– A! Tiên sinh! Xin tiên sinh chờ một chút. . .
– Ngài tự tiện xông vào tôi phải báo cảnh sát!
Hầu gái bên ngoài dường như gặp phải tình huống khẩn cấp, còn đám vệ sĩ thì hoàn toàn vô tác dụng.
Eva lập tức bừng tỉnh, kéo ngăn kéo theo bản năng, trong đó có một khẩu súng tạo hình đinh ốc kỳ quái. Đây là súng laser do Eva căn cứ theo một loại xạ tuyến đông lạnh tuyệt đối do Ảnh Tử lưu lại để tiến hành cải tạo.
Nghe giống khoa học viễn tưởng nhưng với Eva mà nói không có gì đặc biệt, trong số những thành tựu khoa học kỹ thuật của Vườn địa đàng, có rất nhiều loại vượt qua văn minh nhân loại hiện giờ vài chục năm thậm chí trăm năm, chỉ LOOK mà Ảnh Tử tạo ra cũng đã rất khó tưởng tượng rồi.
Chỉ tiếc những vũ khí này gặp phải cường giả thực sự thì không hiệu quả lắm nhưng nếu rơi vào tay người bình thường sẽ khiến sinh linh đồ thán.
Cánh cửa bị người khác đẩy vào, một giọng nói khiến Eva sững sờ tại chỗ.
– Mới nửa tháng không gặp mà đã muốn cầm súng chĩa vào chủ nhân sao? Eva, cô thực to gan.
Lâm Phi cười cười, sải bước vào trong phòng nhưng trên mặt không có chút vui vẻ.
– Chủ nhân?
Eva bối rối một hồi, vội vàng cất súng laser vào ngăn kéo rồi bảo người hầu đóng cửa ra ngoài.
Lâm Phi lướt qua tình hình trong phòng làm việc, trầm giọng nói với cô gái sắc mặt tái nhợt:
– Ngay cả tôi tới Zurich cũng không biết trước, xem ra gần đây cô quả thực bận rộn đấy. . . Nếu như tôi không đến, cô định lừa gạt tôi như kẻ mù kẻ điếc sao?
Eva hoảng sợ nhìn Lâm Phi, vội vàng quỳ rạp xuống đất, run bắn lên:
– Xin chủ nhân trách phạt!
Cô biết rõ giải thích không có bất cứ tác dụng gì bởi vì cô quả thực cố ý giấu giếm Lâm Phi, đây là tội lỗi của cô.
Lâm Phi nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp. Hắn ngồi xuống sofa thở dài:
– Trước khi tôi tới đây đã nghe được tất cả những gì cô vừa nói. . .
– Nếu biết trước Sharon Vineyard là một kẻ phiền toái như vậy, năm đó sau khi giết chết đôi nam nữ kia đáng lẽ phải tiện tay giết chết cả hai mẹ con. Vì sao cô không nói cho tôi là năm đó còn có những người khác trong gia tộc hại chết mẹ cô.
Eva cắn đôi môi đỏ mọng nói:
– Chủ nhân ngài giết cho tôi đôi cẩu nam nữ kia đã là ân trạch lớn lao. . . Tôi hi vọng. . . có thể tự tay hoàn thành những báo thù khác thay cho mẹ tôi. Trong gia tộc mấy năm nay vốn đã tạo thành cục diện địa vị của tôi và Sharon ngang nhau. Thực sự không ngờ là hắn tìm được người thần bí giúp đỡ nên mới rơi vào tình trạng như hiện nay.
– Hừ, ngây thơ, cô cho rằng bao nhiêu năm như thế Sharon sẽ ngồi chờ chết sao?
Lâm Phi khẽ cười:
– Lần trước ở Nam Phi đã nói với cô rồi, chỗ dựa của cô là tôi, chẳng lẽ tôi giúp cô cô lại cảm thấy tôi đang sỉ nhục cô sao? Huyết thống của gia tộc Wittgenstein thực là cao quý. . .
– Không! Không phải!
EVA vội vàng lắc đầu như đánh trống, sợ hãi đến mức trào nước mắt:
– Chuyện của tôi chỉ là chuyện nhỏ. . . Chủ nhân ngài còn phải đối phó quân đoàn Luyện Ngục, Eva không muốn ngài phân tâm. . .
Nhìn cô gái yếu ớt trầm lặng, run sợ đáng thương, Lâm Phi lại thấy lòng phiền muộn. Cho dù qua bao lâu, nô tính trong lòng Eva vẫn thâm căn cố đế, cô vẫn luôn coi bản thân là nữ nô của mình mà không phải thân phận ngang hàng giống như những cô gái khác, dù là tình nhân cũng không tính.
Chính bởi vì như vậy, cô luôn trả giá hết thảy, cũng không dám yêu cầu bất cứ hồi báo xa vời nào.
Lâm Phi vẫn cho rằng Eva cần chính là một thân phận đối đãi ngang hàng, một sự tôn trọng cần có nhưng chuyện tới nước này Lâm Phi phát hiện có lẽ Eva đã thích và quen định vị một nữ đầy tớ, quá khoan dung với cô như vậy trái lại khiến cho cô mê man không biết làm sao.
Nếu là trước kia mình hỏi cô có phiền toái hay không, Eva cũng không dám giấu diếm mình.
Lâm Phi trầm mặc một lát, sau khi quyết định chủ ý, vẫy tay với cô gái quỳ trên mặt đất.
Eva vội vàng dùng hai đầu gối di chuyển đến trước mặt Lâm Phi, chủ nhân không cho cô đứng dậy, cô không dám đứng dậy.
Lâm Phi một tay nâng cằm cô, để cô ngẩng đầu.
– Tôi luôn chờ đợi cô cho tôi một lời giải thích. Nhưng mãi tới khi tôi tới đây cô vẫn không định nói cho tôi biết tình huống hiện giờ. Eva, cô nói. . . tất cả của cô đều là của tôi, thân thể của cô, trái tim của cô, tài phú và quyền lực của cô đều thuộc sở hữu của tôi.
– Nhưng vì sao lúc cô gặp phải kẻ địch, phiền toái, đau khổ và phiền não lại đều giữ lại cho bản thân cô? Chẳng lẽ cô không cảm thấy mình làm như vậy khiến tôi là một người đàn ông chẳng có tác dụng gì sao?
Eva dịu dàng nhìn người đàn ông, nghẹn ngào không nói lên lời.
– Chủ nhân. . . Eva sai rồi, xin ngài trách phạt. . .
Lâm Phi nhếch miệng cười:
– Tôi quả thực muốn trách phạt cô nưng vẻ mặt buồn bã, ỉu xìu của cô hiện giờ không hề giống nữ nô của tôi chút nào. . . Trước khi nói chính sự, cô biết nên làm thế nào. . .
Nói xong, ngón tay trái của Lâm Phi chỉ quần mình, một chút ám hiệu như vậy, Eva hầu hạ Lâm Phi nhiều năm lập tức hiểu được.
Cô vội vàng lau nước mắt, khuôn mặt lộ vẻ ửng hồng, ánh mắt cảm ơn nhìn Lâm Phi đồng thời cởi bỏ áo sơ mi trắng của mình.
Sau khi cởi áo chỉ còn lại một chiếc áo ngực viền tơ hoa hồng, sau khi cởi món đồ trói buộc này bộ ngực tuyết trắng cùng với hai điểm màu đỏ của Eva lộ ra ngoài.
Tiếp theo cô dè dặt cởi dây lưng của Lâm Phi, cởi quần hắn, thả lỏng cảm giác đang vận sức chờ phát động dâng trào ra ngoài.
Khi đôi gò mềm mịn trắng nõn kia kẹp lấy nơi đang cương cứng của hắn, cô lại cúi đầu dùng đôi môi phớt hồng và cái miệng nhỏ xinh liếm láp, mút lấy nó. Chiếc lưỡi hồng hồng mềm mại quấn lấy nó khiến Lâm Phi cảm thấy thật thoải mái, nhẹ nhàng hít thở thật sâu.
Hắn đưa tay ra dịu dàng vuốt tóc Eva giống như đang vuốt ve con vật cưng của mình. Nhưng Eva hoàn toàn không hề ghét bỏ mà ngược lại ánh mắt ngập tràn vẻ yêu thương.
Ám ảnh về những hình ảnh cha cô ngược đãi mẹ cô khi cô còn nhỏ và kiếp sống nô lệ của những ngày tháng sau đó cùng với kinh nghiệm sống trong chiếc lồng giam tăm tối khiến cho nội tâm của cô có những vết khắc sâu sắc về tinh thần, hoàn toàn không giống những người bình thường. Cô không cần sự chăm sóc dịu dàng của Lâm Phi mà cô cần sự chinh phục mạnh mẽ từ hắn.
Lâm Phi hiểu rất rõ căn bệnh đấy của cô, Eva cũng biết nhưng đây lại là điều mà cô thích.
Hơn mười phút sau, Lâm Phi cảm thấy hơi thở của cô cũng đã bắt đầu nóng lên, ánh mắt hừng hực lửa cháy. Hắn biết bây giờ đã đến lúc tấn công vào biển hy vọng mênh mông сủa cô.
Hắn ôm lấy mái tóc màu lượn sóng của cô, kéo cô lên ghế salon không chút tiếc thương. Một tay vỗ vào cặp mông đầy đặn của cô, làn da mềm mịn trắng trẻo rung lên.
Eva đeo tất chân màu hồng phấn bên dưới, ton sur ton với chiếc áo lót ngực của cô. Đồ chưa cởi ra nhưng Lâm Phi đã ngửi thấy được hương thơm như mùi xạ hương tỏa ra từ cơ thể cô gái phương Tây này, quyện lại với mùi nước hoa khiêu chiến với thần kinh của hắn.
Lâm Phi hoàn toàn không đủ kiên nhẫn để cởi nó ra, đưa tay lần tìm đến vùng đất bí hiểm phía dưới, thẳng tay lột mảnh vải nhỏ xinh che lấp nó ra. Hắn vác súng ra trận, tấn công thẳng vào nơi sâu thẳm bên trong giữa hai cặp đùi trắng nõn kia.
– Á. . . a. . .
Những âm thanh khàn khàn đến mê hoặc vang lên. Eva như nắng hạn gặp mưa rào, nhiều ngày bị đè nén cuối cùng cũng đã được phóng thích. Những làn sóng biển cuồn cuộn cứ dâng lên từng đợt, từng đợt trong cơ thể cô khiến cô cảm giác như toàn thân mình đang lâng lâng bay bổng, hòa trong làn sóng đó.
Cô đã theo hắn từ năm mười mấy tuổi, từng tấc thịt trên người cô đều đã có dấu tay của Lâm Phi. Hắn đã đi ra đi vào tiền viện và cả hậu đình đến mòn lối, chẳng cần hỏi xem cô có đồng ý hay không.
Sau một tiếng rưỡi, đôi mắt ngập tràn thần thái của Eva trở nên mờ mịt. Sau khi co rút toàn thân đến mấy lần, cô ngã lăn từ trên ghế salon xuống sàn nhà.
Mồ hôi và chất dịch lỏng trắng trắng kia hòa vào nhau tuôn ra, cô chật vật không kháng cự nổi, khóe môi khẽ nở nụ cười mãn nguyện.
Lâm Phi không thèm để ý đến giai nhân tuyệt sắc đang nằm trên sàn nhà lạnh băng. Hắn móc điện thoại di động từ túi quần ra.
Chậm một điếu thuốc, hắn bấm số gọi.
– Tiểu Bạch, tình hình thế nào rồi. . .
Lâm Phi không hành động cùng chỗ với đám người Khương Tiểu Bạch. Sau khi hắn tới chỗ Eva những người khác liền đi thẳng đến Ngân hàng Thụy Sĩ nơi Sortheby gửi hàng.
Trước khi buổi đấu giá còn chưa bắt đầu, tất cả các vật phẩm đấu giá đều được gửi tại nơi cất giữ ngầm dưới lòng đất của Ngân hàng Thụy Sĩ.
Lâm Phi không thích đợi đến lúc buổi đấu giá bắt đầu mới đi xem cái tay đó là thật hay giả. Dùng cách bình thường để thương lượng với ngân hàng Thụy Sĩ lại mất rất nhiều thời gian.
Theo lý thuyết mà nói thì cho dù là đặc công của KGB hay CIA nếu như không được chuẩn bị kỹ càng và không gặp may thì cũng khó có thể đi qua được thành lũy sắt thép dưới lòng đất để tìm Tay Cai Ẩn.
Nhưng lần này Lâm Phi đưa Thiên Diện và Natasha tới, đây là hai sát thủ Huyết Toàn đệ nhất, họ có nhiều cách để xuống được dưới đó.
– Hệ thống bảo vệ an toàn của Ngân Hàng Thụy Sĩ đúng là phiên chức nhưng Natasha đã thu hút sự chú ý của chúng. Sau khi gây ra một số động tĩnh Thiên Diện đã xuất hiện là một nhân viên bảo vệ trong đó, xuống dưới kiểm tra tình hình rồi. . .
– Nhưng mà cần phải được tổng bộ của ngân hàng trao quyền ở một số cửa đặc biệt, phải có người đột nhập hệ thống ngân hàng Thụy Sĩ mới được. Đao ca, anh ở bên ngoài có thể tìm cách hack vào hệ thống của bọn họ không?
Khương Tiểu Bạch nhỏ giọng báo cáo, hắn được phân công sắp xếp ngồi trong xe để liên lạc.
Lâm Phi suy nghĩ một lát rồi cúi đầu nhìn Eva đang nằm dưới đất, duỗi chân đá mông cô:
– Được rồi, bắt đầu làm việc. Cô cũng nghe thấy công việc của chúng ta rồi, chuyện máy tính cô xử lý đi.