Lâm An, tòa nhà quốc tế Khuynh Thành, văn phòng tổng giám đốc.
Tô Ánh Tuyết đứng trước cửa sổ sát đất quan sát cảnh sắc quen thuộc của thành phố, lắng nghe Trương Tình báo cáo một số hạng mục then chốt cần tổng giám đốc quyết định. Cô rất thích cảm giác có thể xử lý những công việc phức tạp của công ty trong một thời gian ngắn. Nếu bảo cô nghỉ ngơi nó sẽ làm cho cô cảm thấy giống như đang lãng phí cuộc sống.
– Tập đoàn Phil Rose hy vọng chúng ta có thể ngừng cung cấp cho công ty Ilhanoi. Bọn họ đồng ý đưa ra mức giá cao hơn mười phần trăm để mua hết tất cả nguồn hàng cung cấp của chúng ta. Bởi vì bọn họ muốn có được địa vị bá chủ trên thị trường Đông Nam Á.
– Bọn họ còn đang vật lộn tại thị trường Nhật Bản, còn muốn đọ sức ở thị trường Đông Nam Á sao? Bá chủ? Hừ, gặp rủi ro trên biển bắt được cọng cỏ cũng có thể làm nên chuyện. Nói cho bọn họ biết, hai mươi phần trăm. Còn không thì đợi phá sản đi.
Tô Ánh Tuyết thản nhiên nói.
– Vâng!
Trương Tĩnh vội vàng ghi chép lại, vừa ghi vừa nói:
– Còn có ba sáng chế độc quyền của công ty Lệ Hoa mà chị vừa ý lúc trước. Bọn họ đồng ý chuyển nhượng với giá thấp nhưng ban lãnh đạo thảo luận lại cho rằng đây là mức giá quá cao. Chị xem. . .
– Toàn bộ đã định, không cần nói đến giá cả nhưng bổ sung thêm điều kiện. Chính là Trương Tân Dân của phòng thị trường muốn đến chi nhánh của chúng ta làm việc. Cứ để cho anh ta vị trí phó quản lý, mua luôn khu dịch vụ kia luôn.
Tô Ánh Tuyết nói.
Trương Tình có chút khó hiểu hỏi:
– Tô tổng, hẳn là ngay từ đầu chỉ là muốn người chứ không phải là sáng chế độc quyền? Nhưng chị làm sao biết được vị trưởng phòng Trương kia thích hợp với công ty chúng ta? Chị quen. . .
– Ai cho phép cô hỏi vấn đề này? Tôi không có ở đây mấy ngày lá gan trở nên lớn hơn rồi hả? Không có chuyện gì khác sao?
Tô Ánh Tuyết bất mãn cắt ngang lời nói của nữ trợ lý.
Trương Tĩnh cúi đầu xin lỗi:
– Xin lỗi, là em nhiều chuyện. Tạm thời không còn chuyện gì khác.
– Ừ, cô ra ngoài đi.
Trương Tĩnh lặng lẽ xoay người bước ra khỏi phòng làm việc. Nhưng trước khi đi cô không nhịn được liếc mắt nhìn người đang ở sau bàn làm việc.
Một cô gái có gương mặt như mới mười sáu mười bảy tuổi, dáng người được chăm sóc rất kỹ đang dùng máy tính của Tô Ánh Tuyết chơi điện tử. Cái miệng nhỏ nhắn cắn lại giống như đang chú tâm một việc gì đó, mặc kệ nơi đây là chỗ nào.
Điều khiến cho Trương Tình im lặng chính là cô gái xinh đẹp ôn tĩnh không nói một lời ngồi trên ghế salon văn phòng gọt tảo. Vỏ quả táo như một sợi tơ dài hẹp, mỏng đến không thể mỏng hơn nhưng lại cứ không ngừng dài ra thêm, quấn quanh như một sợi bún tàu.
Hai cô gái có tố chất thần kinh này khiến văn phòng vốn nghiêm túc trở thành một cái sân chơi. Nhưng Tô Ánh Tuyết lại hoàn toàn làm như không thấy, cũng không lên tiếng nửa câu.
Trương Tình cau mày. Sếp không lên tiếng trợ lý như cô lại càng không thể nói cái gì, đành phải ra khỏi phòng đóng cửa lại.
Chờ tiếng bước chân của Trương Tĩnh đi xa Tô Ánh Tuyết rốt cuộc nhịn không được mà xoay mạnh người nhìn hai chị em kia. Quả thật bó tay!
– Rốt cuộc là hai người muốn giám sát tôi đến khi nào? Tôi đi làm còn hai người cứ ở đây mãi. Không buồn chán à? Ngay cả Luyện Ngục Quân Đoàn ở đâu tôi còn không biết, làm sao có thể giao dịch với bọn họ?
Tô Ánh Tuyết tức đến giậm chân.
– Không có việc gì. Dù sao cũng không cảm thấy tẻ nhạt.
Lý Úy Nhiên cao hứng nói:
– Màn hình máy vi tính của chị Tô thật lớn. Chơi game đã kinh.
– Máy vi tính của tôi hơn mười vạn nhưng không phải dùng để chơi game.
Tô Ánh Tuyết kìm nén cảm xúc.
Thiên Diện tự nhiên đáp lại:
– Nhiệm vụ của em là trông chừng chị. Cho nên cũng có thể trò chuyện một chút.
Tô Ánh Tuyết hít vào thở ra ba lần mới không đem cơn tức giận của mình bạo phát ra ngoài, cố gắng mỉm cười:
– Buổi trưa tôi bảo Trương Tình dẫn hai người ra ngoài ăn cái gì thật ngon nhé? Tôi còn có văn bản cần phải xử lý.
– Em không đói.
Lý Ủy Nhiên cũng không ngẩng đầu lên.
Thiên Diện trực tiếp hơn há miệng cắn một miếng táo nhai nhồm nhoàm. Rõ ràng là cô không có hứng thú đối với thức ăn khác.
Tô Ánh Tuyết thở dài một hơi. Muốn thoát khỏi hai chị em nhà này thật là khó. Thực lực của cô và Thiên Diện ngang tầm nhau. Nhưng Thiên Diện lại tinh thông việc truy tìm tung tích.
Cô bình tĩnh lại nhìn Thiên Diện trên ghế salon, đột nhiên xuất thần một chút. Dung mạo của cô gái này cho dù là hồi tưởng trong đầu cũng chẳng khác nào giống như mộng ảo, một chút cũng không dám tin. Nhưng bản thân cô tựa hồ đối với cái đẹp của mình chẳng có bao nhiêu quan tâm. Rất tự nhiên biến trở về bộ dạng Liễu Cảnh Lam. Hơn nữa cũng không có tư thái mỹ nữ tuyệt thế, trước sau như một, thanh đạm như nước.
Không thể không nói tự đáy lòng mình Tô Ánh Tuyết thật sự bội phục sự thanh đạm và thuần phác này của Thiên Diện.
Có lẽ Lâm Phi cũng yêu mến điểm này của cô. Một khi người khác hiểu rõ điều này như thế nào cũng không cảm thấy chán ghét, ngược lại còn khó có thể kháng cự.
Tô Ánh Tuyết cười một cách tự giễu. So sánh với nhau tính cách của cô thật đúng làm cho người ta sinh ra chán ghét. Chẳng khác nào đại tiểu thư ai gặp cũng ghét, phụ nữ hư hỏng, không biết lễ phép, lại còn coi thường cấp dưới.
Nhưng cô cũng chẳng có ý định thay đổi mình.
Tô Ánh Tuyết chăm chú nhìn Thiên Diện phía đối diện, cũng tự mình cầm quả táo lên gọt, muốn học Thiên Diện gọt vỏ táo thành sợi tơ. Nhưng gọt được vài nhát thì vỏ đã bị đứt đoạn.
Khuôn mặt cô đỏ lên, có chút lúng túng nhìn Thiên Diện. Nhưng Thiên Diện hình như không có phản ứng, chỉ chăm chú gặm quả táo.
– Vốn cũng không phải đơn giản chỉ là gọt.
Tô Ánh Tuyết thuận miệng nói thầm một câu, cũng lười gọt tiếp trực tiếp ném quả táo vào trong thùng rác. Cô không muốn ăn, chỉ lấy ra gọt chơi.
Về phần cái gì gọi là lãng phí nó hoàn toàn không có trong phạm vi suy nghĩ của cô.
Thấy Thiên Diện cũng không có ý chủ động mở miệng nói chuyện Tô Ánh Tuyết khoanh tay trước ngực nhìn Thiên Diện nói:
– Bản thân cô vẫn cứ im lặng như vậy sao?
– Ừ!
Cắn một miếng táo Thiên Diện thản nhiên trả lời.
– Lâm Phi bảo cô đến trông chừng tối thì cô đến liền. Cô nghe lời anh ấy như vậy sao?
– Ừ!
Vẫn một chữ đấy.
– Cô thích anh ấy?
– Ừ!
Ánh mắt Tô Ánh Tuyết long lên nhịn không được lại hỏi tiếp:
– Cô thích Lâm Phi vì cái gì?
Thiên Diện lần này dừng lại một lát rồi lúng túng trả lời:
– Không biết! Tôi chỉ biết rằng mình thích ở cùng anh ấy. Cảm giác rất thoải mái.
– Anh ấy muốn kết hôn với bác sĩ Phương, cô biết không?
Tô Ánh Tuyết cũng không quá tin. Cô gái này cái gì cũng xem như mây trôi nước chảy.
Thiên Diện gật đầu:
– Biết!
– Chẳng lẽ cô không cam lòng? Tôi cảm thấy với dung mạo của cô đàn ông nhất định là phải thích cô rồi.
Tô Ánh Tuyết cười tủm tỉm.
Thiên Diện chớp mắt vài cái suy nghĩ một chút rồi nói:
– Tại sao lại không cam lòng? Anh ấy thích ai là chuyện của anh ấy. Tôi thích ở bên cạnh anh ấy là chuyện của tôi.
– Nhưng vợ và tình nhân không giống nhau.
Tô Ánh Tuyết cảm thấy phản ứng của cô gái này quá tiêu sái rồi.
– Ừ, không giống nhau.
– Đúng rồi, tôi biết cô không có khả năng.
Chưa đợi Tô Ánh Tuyết nói hết Thiên Diện đã đưa quả táo ăn hết một nửa đến trước mặt cô.
– Sặc, làm gì?
Tô Ánh Tuyết sửng sốt một chút. Cô giáo Thiên Diện ân cần dạy bảo:
– Giống như quả táo này. Tôi thích ăn táo nhưng táo lại có táo đỏ và táo xanh, có quả chua, quả ngọt. Nhưng tất cả đều là táo. Tôi đều thích ăn cả. Scarpe thích phụ nữ. Anh ấy thích cô cũng thích Phương Nhã Nhu. Hiện tại cũng thích tôi. Tuy nhiên sự thích đó cũng có chút ít khác nhau. Cách gọi cũng khác nhau. Nhưng cái này có quan hệ gì đâu. Dù sao thì anh ấy cũng đều thích cả.
Tô Ánh Tuyết ngơ ngác nhìn chăm chú người phụ nữ xinh đẹp trước mặt. Cô ấy giống như đóa hoa màu trắng mọc trên núi không màng danh lợi làm cho người ta cảm thấy trái tim đơn thuần của cô đang đắm chìm trong bầu trời.
Thích nhiều một chút, thích ít một chút có quan hệ gì đâu. Dù sao cũng là thích.
Tô Ánh Tuyết cũng không biết lời nói của Thiên Diện là đúng hay sai. Nhưng không thể không nói, cô đột nhiên cảm thấy trí thông minh của mình như hạ thấp xuống. Cũng không biết nên mở miệng như thế nào.
Cuối cùng Tô Ánh Tuyết tháo sợi dây cột tóc thả mái tóc đen nhánh xuống lắc đầu, tựa hồ muốn cho suy nghĩ rớt ra.
– Trước kia Lâm Phi nói tôi thuộc loại hiếm thấy. Nhưng tôi cảm thấy tôi so với cô quả thật giống như gặp phải dân chơi thứ thiệt. Anh ấy có từng nói cô hiếm có không?
Tô Ánh Tuyết cười hỏi.
Thiên Diện nghiêm túc nhớ lại:
– Không có!
– Không? Như vậy thì không công bằng. Rõ ràng cô còn quái lạ hơn cả tôi.
Tô Ánh Tuyết bất mãn nói thầm.
– Ừm!
Thiên Diện gật đầu xác nhận nhưng lại nghiêm túc nói tiếp:
– Anh ấy nói tôi giống như một bệnh nhân tâm thần.