Đám người Lâm Phi chỉ cần một người cũng địch lại được ba thân tướng, họ đi không phải là giúp đỡ cứu người mà là đi để nhặt xác.
Dĩ nhiên, những lời này mọi người chỉ nghĩ trong lòng mà thôi. Ai cũng biết, điểm xấu của nhau nên sẽ không đâm vào.
– Ha ha. . . nếu Viễn Đồ huynh đã không sợ nguy hiểm, sao có thể thiếu tiểu muội được chứ. Đứa nhỏ Doanh Doanh của nhà họ Tạ chúng ta vẫn còn ở trên đảo, xem ra, lần này nó đã được tôi luyện đủ rồi, cũng là lúc nên đưa nó về rồi. Người nhà họ Tạ chúng ta phải cùng Lục huynh đi một chuyến chứ nhỉ.
DTạ Nhuận Chi tự nhiên trèo lên trên, dĩ nhiên là muốn đi cùng.
Lục Viễn Đô thầm mắng người phụ nữ này, thấy có chuyện tốt liền không chịu buông tha:
– Hừ hừ, không phải Nhuận Chi muội vừa nói, không biết đứa nhỏ kia tên là gì đó sao?
– Trước đây không biết nhưng bây giờ thì nhớ ra rồi. Đúng rồi là Doanh Doanh, còn là một hạt giống thủy lôi linh căn, sao có thể không quan tâm được chứ?
Tạ Nhuận Chi cười hì hì rồi nói.
-LNghĩ đến mối giao tình mấy chục năm trời, nhà họ Long chúng tôi cũng sẽ giúp các anh một tay. . .
DLong Niết tỏ ra hào phóng, muốn dẫn theo người cùng nhau xuất phát.
Trong lúc mấu chốt vẫn còn không quên nói với Vương Xán:
– Vương Xán huynh, quan hệ giữa các anh và Lâm Phi cũng không phải tốt lắm, ở trên đảo cũng không có người nhà họ Vương, anh cứ trấn giữ ở trên thuyền đi.
Vương Xán cười lạnh trong lòng, sao có thể để họ thỏa ý nguyện:
-DLong Niết huynh thật biết nói đùa, vào thời khắc quan trọng như thế này, sao có thể trở mặt đứng nhìn chứ. Vẫn nên lấy đại cục làm trọng. . .
Nói xong, Vương Xán cũng không thèm để ý những người khác nghĩ thế nào liền dẫn người ra ngoài đầu tiên.
Bỗng chốc, những bô lão của tứ đại gia tộc trực tiếp từ trên du thuyền phi lên mặt biển, vượt sóng vượt gió, dùng nguyên khí phi thân, phóng tới đảo Aosony nhanh như tên bắn.
Tu vi của mấy vị trưởng lão này đa phần đều đã đạt tới Quy Nguyên nhị trọng thiên đỉnh phong, thậm chí là Quy nguyên tam trọng thiện, tuy chưa thể cưỡi gió phi hành nhưng người đã nhẹ như chim, đạp trên biển như giẫm trên đường bằng.
Tứ đại gia tộc đều yên lặng. Không ai muốn sau khi rơi xuống lại quay đầu về. Ai cũng nghĩ cách sau khi lên đảo, làm thế nào để kéo gần khoảng cách với Lâm Phi.
Ngoài truyền nhân Long Ngũ đáng để họ coi trọng, thực lực lúc này của Lâm Phi tuyệt đối không thể khinh thường.
Nhưng lúc mọi người chỉ còn cách đảo khoảng một dặm, trời đất bỗng thay đổi.
Cả vùng biển rộng lớn bỗng xuất hiện một hố đen sâu thăm thẳm.
Bầu trời cũng biến thành màu đen, vô số bóng hình quỷ quái gào khóc thảm thiết trên trời, mây vần vũ, gió thét gào khiến người ta phải sợ hãi.
Rõ ràng vừa rồi mới là ban ngày, thoáng cái đã trở thành ban đêm.
Người của tứ đại gia tộc bỗng dừng lại, vội vàng nhìn bốn phía. Họ cảm thấy dường như, mình đã bị hãm sâu vào hổ vực đó, có một sức mạnh kỳ quái, quỷ dị đang vây hãm họ trong thế giới này.
– Chẳng lẽ đây là khu vực vương giả? Là Ám ảnh chi vương?
Vương Xán nghĩ đến điều gì đó nên mới kinh ngạc nói ra câu này.
Long Niết cau mày:
– Quả nhiên đã xuất hiện rồi. . . Sớm biết sẽ không dễ dàng như vậy mà.
Sắc mặt Lục Viễn Đồ bỗng trở nên kỳ quái, dù sao, năm đó, Ám Ảnh chi vương lấy thân phận của khách, biến thành Mộ Tử Mặc ở lại nhà họ Lục. Sớm biết, ông ta có thực lực của Vương giả thì nên cố gắng lôi kéo mới phải. Nhưng sau đó, Lục Trường Minh vẫn phản đối ông ta kết hôn với Lục Uyển Dung, nghĩ đến mà sợ.
– Các hạ, tứ đại gia tộc chúng tôi không có ân oán với ông, không bằng hiện thân gặp mặt, hà tất phải manh động như vậy, vừa ra tay đã gây nên áp lực lớn vậy sao?
Tạ Nhuận Chi giả bộ cười, nói một cách đề phòng.
Mỗi khi tu luyện “đạo” của mình đến cực hạn, người đó sẽ đạt đến cảnh giới Quy Nguyên, ngưng tụ Vạn Đạo Vương Luân.
Mỗi Vương Luân của Vương giả đều là độc nhất vô nhị, vì sẽ không có Vương đạo hoàn toàn tương đương.
Còn về phần làm thế nào để tu luyện Vương Luân, đột phá đến cảnh giới tinh thần, với những tu sĩ dưới cấp độ Vương giả, họ không có cách nào để lĩnh hội được con đường huyền diệu.
Nhưng sự lột xác của nguyên khí sâu tầng dung hợp với Đạo sẽ trở thành một loại “Vương khí” đặc biệt, uy lực của nó cũng biến đổi nhanh chóng như nguyên khi so sánh với chân khi Thiên Thiên.
Bản thân khu vực Vương đạo đặc biệt của Vương giả đã có một loại quyền lực tuyệt đối, một khi thi triển khu vực Vương giả, những tu sĩ dưới cấp Vương giả sẽ rất khó phản kháng.
Giống như việc bao vây đối thủ trong một căn cứ quân sự, khắp nơi đều là người của mình, kẻ địch muốn sống tiếp cũng khó, đừng nói đến việc phá vòng vây ra ngoài.
Nhưng vương giả và Vương giả đối kháng nhau thường là cuộc đụng độ giữa hai khu vực, va chạm lẫn nhau giữa các khu vực thần thông.
Nếu không có một sức mạnh cực lớn đủ để thắng được uy lực của Vương khí, những tu sĩ dưới cấp Vương giả rất khó bảo toàn tính mạng thoát ra khỏi khu vực của Vương giả.
Trước mặt mọi người khoảng 50m, nước biển cuồn cuộn sôi trào, phun lên khỏi mặt nước, dần dần biến thành một hình người màu đen, rõ ràng đó là hình dáng của Mộ Tử Mặc. Nhung hình người đó cao khoảng một mét, như thể một bức điêu khắc cực lớn.
Dĩ nhiên đây không phải là Mộ Tử Mặc mà là một hình tượng ông ta tạo ra trong khu vực của mình.
– Không có ân oán gì?
DBức điêu khắc bằng nước biển của Mộ Tử Mặc bỗng phát ra những tràng cười đinh tai nhức óc:
– Ha ha ha ha. . . Làm sao các người biết là không có ân oán gì? Cũng đúng, nếu các người đã muốn lên đảo chịu chết. . . không bằng bổn vương tiên các người luôn tại đây.
Đang nói chuyện, trước mặt mấy trưởng lão của tứ đại gia tộc bỗng xuất hiện một Ám Ảnh hình người ngoi lên từ nước biển đen tối.
Những hình dạng ảo ảnh này giống mỗi người bọn họ như đúc, từ biểu cảm đến quần áo, nét mặt.
– Đây là ảo giác Ám Ảnh của các người, chúng cũng có chiêu thức giống hệt các người, chỉ có điều đó chính là Vương khí Ám ảnh của bổn vương. Tuy uy lực chỉ được ba phần nhưng cũng thắng được nguyên khí của mỗi người các ngươi.
– Các ngươi chơi với chính mình trước đi. . . Nếu có thể sống sót từ trong tay mình, hôm nay bổn vương tha cho các ngươi một con đường sống. Chỉ có điều. . . muốn lên đảo cứu người, đừng mơ tưởng. . .
Vừa dứt lời, mấy ảo giác Ám ảnh này bỗng thi triển ra các chiêu thức độc môn của mỗi gia tộc, bắt đầu tấn công nguyên bản của mình.
Sắc mặt mấy trưởng lão của tứ đại gia tộc bỗng trở nên khó coi đến cực điểm. Trong khu vực của Ám ảnh chi vương đột nhiên có chiêu thức tra tấn người, cho dù có nhiều người hơn nữa cũng phải tự đánh với chính mình sao?
Mọi người đều hối hận vô cùng, sớm biết như vậy đã ở lại trên thuyền rồi, giờ thì tốt rồi, bảo toàn mạng sống cũng khó.
Tuy nhiên, dường như Ám ảnh chi vương cũng không định trực tiếp ra tay giết bọn họ, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì, điều gì khiến ông ta muốn cho họ một con đường sống. Người của tứ đại gia tộc cũng không còn thời gian để nghĩ nhiều như vậy.
Trên đảo, không ai chú ý đến khoảng tối ở phía xa, vì trận chiến vẫn đang tiếp tục.
Thậm chí cũng chẳng ai chú ý tới, màn máu đỏ ngòm che phủ lúc trước cũng đã biến mất.
Người bị vây hãm cảm thấy may mắn, trận chiến giữa Lâm Phi và Lucifer đã bước vào giai đoạn cuối cùng, hơn nữa, Lâm Phi càng đánh càng mạnh, hoàn toàn nắm quyền chủ động.
Một quyền của Lâm Phi trúng ngay Lucifer không còn theo kịp tốc độ. Người phía sau phun ra mộ ngụm máu tươi, tay trái định ngăn cản cũng đã bị đánh gãy.
Lâm Phi không muốn hao tổn thêm nhiều thời gian hơn nữa. Hắn tiếp tục truy đuổi, chuẩn bị trực tiếp vặn gãy cổ đối thủ, chấm dứt hậu họa.
Nhưng vào lúc này, mặt đất dưới chân Lâm Phi bỗng biến đổi kỳ dị.
Một cỗ sức mạnh đen tối như bùn não làm hai chân Lâm Phi dần trở nên bất động.
Cũng may Lâm Phi phản ứng cực nhanh, thi triển thân pháp Yến Tử Toản Vân, bay từ dưới đất lên cực cao.
– Hắc Ma pháp?
DLâm Phi nhận ra ngay, đây là một loại bẫy Hắc Ma pháp chế tạo ra, có tính ăn mòn.
Nhưng hắn chưa kịp nghĩ nhiều, một cỗ ánh sáng đỏ như máu từ đằng xa phóng tới. Một thanh đạo màu máu xẹt qua trước mặt Lâm Phi nhanh như điện.
Lâm Phi nhảy cuộn lên, lúc tránh được nó, hắn mới nhìn rõ, đó là một người đàn ông Huyết tộc tóc ngắn, cơ bắp tráng kiện, các đốt ngón tay bằng trắng kín mít, đeo mặt nạ vàng màu đen bảo vệ. Đôi mắt hẹp dài đỏ thẫm chứng tỏ đây là một sát thủ lãnh khốc đến cực điểm.
Điều khiến Lâm Phi cảm thấy bất an chính là, cổ áp lực mà Huyết tộc mang lại không hề thua kém Lucifer? thua kém Lucifer? Không đợi hắn kịp hiểu rõ tình hình, từ trong chuồng năng lượng bùn nhão của Hắc Ma pháp phía dưới bỗng xuất hiện một pháp sư nhỏ gầy, áo đen. Người đó cười sảng sặc, thi triển pháp thuật hắc ám. Có khoảng một trăm ma trảo màu đen từ dưới đất thò lên, bao bọc lấy Lâm Phi, kéo lấy hai chân Lâm Phi, như muốn đem hắn kéo xuống địa ngục.