Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 600: Hoàng Tước


Trên một con thuyền đang đậu bến bến cảng Los Angeles nước Mỹ.

Ánh mặt trời tươi đẹp, Andariel tóc bạch kim, mặc váy liền thân đang đi lên một chiếc du thuyền mới tinh.

Trên tay ả là một sợi dây thừng, đầu kia của dây thừng trói một người đàn ông châu Á quần áo rách rưới, mặt mũi dơ bẩn, nhếch nhác không chịu nổi, giống như là một con chó bị chủ nhân lôi đi, chỉ biết cụp đuôi đi theo sau người đàn bà này.

Tâm trạng của Andariel không tệ, đi đến boong thuyền liền kéo mạnh một cái, người đàn ông liền ngã nhào xuống, lăn trên mặt đất, một tiếng kêu “ối” thảm thiết vang lên, sắc mặt sợ hãi vội vàng nhìn người trên boong thuyền.

Hoa Lộng Ảnh thân hình tuyệt đẹp mặc bikini, đeo kính râm, đang nằm trên một chiếc ghế ngả, hưởng thụ ánh mặt trời ấm áp.

– Chủ nhân, theo dặn dò của người, đã cứu được người này ra rồi!

Andariel mỉm cười nói.

Hoa Lộng Ảnh mở mắt, liếc nhìn một cái:

– Ừm, không có để lộ sơ hở chứ?

– Xin chủ nhân yên tâm, Tạ Doanh Doanh có thuê mấy tên lính nhưng đều đã bị tôi giết chết, cho dù bọn họ có phát hiện ra điều gì khả nghi cũng không thể nào nghĩ được là người đang ở trong tay chúng ta.

– Huống hồ, loại người tiện tay có thể giết bất cứ lúc nào này, Tạ Doanh Doanh sẽ không kiểm tra xem hắn đã sống hay chết đâu!

Andariel đắc ý nói.

– Rất tốt, bắt hắn ghi lại khẩu cung một lần nữa, giữ lại hình ảnh tư liệu rồi cất đi, về sau sẽ dùng đến. . .

Hoa Lộng Ảnh dặn dò.

Andariel gật đầu, rồi đưa sợi dây cho hai nữ vệ sĩ mặc đồng phục trắng, chút chuyện như thế này, giao cho kẻ dưới làm được rồi.

Tên trợ lý kia thật là kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay, sớm biết là chạy đến Mỹ vẫn bị bọn họ bắt được thì không bằng ở lại trong nước.

Trong vòng vài ngày đã bị hai nhóm người tóm lấy không tha, cũng đều là muốn hỏi về chuyện của Lý Diễm và Hành Kiền Vũ, thật đúng là khổ không thể tả.

Chờ người được đưa đi, Andariel tò mò hỏi:

– Chủ nhân, chúng ta đã nắm được sơ hở của tên Scarpe kia, sao không đem bí mật của hắn tiết lộ ra bên ngoài, như vậy chẳng phải đã khiến cho hắn, trong thiên hạ rộng lớn này không có chỗ nào để sống yên sao?

Hoa Lộng Ảnh nhấp một ngụm Cocktail, cười lạnh:

– Gấp cái vì, Ám Ảnh Chi Vương còn chưa có ra tay, người của chúng không đối phó được Lâm Phi thì chúng ta để cho mấy gia tộc của Hạ Quốc đối phó. Tốt nhất là bọn chúng trâu bò đánh nhau, như vậy chúng ta có thể là ngư ông ngồi hưởng lợi!

– Chủ nhân anh minh!

Andariel cười lớn nói:

– Scarpe tất nhiên không thể ngờ, Sharon và Tạ Doanh Doanh đã tìm được tư liệu lại còn bị chúng ta theo dõi. . . trong khoảng thời gian này, chủ nhân ẩn mình e là Scarpe cũng đã quên mất sức mạnh của người!

– Không cần phải nịnh bợ ta, ta bảo người đi thu thập tài liệu và nhân viên, đã chuẩn bị đến đâu rồi?

Hoa Lộng Ảnh hỏi.

Andariel cung kính cúi đầu:

– Chủ nhận yên tâm, tất cả đều đang tiến triển theo đúng yêu cầu của chủ nhân, phòng thí ngiệm của chúng ta ở Siberia đang chính thức hắt đầu kế hoạch này!

– Rất tốt. . . đem tất những tên chướng mắt giết hết cho ta, kế hoạch của ta phải được hoàn thành không chút trở ngại!

Hoa Lộng Ảnh ánh mắt lóe sáng, nhìn xuống mặt biển xanh thẳm, tự mình lẩm bẩm:

– Anh à. . . không bao lâu nữa, chúng ta có thể gặp lại rồi. . .

Trung tâm hàng không vũ trụ Kourou, French Guianna, phía Đông Bắc châu Nam Mỹ.

Đây là nơi phóng quan trọng của cục hàng không Châu Âu ở nước ngoài, là vùng bình nguyên rộng mênh mông, phía xa cạnh đó là một khu rừng mưa nhiệt đới.

Người dân bình thường sẽ không thể hiểu được, mỗi năm ở chỗ này phóng ra các tàu vũ trụ và các nghiên cứu liên quan đến vũ trụ theo tình hình cụ thể.

Thậm chí Tạ Doanh Doanh và những người khác được Lâm Phi dẫn đến nơi này, trước đó họ đều chưa từng nghe nói đến một chỗ như vậy, không ngờ là nước Pháp lại còn một khối lãnh địa ở chỗ này.

Trong căn cứ hàng không vũ trụ, theo sự dẫn đường của Eva, đám người tiến vào gian phòng chỉ huy, chỗ nào cũng thấy người của trung tâm đang chăm chỉ làm việc, những người này quanh năm sống ở nơi cái khu nhỏ bé này, nếu không phải là có lòng nhiệt tình đối với sự nghiệp hàng không vũ trụ, tuyệt đối không thể nào lại có thể kiên trì lâu như vậy.

Eva rõ ràng là khá quen thuộc với nơi này, vừa đến phòng chỉ huy đã bắt đầu triệu tập mấy người đến, bàn về vấn đề liên quan đến kỹ thuật.

Lâm Phi thấy mấy người bên cạnh có vẻ hơi ngạc nhiên, cười cười giải thích:

– Không cần thấy lạ đâu, lúc trước vì để hoàn thành hệ thống theo dõi toàn cầu, tôi và Ảnh Tử đã quyết định lấy danh nghĩa một nhà doanh nhân giấu tên hợp tác với cục hàng không Châu Âu, ở đây cũng đã phóng không ít tàu vũ trụ của chúng tôi.

Natasha không hề do dự nói:

– Scarpe, sao anh không nói cho tôi biết. . . là anh đem tay Cai Ẩn giấu trong vũ trụ!

Lâm Phi hơi chớp mắt cười nói:

– Nói thật là tôi đã để nó ở trong một con tàu vũ trụ có quỹ đạo quanh trái đất.

– Tàu vũ trụ!

Tạ Doanh Doanh giật mình.

– Các người năm đó còn nghiên cứu cả kỹ thuật đưa người vào vũ trụ sao?

Lâm Phi nhún vai:

– Điều đó với bọn tôi mà nói thì không phải vấn đề khó khăn gì, trên thực tế trong phòng nghiên cứu ở Vườn địa đàng trước Đại Sảnh đã có lưu lại kỹ thuật rất sát, có thể đem được người lên sao Hỏa, có điều đây không phải là lĩnh vực mà tôi am hiểu. Bọn tôi chỉ thích nghiên cứu về hai lĩnh vực khoa học là bộ não và máy vi tính.

– Bọn tôi có một trạm không gian, hai tàu vũ trụ, đều không công khai với bên ngoài. Trạm không gian với tư cách là thành ý của sự hợp tác nên cục hàng không châu Âu không sử dụng, hai con tàu vũ trụ thì dùng để làm một vài thí nghiệm. Các nước thành viên Liên Minh châu Âu EU cho rằng đây vốn chỉ là dùng để làm tia phóng xạ vũ trụ.

– Sau khi tôi cầm tay Cai Ẩn, cũng đã nghĩ tới nghĩ lui, không biết để chỗ nào là an toàn nhất, lại đúng lúc Ô Lỗ Lỗ tới tìm, hỏi tôi xem có chỗ nào có thể ngủ được một năm mà không bị người khác quấy rầy.

– Tôi liền nghĩ ra ý tưởng để cho lão ngủ trên tàu vũ trụ, dù sao khi lão đã ngủ say, sẽ tiêu hao rất ít dưỡng khí, cũng không cần ăn uống, nhân tiện tôi đem để tay Cai Ẩn giấu bên trong con tàu đó luôn.

– Nếu không có tôi và Eva cùng nhập mật mã thì con tàu kia sẽ không thể trở về cho nên vô cùng an toàn, trừ phi là có người bay vào trong vũ trụ, đục phá con tàu đó!

– Nói vậy thì. . . Ô Lỗ Lỗ trước kia đã ngủ một giấc trong vũ trụ?

Tạ Doanh Doanh cảm thấy thật không thể tưởng tượng được.

– Bằng không thì cô cho là có chỗ nào có thể ngủ cả năm mà không bị ai quấy rầy?

Lâm Phi cười nói:

– Sau khi lão tỉnh dậy, chỉ cần thông báo cho Eva rồi cho tàu đáp xuống Đại Tây Dương, hắn có thể tự mình đi ra, sau đó người ở đây sẽ dùng tên lửa, phóng con tàu trở lại về quỹ đạo.

– Thảo nào đến ngay cả quân đoàn Luyện Ngục cũng không thể tìm được, ôi trời, Đao ca à, anh cũng thật độc ác, giấu thứ đó tận bên ngoài trái đất!

Khương Tiểu Bạch xuýt xoa nói.

– Thật ra thì khối sản nghiệp công nghiệp của hàng không vũ trụ, rất nhiều quốc gia đều bí mật đầu tư hạng mục của mình, đâu có gì lạ!

Lâm Phi nói.

Tạ Doanh Doanh dường như đang nghĩ gì đó, cau mày nói:

– Đợi một chút, nếu là như vậy. . . Tôi cảm thấy không được an toàn lắm, mặc dù là chúng ta đã che giấu rất kỹ nhưng vẫn còn có Internet, quân đoàn Luyện Ngục vẫn có khả năng cao phát hiện chúng ta là từ đâu tìm về tay Cai Ẩn.

– Nếu bọn chúng thừa cơ đến biển cướp, chúng ta lại không có nhiều người lắm, không phải là rất nguy hiểm sao? Đến lúc đó không những không đổi được Tô Ánh Tuyết mà còn bị lấy mất cánh tay Cai Ẩn.

Lâm Phi có chút vui mừng, người phụ này nói ra được như vậy tức là cô đã thật sự suy nghĩ cho hắn, bắt đầu thay hắn lo nghĩ.

– Doanh Doanh, cô yên tâm!

Lâm Phi giải thích.

– Mạng ở đây là độc lập, chính là để ngăn chặn tin tặc xâm nhập, mặt khác còn sợ là họ thật sự không đến Đại Tây Dương để cướp đồ.

– Tôi có tự tin, trừ khi Ám Ảnh Chi Vương tự mình ra tay, nếu không thì cho dù ba lão thần Áo Phỉ Setha và Samael, Beelzebub kia có đích thân đến thì tôi cũng không sợ.

– Ngược lại, bọn chúng cố ý muốn giao dịch với chúng ta ở trên đảo Aosony, nơi đó nhất định có vấn đề, có điều chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác.

– Hừ, anh cũng thật tự tin!

Tạ Doanh Doanh không khỏi nhếch miệng cười một tiếng.

– Thật sự anh có thể đứng trao đổi với bọn chúng không? Tô Ánh Tuyết kia có gì tốt, cũng chỉ là một người đàn bà mà thôi, đàn bà bên cạnh anh đâu thiếu, huống chi còn có tôi đây nữa!

– Đúng rồi, nếu đổi lại là Thiên Diện chứ không phải Tô Ánh Tuyết, dù sao hai người họ cũng đều lạnh lùng như nhau, anh cũng sẽ bất chấp nguy hiểm đi cứu đúng không?

Thấy người đàn bà này bắt đầu nói năng lung tung, Lâm Phi lắc đầu, không thèm để ý nữa, quay người lại, thấy Eva đang nối máy với chỉ huy của căn cứ, không nhịn được nói:

– Làm sao lại lề mề như thế? Không phải sắp đến thời gian đáp xuống rồi sao?

Eva hơi bực mình, quay đầu lại nói:

– Chủ nhân, tổng chỉ huy Krishna nói tàu vũ trụ lần này đáp xuống, bọn họ không có nhận được thông báo từ trước nên phải đợi hai ngày, sau khi vệ tinh thông tấn của cục hàng không Châu Âu phóng ra hoàn thành thì mới xử lý chuyện của tàu vũ trụ!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.