Quyền Thần

Chương 639 -2: Đấu khẩu với Minh công


Dịch: Bạch Khiết

Hàn Mạc cười nói:

– Chư vị thấy mặt hồ, ngoài ánh đèn soi dưới nước ra, dường như vẫn còn một thứ khác?

Đường Thục Hổ chắp tay sau lưng, đứng bên Hàn Mạc, nghe Hàn Mạc nói vậy, hắn quả thông minh, biết ngay ý của Hàn Mạc, cười nói:

– Trên mặt nước có ánh trăng, trên mặt hồ có những ngôi sao sáng… trời nước một màu, cũng như trời đất dung hoà vậy!

Hàn Mạc mỉm cười gật đầu nói:

– Trường giang biển hồ, đều là một nhánh của trời đất, nhưng trong đó, có thể thấy bóng của trời hiện lên, như mượn màu sắc của trời vậy, từ trước tới nay, trời và đất hỗn độn với nhau thành một, biến thành cảnh sắc tuyệt mỹ của thế gian!

Hàn Mạc giả thích một cách sơ lược, khiến mọi người đều gật đầu, Quan Hạo Phong cười nói:

– Hàn công tử quả là đại trí tuệ, không sai, từ trước tới giờ, trời đất dung hoà, hỗn độn thành một thể.

Minh Như Thuỷ cười nhạt nói:

– Ngươi… ngươi là kẻ ngoại đạo, vớ vẩn!

Hàn Mạc nghiêm mặt nói:

– Minh công nếu thông hiểu sự huyền học của trời đất, có thể biết dung lượng của trời đất, mênh mông bát ngát, cho dù trời hay đất, có thể bao dung vạn vật trên thế gian này… tiên sinh nói tại hạ là người ngoại đạo, sống trong trời đất thìđều có thể bao dung.

Hắn nói một hồi vậy, có thể hiểu được một điều, đó chính làđang châm chọc Minh Như Thuỷ không có lòng dung lượng mà thôi.

Tính tình của Hàn Mạc, vốn là người không dễ bị người khác châm chọc, nếu vì một số mục tiêu nào đó, Hàn Mạc có thể nhẫn nhin, nhưng trong tình cảnh thông thường, hắn không thích người khác công kích hắn.

Minh công vài lần chế nhạo mình, thậm chíép người, điều này làm Hàn Mạc không thoải mái chút nào, hắn không cần biết Minh Như Thuỷ có phải là sư phụ của Đường Thục Hổ hay không, không có chút tôn trọng, hắn ắt mược cơ hội này châm chọc lại.

Lời nói khó nghe, chính bản thân Đường Thục Hổ càng làm khó dễ cho Hàn Mạc, Hàn Mạc cũng không khách khí, huống hồ chỉ là một lão tử cậy già mà lên mặt mà thôi.

May là tính tình Đường Thục Hổ rộng rãi, đối với kẻ học rộng, vẫn rất tôn kính, điều này khiến Hàn Mạc có ấn tượng tốt với Đường Thục Hổ, mới đến tham gia buổi yến tiệc hôm nay.

Minh Như Thuỷ bị Hàn Mạc đả kích như vậy, trong chốc lát nét mặc biến sắc, cười nhạt, rồi đứng dậy, cũng không nói gì, phẩy tay áo mà bỏ đi.

Đường Thục Hổ cười khắc khổ với Hàn Mạc, rồi chạy theo Minh Như Thuỷ.

Tiên Vân cũng đi tới, đôi mắt đẹp nhìn Hàn Mạc, duyên dáng hành lễ nói:

– Công tử hoá ra đối với âm luật cũng có nghiên cứu, Tiên Vân kính phục. Công tử luận trời đất dung hoà, khiến tầm mắt của Tiên Vân được mở rộng!

Văn Ngư Bạch chắp tay nói với Hàn Mạc:

– Hàn công tử, không biét có thể lãnh giáo ngài, nếu có thể khiến giọng điệu Khánh quốc và Yến quốc dung hoà, cần bắt đầu từ đâu?

Lời của Hàn Mạc, cũng chỉ là nói vậy thôi, chỉ là nghĩ như vậy có lý nên nói vậy thôi, đối với âm luật, đặc biệt là làn điệu cổ, hắn quả không hiểu chút nào, không thì lúc đầu Liễu Như Mộng dạy hắn chơi đàn, cũng không phải học từ năm âm cơ bản.

Hàn Mạc nghĩ một lát, rồi nói:

– Văn công tử, ngươi nghe ta hát vài câu, xem có chút hương vị nào không?

Lúc đó liền dựa vào âm điệu của “Bao giờ có trăng sáng” của hậu thế, nhẹ nhàng cất tiếng hát, đó là theo kiểu nhạc pop, tiết tấu vần luật khác xa với âm nhạc cổ điển.

Mọi người quây lại bốn bên, nghe Hàn Mạc nhẹ nhàng hát xong, lúc đó ai nấy đều giơ ngón tay cái lên, Văn Ngư Bạch nói:

– Tuyệt, tuyệt, tuyệt!

Tiên Vân cô nương cắn cắn đôi hồng, nhìn Hàn Mạc vẻ kính nể, nói:

– Hàn… Hàn công tử, đêm nay có thể… có thể lưu lại đây chỉ bảo Tiên Vân…âm luật được không?

Khuôn mặt xinh đẹp của nàng ửng hồng, ánh mắt tràn trề sự hy vọng.

Hàn Mạc không vội đồng ý ngay, bên cạnh có tiếng cười lớn nói:

– Tiên Vân, muội yên tâm, đêm nay hắn khó mà rời khỏi đây được, cho dù thế nào đi nữa, ta muốn hắn dạy muội hát bài này.

Đây ắt là lời của Đường Thục Hổ nói.

Tiên Vân cũng không đợi Hàn Mạc đồng ý, duyên dáng hành lễ, nói:

– Tiên Vân lên lầu đợi công tử…!

Không cần nói nhiều, xoay người bước đi, thân hình yểu điệu như hoa, xinh đẹp vô cùng.

Lúc đó mọi người đều có ấn tượng tốt với Hàn Mạc, cũng lộ ra vẻ tươi cười, trên thực tế sự phong lưu của đám tài tử giai nhân này, trong văn nhân đó là điều thường thấy, mọi người thấy Tiên Vân chủ động yêu cầu, trong lòng đều biết, Vân Tiên côn nương có lẽ đã kết Hàn Mạc, cái gọi là “chỉ bảo âm luật” chỉ là cách mượn cớ, sẽ có những chuyện đáng chờ đợi giữa đôi trai tài gái sắc này.

Hàn Mạc rất thẹn thùng, Đường Thục Hổ khẽ vỗ vay hắn, cười nói:

– Hàn huynh, giai nhân có ước hẹn, đừng bỏ lỡ!

Hàn Mạc cười khắc khổ nói:

– Ý tốt của Đường huynh, nhưng…!

– Không có nhưng gì cả.

Đường Thục Hổ cố tỏ ra nghiêm túc nói:

– Một cô nương, lấy hết dũng khíđể mời ngươi chỉ bảo âm luật, lẽ nào không chút nể mặt? Thất ước giai nhân, ở Khánh quốc ta đó là tội lớn đó.

Hàn Mạc thở dài, hỏi:

– Minh công đâu rồi?

– Đi rồi.

Đường Thục Hổ nhìn mọi người rồi trở về chỗ ngồi, mới nhẹ nhàng nói với Hàn Mạc:

– Hàn huynh, ta cũng phải đi đây!

– Khi nào đi?

– Đêm nay!

Hàn Mạc sửng sốt, nhìn Đường Thục Hổ mỉm cười, đi ra ngoài khoang thuyền, Hàn Mạc nghĩ một lát, vẫn đi theo Đường Thục Hổ, đi ra ngoài khoang thuyền.

Hồ Khổng Tước vẫn vui mừng hoan ca như cũ, chỉ có điều người trên bờ dường như ít đi rất nhiều, từng hồi ca uyển chuyển trên mặt hồ, hương sen lơ lửng trong không khí, thấm vào ruột gan.

Hai người dừng lại ở phía trước thuyền hoa, thuyền hoa vẫn rẽ nước chạy về phía trước, bên thuyền hoa, đi theo một thuyền nhỏ.

– Những lời Hàn huynh nói hôm nay, Thục Hổ ngẫm nghĩ rất lâu, cuối cùng hạ quyết tâm.

Đường Thục Hổ chẩm rãi nói:

– Từ ngày hôm nay, bắt đầu du lịch thiên hạ, cầm mọt cây bút, cầm một cuộn giấy, những gì mắt thấy tai nghe, đều ghi lại, như lời Hàn huynh, lên non xuống biên vào rừng vào dân gia…!

Mí mắt Hàn Mạc giật giật, Đường Thục Hổ quả có cá tính, đó là du lịch thiên hạ, ghi chép những điều mắt thấy tai nghe, làm Hàn Mạc nghĩ tới Từ Hà Khách, không biết do lời mình nói, mà cũng tạo nên một Từ Hà Khách nữa hay không?

Hắn chỉ biết cười và nói:

– Vậy chỉ có chúc Đường huynh thượng lộ bình an!

Đường Thục Hổ ha ha cười, rồi nói:

– Nếu có thẻ sống sót quay về, sẽ tới Yến quốc bái kiến Hàn huynh!

– Vậy đợi Đường huynh đến bại kiến.

Hàn Mạc cười nói:

– Lúc đó sẽ nghe Hàn huynh nói những điều mắt thấy tai nghe trong cuộc chu du này!

Đường Thục Hổ trầm ngâm một lát, rối lui lại hai bước, chắp tay chào Hàn Mạc, cũng không nói nhiều, đi tới sườn thuyền, nhảy xuống chiếc thuyền nhỏ, động tác nhẹ nhàng, xem ra Đường Thục Hổ cũng có chút võ thuật.

Đường Thục Hổ đứng dưới thuyền nhỏ, chắp tay nói với Hàn Mạc:

– Hàn huynh, từ biệt tại đây thôi, mong có ngày gặp lại!

Ngừng một lát, cười nói:

– Đêm nay Tiên Vân đợi, huynh không được phụ nàng đó…!

Phất tay áo nói

– Đi thôi!

Chiếc thuyền nhỏ liền rẽ nước tiến về phía trước, trong chốc lát, đã dời xa thuyền hoa, Đường Thục Hổ chắp tay sau lưng, đứng giữa thuyền nhỏ, trong gió đêm, trên mặt hồ, vẻ thản nhiên vô cùng, quần áo bay phất phiêu, giống như đám mây bay qua mặt hồ vậy.

– Đến cũng tự nhiên, đi cũng tự nhiên…!

Hàn Mạc nhìn Đường Thục Hổ nơi xa xăm, khẽ thở dài nói:

– Đường Thục Hổ… không hổ là nhất đại tài tử!

Hàn Mạc trở lại trong khoang thuyền, mọi người hỏi tới Đường Thục Hổ, Hàn Mạc chỉ nói Đường Thục Hổ chợt có việc gấp, đã rời đi.

Mọi người đều oán giận Đường Thục Hổ, trách cứ người làm chủ nhân không thông báo một tiếng liền rời đi trước, cũng may mọi người đều là quen biết, oán giận một phen, liền đều tự uống rượu tán gẫu, thực sự không vắng lặng.

Quan Hạo Phong cũng tới gần, ghé sát lại cười nói:

– Hàn công tử, Thiếu Hà ở Đông Hải bên kia, đều dựa vào ngài chiếu cố, ta kính ngài một ly!

Hàn Mạc biết ngay Quan Hạo Phong là cha chú của Quan Thiếu Hà, liền không dám chậm chễ, vội vàng nâng chén, hai người cùng uống một ly, Hàn Mạc mới thấp giọng nói:

– Ông chủ Quan, không biết ngài và Thiếu Hà huynh xưng hô thế nào?

Quan Hạo Phong cũng không giấu giếm, mỉm cười thấp giọng nói:

– Thiếu Hà là khuyển tử của ta!

Quả nhiên!

Hàn Mạc lập tức nghiêm mặt nói:

– Ông chủ Quan, nguồn hàng cung cấp buôn bán trên biển ở Đông Hải, toàn bộ dựa vào hiệu buôn Quan thị của ngài cung ứng, nếu việc buôn bán trên biển này không có hiệu buôn Quan thị mọi người chống đỡ, tuyệt đối sẽ không thuận lợi như thế, ta cũng kính ngài một lý!

Lúc này hắn nâng bầu rượu, trước tiên rót rượu cho Quan Hạo Phong, sau đó cũng tự mình rót đầy rượu, nâng chén uống một hơi cạn sạch.

Quan Hạo Phong cũng uống cạn rượu trong chén, mỉm cười thấp giọng nói:

– Hàn công tử khách khí. Thật ra nếu không có Hàn công tử dành cho cơ hội như vậy, cho dù hiệu buôn Quan thị của ta có bản lĩnh, cũng không thể làm được chuyện này.

Hai người thấp giọng thì thầm, người bên ngoài chỉ nghĩ Quan Hạo Phong đang lôi kéo Hàn Mạc, dù sao hiệu buôn Quan thị kinh doanh khắp thiên hạ, nếu Quan gia muốn kinh doanh thuận lợi, tự nhiên phải kết giao quan viên khắp nơi.

Sau một lát, lại thấy một nha hoàn đi đến chỗ Hàn Mạc, nhẹ giọng cười nói:

– Hàn công tử, cô nương nhà ta cho mời!

Hàn Mạc đang thảo luận chuyện kinh doanh với Quan Hạo Phong, chủ yếu là muốn hiểu rõ một số hàng hóa Nam Dương dễ bán ở Trung Nguyên, nha hoàn này đột nhiên tới đây, nhất thời Hàn Mạc còn chưa hiểu được, hỏi:

– Cô nương nhà ngươi là ai?

Nha hoàn kia che miệng cười:

– Hàn công tử quên nhanh như vậy sao? Vân Tiên cô nương nhà chúng ta đang chờ công tử ở trên lầu!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.