức tạp quá.
Sau khi Tô Ánh Tuyết liên tục quay tròn nhiều lần, bám chặt lấy Lâm Phi, mặt đối mặt, khoảng cách rất gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
Loại cảm xúc được phóng ra va chạm kịch liệt khiến cho hai người dường như trở lại lúc đâu, trong lòng suy nghĩ xa xôi. . .
– Bắt đầu đi. . .
Lâm Phi hơi cười nói.
Tô Ánh Tuyết nhẹ nhàng gật đầu, ý thức liền động, cả người bắt đầu phóng xuất ra chân khí màu trắng óng ánh rất đặc biệt. . .
Trong lúc đó cơ thể của cô giống như chìm đắm trong thánh quang, trắng toát, chân khí phát ra bị Tô Ánh Tuyết khống chế ở giữa không trung. Một sợi tơ dài mảnh trắng toát được tạo nên từ chân khí của cô di chuyển theo từng bước nhảy.
Sợi tơ chân khi đó óng ánh, đẹp như mộng ảo, quyện thành những đường tròn tao nhã.
Đám thổ dân bắt đầu quỳ gối trên mặt cát, hô to cái gì đó, nhìn như si mê như say.
Tế ti Đát Đát Nhĩ ngồi ở trên nhìn theo trận pháp chân khi đặc thù, trong mắt lóe ra vài tia máu hồng, lông mày hơi nhíu lại, trầm mặc không nói.
Nhảy trọn vẹn gần ba mươi phút, đến cuối cùng nhạc công đều đã quên nhịp, giống như những người cùng tộc khác, bắt đầu quỳ sát trên mặt đất.
Nhưng hai nhân vật chính lại nhảy vô cùng hào hứng, đối với Tô Ánh Tuyết mà nói đây cũng giống như việc cô dùng chân khí để vẽ kẹo đường, nhẹ nhõm mà sung sướng.
Đến khi kết thúc bài nhảy, Lâm Phi nhìn khuôn mặt phơn phớt hồng của cô, giọng điệu trở nên đặt biệt dịu dàng:
– Có phải giống như những gì anh đã nói, muốn nhảy vẫn có thể tận tình mà nhảy.
Tô Ánh Tuyết nhịn để không khiến nụ cười của mình quá rõ ràng, ánh mắt lóe lên nói:
– Cũng được, có điều mượn vị hôn phu của người khác để khiêu vũ, cảm giác thấy là lạ.
Lâm Phi lúng túng sờ lên mũi, vào những lúc như thế này nhắc đến chuyện như này, tóm lại cảm thấy có lỗi với Phương Nhã Nhu ở nhà, dù sao cũng chưa nhảy với Phương Nhã Nhu lấy một lần, trở về phải tìm cơ hội bù đắp nếu không thì trong lòng có chút cảm giác tội lỗi.
– Bọn họ làm sao thế, đây là. . .
Thấy đám thổ dân nhìn mình với ánh mắt sùng bái, Tô Ánh Tuyết có chút buồn bực, có chuyện gì thế không biết.
Tế ti Đát Đát Nhì lúc này đứng dậy, huy động chủ trương, hô to vài câu, đám thổ dân mới cung kính tản ra, đống lửa tiệc tối kết thúc.
– Tô tiểu thư không cần quá kinh ngạc, chỉ là sức mạnh thần bí của cô khiến cho hình tượng lúc nãy của cô giống như nữ thần Nguyệt Chi lưu truyền của bộ tộc Viễn Cổ chúng tôi, vì thế người của tộc chúng tôi rất kích động. . . Tôi đã giải thích qua rồi, không cần làm phức tạp, cảm ơn vũ đạo của cô và các hạ Scarpe, hai người nhảy rất đẹp.
Đát Đát Nhĩ bước lên cười tủm tỉm nói.
Tô Ánh Tuyết giật mình, tỏ vẻ đã hiểu.
– Xin hỏi Tô tiểu thư, cô vừa rồi sử dụng chân khí trong cổ võ phương Đông sao?
Đát Đát Nhĩ đột nhiên hỏi.
Tô Ánh Tuyết gật đầu.
– Đúng vậy, Đát Đát Nhĩ tế ti cũng biết sao?
– Hà hà, Tô tiểu thư, không nên coi thưởng tế ti Đát Đát Nhĩ , ông ấy đã hơn một tram năm mươi tuổi rồi, trên đời này có rất ít thứ mà ông ấy không biết, tế ti của Bushmen mỗi đời đều là hiền giả rất giỏi.
Frankie nói với vẻ khâm phục.
– Một tram năm mươi tuổi?
Đừng nói Tô Ánh Tuyết mà ngay cả Lâm Phi cũng khá ngạc nhiên, tuy luôn cảm thấy Đát Đát Nhĩ không hề đơn giản nhưng hôm nay xem ra ông ta thật đúng là thâm tàng bất lộ.
Đát Đát Nhĩ không hề đắc ý chỉ nói:
– Cảm tạ thần Thái Dương phù hộ.
Sau đó lại hỏi:
– Tô tiểu thư bắt đầu tu luyện cổ võ từ năm mấy tuổi thế?
– Lại khiến cho ngài chê cười rồi, tôi tu luyện còn chưa đến một năm.
Đát Đát Nhĩ thoáng chút ngạc nhiên nhưng lại rất nhanh mỉm cười bình thản:
– Thực sự là một người trẻ có thiên phú, cầu chư thần phù hộ cô. . . Được rồi, các vị đi nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai chúng ta sẽ xuất phát.
Thấy tế ti Đát Đát Nhĩ quay người đi vào lều vải của chính ông ta, Lâm Phi chớp chớp mắt quay nhìn Tô Ánh Tuyết ở bên cạnh, vài suy nghĩ thoáng qua.
Một đêm trôi qua. Sáng sớm hôm sau bầu trời mới hiện ra sắc trắng, mọi người lên đường tiến về bảo khố Đại Sảnh chỗ sơn cốc cồn cát Vô Danh.
Sau khi càng tiến sâu vào nội lục mười mấy dặm địa hình trở nên rất gập ghềnh, sự thay đổi kết cấu của địa chất càng khiến cho chung quanh xuất hiện lượng lớn nham thạch.
Nếu không có Đát Đát Nhĩ tế ti dẫn đường mọi người chỉ sợ muốn tới nơi phải đi quanh co không ít, dù sao Mục phu nhân và Frankie cũng chỉ ghé qua hai ba lần.
Mục phu nhân và Frankie hoàn toàn không có nhiều thể lực để đi bộ lâu như vậy, cũng may trên máy bay có vận chuyển đến đây một chiếc ô tô đi trên cát cỡ nhỏ vừa đủ cho hai người bọn họ sử dụng.
Lúc mặt trời đã trở nên nóng rực, mọi người đã đi đến một ốc đảo nằm ở giữa.
Nói là ốc đảo nhưng cũng chỉ là dáng vẻ một dặm phương viên, cây cối cũng thưa thớt y như vậy, ở trung tâm có một hồ nước nhỏ chỉ tiếc đang là mùa hạn nên trong hồ không có nước.
Nơi đây cũng có nhiều dã thú sa mạc hơn so với những nơi khác, tế ti Đát Đát Nhĩ mang theo mười mấy thổ dân trẻ tuổi, họ đã sớm phân tán ra tìm kiếm tung tích dã thú.
Tiếp tục đi về phía hồ nước, không lâu sau có một bóng người đột ngột xuất hiện trước mắt mọi người.
Đó là một ông lão mặc một chiếc áo vải màu xám rách tung tóe, bên hông buộc một dây cỏ, phía dưới là chiếc quần đen sì có một mảnh vả, kỳ thật màu gốc là gì đều đã không nhìn ra được nữa rồi.
Ông lão đầu bù tóc rối bời, hai mắt lõm sâu, khuôn mặt dài như ngựa chằng chịt những nếp nhăn, chòm râu bạc xám loạn xì ngầu như tổ chim.
Lưng ông ta đeo một chiếc túi vải màu nâu xanh, bên trong là một vài công cụ các loại như cái xà beng sắt, xẻng thậm chí còn có một vài thực vật đất cát.
Ông lão đang cẩn thận từng bước tưới nước cho từng hạt mầm mà ông vừa gieo xuống, có điều nước không phải lấy từ hồ nước mà là vắt ra từ bên trong của một khối rễ cây thực vật ép lấy nước, thật đúng là mỗi giọt đều đáng quý.
– Người trồng rừng, hi! Đã lâu không gặp rồi!
Frankie ở xa chạm tay thét to.
Nhưng người trồng rừng hình như không nghe thấy, nhìn chằm chằm vào cái cây kia như sợ một giây nào đó cái cây kia sẽ chết khô.
– Lỗ tai người trồng rừng không tốt lắm, thường xuyên ù tai.
Mục phu nhân cười giải thích với Tô Ánh Tuyết.
Lâm Phi thích thú nhìn bộ dạng luộm thuộm, chăm chú trồng cây của ông lão, dường như mầm cây kia là tính mạng của ông ta vậy.
Khi mọi người rời đi chỉ còn cách xa ba, bốn mét người trồng rừng mới nghe thấy gì đó, ngẩng đầu thấy mọi người đi tới, trong mắt lão toát lên vẻ sung sướng.
– Ha ha, các người đến rất đúng lúc, mau lên, mau tới đây! Giúp ta một việc!