– Mẹ kiếp! Đồ chó má! Đợi hai ngày nữa để ta đi nhặt xác của Tô Ánh Tuyết à?
Lâm Phi không nhịn được chửi ầm lên, đi thẳng đến trước mặt chỉ huy Krishna. Một tay nắm lấy cổ áo y tức giận nói:
– Thông tin vệ tinh à, ngươi coi ta là thằng ngốc hả? Chẳng qua chỉ là mấy thứ đồ gián điệp vệ tinh đặc dụng thôi! Sớm một ngày hay muộn một ngày cũng như nhau cả thôi! Mỗi năm ông đây bảo Eva để cho các người hơn tỷ đô làm phí bảo quản không phải là để đến lúc quan trọng nghe câu đợi hai ngày nữa của các người!
Chỉ huy Krishna kia là một người Pháp, nhậm chức hơn hai năm rồi nhưng không biết hoàn cảnh thực sự của Lâm Phi. Y chỉ cho rằng hắn là một chủ đầu tư giàu có của châu Á. Thấy Lâm Phi thô lỗ như vậy y lại càng tỏ ra bất mãn.
– Tiên sinh, xin thả tôi ra. Ở đây nói lý, nói đến tính chuyên nghiệp. Cho dù ngài thanh toán một khoản phí tổn nhất định cũng không thể can thiệp đến vận hành bình thường của chúng tôi được. Mọi thứ do tôi chỉ huy, nếu ngài muốn để tàu vũ trụ đáp xuống an toàn xin hãy nghe theo sự sắp xếp của tôi. Chúng tôi luôn có những điều lệ cần tuân thủ.
Toàn bộ phòng chỉ huy hơn trăm người bắt đầu nhìn sang. Dù sao việc Lâm Phi túm lấy tổng chỉ huy của họ như vậy quả thật làm không khí có chút căng thẳng.
Lâm Phi không để ý được nhiều vậy. Đến bước này rồi còn có người khiến hắn bực mình sao? Một đám tự cho là mình đúng mang theo sự kì thị người da trắng, còn coi hắn là nhà giàu mới nổi gì đó không hiểu nổi.
Tàu vũ trụ đó là sản phẩm mà hắn và Ảnh Tử cùng nhau thiết kế tạo ra, kết quả thu được vô cùng tốt. Vốn không tốn quá nhiều thời gian, thậm chí không cần nhiều người cũng có thể hoàn thành được.
– Ngươi có hai lựa chọn: một là lập tức thực hiện yêu cầu của ta, thu hồi tàu vũ trụ về. Hai là để ta bẻ gãy cổ ngươi. Ta nghĩ ở đây không thiếu người muốn làm trên phó chỉ huy.
Lâm Phi nói.
Krishna nghĩ là Lâm Phi chỉ đang đe dọa, căn bản không dám làm như vậy, khinh thường nói:
– Tiên sinh, nếu ngài cứ cố tình gây sự tôi sẽ. . .
Không đợi y nói hết Lâm Phi đã thêm sức vào bàn tay, trực tiếp bóp gãy cổ y.
Lưỡi của Krishna lè ra, máu me be bét, lập tức ngã xuống đất tử vong.
Ngay lập tức toàn bộ phòng chỉ huy đều thét chói tai, trong bụng đám người kia đều lo sợ. Thậm chí có người sợ tới mức muốn chạy ra ngoài.
Nhưng Khương Tiểu Bạch đã sớm chặn ở lối ra vào, một người cũng đừng mong rời khỏi nơi nàу.
Lâm Phi lớn tiếng nói:
– Tất cả mọi người nghe đấy, lập tức làm theo lời ta nói, bắt đầu thu hồi tàu vũ trụ số LSL2. Nếu ai dám xem thường sẽ giống tên tổng chỉ huy kia chết ngay tại đây.
Một đám người làm nghiên cứu trong tàu vũ trụ sắc mặt trắng bệch, ai ngờ đến người đàn ông này nói giết người liền giết. Đây thật sự là chủ đầu tư của bọn họ sao? Sao nhìn giống phần tử khủng bố vậy chứ.
Nhưng bị Lâm Phi đe dọa như vậy chẳng ai dám lên tiếng, lập tức nghe theo lệnh chỉ huy, chuẩn bị thu hồi lại tàu vũ trụ.
Nhưng cái chết của tổng chỉ huy cũng không phải chuyện nhỏ. Có kẻ đã lén lút phát thông tin này về cục an ninh Pháp, lập tức có cán bộ gọi điện đến hỏi dò.
Lâm Phi không kiên nhẫn hỏi Eva:
– Hiện tại tổng thống Pháp là kẻ khốn của đảng Xã Hội sao?
– Vâng, chủ nhân.
Eva trả lời:
– Vẫn là Odur nhưng nghe nói vị trí của gã giờ rất không ổn. Shaco của liên minh phong trào nhân dân đã làm dao động vị trí của gã, khó mà được liền nhiệm.
– Ngươi nói với tên khốn kiếp đó, bảo người của cục an ninh đừng làm phiền ta nữa. Ta sẽ bảo đảm cho gã sẽ tiếp tục đương nhiệm chức tổng thống khóa sau, kẻ nào tranh với gã kẻ đó tự đi tìm cái chết.
Lâm Phi hời hợt nói.
Eva cũng không phải lần đầu giúp Lâm Phi giải quyết vấn đề chính trị. Tuyển cử quốc hội châu Âu sau lưng không nhiều thì ít đều liên quan đến Lâm Phi. Dù sao lực lượng thế giới ngầm cũng có thể ảnh hưởng đến các vấn đề an ninh của nhiều chính khách, không ai muốn chọc giận các sát thủ bậc nhất này. Cô lập tức đi liên lạc giải quyết những bừa bộn nhỏ này.
Tạ Doanh Doanh ở bên cạnh nhìn đến trợn mắt. Mặc dù nói Tứ đại gia tộc cũng có khả năng can thiệp mạnh mẽ vào chính đàn của các quốc gia nhưng không có trắng trợn giống Lâm Phi, hoàn toàn là hành vi của cường đạo.
Không hề nói lí lẽ, nhìn không thuận là giết, giết người xong còn trực tiếp dùng con đường ngầm đề cửa lý, căn bản là khốn nạn.
Tạ Doanh Doanh có chút ủy khuất, sớm biết hắn là ác đồ như vậy sẽ không xem hắn là nhân vật lớn của thế giới ngầm mà đàm phán đối mặt với hắn, nên dùng mưu kế âm hiểm đối phó với hắn.
Chính mình không nghĩ đến chuyện uy hiếp hắn thất bại còn bị hắn chiếm đoạt trinh tiết quý giá. Hôm nay bất đắc dĩ sau khi cân nhắc lợi hại chỉ có thể quyết định cùng hắn ngồi chung một thuyền.
Đương nhiên Tạ Doanh Doanh cũng chỉ nghĩ như vậy. Cô từ trước tới nay sẽ không hối hận về việc mình đã làm, mặc kệ đúng hay sai.
Nếu đã lựa chọn theo Lâm Phi, cho dù hai người tạm thời không có bao nhiêu nền tảng tình cảm cô cũng sẽ hết sức giúp đỡ người đàn ông này. Chỉ là có chút cảm thấy châm biếm, chính bản thân cô chưa từng hiểu rõ bản chất thực sự của người đàn ông này.
Khi màn đêm dần buông xuống ở một mảng vùng biển Đại Tây Dương gần châu Nam Mĩ, đám người của Lâm Phi đứng trên một con thuyền công tác nhìn một tàu vũ trụ lặn xuống mặt biển.
Lâm Phi tự mở cửa tàu về đằng sau, từ một cái tầng kép ẩn lấy ra một cái hộp kim loại màu xám.
Sau khi mở hộp ra mọi người cùng xem như có thể xem được Cai Ẩn Chi Thủ thật sự ở khoảng cách gần.
Natasha, Khương Tiểu Bạch và Eva năm đó đã từng nhìn thấy, lần này nhìn lại có chút bùi ngùi. Năm đó chính vì đồ vật này không biết bao nhiêu anh em đã chết trận tại núi Alps.
Nhưng kể từ đó đến giờ vẫn như cũ không biết vật này dùng làm gì. Nghĩ đến việc bị Huyết tộc hãm hại thảm vậy đều hận không thể đi nghị viện Hắc Ám giết sạch chúng một lần.
Tạ Doanh Doanh nháy mắt hỏi:
– Thật sự giống như đúc với cái bọn họ chế tạo, xem ra bọn họ thật sự biết rõ tay này dáng vẻ thế nào.
– Sau lưng Luyện Ngục Quân Đoàn là Ám Ảnh Chi Vương, lão đương nhiên biết rõ hình dáng của tay này. Nếu năm đó lão trực tiếp hỏi ta lấy đi e rằng cũng không cần phí nhiều công sức đổi lại với ta. Chẳng qua là mỗi bước lão đi nhất định có dụng ý của lão.
Lâm Phi đóng nắp hộp lại nhìn lên bầu trời dần dần tối, thật đáng tiếc không có ai đến tranh đoạt.
Từ khi hắn ngộ ra rằng phía sau khu Thiên Địa dưới vòm trời, theo sau đó lại thật sự bước vào ngưỡng cửa Võ luôn muốn tìm cơ hội để thực tế chiến đấu diễn luyện. Nhưng đáng tiếc người của quân đoàn Luyện Ngục dường như rất nhạy bén, hoàn toàn không cho hắn cơ hội.
Sau khi lấy xong tay Cai Ẩn công tác xử lý phía sau tàu vũ trụ không cần Lâm Phi lo lắng nữa, người của cục hàng không sẽ tiếp nhận.
Vài ngày nữa sẽ đến ngày lấy vật đổi người.
Lâm Phi đi không ngừng nghỉ, dẫn người chạy tới quần đảo Aosony của Hi Lạp – một đảo lớn nhất trong đó là Keffallinia, dự định ở lại đây một ngày sau đó tiến về đảo Aosony.
Eva rất lo lắng cho sự an nguy của chủ nhân nên đặc biệt phái một con tàu không người lái đến đảo Aosony để thăm dò. Nhưng bất luận là biến động nhỏ cũng không có, trên đảo hoàn toàn vắng vẻ.
Lâm Phi biết rõ cô có ý tốt nhưng cũng rõ thăm dò như vậy là vô dụng. Người ta đâu phải kẻ ngốc, đương nhiên sẽ âm thầm sắp xếp chứ đâu có để lộ ra sơ hở.
Một đêm trước khi tiến về đảo Aosony, trong làn gió biển nhè nhẹ Lâm Phi không đoái hoài đến ai, ngồi ở một quán rượu nhỏ bên cạnh khách sạn uống rượu một mình.
Mặc dù trông rất ung dung nhưng Lâm Phi thật sự đang lo lắng không yên. Có thể nói ngày mai có thành công hay không hắn cũng không rõ. Bởi vì hắn không chắc Ám Ảnh Chi Vương có ra tay hay không. Thậm chí quân đoàn Luyện Ngục có vũ khí giết người chí mạng nào đang ẩn giấu hay không.
Nhưng hắn không thể lấy tính mạng của Tô Ánh Tuyết ra đùa giỡn được. Hắn đã từng hứa với cô cho dù chia tay cũng sẽ bảo vệ cô, hắn không phải chỉ nói rồi để đấy. Vì vậy dù áp lực lớn hơn nữa hắn cũng phải tiếp tục chống đỡ.
Trước khi uống rượu hắn còn gọi điện thoại cho người nhà, cũng không nói sẽ phải đối mặt với cường địch gì đó. Chỉ hỏi một chút tình hình, bảo Phương Nhã Nhu chuyển lời xin lỗi đến Ô Lỗ Lỗ, trong nhà vẫn cần lão trông nom. Tuy lão người lùn hôn mê nhưng chung quy không có bất trắc gì.
Nói chuyện điện thoại xong Thiên Diện mép váy bồng bềnh đột nhiên đi tới ngồi vào ghế bên cạnh hắn.
Thấy cô gái mặt không chút biểu tình một mình đến Lâm Phi không khỏi tò mò hỏi:
– Một mình cô sao?
– Ừ.
– Cô em gái Lý Ủy Nhiên của cô đâu?
– Không biết nữa, tôi tự đến.
Thiên Diện nhìn biển cả lãnh đạm nói.
Mặc dù cô gái này căn bản không có nhìn hắn nhưng Lâm Phi trong lòng lại có cảm giác ấm áp. Mặc dù cô không để lộ chút biểu cảm nào nhưng thật ra rất biết quan tâm.
Lúc sắp đối mặt với cường địch Thiên Diện không quên dịch chuyển ánh mắt trên người em gái, đến đây cùng hắn đối mặt. Điều này sao không khiến Lâm Phi cảm kích chứ?
– Thật sự ngày mai cô không cần đi. Tôi biết cô có khả năng bảo vệ tính mạng nhưng ngày mai chỉ có con đường chiến không có đường lùi. Là bạn bè, tâm ý của cô tôi xin nhận.
Lâm Phi khuyên nhủ.
Thiên Diện không lên tiếng, dường như không muốn đáp lại. Như vậy chính là khẳng định phải đi.