Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 642: Thật Trùng Hợp


Lâm Phi đáp lại:

– Nghiên Nghiên, em phải cực khổ chút rồi. Phải ngăn tên đó lại, cho dù lấy lý do gì đi chăng nữa cũng phải đưa đến bệnh viện. Theo anh biết y chỉ mới trải qua huấn luyện đặc công cơ bản, không thể chạy thoát khỏi em được.

– Em biết rồi.

Ở đầu dây bên kia Bạch Hân Nghiên không hề nghi ngờ gì mà trực tiếp tắt máy.

Mắt Phương Nhã Nhu lóe lên sự thấp thỏm không yên.

– Lâm Phi, nếu người kia câu kết với Vương Thiệu Hoa anh định vạch trần chuyện đó trong bệnh viện sao?

– Anh phải chuẩn bị đi cứu Vi Vi, không có thời gian chơi đùa với đám người rác rưởi đó. Sau khi chuyện này kết thúc mọi người sẽ thấy rõ bản mặt ngụy quân tử của bọn họ. Đồng thời cũng coi như đã phân rõ giới tuyến với người phụ nữ kia để từ nay về sau bà ta đừng tới làm phiền anh nữa.

Lâm Phi bình thản nói.

Phương Nhã Nhu âm thầm than thở, huyết mạch tương liên đâu nói đoạn tuyệt là đoạn tuyệt được ngay. Nếu Lâm Phi có thể đoạn tuyệt với bà ta thì đã sớm làm rồi. Tuy nhiên cô cũng không muốn nói nhiều. Cho dù kết cục như thế nào đi chăng nữa cô chỉ muốn âm thầm đứng bên cạnh Lâm Phi mà thôi.

Cùng lúc đó bên ngoài phòng bệnh Vương Thiệu Hoa đang nhìn Cố Thải Anh đang nằm bên trong với ánh mắt phức tạp, im lặng không nói gì, sắc mặt âm trầm khó đoán. Trong đầu ông ta luôn nghĩ đến những lời Lâm Phi vừa nói với mình. Ông ta cảm thấy Lâm Phi đã phát hiện ra điều gì đó nhưng có lẽ hắn chưa tìm ra chứng cứ gì mới phải. Chẳng lẽ mình đã để lộ ra cái gì đó? Vương Thiệu Hoa thì thào tự nhủ.

– Cha à, cha đừng lo lắng quá. Nếu anh Lâm đã nói không có vấn đề gì chắc chắn mẹ sẽ khỏe lên thôi.

Vương Tư Tình vừa vỗ lưng vừa trấn an cha mình.

Có vẻ như Vương Thiệu Hoa vẫn chưa thể hoàn hồn trở lại. Sau đó ông ta liền gật đầu cười nói:

– Ừ, chắc chắn rồi. . . Chắc chắn rồi.

Vtrơng Tử Tình cũng không nghĩ nhiều đến những cái khác. Nhìn thấy y tá kiểm tra sức khỏe đi tới cô liền chạy tới hỏi thăm.

– Chị y tá ơi, mẹ em thế nào rồi ạ?

Cô y tá thảo khẩu trang xuống lộ ra khuôn mặt thật khó tưởng tượng nổi, nhẹ nhàng thở ra mà nói:

– Vương tiểu thư à, rất khó nói. Thân nhiệt của mẹ cô liên tục giảm, sắp hồi phục lại trạng thái thông thường rồi. Có lẽ sức ảnh hưởng của vi rút đang giảm dần rồi. Tiếp tục như vậy chỉ cần điều trị hợp ý chắc chắn sẽ hồi phục sức khỏe rất nhanh. Tôi chưa hề thấy có loại thuốc nào có thể ngăn cản vi rút lây lan hiệu quả như vậy. Người đàn ông mới tới đây là bác sỹ nổi tiếng thế giới sao?

Vương Tử Tình mừng đến phát khóc vội vàng gật đầu đáp:

– Dạ, anh ấy là một bác sỹ rất giỏi.

– Chả trách, đúng là được mở rộng tầm mắt rồi.

Y tá cảm khái nói, những y tá khác ở bệnh viện cũng đang bàn tán ầm ĩ về chuyện này.

Nhưng khi Vương Thiệu Hoa nghe thấy hai từ “bác sỹ” liền giật mình, thân thể run lẩy bẩy, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

Vương Tử Tình vui vẻ quay đầu lại cầm lấy hai tay cha mà nói:

– Cha, cha có nghe thấy không? Mẹ sắp khỏi rồi, sắp khỏi rồi. . . Ơ, cha, tay cha sao vậy? Sao lại lạnh thế này, còn đổ nhiều mồ hôi nữa? Cha thấy không khỏe sao ạ?

Vương Thiệu Hoa vội rút tay về tỏ ra vui mừng cười nói với con:

– Được rồi Tình nhi, cha chỉ kích động quá mà thôi, dù sao cũng đã trút được gánh nặng lớn trong lòng rồi. Thân thể mẹ con tốt lên rồi cha cũng yên tâm hơn nhiều. Cha còn nhiều việc phải xử lý con ở đây chăm mẹ nhé, tối cha lại vào, được chứ?

– Dạ được ạ. Vậy cha nhớ chú ý sức khỏe của mình nhé, đừng để mình mệt mỏi quá.

Vương Tử Tình ngoan ngoãn gật đầu. Cô cũng biết cha là bí thư tỉnh ủy, ngày thường cũng không có nhiều thời gian rảnh rỗi cho lắm.

Vương Thiệu Hoa cười gượng gạo, sờ đầu con gái rồi đem theo hai người trợ lý và hai vệ sĩ rời khỏi bệnh viện.

Nhưng ông ta chưa đi được bao xa đã thấy trước mặt, Lâm Phi và Phương Nhã Nhu đang trở về?

– Đi vội thế sao? Không định đợi người đàn bà kia tỉnh lại à?

Lâm Phi đi tới trước mặt Vương Thiệu Hoa chặn đường bọn họ.

Vương Thiệu Hoa kinh ngạc:

– Lâm Phi, sao cậu lại trở về? A, là không yên tâm về mẹ cậu sao? Cũng đúng, vậy làm phiền cậu ở đây với Tình Nhi, tôi còn có chuyện phải về trước.

Nhưng ông ta chưa kịp đi qua Lâm Phi đã giơ tay ngăn ông ta lại.

– Đợi ở đây, không được đi đâu cả.

Lâm Phi quay đầu lãnh đạm nhìn ông ta:

– Chuyện giữa chúng ta cũng nên kết thúc thôi.

Sắc mặt Vương Thiệu Hoa bỗng trở nên khó coi:

– Có. . . ý gì?

– Ông ngồi đây đợi dĩ nhiên đã hiểu có ý tứ gì rồi.

Lâm Phi cười như không cười nói:

– Nếu ông không phải đi tôi sẽ không để ý, vì tôi cũng không thân thiết đến thế đâu.

Thật ra với thực lực hiện nay của Lâm Phi cho dù hắn phóng thích ra một chút áp lực nhỏ tất cả mọi người trong cái bệnh viện này đều sẽ bị chấn áp.

Vương Thiệu Hoa hít vào một hơi thật sâu. Cho dù có một vạn người như ông ta cũng không thể là đối thủ của Lâm Phi. Mấy tên vệ sĩ bên cạnh ông ta cũng chỉ tỏ vẻ bên ngoài mà thôi. Thế là ông ta tươi cười nói:

– Tôi biết cậu rất bất mãn với tôi và nghi ngờ tôi. Được, nếu cậu muốn tôi ở lại tôi sẽ ở lại. Chỉ mong là nếu mọi chuyện chỉ là hiểu lầm hy vọng cậu có thể cho tôi một cơ hội để giải thích. Cậu có thể chán ghét, căm hận tôi nhưng hy vọng cậu đừng phủ nhận chuyện Thải Anh là mẹ ruột của cậu.

Lâm Phi cũng chẳng buồn nói với ông ta. Hắn chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh ý bảo ông ta an phận ngồi xuống.

Vương Tử Tình u buồn nhìn cha và Lâm Phi. Cô cảm thấy có lẽ sắp xảy ra chuyện không hay rồi. Điều này khiến mọi vui vẻ khi biết mẹ sắp khỏi bệnh hoàn toàn tan biến.

Không khí bên ngoài phòng bệnh có phần kỳ quái. Lâm Phi và Phương Nhã Nhu ngồi một bên, còn hai cha con Vương Thiệu Hoa và Vương Tử Tình ngồi một bên.

Viện trưởng bệnh viện và một số lãnh đạo cấp cao cùng với một vài chuyên gia nghiên cứu vi rút nghe nói Cố Thải Anh được dùng một loại thuốc có tác dụng thần kỳ đều vội vàng chạy tới. Nhưng khi nghe bí thư Vương bị chặn lại ở đây không dám đi, ngày càng nhiều người chạy tới xem rốt cục đã xảy ra chuyện gì.

Dĩ nhiên những chuyên gia này đều muốn biết được một vài thông tin về loại thuốc này từ chỗ Lâm Phi nhưng Lâm Phi còn chẳng thèm để ý đến bọn họ. Không phải là hắn muốn giữ cho riêng mình mà chuyện này một khi nói phải nói rất nhiều thứ liên quan mới giải thích được. Hắn không có thời gian làm mấy chuyện này.

Một đám chuyên gia giương mắt nhìn nhưng người bí thư Vương còn không dám trêu chọc, sao họ dám mở miệng cơ chứ. Kết quả bất giác bên ngoài phòng bệnh có khoảng hai, ba mươi người, dường như tất cả đều đang đợi Cố Thải Anh tỉnh lại, nhưng mỗi người lại có những suy nghĩ riêng.

Không tới nửa tiếng sau điện thoại của Lâm Phi lại kêu lên. Hắn nhận điện thoại rồi hỏi:

– Nghiên Nghiên, em đã tìm thấy chưa?

Vương Thiệu Hoa nghe Lâm Phi nói chuyện điện thoại lỗ tai giật giật nhưng mặt vẫn không hề biến sắc.

Đầu bên kia Bạch Hân Nghiên có chút do dự lại vừa có chút tự trách mà nói:

– Em quá chậm. . . tới muộn rồi.

– Là sao?

Lâm Phi hỏi.

– Vừa vào đường cao tốc lên sân bay đã xảy ra tai nạn giao thông. Chiếc xe Blaiman của Charle đã bị một chiếc xe tải đụng trúng. Lái xe gây ra tai nạn đã bỏ chạy, lái xe đều tử vong. Hơn nữa chiếc xe kia bị cháy, thi thể của Charles đã bị thiêu rụi, hoàn toàn biến đổi rồi.

Lâm Phi híp mắt quay đầu nhìn Vương Thiệu Hoa đang tỏ ra như không biết gì:

– Đúng là quá trùng hợp rồi.

– Lâm Phi, làm sao bây giờ? Cho dù đó thật sự là dung dịch Jason, bị bỏng như vậy cũng khó nhận ra lắm.

– Mặt bị bỏng, hoàn toàn thay đổi cũng chẳng sao, đưa thi thể tới bệnh viện.

Tuy Bạch Hân Nghiên không hiểu cho lắm nhưng vẫn đồng ý ngay.

Sau khi nói xong Lâm Phi liền tắt máy nói với đám người Vương Thiệu Hoa ở bên cạnh:

– Về loại vi rút này tôi nghĩ tôi đã tìm ra nguyên nhân rồi. Các ông không ngại đi với tôi xuống tầng dưới đợi kẻ đã hạ độc tới chứ?

Một đám người vô cùng vui vẻ nhưng sắc mặt Vương Thiệu Hoa lại cứng nhắc. Ông ta trịnh trọng nói:

– Lâm Phi, cậu đã tìm được kẻ đó rồi sao?

– Đợi một lát thấy là biết ngay thôi, có khi ông cũng biết người đó đấy.

Lâm Phi nói câu tiếp theo rồi cùng Phương Nhã Nhu xuống lầu trước.

Vương Thiệu Hoa nhìn bóng lưng Lâm Phi đi xa, trong mắt lóe lên tia lạnh lùng.

– Cha, anh Lâm nói vậy là có ý gì? Có phải cha biết gì về chuyện mẹ bị bệnh không?

Cuối cùng Vương Tử Tình cũng thấy nghi ngờ, vì lời nói của Lâm Phi quá kỳ quái.

– Đứa nhỏ ngốc này, từ trước đến nay Lâm Phi đều hay cằn nhằn con đừng làm mình hỗn loạn như thế. Đi thôi, chúng ta cùng xuống dưới. Cha phải xem xem ai dám ra tay độc ác với mẹ con như vậy.

Vương Thiệu Hoa thấp giọng cười nói với con gái.

Vương Tử Tình bất an miễn cưỡng gật đầu.

Một lát sau mọi người đều di chuyển tới khu nội trú bệnh viện. Tuy người lui tới không nhiều lắm nhưng vẫn có không ít người nhận ra bí thư Vương Thiệu Hoa. Vương Thiệu Hoa hiền hòa chào hỏi người dân. Phong thái nhẹ nhàng, điềm tĩnh như thế không có bất kỳ gánh nặng nào trong lòng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.