Quan Thuật

Chương 2769: Ba người phụ nữ một vở kịch


– Ồ.

Phí Điệp Vũ đột nhiên giơ ngón tay lên thể hiện vẻ tinh nghịch. Điều này cũng khiến Diệp Phàm ngây người không hiểu cô em gái này có ý gì nữa.

– Thái sư bá muốn hai người đến đây, một là Lưu ma ma, một người là em. Anh xem, đồ của em cũng đã mang đến đây rồi. Lúc đầu em còn nghĩ rằng anh không thích em đến đây, nên cũng không dám mang đô vào, bây giờ anh đã đồng ý rồi thì em cho người mang đồ vào nhé.
Phí Điệp Vũ cười khanh khách, chạy ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, có mười mấy người đi vào, trên tay họ là túi to túi nhỏ, hòm to hòm nhỏ, tính sơ qua cũng phải đến mấy chục cái. Hơn nữa, chuyện khiến Diệp Phàm phải phùng mang trợn mắt chính là cả chiếc giường khắc long phượng cũng được di chuyển đến. Chiếc giường này có điểm giống như giường thời nhà Thanh, Diệp Phàm dùng mắt ưng nhìn thì phát hiện ra đúng là một chiếc giường cổ còn tổt. Lại còn là hàng thật nữa, tuyệt đối không phải là hàng nhái mà bên ngoài hay làm nhái.

– Em nghe kể lại rằng chiếc giường này là do cụ bà để lại cho em, nghe nói đó là giường ngủ của một Quý Phí đời Thanh. Năm đó vì nhà họ Phí có nhiều môn đệ, lại nhiều cao thủ, tổ tông nhà em còn có người làm hộ vệ tứ phẩm. Vì thể mà đã có được cái giường này, đó là một bảo vật trong nhà.
Phí Điệp Vũ nói.

Nhìn người tôi mải mê sắp đồ, Diệp Phàm có cảm giác như mình làm Hoàng Thượng vậy. Hắn ta đột nhiên bừng tỉnh, trong lòng nghĩ chẳng nhẽ Phí Đống lại có ý khác. Giờ Viên Viên còn hôn mê chưa tỉnh mà. Cứ tưởng tượng thêm, Diệp Phàm đột nhiên dựng cả tóc gáy lên.

– Đi thôi, chị Điệp, anh Diệp à. Chúng tôi đến phòng chị Điệp xem, chắc chắn sẽ rất ngạc nhiên đây!
Lúc này Tuyết Hồng đi đến, gọi từ xa.

Diệp Phàm vốn không muốn đi, nhưng bị Tuyết Hồng kéo đi. Đúng là cô tôi bày biện rất cẩn thận, cách sắp xếp của Phí Điệp Vũ đúng là dựa theo thiết kế khuê các thời cổ đại. Gồm có bàn trang điểm, giường, màu sắc, hoa Vân, ghế khắc Phượng,…Có đầy đủ mọi thứ. Mà bên ngoài lại còn thêm hai gian nữa. Một gian là phòng khách, còn lại là phòng sách. Thực ra đó là một phòng nhỏ. Căn bán đây là phòng của Phí Cách Cách mà.

Tuyết Hồng chớp mắt vẻ ngưỡng mộ, cô tôi nhảy lên trên giường của Phí Điệp Vũ mà lăn lộn, cười khanh khách nói:

– Thích quá, thích quá. Chị Điệp cứ như Quý phi vậy, em ở bên phải, em sẽ là tiểu quý Phi nên ở bên phải. Ở giữa là Đại quý phi Viên Viên. Anh Diệp chính là Hoàng thượng vạn tuế.

– Ha ha ha…!
Diệp Phàm nghe thấy vậy mà lạnh cả sống lưng, mặt hắn thì xám xịt lại. Chỉ có thể ngượng ngùng cười.

– Em nhầm rồi, Tuyết Hồng. Không được gọi như thể.
Không ngờ Phí Điệp Vũ lại đỏ mặt nói với Tuyết Hồng.

– Các cô cứ nói chuyện đi, tôi ra ngoài trước, còn có việc.
Lúc này, Diệp Phàm chỉ muốn chạy trốn.

– Không được đi, nghe chị Điệp nói xong đã rồi mới được đi, em vẫn còn có điều muốn nói với anh đấy?
Tuyết Hồng đứng chống tay vào eo nói như một tiểu dạ xoa, hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Phàm.

– Có gì thì nói sau đi, hiện giờ tôi có việc phải đi thật mà!

Diệp Phàm quyết tâm trốn, chỉ sợ để Điệp Vũ giải thích xong lại không thể đi được thì thảm rồi.

– Mấy ngày nữa người nhà tôi đến, nếu anh không nghe thì thôi vậy!
Không ngờ Tuyết Hồng gọi Diệp Phàm lại, nói.

Vừa nghe hắn đã sửng sốt. Nếu như cao nhân nhà họ Tuyết đến chẳng phải là sẽ có lợi cho Viên Viên sao? Hắn đương nhiên nghĩ là người đến là Phí Linh Đang Tuyết Nha kia, là cao nhân có mặt giống như em bé. Hắn ta có thể khẳng định, người này chắc chắn đã đạt đến cảnh giới đại cao thủ trong truyền thuyết. Bởi vì bán thần tiên Nam Vân Thiên Mi cũng không phải là đối thủ của bà ấy. Nếu bà ấy đến thì Viên Viên được cứu rồi. Cho nên hắn ta nhanh chóng quay người lại, cười tủm tỉm nói:

– Nói đi, tôi thích nhất là được nghe nói về câu chuyện của nhà họ Tuyết. Anh rất thích nghe kể chuyện đúng không Điệp Vũ?

– Vô sự hiến ân cần phi gian tức đạo.
Phí Điệp Vũ cười nói.

– Hừ, đúng vậy, anh dùng là đồ nịnh hót!
Tuyết Hồng cũng hừ một tiếng, nói.

Lúc này ngoài của vang lên tiếng cười đanh thép.

– Sao em cũng đến đây vậy?
Diệp Phàm cảm thấy có chuyện không ổn, tại sao Ninh Hòa Hòa lại đến đây nhỉ?

– Chị Điệp đã chuyển đến đây rồi, đương nhiên là em cũng có thể đến chứ!
Ninh Hòa Hòa không sợ Diệp Phàm, ưỡn ngực đi lên, và Mai Thiên Kiệt lại đi đằng sau cô như một cái đuôi.

– Thái Di Trượng về rồi à?

Phí Điệp Vũ hỏi, liếc nhìn Diệp Phàm một cái. Tự nhiên hắn ta cũng lúng túng, đang muốn tìm đồng chỉ Ninh và chủ tịch Thiên Vân để đánh bóng gần. Hắn thầm nghĩ Phí Điệp Vũ đúng là chu toàn. Rất hợp với ý hắn.

– Vừa về, tôi vừa từ Thiên Vân trở về đây.
Ninh Hòa Hòa ngồi trên giường của Quý phi, chân rung rung, ngồi rất thoải mái.

– Tiếu tử kia, mang cho tôi chiếc ghế vào đây.
Diệp Phàm nhìn Mai Thiên Kiệt, không vui vẻ lắm sai bảo.

– Tuân lệnh!

Mai Thiên Kiệt cười rồi đi lấy ghế, mời sư phụ Diệp Phàm ngồi, rồi còn đưa lên cả một điếu xì gà, tách một cái liền châm lửa.

– Ừ, đây là hàng mới của Cuba, chúng được lắm, mùi vị khá ngon.
Diệp Phàm rít một hơi rồi thả ra khói, buông lời khen.

– Anh cũng làm một cây đi.

– Anh đã nghiện rồi lại còn mời Thiên Kiệt hút sao, không được hút.

Ninh Hòa Hòa trừng mắt nhìn Mai Thiên Kiệt, anh ta liền rụt cổ lại, đỏ mặt nói:

– Trước mặt người ngoài, cho anh ít sĩ diện được không? Về nhà em là nhất, không thể thế này được, bằng không sư phụ lại cười cho đấy.

– Đó là sư phụ của anh chứ không phải là sư phụ của Ninh Hòa Hòa này. Hừ, em không nể mặt anh đó!

Ninh Hòa Hòa nói, Mai Thiên Kiệt cũng không dám cãi lại.

– Tiểu tử này đúng là thảm ai báo lại thích tiểu nữ Ninh Hòa Hòa này. Vẫn là Viên Viên tốt nhất.
Trong lòng hắn thầm nghĩ, tự nhiên lại không muốn tham gia vào chuyện này nữa.

– Sư phụ, tôi chuẩn bị đến tỉnh Thiên Vân công tác rồi.
Mai Thiên Kiệt nói.

– Được lắm, đã có chủ tịch Ninh bao rồi, tiểu từ người cũng sẽ phất lên nhanh thôi. Nhưng không được để chủ tịch Ninh thêm phiền phức đấy.
Diệp Phàm lấy chức sư phụ lên mà giáo huấn.

– Không phải là chủ tịch Ninh.

Mai Thiên Kiệt nói.

– Không phải chủ tịch Ninh, lẽ nào lại sinh rồi?
Diệp Phàm nghĩ trong lòng, Ninh Chí Hòa càng lên cao thì càng có lợi cho hắn.

– Chi là bí thư tỉnh ủy, vẫn chưa có điều chuyển chính thức.
Ninh Chí Hòa cười nói.

– Chúc mừng nhé Hòa Hòa.
Diệp Phàm cười nói.

– Hừ!
Ninh Hòa Hòa tính ngước đầu lên, muốn nhéo mặt Diệp Phàm.

– Được rồi, gần đây tôi cũng làm mấy viên thuốc cho Điệp Vũ.
Diệp Phàm giơ tay lấy trong túi quân ra mấy viên thuốc.

– Anh vẫn còn Hậu cung ngọc nhan hoàn từ sao?

Ninh Hòa Hòa lập tức nhảy phất từ trên giường xuống trước mặt Diệp Phàm, đã nhanh chóng đưa tay ra, nói.

– Chị Điệp có làn da hơn em rồi, nên chị ấy không cần cái này đâu!
Thực ra, Phí Điệp Vũ còn phải gọi Ninh Hòa Hòa một tiếng cô. Bởi vì Phí Thanh Sơn và mẹ của Ninh Hòa Hòa là huynh muội của nhau. Mà Phí Điệp Vũ là cháu gái của Phí Thanh Sơn nên Ninh Hòa Hòa được coi là bề trên của cô. Nhưng hai người cùng tuổi nhau. Ninh Hòa Hòa vẫn gọi Phí Điệp Vũ là chị. Gọi thuận miệng nên nhà họ Phí cũng không có ý kiến gì. Dù sao thì cũng là bọn trẻ, kệ chúng đi, gọi sao cũng được.

– Anh Diệp tặng chị mà, nếu như em muốn thì chị cho em một viên nhá!
Không ngờ Phí Điệp Vũ cũng kỳ kèo, nhìn bộ dạng cũng biết cô không nói đùa. Thực ra nếu ai đã dùng Hậu cung ngọc nhan hoàn thì chắc chắn không muốn nhường cho ai cả. Cho dù là thân thích cũng không được. Bởi vì họ biết rằng đây là một vị thuốc cực tốt cho nhan sắc của họ.

– Bề dưới phải nhường bề trên chứ. Hừ hừ, Điệp Vũ, chị gọi em là gì thế nhỉ?
Không ngờ Ninh Hòa Hòa lại tức giận, mang danh bề trên ra nói. Giờ lại gọi là Điệp Vũ rồi, cái từ “Chị” kia đã bị lược bỏ mất.

– Phải là trên nhường dưới mới đúng chứ, bà chị họ, có phải không?
Phí Điệp Vũ cũng không vừa, không ai nhường ai cả.

– Vậy thì mỗi người một nửa, không nói nhiều nữa, nếu không chịu tôi sẽ đi gọi cậu.
Ninh Hòa Hòa đùa giỡn, cậu chắc chắn là Phí Thanh Sơn rồi.

– Được, một nửa thì một nửa.
Phí Điệp Vũ bất đắc dĩ mà trả lời.

– Thế mới đúng chứ chị Điệp?
Ninh Hòa Hòa lại lẻo mép nói.

– Tôi còn chưa đồng ý đâu. Thuốc này là của tôi mà, các cô còn chưa thèm hỏi tôi sẽ cho ai đấy?
Diệp Phàm cũng đùa giỡn, vênh váo vắt chân chữ ngũ. Mai Thiên Kiệt đứng sau vợ cũng thầm giơ ngón tay cái lên với Diệp Phàm, ý là sư phụ rất hoành tráng. Nên giáo huấn cho mấy bà cô này một trận mới được.

– Tôi nghe nói có người muốn đánh bóng gần, thể phải đánh cho hài lòng mới được. Bằng không, bán cô nương này đã không quấy rồi.
Không ngờ Ninh Hòa Hòa lại nói ra câu vậy, Diệp Phàm liền đỏ mặt tía tai. Có lẽ việc này là sau khi Ninh Hòa Hòa vừa trở về nhà họ Phí thì Phí Thanh Sơn cũng đã nói qua chuyện này rồi. Chắc chắn là Ninh Hòa Hòa đã nghe được, nên bây giờ cô ta
mới nói thế.

Diệp Phàm thầm nghĩ thật là xui xẻo, tự nhiên lại gặp phải người đàn bà tai họa này. Đương nhiên Diệp Phàm cũng hiểu, Ninh Chí Hòa không thể nói cho Ninh Hòa Hòa biết được.

Ninh Hòa Hòa không thể ảnh hưởng đến quyết định của Ninh Chí Hòa, nhưng lại có thể quấy rầy tâm trạng của vợ Ninh Chí Hòa. Đến lúc đó, gió thổi mang tai thì Ninh Chí Hòa cũng phải suy xét. Tốt nhất là không cần chọc giận cô gái này.

– Được rồi, cho các cô, coi như là tôi sợ các cô rồi đấy. Nhưng, Hòa Hòa, cô phải nói ngon nói ngọt cho tôi nhé!
Diệp Phàm gọi người lấy thuốc đưa cho các cô.

– Không thành vấn đề! Nói hay lại không cần tiền, Sau này có thứ gì tổt đừng có quên bản cô nương này là được.
Ninh Hòa Hòa gật đầu như gà mổ thóc, vui mừng khôn tả.

Sau khi bật dậy, cô ta lấy thuốc trên tay Phí Điệp Vũ, cầm thuốc cất ngay vào trong hộp, chạy đặt nhanh vào tủ, cái tủ kia còn có cả một cửa ngầm thời cổ.

Thực ra đó như là tủ bảo vệ thời cổ, động tác của cô như mây trôi nước chảy, đến cả Diệp Phàm cũng trợn mắt mà nhìn.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.