Quan Thuật

Chương 2766: Ủy Viên Kiều truyền ý của cấp trên


– Ha ha, đầu óc của con đúng là cứng nhắc.

Kiều Viễn Sơn uống ngụm trà rồi cười nói.

– Con không hiểu họ có ý gì? Không được đề bạt lên chức Phó tỉnh thì cũng chỉ là cấp giám đốc sở thôi, con lại chẳng có thêm kỳ tích nào. Nói thực, ở cấp giám đốc sở, con đã chuyển qua chuyển lại nhiều lần rồi. Từ ban đầu rồi đến Đồng Lĩnh đều như vậy, cứ nghĩ lại là thấy ghê người, vậy mà vẫn dậm chân tại chỗ. Chuyện này mà ai gặp phải thì cũng đều tức giận cả thôi, đúng không cha?
Diệp Phàm nói. .

– Nói như vậy thì còn được.

Đột nhiên Kiều Viễn Sơn làm một động tác đánh banh rất kỳ lạ.

Diệp Phàm suy xét một hồi, rồi sau đó đã hiểu ra.

– Cha, đó có phải là đánh bóng gần không ạ? Diệp Phàm hỏi.

– Ha ha, ta cũng không nói ra đấy.

Kiều Viễn Sơn tỏ ra vui vẻ, cười ha ha rồi đứng lên rời đi, ông để lại một câu:

– Ta đi đây, con cũng cứ yên tâm, Viên Viên đã như thế rồi, cũng không nên đau buồn thêm làm gì, làm như vậy là mất hơn được. Muốn làm việc lớn thì phải chịu khó, có sự kiên nghị, chứ không phải nói là chúng ta không có yêu thương nó, tình cảm và sự kiên trì là hai chuyện khác nhau.

Diệp Phàm phát hiện bóng dáng của Kiều Viễn Sơn trông rất già nua, dường như ông đã già đi không ít.

– Con biết, cha cũng thương Viên Viên lắm, chỉ là cố ra vẻ rất kiên cường.

Trong lòng Diệp Phàm xót xa, sống mũi đã cay cay, nắm tay phát ra tiếng răng rắc. Mình phải trở nên mạnh hơn!

Đến tối, Phí Thanh Sơn cùng với Phí Đống đến phòng ngủ của Diệp Phàm. Sau khi Phí Đống kiểm tra qua một lượt thì trầm mặc một lúc. Cuối cùng, ông ta cũng lắc đầu nói:

– Người đã ra tay có công lực còn cao hơn cả ta. Nội lực của ta không thể đả thông vật trong đầu Viên Viên. Tôi nghi ngờ người này không phải là bán thần tiên. Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng đó, bởi vì có những bí pháp rất khó giải thích nếu là cao thủ ngang cấp với nhau.

– Vì não bộ là bộ phận quan trọng nên chúng ta không thể liều mạng mà tăng nội lực lên được. Người hạ độc chắc chắn đã suy tính đến chuyện này rồi. Người này rất có mưu kế, đúng là đối thoại đáng gờm.

– Có phải là Tiêu Sắt Nhất của Hoa Sơn hay không? Diệp Phàm hỏi, nói lại sự việc đã xảy ra trước đây.

– Cũng có thể lắm.

Phí Đống cũng thấy có mâu thuẫn.

– Đáng tiếc kỳ nhân có khuôn mặt trẻ con nhà họ Tuyết lại không đến. Bằng không, với khả năng của mình thì bà ấy sẽ có cách.

Diệp Phàm than thở, trong lòng muốn dụ người tên Tuyết Hồng kia đến đây.

– Nhà họ Tuyết, kỳ nhân? Phi Đống và Phí Thanh Sơn kinh ngạc nhìn Diệp Phàm.

Diệp Phàm nói tóm gọn lại một lượt những chuyện đã xảy ra, Phí Đống và Phí Thanh Sơn nghe xong cũng thấy thổn thức.

– Ta hoài nghi người đó có thể là ở một trong 10 cao thủ đệ nhất thiên hạ thời đó, Phi Linh Đang Tuyết..

Phí Đống đột nhiên lên tiếng.

– Hai người đó đúng là có điểm giống nhau. Nhưng nếu bà ta còn sống thì cũng phải 80 tuổi rồi, làm sao lại có khuôn mặt trẻ con được. Mà với khuôn mặt trẻ như thế thì bà ta sao lại có thể đạt đến cảnh giới chỉ có trong truyền thuyết được?

Nếu bà ta đúng là thiên tài như lời Diệp Phàm kể thì bà ta đạt đến cành giới thần tiên rồi, nhưng không đến 60 tuổi thì không cách nào làm được như vậy.
Phí Thanh Sơn hoài nghi nói.

Chỉ có Diệp Phàm tin tưởng vào điều đó, bởi vì hắn chắc chắn là nhà họ Tuyết có một người thừa kế mang khuôn mặt trẻ con kia. Có thế là lúc 10 tuổi đã được truyền thừa’. Cộng thêm công lực cực cao, nên đã giữ khuôn mặt không biến đổi nhiều. Đương nhiên,điều này là cơ mật của nhà họ Tuyết nên không cho phép truyền ra ngoài. Diệp Phàm cũng không giữ kín nó.

– Diệp Phàm, sau này con có dự định gì? Phí Thanh Sơn hỏi.

– Còn có thề có dự định gì nữa ạ, cứ chờ đợi thôi! Con sẽ cố gắng hết sức để giải quyết vấn đề của Viên Viên.

Diệp Phàm nói.

– Còn về công việc thì sao? Phí Thanh Sơn hỏi tiếp.

– Diệp Pham nói một lượt về dự tính sau này. Hắn cũng cảm thấy kỳ lạ chuyện vì sao Phí Thanh Sơn lại đột nhiên quan tâm đến công việc của hắn. Trước kia ông chưa bao giờ hỏi về chuyện này.

– Chắc chắn con thấy kỳ lạ phải không? Ngày trước ta không hỏi han gì. Là do thời gian trước ta gặp một đồng chí cấp trên từ Thiên Vân về, ông ấy đã nói chuyện của con cho ta biết. Nói muốn con đến làm việc bên ông ấy.

Phí Thanh Sơn nói.

– Ông ấy chỉ cho con chức giám đốc Sở, con không ứng thú với nó.

Diệp Phàm nói.

– Ha ha, không phải nmuốn đánh bóng gần sao? Có lẽ bên đó ông ta có bóng gần để mà đánh, không tin thì con có thể gọi qau đấy để hỏi xem, chỉ mất mấy đồng điện thoại thôi mà!

Phí Thanh Sơn đưa ra một chủ ý cùi bắp.

– Diệp Phàm, ta thấy, con nên đi tranh đoạt hồng phẩn thiên yêu của Lao Sơn. Không chừng có hề có được thứ khiến tăng công lực của con. Bằng không, sẽ làm từmg bước, thì biết đến ngày tháng năm nào mới thành bán thần tiên được. Cái thân thể này của ta cũng không đợi được.

Phí Đống không tán thành ý định của Diệp Phàm, bởi vì ông ấy đã đặt hết kỳ vọng cuối cùng của nhà họ Phí lên Diệp Phàm.

– Tạm thời có đi cũng khôngg có tác dụng gì!
Không ngờ Diệp Phàm lại lắc đầu đápnhư thế.

– Sao lại không có tác dụng gì, không phải là đã bất ngờ gặp dây xích sao. Con đã đột phá đến thập nhất đẳng cũng được một thời gian rồi. Nói không chừng Hồng phấn Thiên Yêu lại có năng lượng đặc biệt có thể giúp con lên một tầng cao mới. Ví dụ như đột phá đến giai đoạn ba của thập nhị đẳng thì sao?

– Những ngày con luyện tập đó ta biết, đương nhiên ta không nói con luyện tập như thế là không tốt, luyện tập là việc không thể hoãn lại được, nhưng có cơ hội thì sao ta không cố
gắng, có đúng không? Đừng có xem thường Hồng phấn Thiên Yêu, đệ tử của Lịch đại rất muốn có được nó đấy.

– Tuy ta không hiêu rốt rốt cuộc nó là thứ gì nhưng khi đó sư phụ đã rất coi trọng, chắc chắn đó là thứ tốt.

Phi Đống có chút trách Diệp Phàm. Mà ông ta cảm thấy tiểu tử này hình như có chút coi thường Hồng phấn Thiên Yêu.

– Không phải vì chuyện đó, mà là vì con vừa mới đột phá lên giai đoạn đầu của thập nhị đẳng. nên trong thời gian ngắn thì khó mà đột phá thêm, đó là nghịch với trời, có thể bị sét đánh đấy.

Diệp Phàm nói ra, Phí Thanh Sơn thất thanh nói:

– Con đã đột phá lên thập nhị đắng sao, sao có thể

– Vừa mới xong ạ.

Diệp Phàm nói ra, hắn lại kể lại chuyện đảo hoang thêm mọt lần, dù sao nói cho hai người nhà họ Phí nghe thì cũng không sao cả.

– Quá thần kỳ!

Sau khi nghe xong, không ngờ hai người lại đồng thời kêu lên

– Đại Bá, người xem, mật rắn có thể giúp người chữa được cái chân phế bị tắc kia không. Nếu như túi mật rắn đó có tác dụng thần kỳ như vậy. Nếu nó đã có thể khiến Diệp Phàm đột phá lên thập nhị đắng được, thì không biết chừng người nuốt nó vào thì có thể chữa được cái chân phế kia, có thể khiến người đứng dậy được.

Phí Thanh Sơn đột nhiên thốt ra mấy câu này. Phí Đống nghe xong thì có tia sáng loé lên trong mắt ông rồi lại vụt tắt. Ông ấy cũng giật mình và động lòng. Đồng thời, cũng cảm động phong cách cao thượng của Phí Thanh Sơn, bởi người đầu tiến mà ông ấy nghĩ đến là người nhà chứ không phải là chính bản thân ông ta.

Phi Thanh Sơn là điển hình của một hào kiệt, là thần tuợng trong lòng Diệp Phàm. Cho dù bây giờ công lực của hắn cao hơn ông, nhưng hắn vẫn tôn trọng ông.

– Có thể thử xem sao, nhưng cái chân của ta đã bị phế mấy chục năm rồi, dù cho có ăn mật rắn thì khả năng phục hồi như cũ cũng rất thấp. Vả lại, Thanh Sơn à, đảo hoang đó vừa thần bí vừa rất nguy hiểm. Nên cứ thôi đi, dù sao ta cũng quen rồi.

Phí Đống đúng là nghĩ một đằng làm một nẻo. Diệp Phàm biết điều đó.

– Diệp Phàm, con nói đi, hòn đảo đó nằm ở đâu để ta đi thăm dò xem sao? Phí Thanh Sơn kiên quyết nói.

– Không được đi, Thanh Sơn, cháu là trụ cột duy nhất của nhà họ Phí. Cháu không thể mạo hiểm được, tuyệt đối không thể như thế được, ta không cho phép cháu đi!

Phí Đống cũng rất kiên quyết, nghiêm túc nói.

– Được, cháu không đi nữa!

Phí Thanh Sơn gật đầu, Phí Đống thở phào nhẹ nhõm, nhìn về Diệp Phàm, ông cũng biết rằng Phí Thanh Sơn là người rất cố chấp nên ông ta chắc chắn sẽ đi. Ông lại không thế trói buộc ông ta cả ngày được.

– Hay là thế này, trong tổ cũng phải người đi, chi bằng sư bá đi cùng với họ, đến lúc đó sư bá sẽ tấn công con mãng xà này. Chọn được một người tài giỏi, chỉ cần một túi mật rắn là được. Con tin rằng một người trong tổ sẽ đồng ý thôi. Hơn nữa, có một cao thủ như người tham gia thì sẽ càng thêm đảm bảo thành công, chắc chắn họ còn vui mừng không hết ấy chứ.

Diệp Phàm đưa ra chủ ỷ, ít ra nhờ đó mà bọn người Tây Môn Đông Hồng cũng an toàn hơn.

– Biện pháp này cũng được, nhưng ta sẽ lấy hai túi. Nhất Độ cũng rất cần nó.

Phí Thanh Sơn nói.

Diệp Phàm muốn cầm điện thoại lên gọi, nhưng bị Phí Thanh Sơn ngắn lại.

– Để Nhất Hoàn nói với họ thì tốt hơn, nếu như con tự nói thì lãnh đạo sẽ có suy nghĩ không hay. Đây là bí mật quốc gia. Tuy bọn biết Phí Thanh Sơn ta là ai, nhưng ai nói ra bí mật này cũng sẽ bị ảnh hưởng nhiều.

– Tổ trưởng Cung sẽ nói con lắm chuyện, nói ra những bí mật quốc gia cho người ngoài, vả lại thứ tốt như vậy thì Cung Khai hà cũng không đồng ý cho nhà chúng ta đâu.

Phi Đống phân tích.

– Bọn họ chắc chắn biết con sẽ nói chuyện này với sư bá Thanh Sơn, vậy có gì khác nhau chứ?

Diệp Phàm nói ra thắc mắc của mình.

– Khác nhau chứ! Biết và nói ra là hai chuyện khác nhau, huống chi việc này ta hoàn toàn có thế bảo Nhất Hoàn tìm ra được một lý do hợp lý. Ví dụ, với chuyện này, Nhất Hoàn vẫn có quyền biết đúng không? Đến lúc đó tổ trưởng Cung chắc chắn sẽ nghĩ rằng chính ta báo việc này cho Nhất Hoàn, nên Nhất Hoàn biết và yêu cầu như thế.

Đừng nghĩ Phí Đống bị phế mấy chục năm rồi, nhưng ông ta vẫn biết về tỉnh hình chính trị, đến nỗi Diệp Pham cũng phải thầm nghĩ rằng gừng càng già càng cay. Người ta đúng là không những hiểu biết nhiều, mà còn biết nhìn xa trông rộng nữa.

– Đại sư bá, người nghĩ lại xem, lúc trước có người đến Lao Sơn, nói rằng hiện giờ Lao Sơn đã suy tàn. Ngay cả đạo quan cũng sắp sập. Việc này….

Diệp Phàm cũng có chút khó nói, nhìn Phí Đống, ngập ngừng không muốn nói tiếp.

– Ừ, nói ta nghe xem.

Phí Đống như cười như không nhìn Diệp Phàm.

Nghe Diệp Phàm kể xong, Phí Đống hừ lạnh một tiếng, cười nói: – Ông ta dùng là có cá tính, bày trò còn hơn cả quỷ.

– Thái sư bá đã gặp qua Ngưu Ly đạo trưởng rồi sao“?

Diệp Phàm kinh ngạc. Lần trước Lý Khiếu Phong đến Lao Sơn, khi đó đạo trưởng Ngưu Ly ăn mặc quần áo cũ kỹ, nhìn rất đáng thương. Lão Lý còn đồng ý chu cấp mười triệu cho đạo quan Lao Sơn. Nếu xem biểu hiện bây giờ của Phí Đống nghĩa là lão Lý đã bị người tên Ngưu Ly kia lừa gạt.

– Ha ha, ông ta là sư đệ của ta, mồm mép lấp lẻo. Có người đã bị hắn ta lừa rồi à? Phí Đống thản nhiên hỏi.

– Không phải chứ, không ngờ lão Lý còn bị lừa tới mười triệu. Nhưng lão Lý nói đúng, đạo quan ở Lao Sơn đúng là suy tàn, sắp thành nguy lầu rồi. Ví thế mà lão đã đồng ý chu cấp mười triệu.

Diệp Phàm cười nói.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.