Lục Tiên

Q1- Chương 147: Ước hẹn năm ngày​


Phượng Minh thành ở phía nam chân núi Hắc Ngục Sơn, chính là nơi căn cơ mấy trăm năm nay của bộ tộc Hắc Phượng. Tộc Hắc phượng đã bỏ ra nhiều năm tâm huyết để sửa chữa, xây dựng thêm, khiến toà thành này trở nên cao lớn hùng vĩ, khí thế phi phàm, dù đứng xa mấy chục dặm ở trên sườn núi cũng có thể nhìn thấy.

Giờ đây, trải qua một trường chiến tranh thảm khốc, tòa thành này đã bị người khác chiếm cứ. Nơi vốn được xưng tụng là đô thành phồn hoa nhất Hắc Ngục Sơn này, hiện đang phải trải qua nỗi đau đổi chủ.

Đương nhiên, Thanh Xà Yêu tộc với tư cách là người thắng cuộc cũng không hề hạ thấp cảnh giác đối với kẻ thua là Hắc Phượng Yêu tộc. Dù sao, lão Hắc Phượng vẫn còn sống, tinh nhuệ của bộ tộc Hắc Phượng vẫn còn, lực lượng căn bản vẫn chưa bị tổn thương. Ngọc Lâm tuy đang tĩnh dưỡng cũng liên tục phái ra hơn mười đợt thám tử tìm tòi kỹ càng xung quanh Phượng Minh Thành, muốn nhanh chóng tìm được nơi Hắc Phượng Yêu tộc hiện đang ẩn nấp.

Qua một thời gian, nếu để Hắc Phượng Yêu tộc có cơ hội nghỉ ngơi, chúng hoàn toàn có khả năng ngóc đầu dậy. Ngọc Lâm hiển nhiên hoàn toàn hiểu rõ điều này, nên cho dù thám tử đã hồi báo trong vòng mười dặm xung quanh Phượng Minh Thành đều không có bóng dáng của Hắc Phượng Yêu tộc, nàng vẫn lạnh lùng, kiên định ra lệnh tiếp tục tìm kiếm. Dù sao, lối duy nhất để đi ra khỏi Hắc Ngục Sơn ở tại Phượng Minh Thành đã bị nàng nắm trong tay, Hắc Phượng Yêu tộc dù có trốn như thế nào cũng chỉ như ba ba trong rọ.

Đối với niềm tin mình có thể triệt để đánh bại Hắc Phượng Yêu tộc, Ngọc Lâm từ đầu đến cuối đều không dao động chút nào. Việc đặt Hắc Ngục Sơn nằm hoàn toàn trong sự khống chế của Thanh Xà Yêu tộc luôn là mục tiêu trong lòng nàng, cũng là bước đầu tiên của mộng tưởng thống trị mà thâm tâm nàng lâu nay luôn giấu kín.

Về phía bên kia, đối với kẻ thất bại đau khổ là Hắc Phượng Yêu tộc mà nói, thời gian mấy ngày này tuyệt đối giống như là một cơn ác mộng giày vò. Cho dù ngày đó lão Hắc Phượng đã hiểu rõ thế cục, kịp thời hạ lệnh lui binh, coi như bảo tồn được thực lực của Hắc Phượng Yêu tộc, nhưng sự thật rằng họ đã vứt bỏ Phượng Minh thành đối với đại đa số Yêu tướng, Yêu binh của Hắc Phượng Yêu tộc luôn là một sự đả kích vô cùng nặng nề.

Mấy trăm năm qua, bao nhiêu thế hệ Yêu binh, Yêu tướng đều cư ngụ bên trong Phượng Minh thành, đương nhiên trong đó sẽ có vô số những gia quyến thân thuộc của họ. Thua cuộc chiến này, bên trong Phượng Minh thành bị Thanh Xà Yêu quân như lang như hổ chiếm cứ sẽ phát sinh ra chuyện gì, đại đa số binh tướng của Hắc Phượng Yêu tộc đều có thể tưởng tượng ra.

Việc đó làm cho quân tâm cùa Hắc Phượng Yêu tộc gần như tan vỡ, không biết có bao nhiêu tộc nhân dũng mãnh, hai mắt đỏ ngầu, tức giận đến cuồng bạo, một lòng muốn xông về Phượng Minh thành báo thù. Nếu không phải ảnh hưởng đã được xây dựng cả trăm năm nay của lão Hắc Phượng là vô cùng sâu nặng, thì chỉ sợ đã không thế áp chế nổi họ rồi.

Chính vì vậy, lúc này đây, trên một ngọn núi cách Phượng Minh Thành hơn trăm dặm về phía đông, lão Hắc phượng đang đứng sóng vai cùng người thanh niên mặc cẩm bào, cùng nhìn về xa xăm, trong mắt họ đều mơ hồ thấy được hình bóng của Phượng Minh Thành. Lão Hắc Phượng cả sắc mặt cũng như y phục toàn thân đều đen đến dọa người, đối với vị cẩm bào thanh niên mà trước đây lão vẫn luôn khách khí này cũng chẳng còn bao nhiêu tôn trọng.

Giờ phút này, chỉ thấy sắc mặt hắn lạnh lẽo, ánh mắt sắc như đao,trên mặt bao trùm bởi một nỗi lo lắng và phẫn nộ không thể gọi tên, lạnh giọng nói với thanh niên mặc cẩm bào:

“ Vài ngày, ngươi còn muốn chúng ta đợi vài ngày?”

***

Một ngọn núi vô cùng bình thường, nhiều đá ít cây, thoai thoải chứ không dốc đứng, trước giờ còn chẳng có ai buồn đặt tên. Nhưng giờ, đây lại là nơi trú đóng của của mấy nghìn binh sĩ Hắc Phượng Yêu tộc, quân lính dàn chật kín từ chân lên ngọn núi. Đa số các binh sĩ đều trầm mặc, nhưng trong quân doanh lại có một bầu không khí nôn nóng hung bạo vô cùng, khiến cho người ta không tự chủ được mà kinh hồn bạt vía.

Trên đỉnh của ngọn núi vô danh, chỉ có Lão Hắc Phượng và vị thanh niên mặc cẩm bào đang đứng. Xung quanh bọn họ không có lấy một người thủ vệ, hiển nhiên là do họ đang nói những chuyện mà ngay cả kẻ thân tín nhất cũng không được phép nghe.

So với bộ dạng hăng hái khi ở trên sườn núi Linh hầu mấy ngày trước, bộ dạng của hai người này giờ đây đã có ít nhiều cải biến. Lão Hắc Phượng thì khỏi cần phải nói, sau khi trải qua một cuộc chiến đến lưỡng bại câu thương trên không trung của Phượng Minh thành cùng với ngọc lâm, lão sau đó lại phải cưỡng ép thuộc hạ thu binh, khiến hai ngày nay vì trấn an các yêu binh Yêu tướng dưới quyền mà sứt đầu mẻ trán. Giờ đây, sắc mặt của lão tái nhợt, dung nhan tiều tùy, như chỉ mới qua một đêm đã già đi cả hai chục tuổi.

Thần sắc của thanh niên mặc cẩm bào đứng bên cạnh lão lúc này cũng không phải quá tốt đẹp, nhưng so sánh với lão Hắc Phượng thì đã là khá lắm rồi. Tuy vậy, khuôn mặt vốn trẻ tuổi anh tuấn, thần khí sung túc của hắn giờ đâu cũng đầy vẻ mệt mỏi, không biết là đã có chuyện gì làm tiêu hao đi nhiều sức lực của vị cường giả Yêu tộc này như thế.

Thanh âm của lão Hắc Phượng lúc này có chút phẫn nộ, liên tục chất vấn khiến người kia cũng cảm thấy đau đầu, nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải. Hắn đưa tay xoa bóp mi tâm của mình một lúc, trầm ngâm khá lâu rồi mới cười khổ một tiếng, nói: “ Năm ngày, ít ra cũng phải năm ngày.”

Lão Hắc Phượng quả quyết nói: “ Không được!”

Thanh niên mặc cẩm bào nhướng mày, ánh mắt chợt lóe lên lạnh lùng, hướng nhìn sang lão Hắc Phượng. Lão Hắc Phượng hừ một tiếng, cũng không hề tránh né, chỉ lấy tay chỉ xuống một quân doanh dưới núi, lạnh lùng nói: “ Tình trạng dưới đó như thế nào, không cần ta nói chắc ngươi cũng biết. Ngươi cho là bọn họ có thể chờ thêm năm ngày sao?”

Đôi mày của thanh niên mặc cẩm bào lại nhíu chặt hơn, nhưng hắn cũng không ra vẻ với Lão Hắc Phượng nữa. Trên thực tế, hắn cũng hiểu lời nói của lão Hắc Phượng là sự thật, biết mình đòi lão phải gắng áp chế yêu quân tộc Hắc phượng trong thời gian năm ngày quả thật có chút làm khó lão. Chỉ là,…. Bản thân hắn đối với chuyện này cũng có nỗi khổ trong lòng.

Bầu không khí trên núi nhất thời có chút ngưng lại. Khuôn mặt của lão Hắc Phượng đen lên, lão không nói tiếng nào mà đứng yên tại chỗ, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía Phượng Minh thành ở nơi xa. Không ai có thể hiểu được tâm tình của một kẻ đã xưng vương xưng bá ở Thanh Linh giới hơn trăm năm qua, giờ lại phải thua về tay của một Xà yêu trẻ tuổi.

Một lát sau, cẩm bào thanh niên khẽ thở dài, hạ thấp giọng, vẻ mặt ôn hòa nói: “ Tiền bối, ta có thể hiểu được tâm tình hiện tại của ngươi, cũng có thể biết được ngươi giờ đang vô cùng tức giận. Nhưng hôm nay nếu các ngươi tùy tiện quay về, ỷ mạnh công kích Phượng Minh thành, Thanh Xà Yêu tộc sẽ dựa vào ưu thế thành cứng tường cao, sĩ khí lại đang chiếm thế thượng phong chống lại. Vả lại, cảnh giới của ngươi là Địa Yêu, tu vi của Ngọc Lâm kia cũng chẳng kém gì ngươi cả. Với nhiều bất lợi như thế mà ngươi vẫn xuất quân trở về, nhất định là sẽ thảm bại không thể nghi ngờ.

Lão Hắc Phượng hừ lạnh một tiếng, ánh mắt có chút bất thiện, chăm chú nhìn lại thanh niên mặc cẩm bào thật lâu. Rồi đột nhiên, lão cười lạnh nói: “ Sao, theo ý tứ trong lời công tử vừa nói, dường như ngươi không có ý định xuất thủ tương trợ nữa hả?”

Thanh niên mặc cẩm bào lắc đầu, nói: “ Tiền bối nghĩ nhiều rồi, ta và ngươi đã sớm cùng thỏa thuận, ta thực sự không phải là người bất tín đâu.”

Tinh quang trong mắt lão Hắc Phượng đại thịnh, tựa hồ như lão đang vô cùng khó hiểu, liền lạnh giọng nói: “ Những lời nói nhẹ nhàng đơn giản này của công tử, ta cũng rất muốn tin. Nhưng ngày đó trong cuộc chiến tại Phượng Minh thành, công tử sau khi lẻn vào thành lại nhanh chóng rời đi, rồi đến hôm nay lại cự tuyệt không muốn xuất thủ hỗ trợ quân ta phản công, vậy thử hỏi ta có thể tin tưởng lời nói của công thử bằng cách nào đây?”

Nói đến đoạn này, khuôn mặt của lão Hắc Phượng lộ ra vẻ giận dữ không thể kiềm chế, căm hận nói: “ Ta không tin, chỉ cần ngươi ra tay, với hai cao thủ cảnh giới Địa Yêu lại không thể trực tiếp nghiền nát Thanh Xà Yêu tộc sao?”

Lời vừa nói ra, thanh niên mặc cầm bào liền im lặng không nói gì. Trên sườn núi vốn yên ắng tĩnh mịch, nhưng ý nghĩa ẩn giấu trong lời nói của lão lại đủ để khiến toàn bộ Hắc Ngục Sơn run rẩy chấn động.

Bên trong khu vực Hắc Ngục Sơn này, vậy mà lại âm thầm xuất hiện một kẻ thứ ba tu luyện đến cảnh giới Địa Yêu. Hơn nữa, cao thủ này rõ ràng là đang đứng về phía Hắc Phượng Yêu tộc.

Nét cười khổ trên mặt thanh niên mặc cẩm bào càng đậm, tựa như cũng đã sớm đoán được khi đối mặt với vấn đề này mình sẽ vô cùng đuối lý. Mà trông bộ dạng của lão Hắc Phượng, có lẽ là đang nghĩ đến Phượng Minh thành nơi xa là kết tinh mấy trăm năm tâm huyết của tộc nhân, hiện giờ lại đang gặp kiếp nạn, khiến sự tức giận trong lòng khó có thể ức chế. Dù biết địa vị của vị thanh niên này rất lớn, thân phận không thể khinh thường, nhưng giờ đây cơ nghiệp gia tộc của lão đều đã mất, hơi đâu mà còn lo lắng những chuyện đó. Vẻ mặt của lão càng lạnh lẽo, nói:

“ Ban đầu khi ở trên sườn núi Linh Hầu, ngươi khoanh tay đứng nhìn chúng ta thu phục con Xà yêu Ngọc Lâm, nói rằng muốn nhìn trước xem thực lực của Thanh Xà nhất tộc như thế nào, chuyện này còn bỏ qua được. Nhưng về sau qua đủ thứ tình huống, các làm của ngươi thực sự làm lão phu nuốt không trôi, đặc biệt là tại đêm quyết chiến ở Phượng Minh thành, ngươi chỉ nói là muốn lẻn vào trong thành cứu viện tiểu công tử, vậy mà sau đó lại chẳng thèm xuất đầu lộ diện…”

Thần sắc của lão Hắc Phượng vốn là đang nghiêm khắc chỉ trích, nhưng nói đến đây bỗng đột nhiên ngưng bặt, khuôn mặt như chợt hiểu ra điều gì, lại mang thêm vài phần nghi hoặc. Lão nhìn kỹ thanh niên mặc cẩm bào, trầm mặc một lát rồi bỗng nhiên hạ giọng hỏi: “ Lại nói, mấy ngày nay vì sao đều không nhìn thấy tiểu công tử, hắn bị làm sao vậy?”

Thanh niên mặc cẩm bào im lặng, một lát sau mới than nhẹ một tiếng rồi nói: “ Xem ra Tộc trưởng cũng đã đoán được một chút rồi. Mà thôi, chuyện đến nước này, ta cũng không gạt tiền bối nữa. Tiểu công tử ngày đó được ta cứu ra khỏi thành, không biết có phải là bị điều gì làm kinh hãi, hay do nhìn thấy a Hổ chết thảm tại chỗ khiến cho phải chịu một kích thích quá lớn, làm bệnh cũ lại một lần nữa tái phát, tính mạng đứng bên bờ vực thẳm. Cũng may mấy ngày nay ta liều lĩnh dùng bổn mạng Thần Thông rót vào trong cơ thể công tử mới có thể giúp người áp chế thương thế, hiện giờ mới từ từ tiến triển đấy.”

Lão Hắc phượng khẽ biến sắc, đảo mắt nhìn qua khuôn mặt tràn đầy vẻ mỏi mệt của thanh niên mặc cẩm bào, cuối cùng cũng đã hiểu ra tên trẻ tuổi nhưng có tu vi Đia Yêu cực cao này vì sao lại mệt mỏi đến như vậy. Lão lại liên tưởng đến thân phận vô cùng cao quý của tiểu công tử, nhất thời cảm thấy chuyện mấy ngày nay thanh niên mặc cẩm bào này cũng đã có lời giải thích tốt nhất, liền im lặng mờ mịt một hồi.

Thanh niên mặc cẩm bào thở dài, nói: “ Tiền bối, ta biết ngươi là người thấu tình đạt lý, ta lần này thực sự chỉ là bất đắc dĩ. Phải qua thời gian ít nhất năm ngày nữa, mỗi ngày ta đều toàn lực cứu chữa tiểu công tử thì mới có thể ngăn chặn được căn bệnh quái dị trên người hắn, thật sự là không thể ra tay được.” Nói đến đoạn này, hắn tựa hồ như suy nghĩ đến điều gì, trên mặt xuất hiện vẻ tiếc nuối cùng phẫn nộ, liền hừ lạnh một tiếng, nói:

“ Đáng hận chính là, tổ tiên của tiểu công tử vốn truyền lại một bảo vật hiếm có là “ Thiên Hồng Thần Châu”, chính là Thần vật năm xưa của Hoàng gia Thiên Yêu Vương Đình, có thể dễ dàng áp chế quái bệnh của tiểu công tử. Nếu đeo thần châu này trên mình, lực lượng của nó có thể bảo vệ tâm mạch, giúp công tử không việc gì, ta cũng được rảnh tay. Vậy mà ngày đó nhất thời sơ sảy, ta vì quá kinh hãi do thấy tiểu công tử phát bệnh đến thập tử nhất sinh nên quên mất không kiểm tra xem thần châu đó có còn trên người của tiểu công tử hay không. Hiện tại xem ra thần châu trong lúc vô ý đã rơi tại một nơi nào đó bên trong Phượng Minh thành rồi, không biết đã bị kẻ nào của Thanh Xà Yêu tộc chiếm tiện nghi!”

Dứt lời, thần sắc hắn trở nên vô cùng phẫn nộ, hiển nhiên là đối với chuyện này vô cùng tức giận.

Những lời nói này lại như chỉ trích ngược lại Lão Hắc Phượng, khiến lão nhất thời không biết nên nói gì cho phải. Lão rốt cuộc cũng không phải là những tên Yêu tộc bình thường đầu óc ngu si dưới núi kia, có thể tu luyện đến cảnh giới Địa Yêu như lão, nếu chỉ cậy vào mỗi thiên phú thì chẳng khác nào đi vào đầm rồng hang hổ. Lão cũng hiểu rõ thanh niên mặc cẩm bào kia nói nhiều đến như vậy, kỳ thật ở một mức độ nào đó cũng là uyển chuyển giải thích cho lão. Liên tưởng đến thân phận của vị tiểu công tử kia, Lão Hắc Phượng cũng biết chuyện đã đến nước này, thanh niên kia cũng không có biện pháp nào tốt hơn.

“ Năm ngày, thực sự còn muốn đợi năm ngày sao.” Lão Hắc Phượng cười khổ một tiếng, chắp tay đứng ngắm thành trì nơi phương xa, nét mặt tựa như già thêm vài phần.

Thanh niên mặc cẩm bào tinh thần chấn động, biết rằng cuối cùng cũng đã thuyết phục được vị tiền bối này, đâu dám thờ ơ, lập tức vội vàng gật đầu đồng ý, nói: “ Đúng, chỉ cần tiền bối cho ta năm ngày thời gian nữa. Người cũng biết, thân phận của tiểu công tử như vậy, đối với ta mà nói, chuyện gì cũng không thế sánh…”

“Được rồi, ngươi không cần phải nói nữa!” Lão Hắc Phượng quả quyết ngắt lời, tựa như cuối cùng đã hạ quyết tâm, trầm giọng nói: “ Ta sẽ đánh bạc một lần, tấm mặt mo này của ta cũng có hơn trăm năm danh vọng, có thể áp chế được bọn chúng năm ngày. Nhưng năm ngày sau, bất luận như thế nào cũng kính xin công tử trợ giúp ta một tay, thu phục Phượng Minh thành.”

Thanh niên mặc cẩm bào nghiêm mặt hành lễ, hai tay ôm quyền, sắc mặt trịnh trọng nói từng chữ một:

“Nào dám không vâng mệnh!”

Lão Hắc Phượng cười đắng chát, những nếp nhăn trên mặt dường như lại sâu thêm. Lão thở dài một hơi, rồi như nhớ ra được điều gì đó, liền chuyển chủ đề cho bầu không khí đỡ ngưng trọng căng thẳng, thản nhiên nói: “ Thiên Hồng Thần Châu ta đã từng nghe nói qua một lần, chính trọng bảo của Vương Đình, hơn nữa hình như không chỉ có một viên?”

Cẩm bào thanh niên nhẹ gật đầu, nói: “ Đúng vậy. Ngoài trừ viên Thiên Hồng Thần Châu này, bên ngoài còn có một bảo châu khác, vốn là một đôi, nhưng qua lần đại loạn vạn năm về trước đã sớm bị thất lạc. Truyền thuyết nói răng đôi Bảo Châu này chính là do Đại Thánh tiền bối của Yêu tộc chúng ta dùng khả năng thong thiên giết chết một Thái Cổ Cự Long, lấy tinh hoa của nó tụ lại, luyện chế thành hai viên Long Tinh có tạo hóa thần thông huyền ảo vô cùng. Nhưng nhiều năm trôi qua, một hạt châu đã mất đi không nói, ngay cả viên còn lại này cũng không có mấy người hiểu được sự thần diệu bên trong, bất quá chỉ sử dụng được vọn vẹn vài phần uy lực, vậy mà đã có thể bảo trụ được tính mạng của tiểu công tử rồi. Chẳng qua là hôm nay…”

Hắn thở dài một hơi, trên mặt lộ vẻ hối tiếc, oán hận nói: “ Gia hỏa nào ăn cắp Bảo Châu thì đừng để ta tìm được, bằng không hắn ắt sẽ phải chết!”

***

Cách hơn trăm dặm, bên trong Phượng Minh Thành.

Bên ngoài tầng thư viện nhỏ, trên bậc thang có một Tiểu Hắc Trư đang nằm sấp, thoạt nhìn có vẻ đang buồn ngủ, bộ dạng lừ đừ, hai lỗ tai đều rủ xuống, rất nhanh đã thiếp đi.

Nhưng chẳng biết tại sao, như là cảm ứng được điều gì đó, nó bỗng nhiên ngẩng đầu, mờ mịt nhìn xung quanh, rồi lại một lần nữa vùi đầu xuống mặt đất.

“Ợ…”

Ợ lên một tiếng rồi, nó lại chìm vào trong giấc ngủ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.