Khi Lô Bân và Andariel rời khỏi đó chưa được mười lăm phút, bên ngoài khu biệt thự bỗng xuất hiện một đôi nam nữ, đó là Lâm Phi và Thiên Diện.
Không cần suy nghĩ nhiều, dựa vào mùi máu tươi trong không khí và thần thức của mình, Lâm Phi dễ dàng tìm đến căn biệt thự có vấn đề.
– Quả nhiên là ở đây. Theo cách em nói cũng không tốn nhiều thời gian lắm.
Lâm Phi bước nhanh đến cửa phòng, một tay đẩy cửa vì trên thực tế cửa cũng không khóa.
Khi thấy một đôi vợ chồng đang nằm trên đất, Shiva cả người nhuốm đầy máu tươi, Lâm Phi và Thiên Diện khó chịu liếc nhìn nhau. Shiva ở đây, vậy còn Lô Bân thì sao?
– Cô ta còn chưa chết.
Lâm Phi đi đến trước mặt Shiva, ngồi xổm xuống dùng thần thức dò xét thương thế của Shiva:
– Cô ta luyện yoga cổ và linh khí, nó làm chậm tốc độ suy vong, giữ được tâm mạch và đại não. Tuy nhiên, mất máu quá nhiều, nhiều nội tạng đều đang chảy máu, chỉ còn khoảng mười phút nữa sẽ chết.
Thiên Diện đi đến bên cạnh Shiva, mặt không biến sắc, cong người xuống đánh lên mặt Shiva làm phát ra một tiếng “ba” .
– Em làm gì thế?
Lâm Phi buồn bực nói.
Thiên Diện nói như chuyện đương nhiên:
– Anh nói cô ta còn chưa chết, vậy thì phải bắt cô ta trả lời câu hỏi của chúng ta.
Lâm Phi cười khổ:
– Cho dù cô ta có thể nói chuyện đi chăng nữa cũng sẽ không nói ra những thứ chúng ta cần biết.
Hỏi trước nói sau.
Thiên Diện thờ ơ nói:
– Shiva, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?
Điều khiến Lâm Phi bất ngờ là, đôi mắt như không còn ánh sáng của Shiva bỗng giật giật, bờ môi rung rung, phát ra những âm thanh yếu ớt:
– Là cô, Thiên Diện. . .
Thiên Diện không vui, nhíu mày nói:
– Dĩ nhiên là tôi rồi, không phải cô đã gặp tôi rồi sao? Đừng phí lời.
Lâm Phi ở bên cạnh chỉ muốn cười toáng lên. Người ta sắp chết rồi, cứ để cô ta muốn nói gì thì nói, còn ghê gớm như thế làm gì.
Shiva như tỉnh táo hơn, khóe miệng lộ ra một nụ cười chua chát.
– Tội phạm vào. . . một điều cấm kỵ không nên phạm.
Thiên Diện nháy mắt:
– Cái gì?
Khóe mắt Shiva bỗng chảy xuống một giọt nước mắt:
– Sát thủ, không thể có tình cảm. . . càng không nên cảm động. . . Tôi ngây thơ quá rồi. . .
Nghe đến đó, ánh mắt Thiên Diện dừng lại, biểu hiện ra một vài suy nghĩ phức tạp, nhìn về phía Lâm Phi theo bản năng.
Sau khi suy nghĩ một lát, Lâm Phi liền đỡ Shiva dậy, nhìn miệng vết thương sau lưng cô ta rồi nói:
– Bị đâm chọc lung tung như vậy, chắc là do Lô Bân làm. Cô liều chết cứu y, cuối cùng y lại muốn giết cô. . . Quả thật, cô đã yêu một “người đàn ông tốt” .
– Cô mau nói cho tôi biết đi, y đang ở đâu, đi đâu, tôi có thể giúp cô báo mối thù này.
Shiva nhắm chặt hai mắt:
– Không sao cả. . . Dù gì tôi cũng muốn chết rồi, nên đã quên hết mọi thứ.
Lâm Phi cười tà tà:
– Nếu tôi nói, cô có thể không chết. . .
– Anh muốn cứu cô ta?
Lúc này Thiên Diện đã phục hồi tinh thần, hỏi đầy bất ngờ.
Lâm Phi ngẩng đầu nhìn cô, hỏi ngược lại:
– Không phải là em cũng mong anh cứu cô ta sao?
Thiên Diện im lặng, nhìn Lâm Phi trong chốc lát rồi gật đầu.
Shiva cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Cô ta biết rõ tình trạng cơ thể mình, trên thế giới này, cho dù là kỹ thuật khoa ngoại xuất sắc đến đâu cũng không cứu nỗi cô ta. Rốt cuộc, Lâm Phi đang nói cái gì không biết.
Tuy nhiên Lâm Phi cũng không định đùa về chuyện này. Sau khi ôm Shiva lên, hắn dùng giày phản lực bay trở về phòng thí nghiệm trong nhà mình.
Sau khi tìm ra một loại thuốc, hắn trực tiếp tiêm vào cơ thể Shiva.
Thiên Diện luôn đi theo bên cạnh liền tò mò hỏi:
– Đây là gì?
– Là một loại thuốc giống Adrenalin nhân tạo, anh chuẩn bị cho Vi Vi, ngộ nhỡ thân thể cô ấy bị tổn thương sẽ cần đến loại thuốc này. Lần này cô ta vớ bở đấy, cái này để cứu lấy chút hơi thở cho cô ta.
Lâm Phi giải thích.
Sau đó, Lâm Phi liên lạc với Eva ở London, bảo cô chuẩn bị phòng thí nghiệm rồi ôm Shiva đang trong trạng thái hôn mê bay thẳng tới London.
Cách cứu sống Shiva cũng giống như cách đã cứu sống Hứa Vi, sử dụng vật chất S gần hoàn thiện để cải tạo cơ thể.
Lúc đầu, Lâm Phi cũng không định làm như vậy, dùng thứ có giá trị khá cao để cứu Shiva – một người chưa biết là thù hay bạn, cũng không hẳn là có lợi.
Nhưng không biết vì sao, thấy biểu cảm lúc nãy của Thiên Diện, hắn cho rằng, cô không muốn thấy Shiva chết.
Đây có lẽ là một loại tình cảm gần giống cảm thông lẫn nhau. Không phải Thiên Diện đã từng yêu phải một người đàn ông phụ tình mà là hai người đều là sát thủ, có tình cảm, Shiva lại bị ra tay tàn độc như vậy, dĩ nhiên Thiên Diện phải thấy đau lòng.
Lâm Phi tự thấy hắn chưa giúp Thiên Diện làm được gì nhiều, dường như cô cũng không có nhu cầu gì. Vì thế, khi Thiên Diện không muốn thấy Shiva chết, hắn liền dốc hết sức cứu mạng cô ta.
Giải phẫu tiến hành rất thuận lợi. Đối với Lâm Phi, sự khiêu chiến lần này còn nhỏ hơn rất nhiều. Dù sao, Shiva cũng chỉ bị tổn thương phần cứng, khá dễ hồi phục.
Chỉ là việc xử lý hậu phẫu cần một chút thời gian để xác định xem, cô ta có thể thích ứng với vật chất S hay không.
Lâm Phi cũng không có việc gì cần quay về Hạ quốc gấp. Sau khi làm xong phẫu thuật, Lâm Phi liền ở lại London để quan sát tình hình của Shiva, thuận tiện bắt đầu nghiên cứu ở London.
Hắn vẫn chưa quên cuộc nói chuyện lúc trước với Bạch Hân Nghiên, nhờ thế hắn đã có một ý tưởng trong đầu.
Hắn định nghiên cứu ra một loại thuốc khoa học để hỗ trợ cho việc tu luyện. May là hắn đã từng có kinh nghiệm nghiên cứu vật chất S, sau khi chỉnh sửa lại cũng có những tiến triển nhất định.
Một lúc sau, rốt cuộc Shiva cũng đã có thể khống chế thân thể mình. Tuy nhiên cô ta cũng không vui cho lắm trước sự sống lại của bản thân, cô ta chỉ trầm mặc ở trong phòng thí nghiệm. Ngoài việc kiểm tra và trị liệu, cô ta cũng chẳng giao tiếp với ai.
Lâm Phi thử nói chuyện với cô ta, hỏi xem hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng Shiva không nói nửa lời. Mỗi khi nhắc đến cái tên “Lô Bân” , trong mắt cô ta không hề có hận ý mà chỉ có sự ảm đạm, buồn phiền.
Dùng cách nói của người bên ngoài như Eva, tuy cô ta đã sống lại nhưng trái tim của cô ta đã chết.
Đối mặt với Shiva như một cái xác không hồn, Lâm Phi cảm thấy mình thật thất bại. Tuy chuyên gia về não nhưng lại không thể khiến Shiva tiếp tục tin vào cuộc sống. Vì ý thức bản thân của Shiva rất mạnh, phương pháp trị liệu tinh thần thông thường không có tác dụng.
Suy đi nghĩ lại, Lâm Phi cũng thấy nếu muốn khai phá cánh cửa tâm hồn Shiva cần liên hệ với Thiên Diện. Vì thế, hắn gọi điện thoại cho Thiên Diện để cô đến tâm sự thử xem.
Sau khi biết được ý của hắn, Thiên Diện chỉ hờ hững đáp một câu “đã biết” rồi đến London vào ngày nghỉ quốc tế lao động.
Trong một khách sạn năm sao trực thuộc gia tộc Wittgenstein.
Thiên Diện cũng không có thể khóa phòng nhưng điện thoại tự chế của cô đã phá giải được khóa phòng. Không cần biết Shiva có vui hay không, Thiên Diện vẫn xông vào một mình.
Tuy nhiên, may mà Shiva cũng không thấy bất ngờ trước sự xuất hiện của Thiên Diện. Cô ta ngồi trên giường, xem “kinh thánh” , miệng niệm lẩm bẩm như đang cầu xin điều gì đó.
Chờ đến khi Thiên Diện bước đến trước mặt cô ta, cô ta mới làm dấu thập trước ngực rồi ngẩng đầu nhìn Thiên Diện.
– Tôi đã không còn quan tâm đến mọi chuyện của thế giới bên ngoài. Nếu cô muốn thay Scarpe đến hỏi tôi về chuyện quá khứ, mời cô đi cho.
Shiva bình tĩnh như một cái giếng cổ không có bất kỳ động tĩnh gì.
Thiên Diện im lặng đưa ra một con dao găm màu đen:
– Tôi đến trả cô dao găm.
Shiva thản nhiên liếc nhìn nó. Đây là dao găm của cô, cũng chính là thứ bị Lô Bân lấy đi rồi dùng nó đâm xuyên qua thân thể cô, cũng đâm nát trái tim cô.
– Tôi không cần nó, vĩnh viễn không cần.
Mí mắt Shiva rung động, cô ta cúi đầu tiếp tục đọc kinh thánh.
Thiên Diện không do dự, cầm dao găm đâm vào vai phải Shiva.
Áo bông màu trắng của Shiva nhuốm màu màu đỏ tươi. Cho dù thân thể cô ta đã trở thành biến thế sau khi cải tạo vật chất S nhưng cô ta cũng sẽ thấy đau. Huống hồ, Thiên Diện còn dùng sức vặn con dao găm, đâm thẳng vào dây chằng của cô ta.
– Cô. . . cô điên rồi à? Cô muốn gì?
Shiva cố nén sự đau đớn, toát mồ hôi hột nhìn Thiên Diện.
Thiên Diện lạnh lùng nói:
– Nếu cô đã muốn từ bỏ tất cả, cần gì phải suy nghĩ đến việc có nhận lại dao găm của mình hay không. Nếu cô không dám nhìn thẳng vào điểm này, vậy tôi có thể giúp cô tỉnh táo hơn.
Hai đồng tử của Shiva co rút lại, cô ta nuốt nước bọt, mắt tràn đầy tơ máu nhìn Thiên Diện.
Đột nhiên, cô ta gào lên một tiếng như con báo đang nổi giận. Cô ta đứng phắt dây, tay trái đánh vào gò má Thiên Diện nhanh như chớp.