Tình trạng nguy cấp, Lý Ủy Nhiên thấy không thể tránh thoát cũng không sợ hãi hô lên một tiếng, chung quanh thân thể đột nhiên phát ra kiến cương!
– Phá Thiên Cửu Kiếm! Thiên Kiếm Thần Khải!
Một tay cô gái chỉ lên trời, thân thể lượn vòng cấp tốc, một thanh kiếm quang khổng lồ màu xanh biếc lấy thân thể cô làm trung tâm bộc phát hai bóng trọng kiếm như thực như ảo sang hai bên.
Kiếm khí bén nhọn phút chốc giống như tấm thép vững chắc bảo vệ kiếm khách kín kẽ không khe hở, đồng thời lấy lực vừa vặn bất công bắn ngược tổn thương.
Hai gã Huyết tộc bị chấn động do kiếm khí này hình thành khiến cho phun máu bay ra ngoài, xương ngực trược tiếp lõm vào trong. Nếu không phải họ là Huyết tộc thì sớm đã mất mạng tại chỗ!
Lực chú ý của Thiên Diện không hề ở tấn công, dường như cô hiểu rõ thực lực của mình, cũng không mù quáng nghĩ có thể giết chết bao nhiêu mà không ngừng dùng khinh công né tránh, nhiễu loạn thế công của Huyết tộc.
Ánh mắt của cô gần như luân đảo qua Lý Uy Nhiên và Lâm Phi. Sự sống chết của những người khác cô không hề coi trọng.
Khải Sơn dùng con rối bùn đất yểm hộ cho Natasha, mỗi lần Black Widow bắn ra đạn xuyên thấu ẩn giấu sát khí đều có thể trực tiếp nổ bay một thậm chí hai Huyết tộc, hai người phối hợp tương đối ăn ý.
EVA và Lục Vũ Phỉ sức chiến đấu bản thân chưa đủ, biết rõ đi giết địch vào lúc này chỉ mang đến gánh nặng cho người bên cạnh cho nên họ cẩn thận đứng ở giữa trận hình, tùy thời xem tình hình chung quanh tránh cho mình bị đánh lén quá nhiều.
Thực lực của Tô Ánh Tuyết và Tạ Doanh Doanh cũng không hề tầm thường, hai cô gái thi triển hai loại chân khí tiến thiên hoàn toàn khác nhau. Chân khí óng ánh màu trắng của Tô Ánh Tuyết giống như tinh cương thiện chuy bách luyện, nhìn như nhẹ nhàng linh hoạt nhưng giấu diếm sát khí.
Cô đã gần đạt tới tiến thiên đỉnh phong, chỉ thiếu một chút kinh nghiệm thực chiến. Nhưng dựa vào chân khí mạnh mẽ uy áp, mỗi lần chưởng ảnh tung bay gần như đều có thể chấn lui một tên Huyết tộc.
Thủy Lối chân khí của Tạ Doanh Doanh còn bá đạo hơn nhiều, cô gái trong mưa giống như cá gặp nước, toàn thân quấn quanh dòng diện màu lam cách không hơn mười thước, một chưởng vỗ ra giống như từng con rồng điện xuyên thăng tới đánh cho Huyết tộc co rút toàn thân, trên người cháy đen.
Chẳng qua năng lực hồi phục của Huyết tộc cực kỳ cường hãn, dù là bị chém đứt xương cốt không bao lâu cũng có thể khôi phục, sau đó lại mạnh mẽ đánh tới mọi người.
-Có vấn đề! Năng lực hồi phục của Huyết tộc không thể đạt tới trình độ này!
Enzo hét lớn, một trào đập bay một tên Huyết tộc đánh lén.
Kaysome ngẩng đầu nhìn màn máu trên bầu trời:
– Đám năng lượng màu đỏ bốn phương tám hướng này hẳn là có hiệu quả tăng phục đặc thù nào đó đối với Huyết tộc, nếu không chúng sẽ không thể đột nhiên dũng mãnh không sợ chết như thế.
Năm thanh đao võ sĩ không ngừng lượn vòng bên người Khuyển Nha giết lùi Huyết tộc tới gần, gã nói:
– Scarpe có thể tung phó, chúng ta giết tới hướng đông bắc!
Lúc này tình hình chiến đấu của Lâm Phi và ba người Lucifer đã gay cấn, mọi người rời đi một khoảng cách chừng một dặm có thể đã tới khu vực biên giới.
Chẳng qua Huyết tộc không ngừng khôi phục sau đó xông lên khiến nhuệ khí của mọi người không ngừng giảm đi, áp lực xa luân chiến ngày càng lớn.
Lâm Phi cũng chú ý tới sự ảnh hưởng do màn ánh sáng màu đỏ trên đảo này mang tới nhưng hắn tạm thời không có biện pháp loại trừ. Hơn nữa hắn mơ hồ bất an, đối phương bố trí không chỉ đơn giản như thế.
May mà mọi người rời đi xa, hắn có thể không cần băn khoăn ngộ thương chính thức buông tay buông chân đánh.
Đúng lúc này phát giác được ý đồ của Lâm Phi Samael cảm thấy đây là thời cơ tốt, vòng qua sau lưng Lâm Phi Bá Vương Thương giống như giao long xuất hải đâm xéo một cái vào hậu tâm của Lâm Phi!
– Phân tâm sẽ mất mạng đấy! Ăn một chiêu Bá Vương Nộ của ta!
Thanh trường thương mang theo nguyên khí đinh ốc này xoay tròn nhanh như bọ cánh cam, gào tiếng hổ báo, đầu thương còn chưa tới gần đã phát ra một lực xuyên thấu kịch liệt!
Lực lượng hội tụ đầu thương do Samanel quán chủ lực toàn thân, Phách Vương nguyên khí duy ngã độc tôn phun ra nuốt vào kim mang lòe loẹt lóa mắt.
Khói lửa chớp giật trong mắt Lâm Phi, một chiếu nhanh như kinh hồng này dần chậm lại trong mắt hắn. Cơ thể lui về phía sau tránh thoát khí kình xuyên thấu, đồng thời bước chân hắn tạo thành Dương Thái Cực trên mặt đất.
Hoàn thành trong nháy mắt nhưng trong mắt Lâm Phi lại cực kỳ chậm chạp.
Thi triển một đường quyền giống như Vân Thủ trong Thái Cực, tay phải Lâm Phi kéo ra sau giống như giương cung bắn trăng, không hề giống như thời điểm đối mặt chiến đấu sống chết.
Trong chớp mắt này chân Lâm Phi lại thi triển mấy bước nhỏ tinh thể, chân đạp thất tinh từ trường khuếch tán ra, cầu thông ngôi sao dưới vòm trời. Vô số liên hệ rậm rạp truyền tới từ vũ trụ xa xôi mênh mông khiến cho toàn thân Lâm Phi trông mờ ảo như mây khói.
Trong lúc nhất thời Lucifer và Beelzebub hoảng hốt cảm thấy Lâm Phi tựa như biến mất ngắn ngủi, hòa làm một thể với cảnh vật bốn phương tám hướng.
Điều này khiến cho hai người đang tiến công cũng dừng lại, tất cả thế công vốn cân đối đều trở nên không còn thông thuận, cứ như phá trừ chiêu thức của họ vậy, hết sức tuyển chuyển!
Dường như trời đất này không hề thuộc về họ, chỉ thuộc về Lâm Phi.
Cảnh tượng trong mắt Samael lại do ảo giác bộc phát, hình như thân hình Lâm Phi không ngừng lớn lên giống như người khổng lồ, một cái nhăn mày cũng giống như thiên uy.
Giữa hai tay Lâm Phi quanh quẩn những ngôi sao sáng chói đếm không hết, một luồng sức mạnh mênh mông bao la huyền diệu khiến cho gã hoảng sợ!
Đây là chuyện gì, giống như gã không phải đáng đối chiến với người khác mà đang làm địch với trời đất hồng hoang!
Lâm Phi căn bản không cho gã thời gian suy nghĩ, khi Phách Vương Thường xuyên qua hai tay hạ bộ từ trường đã bị hắn thay đổi càn khôn!
Phách Vương Thượng vốn thế như chẻ tre, dĩ nhiên quỷ dị dừng lại một cái sau đó từ trường khẽ chuyển khiến cho nó xoay tròn cực hạn, bắt đầu xoay ngược!
Một dòng tinh vân từ trường giống như nước xoáy hình thành giữa hai tay Lâm Phi vô hình vô tướng tụ cát thành núi, tụ nước thành biển, lực lượng ngôi sao đếm không hết, uy lực đương nhiên không tầm thường!
Samael thấy một thương bị hụt vốn định nằm ngang thương đánh bay đối thủ nhưng lúc gã muốn thu hồi Phách Vương Thương lại phát hiện nguyên khí ràng buộc giữa gã và thương bị cắt đứt!
Gã không khỏi đổ mồ hôi lạnh sau lưng, bởi vì gã chưa từng gặp phải tình hình như vậy. Trong thoáng chốc đột nhiên mất đi khống chế đối với Phách Vương Thương của mình.
– Kẻ nộp mạng là ngươi! Lý Long Kiểu!
Lâm Phi hô lớn một tiếng, tay phải vỗ đầu Phách Vương Thương như rất nhẹ nhàng giống như đánh trống, gọn gàng mà linh hoạt.
Nhưng một cái chạm nhẹ như vậy Phách Vương Thương giống như con ngựa hoang được cải cương đâm thẳng về ngực Samael!
Samael quả sợ hãi, tay của gã chạm vào đuôi Phách Vương Thượng. Muốn nắm lấy thân thương nhưng thân thương có chứa lực xoáy tròn cùng lực đánh úp tới giống như một con mãnh long nổi giận!
– A!
Samael không kịp thu tay, cánh tay giống như cành cây khô bị bẻ trực tiếp da tróc thịt bong. Nguyên khí căn bản không ngăn cản nội lực lượng biến thái này khiến cho xương cốt cánh tay phải cầm thương vỡ vụn từng mảnh cho đến khi ngực phải của gã bị Phách Vương Thường trực tiếp xuyên qua!
Quan trọng là xuyên qua thân thể gã không phải đầu thương mà là thân thương! Không hề sắc bén, chỉ là sức mạnh tuyệt đối không hợp thói thường!
Phốc!
Máu phun ra từ ngực Samael, gã không dám tin nhìn lỗ thủng lớn trước ngực. Chính mình lại bị Phách Vương Thương của mình xuyên qua?
Lâm Phi cũng chẳng suy nghĩ nữa, hắn chỉ lợi dụng từ trường chu thiện chuyển đổi khiến một kích còn nguyên lực của Samael xoay ngược lại, sau đó phối hợp lực từ trường ngôi sao tăng phục thêm uy lực.
Samael tiếp được một kích toàn lực của mình cũng rất khó khăn chớ nói chi một kích với tuy lực tăng gấp đôi.
Cảnh tượng này rơi vào mắt Lucifer và Beelzebub, họ đều cảm thấy rùng mình. Nếu họ không hiểu nữa đúng là con lợn rồi, Lâm Phi này côn ẩn giấu thực lực!
– Đây. . . đây là. . . chiếu số gì?
Samael miệng phun máu tươi lảo đảo quỳ rạp xuống đất không cam lòng nhìn Lâm Phi.
Hiện giờ kinh mạch khí huyết của gã hỗn loạn, tuy rằng thân thể không ngừng chữa trị nhưng trong khi chiến đấu như vậy Lâm Phi làm sao có thể cho gã cơ hội khôi phục.
Lâm Phi mặt không đổi sắc nhìn gã thản nhiên nói:
– Đây là một môn võ học do ta tự nghĩ ra, ngươi có thể gọi nó là Tinh Quyên. Ngươi là người đầu tiên trông thấy cũng là người đầu tiên chết dưới môn võ học này của ta, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh.