Mộ Tư Mặc nhận ra Lâm Phi không thèm quan tâm đến cảnh cáo của mình, mặt ngập lệ quang không thèm để ý đến sống chết của Ravnos. Bàn tay bao trùm vượng khí của Lâm Phi bao gọn Ravnos trong bàn tay ma trảo của mình.
Ngay sau đó vượng khi có ngăn lại như thể trạng thái trong chân không, sinh ra một lực thu phục mạnh mẽ.
Trong khu vực của vương giả ông ta có thể tùy ý khống chế Ám Ảnh Vương khi thành đủ loại trạng thái. Cho dù lực khống chế giống tu sĩ bình thường nhưng về mặt kỹ xảo lại nhảy vọt về chất. Đây là điểm lợi hại của vương giả.
Tuy nhiên điều khiến Mộ Tử Mặc khiếp sợ chính là vượng khí bao quanh người Lâm Phi bỗng rung động kịch liệt rồi phân ra tán loạn.
Lâm Phi vẫn hoàn hảo đứng ở đó miệt thị nhìn tất cả bọn họ.
– Sao đây? Ta đứng cho các người giết mà các người cũng không giết được sao.
Những lời này chẳng khác nào đang sỉ nhục đám người Huyết tộc đến cực độ.
– Cho các người giết các người cũng không giết nổi, các người khác gì đám rác rưởi kia cơ chứ?
Nói xong Lâm Phi còn đánh nát ngực Ravnos rồi móc trái tim của gã ra bóp nát trước ánh mắt thất sắc của Ravnos.
Trái tim quan trọng nhất của Huyết tộc đã bị hủy hoại, cho dù là Raynos – Huyết tộc đời thứ ba cũng không thể chịu đựng nổi, chớp mắt đã biến thành một bộ thây khô.
Lâm Phi ném thây khô này sang một bên quét mắt về phía những người khác.
– Các người đừng nghĩ đến việc bỏ chạy.
Mộ Tử Mặc giận quá hóa cười:
– Scarpe, mấy năm không gặp tính tình của ngươi cũng thay đổi nhiều rồi.
– Tuy không biết rốt cục ông muốn làm gì nhưng thật không may, giống như quân cờ là tôi thì ông đã chọn sai rồi. Cả bàn cờ đều thua, tư vị thế nào?
– Ha ha ha. . .
Mộ Tử Mặc cười lên như điện như dại:
– Ngựa non háu đá. Người mới sống mấy cái xuân xanh đã tự tin một cách mù quáng đến thế hay sao. Tùy ngươi muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, đừng tưởng dựa vào chút bản lĩnh này của người mà cản nghiệp lớn của bổn vương.
– Cho dù là nghiệp lớn gì đi chăng nữa hôm nay chỉ cần giết hết các người mọi thứ sẽ kết thúc.
Lâm Phi nắm chặt hai đấm, chuẩn xác phóng về phía A Tát Mại Đặc.
A Tát Mại Đặc là Huyết tộc đời thứ ba có tốc độ nhanh nhất, tinh thông thuật ám sát. Nhưng lúc này tốc độ xông tới của Lâm Phi nhanh kinh người. Hắn lại dùng thân pháp huyền diệu phá hủy mọi con đường phía sau khiến y có muốn tránh đi đâu cũng không tránh nổi.
Đây là hiệu quả cao nhất Lâm Phi dùng từ trường tinh thần tạo ra. Cả một khu vực lớn đã trở thành chủ đạo của hắn, căn bản sẽ không bị ảnh hưởng bởi khu vực của vương giả.
Thử nghĩ xem, dưới trời sao khắp nơi đều là khu vực của hắn, cần gì phải nói.
Mộ Tư Mặc cũng đã ý thức được điểm này. Tuy ông ta không ngờ nhưng Lâm Phi quả thật giỏi.
Ông ta khẽ thay đổi ý niệm, đất trời đã khôi phục lại màu sắc vốn có. Chính là hủy bỏ lĩnh vực của chính ông ta!
Một khắc sau Mộ Tử Mặc liền chắn trước mặt Tát Mại Đặc.
– Ám Ảnh Ma Hóa!
Lời còn chưa dứt toàn thân Ám Ảnh đã bốc cháy như một đống lửa. Uy lực của Vương khí như được tăng lên gấp bội.
Lâm Phi cũng không ngờ sau khi triệt tiêu lĩnh vực xong thực lực của Ám Ảnh Chi Vương chỉ tăng lên chứ không giảm, hơn nữa còn ngày càng mạnh mẽ
Nhưng lúc này hắn chỉ muốn nghĩ đến nữ tử đang yên lặng kia nên không buồn quan tâm xem chuyện gì đang xảy ra. Gặp phật giết phật, gặp thần giết thần.
Một chiêu phát ra vô số ánh sao tinh tế. Người và quyền còn chưa tới sức gió đã đánh bay một số Huyết tộc ở bốn phương tám hướng.
Trong lúc vô hình như có từ trường Vạn Thiên tập trung lại một điểm. Thân thể vừa động núi rung đất lở, thủy triều ngàn dặm cuồn cuộn xông về phía Mộ Tử Mặc.
– Huyễn Ảnh Liên Hoàn Nhận.
Mộ Tử Mặc xoay tròn người, bốn phía thân thể như một vòi rồng Ám ảnh đụng chạm với quyền của Lâm Phi. Liên tục phóng lưỡi đao do Vương khí Ám Ảnh tạo thành. Tần suất của mỗi đao nhanh như chớp dần dần làm tiêu hao uy lực của tinh quyền.
Không chỉ tinh tuyên bị ngăn chặn, lưỡi đao ảo ảnh không ngừng phi ra còn hướng về vùng đất dưới chân Lâm Phi như cơn mưa đạo từ trên trời rơi xuống.
Lâm Phi giẫm một chước lên mặt đất. Mặt đất rung chuyển kịch liệt, vô số đá vụn bắn lên không trung.
Hai tay Lâm Phi giãn ra đến tận cùng. Một cỗ thái cực dương bao vây trời đạt, một luồng sức mạnh khống chế toàn bộ đất đá xoay vòng tròn xung quanh mình.
– Hỗn Nguyên Vô Cực, Kinh Đào Phách Ngạn. Chiều này bắt nguồn từ Hỗn Nguyên Công của Hoa Sơn, vốn chỉ nhờ đến sự tuần hoàn âm dương sinh sôi không ngừng phản ngược đòn thế.
Nhưng đến nay Lâm Phi đã có hiểu biết sâu rộng về võ học đại đạo. Một chiều nhìn rất bình thường nhưng lại hàm chứa uy lực phi thường. Khoảng mấy chục tấn cát sỏi, nham thạch cùng đất đá đổ về phía Mộ Tử Mặc.
Nhất thời vương giả và võ thuần túy đụng nhau, hiện trường vang lên những chấn động long trời lở đất. Đám người Huyết tộc đều sợ tới mức vội vàng lui về sau, không biết nên làm thế nào cho đúng.
Tuy Lâm Phi và Mộ Tử Mặc không phân biệt được cao thấp nhưng đất trời xung quanh rung chuyên, sạt lở, một mảng lớn rơi xuống biển sâu.
Những người ở xa đã được an toàn đều lo lắng chờ đợi quan sát mọi việc.
Thấy Lâm Phi sau khi dục huyết trọng sinh lại có thể chiến đấu cùng Ám Ảnh Chi Vương mà không rơi xuống hạ phong mọi người vui mừng khôn xiết, tiếp tục dấy lên hy vọng.
Nhưng cũng có người có tâm trạng phức tạp. Thỉnh thoảng Lục Vũ Phi lại nhìn về phía Tô Ánh Tuyết vẫn luôn trầm mặc không nói gì kia.
Khuôn mặt Tô Ánh Tuyết không nhìn ra là vui hay buồn. Cô đứng im lặng trong gió rét, trên mặt không biết là nước mắt hay nước mưa, ướt nhẹp. Ánh mắt bình thản, tĩnh mịch nhìn xa xăm về phía hai người đàn ông đang giao chiến.
– Tiểu Tuyết. . . Em không sao chứ?
Lục Vũ Phỉ ân cần hỏi han.
Tô Ánh Tuyết không trả lời như thể không nghe thấy gì.
Lục Vũ Phỉ suy nghĩ rồi nói:
– Chị biết chắc chắn em rất khó chịu nhưng xem ra với tình hình lúc này việc em muốn đi giải thích cho người kia chuyện năm đó có lẽ không thể thành hiện thực nữa rồi. Ông ta quá nguy hiểm. Có lẽ em sẽ thấy không đành lòng vì dù sao ông ta cũng là cha của em. Nhưng. . .
– Đủ rồi.
Tô Ánh Tuyết quay đầu nhìn, trong mắt tràn ngập sự lạnh lùng và khắc nghiệt.
– Đừng nói đến ngày đó nữa. Ông ta không phải cha của tôi, ông ta chỉ là một kẻ tồi tệ đã vứt bỏ mẹ và tôi mà thôi. Tôi họ Tô, không phải họ Mộ. Tôi chỉ hận mình trưởng thành quá chậm, không thể tận tay giết chết ông ta. Tô Ánh Tuyết tôi không lương thiện thế đâu, đừng nói những lời ngốc nghếch như dỗ trẻ con như vậy.
Lục Vũ Phỉ ngạc nhiên không nói được lời nào. Cô ta nhận ra sát ý trong Ánh Tuyết không phải là giả, đây là một cô gái có thể ra tay cả với cha mình.
Nhưng không biết vì sao sát khí của Tô Ánh Tuyết càng tăng. Cô ấy càng lãnh khốc, quyết tuyệt cô ta lại càng đau lòng cho người em này.
Chắc hẳn Tô Ánh Tuyết phải hận cha mình đến thấu ruột thấu gan. Phải thất vọng, tuyệt vọng lắm mới biến thành một thứ tình cảm không trọn vẹn như thế này.
Đúng lúc này trong cuộc đại chiến giữa hai người một quyền của Lâm Phi đánh bay Mộ Tử Mặc khiến Mộ Tử Mặc bay xa cách đó mười mét, chật vật rơi xuống đất. Tuy ông ta không bị thương nhưng dĩ nhiên là đã mất thể thượng phong.
Một đám người Huyết tộc lại càng thêm kinh hồn bạt vía. Sao có thể như vậy, rốt cuộc Lâm Phi đã lột xác như thế nào?
– Tôi khuyên ông nên dùng hết toàn lực đi thì hơn. Nếu không, cho dù ông có thể rời khỏi đây những thủ hạ của ông thì đừng hòng. Bây giờ mà còn chưa dùng hết toàn lực chỉ sợ sẽ không còn cơ hội nào nữa đâu.
Lâm Phi hừng hực khí thế. Hắn muốn tiêu diệt triệt để kẻ đã hại chết Thiên Diện, lợi dụng hắn và Ảnh Tư.
Sắc mặt Mộ Tử Mặc âm trầm. Quả thật ông ta vẫn chưa dùng hết toàn lực nhưng ông ta không cam lòng. Đối phó với một tên nhóc mới hai mươi mấy tuổi vắt mũi chưa sạch lẽ nào ông ta phải xuất ra chiêu thức bí mật của mình hay sao. Tuy nhiên ông ta cũng biết, không dốc toàn lực chắc không được nữa rồi.
Vương khí toàn thân đạt đến cực hạn như một đống lửa xung kích mạnh mẽ khiến mọi người đều thấy run run.
Bốn phía xung quanh trận đại chiến Vương khí cuồn cuộn, đồ sộ.
– Vạn Đạo Vương Luân, Ám Ảnh Phân Thân.
Cùng với tiếng hô của Mộ Tử Mặc trận địa trục bánh xe bắt đầu khởi động mở ra một cánh của bóng tối, bên ngoài là trời sao vô tận vô cùng sáng chói.
Một hình người giống Mộ Tử Mặc như đúc phân thân trong bóng tối xuất hiện trên thế gian từ khoảng không rộng lớn.
Cái này không khác mấy ảo giác Ám Ảnh lúc trước nhưng Lâm Phi lại nhận ra một sự chênh lệch cực lớn.
Phần thân này có cùng cấp bậc Vương khí với nguyên bản?