Quan Thuật

Chương 2765: Chẳng lẽ sắp thăng chức rồi


Diệp Phàm suy nghĩ một lúc rồi hỏi:

– Ngài chuyên gia, có phải các ông dùng tia CT, hay chụp X-quang thấy trên não bộ của cô ấy có nhiều chấm đen đúng không?

– Không hề có, chúng tôi đã chụp nhiều lần rồi. Chỉ nhận thấy não cô ấy bị thứ gì đó làm tắc lại. Nhưng não bộ là bộ phận phức tạp nhất của con người, không thể động dao vào được. Sau khi bệnh viện phân tích có có hai trường hợp sau.

– Nếu làm phẫu thuật có thể khiến cô ấy đi được nhưng cô ấy cũng sẽ mất đi ý thức, nên sau này sẽ trở nên ngốc nghếch. Còn không làm phẫu thuật thì cô ấy sẽ ở trong trạng thái như vậy trong thời gian dài. Khi nào tỉnh dậy được là điều đó khó mà đoán được chính xác.

– Sau khi tổng kết những kiến thức điều trị, chúng tôi nghĩ có phải cô ấy đã bị đánh lén không? Nếu đúng là như thế thì chúng tôi cũng hết cách rồi!

– Vả lại, người bệnh đã có thai được mấy tháng rồi. Làm thế nào để giữ lại đứa bé thật là một vấn đề nan giải khác. Nếu người bệnh vẫn bị thế thì không thể thuận lợi sinh đứa bé ra được. Mà tình trạng người bệnh như thế này thì hoàn toàn bất lợi cho sự phát triển của đứa bé.

– Thai nhi phát triển trong cơ thể người mẹ nên có quan hệ rất chặt chẽ với người mẹ. Trong tình cảnh như thế này chỉ có cách cố gắng giữ lại đứa bé thôi. Nếu không có suy xét đến việc có giữ lại đứa bé không. thì cũng phải lo lắng chuyện cái thai quá lớn thì phải bỏ đi cũng sẽ gây nguy hiếm đến tính mạng người mẹ. Bởi vì người bệnh đang trong tình trạng vô thức.

Vị chuyên gia phân tích cụ thể tình hình cho Diệp Phàm.

– Ông cũng là người trong đó sao?

Diệp Phàm bừng tỉnh. Con của Diệp Phàm đương nhiên không giống thế, Viên Viên lại đang có con.

– Đúng, tôi là chuyên gia trong tổ nghiên cứu, là người đứng đầu trong việc nghiên cứu trị bệnh.

Chuyên gia đi đến tắt thiết bị theo dõi, nói nhỏ.

Đây là phòng cách âm, mà chỉ còn lại hai người cho nên không sợ bị ai nghe lén.

– Tôi đã kiểm tra qua rồi, dựa vào năng lực của tôi thì không có cách nào để giải được loại độc này. Dược lực của nó quá mạnh, đến nỗi khiến tôi cũng phải run sợ.

Diệp Phàm gật đầu, lại thử một lần, phát hiện ra những lấm tấm đó lại có thế phản xạ ra một luồng sát khí khiển cho nội lực của hắn cũng bị tổn thương. Bởi vì là não bộ nên Diệp Phàm không dám làm căng, chỉ sợ sẽ tổn hại đến Kiều Viên Viên. Mà Diệp Pham còn phát hiện, lúc ép nội lực vào, Kiều Viên Viên đột nhiên chau mày lại, hình như có cảm giác đau. Nếu như cưỡng ép đi đả thông kinh mạch là điều khó thể thực hiện.

Bởi vì công lực của hắn vào còn chưa đủ, nếu như công lực của hắn cao hơn người đã hạ độc thì sẽ có thể thuận lợi mà tiến hành được.

– Tôi muốn bảo vệ thai nhi, và càng muốn bảo vệ tính mạng người mẹ hơn. Tôi nghĩ, người bệnh tuy ở trong trạng thái vô thức, nhưng về phương diện dinh dưỡng thì hàng ngày các người vẫn tiến hành điều trị, nên chắc sẽ không gây ảnh hưởng gì đối với thai nhi trong bụng.

– Hơn nữa, đã 9 tháng rồi, cũng sắp sinh rồi. Phải kiên trì, chuyên gia, đó là con của Diệp Phàm tôi, xin các ngài hãy giúp đỡ hết sức.

Diệp Phàm thở dài nói.

– Chúng tôi hiểu được. Tổ trưởng Ngô và tổ trưởng Cung cũng đã dặn đó chúng tôi rồi. Ngày nào chúng tôi cũng có chuyên gia đến quan sát tình hình. Nếu như tướng quân không đồng ý bỏ thai nhi thì chúng tôi sẽ bảo vệ. Tôi tin với người có phúc tướng như tướng quân thì ông trời cũng sẽ thương cảm.

Chuyên gia nói

– Mà chúng tôi còn phát hiện ra một hiện tượng kỳ lạ. Dường như đứa bé trong bụng Kiều tiếu thư không giống những đứa trẻ khác. Theo như đúng quá trình phát triển của thai nhi thông thường thì sang tháng sau có thế sinh được rồi. Nhưng, các chuyến gia chúng tôi đã nghiên cứu, có lẽ con của anh đến tháng thứ 11 mới sinh ra cũng không biết chừng. Giới y học đều cho đây là kỳ tích. Nhưng có thể đó chỉ là suy đoán của chúng tôi thôi, đến giờ chúng tôi vẫn chưa biết được là thật giả ra sao? Chỉ nói ra những gì mà chúng tôi kiểm tra được thôi.

– Là con trai hay con gái? Diệp Phàm hỏi.

– Tướng quân thích con trai hay con gái? Chuyên gia hỏi lại.

– Trai hay gái tôi đều thích!

Diệp Phàm đáp.

– Vậy thì chúc mừng tướng quân, là một thai long phượng. Mà bào thai này rất đáng yêu.

Chuyến gia nói.

Ba ngày sau, tổng cục viện quân y cho lắp đặt thiết bị điều trị tại Hồng Diệp Bảo. Thực ra cũng không có thứ gì quá cần thiết, chỉ là đặt thêm máy dưỡng khí và một số thiết bị khác thôi. Đương nhiên, sự thay đổi của căn phòng cũng phải có lợi cho sức khỏe của người bệnh. Còn về vấn đề tiền nong, bên tổng cục quân y sẽ chi trả tất cả. Đương nhiên là tổ A rồi. Mà bên tổng cục viện quân y cũng sai hai y tá có kinh nghiệm chăm sóc đến, để họ thay phiên nhau chăm sóc cho Kiều Viên Viên, và còn có các chuyên gia phụ sản cũng đã sẵn sàng có mặt…

Cả nhà Kiều Viễn Sơn cũng vào ở đó. Ông ấy kéo Diệp Phàm vào thư phòng, bố vợ và con rể ngồi uống trà với nhau.

– Sau này con có dự định gì không? Kiều Viễn Sơn hỏi.

– Chi có thể chờ đợi thôi, nhưng con sẽ cố hết sức. Con cũng đã từng điều trị nhiều lần rồi, tình hình của Viên Viên rất phức tạp, không thế nóng vội được.

Diệp Phàm kiên quyết nói.

– Ôi! Kiều Viễn Sơn thở dài, trầm lặng một lúc rồi nói:

– Vấn đề phải có người chăm Sóc Viên Viên hàng ngày thì cũng không lớn.. Mà chúng ta cũng sẽ thường xuyên qua đây. Đàn ông phải lấy sự nghiệp làm trọng, đừng để chuyện này ảnh hưởng đến công việc.

– Không sao ạ, ăn tết xong thì con sẽ quay về Đông Lĩnh, việc ở bên đó còn rất nhiều, con cũng đã đi hơn nửa năm rồi. Cũng không biết việc thu hút đầu tư ở Phong Châu giờ ra sao nữa? Còn con đường đó đã làm xong chưa, kênh Thiên Phong không biết bây giờ ra sao?

Diệp Phàm nói, hắn biết có vội cũng vô ích, phải cứu được Viên Viên, phải mời được cao thủ mới được. Tuy rằng hắn ta đã là thập nhị đẳng nhưng vẫn chưa được. Xem ra kẻ hạ độc ở mức độ nào, hắn đại khái cũng đã đoán ra được.

– Người đầu tiên mà Diệp Phàm nghi ngờ đó là Tiêu Sắt Nhất của Hoa Sơn. Người này đã là bán thần tiên rồi, nhưng nếu là ông ta hạ độc Viên Viên thì chính hắn cũng không giải thích được nguyên nhân tại sao ông ta lại làm như vậy.

– Bởi vì người đó hỏi đến cái hộp, có thể là cái hộp mà Sửu Vô Đoan đã cướp đi, Sửu Vô Đoan chết trên cái hộp đó. Còn vì sao mà lão ta lại theo đuối đến tận đấy thì có lẽ lão ta có bí thuật gì đấy, có thế khi giao đấu với hắn đã khiến hắn tức giận mà tìm đến Hồng Diệp Bảo. Một là vì môn phái cũ
trong võ lâm có bí thuật nhưng không để cho người ngoài biết được là điều đương nhiên. Nhất trác nhất ẩm là do trời định.

-Con còn không biết sao, giờ con đã bị cách chức bí thư Đồng Lĩnh rồi, bên Phong Châu cũng không cần phải làm nữa, hiện giờ con chỉ là trợ lý của chủ tịch tỉnh Tấn Lĩnh thôi.

Kiều Viễn Sơn nói ra một câu mà ngay cả Diệp Phàm cũng phải khiếp sợ.

– Lũ chó chết này.

Trong lòng Diệp Phàm tức giận. Hắn xiết chặt nắm tay, không kìm nỗi mà mắng chửi một câu.

– Đừng lo, hôm nay ta đến đây cũng là vì vấn đề này. Việc này không phải là chuyện xấu với con.

Kiều Viễn Sơn thản nhiên nói.

– Bọn chúng lấy cái mũ này của con, đoạt được công lao của con cũng không xem là chuyện xấu, như vậy thì xem là việc tốt rồi đúng không? Diệp Phàm sắc bèn hỏi.

Đối với chuyện tình Tấn Lĩnh, chỉ riêng việc ông bố vợ không nhúng tay vào thì hắn đã thấy phẫn nộ rồi.

– Điểm yếu của con là còn thiếu bình tĩnh, con là cao thủ võ công nhưng có thẻ vì thế mà con cũng tự cao tự đại. Con có thể kiêu ngạo vì tiền nhưng bên chính trị thì lại không thể như thế được, không phải cứ giỏi võ là thành người cầm đầu được đâu.

– Công việc về chính trị cần phải bình tĩnh và cẩn thận. Phải có khí phách như núi Thái Sơn mới được. Có vậy thì con mưới có thể đảm nhiệm được vị trí quan trọng, có thể tiến lên được vị trí cao hơn.

– Bởi vì càng lên cao thì việc càng nhiều, mà vị trí quan trọng thì công việc càng lớn, thường sẽ rút dây động rừng. Có thể chỉ vì một câu nói lỗ mãng sẽ chôn vùi đi hạnh phúc của hàng nghìn hàng vạn người. Một quyết định bất cần của con sẽ khiến toàn dân phải cực khố. Đó không phải là điều mà bố hù dọa đâu.

Kiều Viễn Sơn nghiêm túc phê bình Diệp Phàm.

– Con xin lỗi, là con đã quá kích động! Có lẽ là do gần đây con rất dễ tức giận. Những chuyện mà con trải qua chắc bố không biết, toàn là những cảnh máu lửa tàn khốc, đó có thề là một trong những nguyên nhân khiến con bực tức.

Diệp Phàm xin lỗi, nói.

– Sau này cho dù gặp phải chuyện gì, thì con cũng phải biết kiềm chế, càng khó khăn thì càng phải tươi cười. Đấy mới là người có khí phách lớn, đầy hứa hẹn, là tố chất của người làm nên sự nghiệp lớn.

Kiều Viễn Sơn nói.

– Bố nới đúng ạ!

Diệp Phàm có chút phục rồi. Ngôn từ không nóng không lạnh của ông bố vợ hình như đã làm dịu đi cơn bực tức của trong người.

– Thực ra, về công việc của con, bên trên đã nói chuyện với ta rồi. Con cũng làm việc ở Đồng Lĩnh nhiều năm rồi. Tuy kết quả cũng không có gì nổi bật nhưng bên trên cũng đã thấy rõ.

– Còn vì sao bên trên lại chú ý như thế, có thể là do có liên quan đến nhiệm vụ bí mật mà con làm. Con đã hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt, nên cấp trên không thể không quan tâm. Đương nhiên đó là bí mật của quốc gia, bố cũng không tiện hỏi.

Kiều Viễn Sơn nói.

– Họ có ý gì ạ?

Diệp Phàm giật mình, trong lòng nghĩ chẳng lẽ sắp thăng chức rồi. Về phương diện này thì hắn ta rất khao khát.

– Tuổi của con còn quá trẻ, bước tiếp theo mà con tiến lên đó là chức Thứ trưởng. Nhưng vì tuổi của con, lý lịch lại quá nông cạn, mạng lưới quan hệ lại không đủ, còn về phần công tác thì đúng là con có chút thực lực.

– Nhưng nóng vội là một trong những điểm yếu lớn nhất của con. Làm Thứ trưởng phải quản lý rất nhiều việc, phạm vi lại rất lớn. Nếu như mạo muội đề bạt con lên, chỉ sợ sẽ gặp phải sự hiểu nhầm của rất nhiều đồng chí.

Kiều Viễn Sơn nói vậy khiến Diệp Phàm vẫn chưa hiểu ra ý gì.

– Bố nói con lên chức a là Thứ trưởng, lẻ nào chỉ vì con còn quá trẻ, kinh nghiệm chưa đủ nên bị gác lại sao ạ? Lẽ nào còn muốn con ở cấp giám đốc sở thêm mấy năm thậm chí là mấy chục năm sao? Thay vì một vị trí nào như bí thư thành ủy hoặc là chức vụ trưởng gì gì đó thì con thà về Tấn Lĩnh mà tiếp tục công việc của mình còn hơn.

Diệp Phàm lại nóng giận, nhưng vẫn phải nhịn lại, bởi vì con người phải bình tĩnh, Kiều Viễn Sơn vừa mới nói rồi.

Diệp Phàm cũng không muốn người khác xem thường mình.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.