Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 597: Cân Nhắc Được - Mất


Căn phòng của Tạ Doanh Doanh trong khách sạn là một phòng đôi.

Sau khi mở của ra, Tạ Doanh Doanh đi từ bên ngoài vào, nữ trợ lý mặc một bộ đồng phục màu đen lập tức cung kính tiến lên dò hỏi:

– Tiểu thư, mọi việc đều thuận lợi hết chứ.

Tạ Doanh Doanh cười cười, thản nhiên đi đến ghế sofa ngồi xuống:

– Ngươi nghĩ bồn tiểu thư sẽ thất bại sao.

– Tất nhiên là không rồi, tiểu thư thần cơ diệu toán, ta nghĩ Lâm tiên sinh chắc đã đáp ứng yêu cầu của ngài.

Nữ phụ tá nói.

Tạ Doanh Doanh gật đầu hạ giọng nói:

-Tình hình bên trợ lý Lý Diễm ra sao rồi.

– Đã cho chuyên gia coi chừng, tuyệt đối là một nơi bí mật.

Nữ trợ lý trả lời.

– Được, không thể giữ hắn lại được, cô hãy cho người âm thầm giải quyết, đừng lưu lại bất cứ dấu vết gì. Còn một điều nữa, tất cả tư liệu điều tra và văn bản có liên quan đều phải tiêu hủy hết.

Tạ Doanh Doanh nói.

Nữ trợ lý sững sờ, vô cùng khó hiểu:

– Tiểu thư, tài liệu đó có phải rất vất vả mới kiếm được và tìm ra nhân chứng. Vì sao lại. . .

– Ta có thể tìm được thì người khác cũng có thể tìm được. Bây giờ chúng ta đã đạt được mục tiêu, có giữ lại thì cũng chỉ để cho Scarpe có cơ hội lợi dụng, nếu chẳng may bị hắn phát hiện mà tiêu hủy, điều đó mới gọi là phiền toái.

Tạ Doanh Doanh giải thích.

Nữ trợ lý giật mình tỉnh ngộ, cô không chút nghi ngờ, tiếp tục ca ngợi:

– Tiểu thư có quá thông minh. Tôi sẽ đi làm ngay.

Tạ Doanh Doanh thoát tay, để cho nữ trợ lý đi gọi điện thoại thông báo.

Nữ trợ lý sau khi truyền lệnh thì không tới năm phút sau đã báo lại tin tức. Tên trợ lý kia đã bị giết chết ném xuống biển. Qua đêm đoán chừng cũng sẽ bị cá mập ăn sạch bách.

Sau đó, Tạ Doanh Doanh nói nữ trợ lý lấy tư liệu ra, nói:

– Cái này để ta tự mình xử lý. Ta đi ra ngoài đã, cô không được quấy rầy ta

– Vâng, tiểu thư.

Nữ trợ lý tỏ vẻ bội phục đưa tiễn Tạ Doanh Doanh ra cửa.

Tạ Doanh Doanh đi qua hành lang ngang một cái sọt rác thì cô xé toang nó ra vứt vào sọt.

Sau khi xong việc, cô không hề thay đổi sắc mặt tiếp tục lấy điện thoại di động ra phát tin tức:

– Nhiệm vụ hoàn thành, tôi đi xem em gái đánh bài.

Đêm nay đối với Tạ Doanh Doanh mà nói thì đúng là một đêm thiên hồn địa ám, cô hoàn toàn không biết làm sao mình có thể vượt qua.

Cô không thể nhớ rõ rốt cuộc mình bị gã đàn ông kia giằng co mấy giờ, cuối cùng cô thậm chí còn cảm thấy đã quên đi cảm giác e thẹn và chán ghét mà nghênh đón, điều khiến cho cô không cam lòng là chính mình đã bắt đầu hưởng thụ. . .

Khi trời bắt đầu sáng, Tạ Doanh Doanh từ trong cơn mê ngủ tỉnh lại, cô nghe thấy trong phòng tắm có tiếng nước chảy.

Cô rời khỏi giường đứng dậy, trừng mắt nhìn. Tuy ánh sáng rất ảm đạm nhưng cô có thể thấy rõ tình cảnh lúc này.

Trên chiếc giường đầy dấu vết hai người lưu lại tối hôm qua, một vòng máu màu đỏ tươi như hoa mai rất nổi bật.

Tạ Doanh Doanh theo bản năng dùng một tay che trước ngực, dùng tay còn lại nhẹ nhàng vuốt bụng.

Cả người cô run rẩy bởi vì nguyên âm Tiên Thiên của cô đã bị hắn hút cạn sạch, một tia cũng không chừa lại.

Điều khiến cho cô cảm thấy kinh ngạc là chân khí của cô chẳng những không có dấu hiệu suy yếu mà đã tăng lên một khoảng nhất định.

Mặc dù chỉ tăng lên một chút nhưng lúc này mới chỉ qua một đêm mà thôi, đối với những người tu luyện ở cấp độ của cô mà nói thì rất khó có được.

– Làm sao có thể.

Tạ Doanh Doanh quên mất buồn phiền việc mình đã mất đi tấm thân xử nữ, không ngờ lại xảy ra tình huống này.

Lúc này, Lâm Phi quấn một cái khăn tắm từ trong đi ra. Khi hắn thấy vẻ mặt suy tư của Tạ Doanh Doanh, cô ta cứ để cơ thể trần truồng như vậy ngồi ở trên giường thì hắn cũng đại khái đoán được là chuyện gì.

– Có phải cô không nghĩ ra vì sao cô đã mất đi nguyên âm Tiên Thiên nhưng ngược lại tu vi gia tăng?

Lâm Phi vừa cười vừa đi đến bên giường ánh mắt nhìn thẳng vào cô.

Tạ Doanh Doanh cau mày nói:

– Anh biết nguyên nhân sao?

Lâm Phi nhún vai:

– Tôi cũng không rõ lắm nhưng tối hôm qua tôi cảm thấy trong cơ thể tôi có một ít năng lượng chí cương chí dương cộng minh với thể chất thuỷ lôi linh căn của cô. Âm dương giao hòa xúc tiến tu vi của chúng ta một cách tự nhiên.

Lâm Phi cũng không nói cho cô, kỳ thật năng lượng chí cương chí dương thần bí này chính là những cố định ở trong cơ thể hắn. Cho dù có hấp thu thôn phệ cố định thì nó vẫn lưu lại trong cơ thể hắn nhưng không thể nào tiêu hóa được mà tích lũy ở một chỗ.

Lâm Phi vẫn cho rằng hắn hiểu rõ ràng những cây cốt đinh này nhưng qua việc âm dương tương giao ngày hôm qua hắn mới ý thức được những cốt đinh này ẩn chứa sức mạnh vượt xa tưởng tượng của hắn.

Thật ra thì những cốt đinh hấp thụ năng lượng trong cơ thể hắn chỉ hấp thụ được phần da lông.

Nếu hắn không gặp phải nữ tử có thể chất thủy lôi linh căn như Tạ Doanh Doanh thì chỉ sợ rằng không thể nào tạo ra cộng minh nhanh như vậy được.

Điều này có điểm giống như âm dương song tu bên trong sách cổ nhưng thực tế lại càng giống là một loại phản ứng thối hóa, đem năng lượng tiềm ẩn của hai người đều bạo phát.

Lâm Phi thật sự rất ngạc nhiên không biết cốt định trong cơ thể hắn rốt cuộc là thứ gì, chẳng lẽ lại là thiên tài địa bảo gì. Thậm chí có khả năng là một loại năng lượng vô cùng lợi hại.

Sau khi nghe xong Tạ Doanh Doanh thì sửng sốt một chút, sau đó cô liền rơi vào trầm tư. Cuối cùng, cô ngẩng đầu lên tự nhiên cười nói:

– Nói như vậy, anh không giết tôi là vì tôi còn có ích với anh sao.

– Cô cũng có thể hiểu như vậy. Trên thực tế hôm nay tôi không giết cô, cô cũng không có cách nào bắt tôi, cho dù cô có la rách cổ họng nhưng nếu cô không có chứng có thì tứ đại gia tộc cũng không có ai tin lời của cô đâu.

Lâm Phi noi.

Tạ Doanh Doanh tuy không cam lòng nhưng cô biết Lâm Phi nói đúng sự thật. Cô suy nghĩ một lái liền hỏi:

– Vậy không biết. . . Lâm Tiên Sinh muốn xử lý tôi như thế nào?

Lâm Phi ngồi xuống ghế salon, ánh mắt đầy vẻ thâm thúy nói:

– Xử lý cô? Tại sao tôi phải xử lý cô? Tôi nghĩ, mấu chốt là có lựa chọn như thế nào là kết nối quan hệ với tôi, không phải vậy sao?

– Lựa chọn của tôi.

Tạ Doanh Doanh run lên, cô không nghĩ rằng Lâm Phi sẽ cho cô có quyền lựa chọn. Cô nhíu mày, có chút hoang mang nói:

– Tôi không hiểu ý của ngài. . . Ngài là muốn tôi giữ kín như bưng. Nếu tôi không làm được thì ngài sẽ giết tôi sao.

Lâm Phi nở nụ cười bất đắc dĩ:

– Sao tự nhiên cô lại nhát gan thế nhỉ? Tạ tiểu thư, không phải cô rất to gan hay sao. Không phải cô muốn làm gia chủ Tạ gia hay sao? Nếu như tôi có thể giúp cô đạt được nguyện vọng thì có không cần tỏ vẻ với tôi như thế nữa chứ?

Cô nhìn gã đàn ông này như giống như ác ma mê hoặc lòng người vui vẻ thì rùng mình một cái. Tạ Doanh Doanh đã rõ ý, Lâm Phi muốn cô.

Lúc này cô bắt đầu cân nhắc được mất.

Bây giờ cô giống như thịt cá trên thớt gỗ chỉ chờ Lâm Phi chém giết không thể nào chống cự được. Thực tế thì cô đã mất đi nguyên âm, nếu trở về Tạ gia sẽ mất đi địa vị của mình.

Mặc dù có là cháu gái dòng chính của Tạ Thiên Thuận. Nhưng ngày nay Tạ Thiên Thuận cũng không phải là nhất mạch tử tôn của Tạ gia, rất nhiều người có thể thế thân cô.

Nhưng nếu đi theo Lâm Phi thì có thể thay đổi điều này.

Cô có thể chất thuỷ lỗi linh căn, có thể cùng gã đàn ông này giúp lẫn nhau xúc tiến tu luyện. Điều này chắc chắn có thể đền bù việc cô mất đi nguyên âm. Hơn nữa đối với Lâm Phi mà nói, cô cũng có giá trị.

Mấu chốt là nếu như người trong gia tộc biết, cô đi theo Lâm Phi thì sẽ coi trọng cô. Cho dù cô không được làm gia chủ thì ít nhất cũng không bị ép gả cho người nào.

Nhưng mà đây chỉ là điều cô tưởng tượng. Cô đã nhiều lần lập kế hoạch hãm hại hắn, Lâm Phi không phải muốn đùa bỡn có chứ?

– Cô không nên suy nghĩ lung tung.

Lâm Phi nhìn sắc mặt của cô thì biết cô do dự điều gì, thản nhiên nói:

– Cô phải hiểu rõ, cô chỉ có ở bên cạnh tôi mới có khả năng xoay đổi thế cục của cô, đây đã là cơ hội cuối cùng của cô.

Tạ Doanh Doanh cũng không phải là người nhát gan. Khi cô nghe Lâm Phi nói lời này thì nhanh chóng quyết định, cắn răng nói:

– Được, nếu như Lâm tiên sinh có thể giúp tối thoát khỏi sự trói buộc của gia tộc thì từ nay về sau tôi sẽ là người của ngài.

Lâm Phi nhẹ nhàng thở ra, nếu Tạ Doanh Doanh đến cận kề cái chết cũng quyết không theo vậy thì hắn chỉ có thể giết cô. Bởi vì dù Tạ Doanh Doanh không có chứng cớ nhưng cô gái này cũng là nhân vật khó giải quyết. Hiện nay hắn có không ít đối thủ, tuyệt đối không thể thêm chuyện khác nữa.

May là Tạ Doanh Doanh vẫn thức thời, cô ta có thể chất lôi linh căn có thể trợ giúp Lâm Phi. Huống chi cô cũng là một đại mỹ nữ. Hắn có thể vừa hưởng thụ vừa luyện công, khoái hoạt giống như thần tiên.

Lâm Phi đứng dậy, đi đến bên giường, nhẹ nhàng nâng tay cô lên vuốt ve, hài lòng nói:

– Được, từ giờ trở đi tôi sẽ là chủ nhân của cô.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.