Quyền Thần

Chương 639 -1: Đấu khẩu với Minh công


Dịch: Bạch Khiết

Tiên Vân cô nương che miệng cười rộ lên, nói:

– Tiên Vân tài nghệ non nớt, vẫn còn những khuyết điểm nhỏ nhặt, kính mong công tử chỉ bảo, Tiên Vân tạ ơn.

Đường Thục Hổ:

– Tiên Vân, vị này là Hàn Mạc Hàn công tử, “Bao giờ có trăng sáng” là tác phẩm của Hàn công tử!

Ánh mắt Tiên Vân sáng ngời, vội vã đứng lên, dịu dàng kính chào Hàn Mạc.

Minh Như Thủy thấy Tiên Vân cô nương vô cùng tôn kính Hàn Mạc, càng thấy không vừa mắt, hừ lạnh nói:

– Hàn Mạc, ngươi nói ca từ của Tiên Vân chưa thực sự hay, vậy nhà ngươi có dám trước mặt mọi người, nói ra điểm chưa hay đó?

Hàn Mạc cười nhạt nói:

– Chẳng qua đó chỉ là cảm nhận của riêng tại hạ mà thôi.

– Bất luận quan điểm cá nhân, ngươi phải đưa ra lí lẽ hợp lí.

Minh Như Thủy trầm giọng nói:

– Không thì không có lý nói sàng bậy, lời nói mang hàm ý xấu!

Trong lúc này, mọi người đều dồn ánh mắt vào Hàn Mạc.

Đường Thục Hổ biết rất rỏ tính cách người thầy của mình, tuy rất cao ngạo, nhưng tức giận hung hăng giống như ngày hôm nay quả là rất ít thấy, cũng không hiểu vì sao Minh Như Thủy lại gây khó dễ với Hàn Mạc, không giống với tính cách ngày thường của lão.

Hắn quả thật không biết, người thầy của mình với Hàn Mạc khi ở bờ hồ, đã xảy ra mâu thuẫn.

Hàn Mạc cũng không thèm nhìn Minh Như Thủy, cười nói với Tiên Vân:

– Cô nương, nàng có biết thổi sáo không?

Những kẻ tâm địa không rõ ràng nghe vậy, nét mặt đột nhiên thay đổi, cảm thấy vị Hàn phó sứ này quá mức thẳng thắn, những lời như vậy làm sao có thể hỏi ra mồm được, mặc dù rất nhiều người thích thú những việc thú vị như thế này, nhưng dù sao cũng không được nói trước mặt bàn dân thiên hạ chứ.

Tiên Vân có chút ngạc nhiên, cái gọi là “lộng ngọc xuy tiêu” nàng đã nghe qua, nhưng Hàn Mạc không thể cóý như vậy được, gật đầu nói:

– Cũng biết chút ít!

Hàn Mạc nói:

– Vậy cô nương có thể thử thổi bài này xem sao? một người thổi sáo, một người ca, một người đảm nhiệm hai nhiệm vụ đó, ta nghĩ như vậy, hay hơn là đệm đàn.

Hắn vừa nói ra, bên kia Văn Ngư Bạch vỗ tay nói:

– Không sai, không sai, có thể thổi như vậy!

Tiên Vân ngay lúc này vẫn chưa hiểu rõ, hỏi:

– Thỉnh giáo Hàn công tử, sao lại kết hợp ca từ với tiếng sáo.

Hàn Mạc chắp tay hướng về phía Văn Ngư Bạch, cười nói:

– Văn công tử dường như đã rõ ràng?

Văn Ngư Bạch vội đáp:

– Không dám không dám.chỉ là Hàn công tử nói vậy, ta cảm thấy, bài thơ này rất hàm ý, lấy tiếng đàn đệm lời ca, cũng hay đó, nhưng có chút hình ảnh, mà tiếng sao vốn có âm rất hàm ý, lấy tiếng sao phối bài thơ này, hai thứ có thể dung hoà rất tốt, có thể bộc lộc hàm ý sâu sắc của nó!

Văn Ngư Bạch ở giữa đám đông này, có thể nói là cao thủ số 1 vế âm nhạc, hắn đã nói như vậy, thì những người khác đều biết rằng, Hàn Mạc đã nói thìắt phải có lý.

Đường Thục Hổ ắt hiểu, cười nói:

– Hàn huynh cao kiến!

Tiên Vân trầm ngâm giây lát, khẽ gật đầu nói:

– Tạ ơn công tử chỉ bảo!

– Tuy giọng của cô nương mượt và uyển chuyển, nhưng … nói ra sợ cô nương trách móc, hàm ý sâu sắc của ca từ này, e rằng cô nương vẫn chưa lĩnh hội sâu sắc được.

Hàn Mạc bình tĩnh nói:

– Nói cách khác, có lẽ cô nương vẫn chưa trải qua một số việc, ví như… giống như một kẻ tha hương như ta, trong lòng luôn nghĩ về người thân,

Nói đến đây, Hàn Mạc thở dài một tiếng, lắc đầu.

Bên kia Quan Hạo Phong nâng chén rượu, trên khuôn mặt hiện hữu nụ cười thản nhiên, trong đáy mắt, hiện lên vẻ tán thành.

Đường Thục Hổ gật đầu nói:

– Hàn huynh nói như vậy, quả là có những việc chưa trải qua, khó mà hiểu được.

Rồi nói với Tiên Vân cô nương:

– Tiên Vân, bài thơ này là do Hàn huynh sáng tác, có tình ý của huynh ấy trong đó, người bình thường khó có thể hiểu được ý nghĩa sâu sắc trong đó.

Hàn Mạc vẫy tay ra hiệu, cười nói:

– Còn một điểm cuối cùng, đó là giọng hát.

Minh Như Thủy lập tức nói:

– Hàn Mạc, những điều trước ngươi nói còn có phần nào lý lẽ, nhưng nếu nói giọng hát của Tiên Vân có vấn đề, thì đúng là nói xằng nói bậy. Giọng của Tiên Vân rất uyển chuyển và mượt, trong thành Thượng Kinh, khó ai có thể sánh được. Hơn nữa những bài mà nàng ấy ca, mang đậm chất giọng của Khánh quốc, không có chút khiếm khuyết nào.

Lão không e dè khen ngợi Tiên Vân, không phải vì Tiên Vân thực sự tốt như lão nói, mà chỉ là muốn gây khó dễ cho Hàn Mạc.

Thực ra những người có mặt ở đây đều thấy giọng của Tiên Vân rất chuẩn, hơn nữa giọng rất mượt và uyển chuyển, rất khó có thể tìm ra khuyết điểm nào.

Hàn Mạc cười nói với Đường Thục Hổ:

– Đường huynh có lẽ hiểu lầm rồi, Hàn mạc ta không phải nói huynh phổ nhạc bài thơ này có vấn đề.

Đường Thục Hổ cười lớn, nói:

– Ta đang đợi Hàn huynh nói cho ta điểm yếu của mình đấy chứ.

Hàn Mạc trầm ngâm một chút, rồi nói:

– Không sợ chư vị trách tội, “Bao giờ có trăng sáng” quả thật không thích hợp với chất giọng thuần khiết đậm chất Khánh quốc.

– Ý của ngươi là, “Bao giờ có trăng sáng” của ngươi, chỉ hợp với chất giọng Yến quốc của các ngươi?

Minh Như Thủy cười lạnh lùng nói, lão thốt ra lời này, ngay lập tức có người tỏ vẻ bất mãn với Hàn Mạc.

Hàn Mạc lắc đầu,rồi nói:

– Càng không thích hợp với chất giọng Yến quốc.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, Đường Thục Hổ cũng có chút nghi hoặc, hỏi:

– Hàn huynh, vậy theo huynh, nên ca thế nào mới phải?

Hàn Mạc ngẫm nghĩ một lúc, chậm rãi nói:

– Giọng của Khánh quốc quá mềm mại, Yến quốc lại quá cứng, mà bài thơ này, tốt nhất là cương nhu kết hợp, như thế càng đạt hiệu quả cao hơn nữa. Nếu như có thể kết hợp chất giọng của Khánh quốc và Yến quốc với nhau, thì lại càng có sức cuốn hút hơn nữa.

Lời Hàn Mạc vừa thốt ra, những kẻ khác chẳng hiểu gì, nhưng Văn Ngư Bạch kia ánh mắt lại sáng ngời, nghẹn ngào nói:

– Chất giọng Khánh quốc và Yến quốc kết hợp?

Từ trước đến nay thiên hạ đều biết, người Khánh quốc phong nhã dịu dàng, thích hợp chất giọng mềm mại của nữ tử ngâm xướng, hương vị nhẹ nhàng uyển chuyển đó, làm cho người ta có cảm giác thanh tịnh như đang nghe tiếng suối chảy róc rách.

Nhưng chất giọng Yến quốc lại hoàn toàn tương phản, những tiếng leng keng, ẩn trong đó là những tiếng đao binh, hợp với giọng đàn ông, rất nhiệt huyết sôi sục, nghe có vẻ kim qua thiết mã tung hoành trên sa trường.

Hai loại làn điệu này hoàn toàn không giống nhau, từ trước đến giờ, chất giọng Khánh quốc và Yến quốc bên nào mềm mại bên nào cứng cùng là đề tài tranh luận giữa hai nước.

Người Yến quốc tất nhiên là châm biếm sự mềm mỏng ôn hoà của người Khánh, không có chút nhiệt huyết nào, chỉ là âm thanh của phong hoa tuyết nguyệt mà thôi, nhưng người Khánh lại châm biếm người Yến thô kệch ngông cuồng, không có những âm thanh tao nhã lịch sự, giống như tiếng gầm thét của dã thú.

Hàn Mạc mỉm cười gật đầu nói:

– Chỉ là cách nhìn của riêng ta.

Văn Ngư Bạch dường như không che nổi sự hưng phấn, thở dài, nói:

– Hàn huynh quả là đại tài, từ trước tới nay, người Yến và người Khánh đều tranh luận giọng điệu, khó phân cao thấp, nhưng không ai nghĩ tới, hai giọng điệu hoà vào nhau, không biết sẽ thế nào nhỉ? Ố, hôm nay Hàn huynh nói vậy, Ngư Bạch quả thực mở mang chút rồi đó. Cổ nhân đã nói, nghe quân tử nói, hơn mười năm đọc sách, cổ nhân quả không sai chút nào!

Văn Ngư Bạch đối với âm luật, quả là nhân tài, nói chuyện rất có uy, Minh Như Thuỷ nghe Văn Ngư Bạch tán thưởng Hàn Mạc, cảm thấy không vui, lạnh lùng nói:

– Giọng ngưòi Khánh và người Yến, khác một trời một vực, căn bản không thể dung hoà với nhau được!

Hàn Mạc bình thản nói:

– Thật sự như vậy sao?

– Đương nhiên rồi.

Minh Như Thuỷ lập tức ngạo ngễ nói:

– Hàn Mạc, ngươi cũng biết sự khác biệt giữa trời và đất, cách nhau mười vạn tám nghìn dặm, trong đó có sự khác biệt, không có chút hợp nhất.

Hàn Mạc cười nói:

– Nói như vậy, đối với thiên địa Minh công quả có nghiên cứu rộng rãi.

Nét mặc Minh Như Thủy hiện lên vẻ đắc ý hiếm thấy, vuốt râu nói:

– Quả có chút nghiên cứu.

Ngừng lại giây lát, nhìn qua mọi người, thấy mọi ánh mắt đều hướng về phía mình, rồi lắc lư đầu nói:

– Con người tạo ra từ trời đất, trên nhờ trời, dưới nhờ đất, có âm dương trợ giúp. Thiên địa thuận thì nhân khí hoà, thiên địa nghịch thì nhân khí suy, cũng như thiên đại có tứ thời ngũ hành, hàn huyên động tĩnh, đều có sự biến đổi, mưa là vui, gió là tức, sương là kết, hồng là trương, đó là luân thường của trời đất, trời nhẹ mà trong, đất nặng mà đục, trời đất không thể giao nhau…!

Lão lắc lư đầu nói một tràng dài, Hàn Mạc nghe có vẻ đau đầu, đối với lời lão nói, đáng sợ nhất chính là luận điệu đó, chỉ là không muốn ngắt lời tự đắc của Minh Như Thuỷ mà thôi.

Đợi Minh Như Thuỷ ngừng một lát, Hàn Mạc lập tức chen vào nói:

– Minh công luận thật cao minh.

Minh Như Thuỷ vuốt râu đắc ý nói:

– Cái gọi là trời đất, chính là giọng điệu của Yến và Khánh, giọng điệu của Khánh là trời, Yến là đất, hai cái hoàn toàn khác nhau, khó có thể dung hợp được!

Hàn Mạc lắc đầu nói:

– Thực ra Hàn Mạc không nghĩ như vậy, Hàn Mạc chỉ cảm thấy, cũng có lúc, trời đất cũng có thể dung hoà!

Minh Như Thuỷ nhíu mày nói:

– Vậy ngươi thử nói xem, trời đất làm sao có thể dung hoà đây?

Hàn Mạc đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, chỉ về phía mặt hồ ngoài cửa sổ, mỉm cười nói:

– Chư vị có thấy mặt hồ không?

Hắn nói vậy, mọi người đều đứng dậy, cũng có vài người tụ lại gần nha


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.