Trong lòng hắn tầm nghĩ: – Nhanh quá! Đúng là tay lanh mắt lẹ, nếu cô ấy muốn tấn công người thì mình cũng phải cẩn thận một chút.
Tuyết Hồng không hứng thú gì với trò này, bởi vì cô đã có khuôn mặt của nhi đồng, cô gái nhỏ đã nhắc lại chuyện cũ, hỏi:
– Chị Điệp, khi nãy chị còn chưa giải thích rõ ràng đó, tại sao em nói mình là Tả Quý phi lại sai chứ?
– Đương nhiên là sai rồi, trong thời cổ phân thành bốn cung. Chính là Đông cung, Tây cung, Bắc cung, Nam cung, được gọi là tứ đại nương nương. Mà nương nương ở Đông cung là vợ chính của Hoàng Thượng. Mà địa vị của phi tử thì thấp hơn một bậc so với các nương nương khác.
Phí Điệp Vũ nói, Tuyết Hồng lập tức kêu lên:
– Không được, không được, thế là em phải làm nương nương mới được.
– Em là Hữu nương nương, chị là Tả nương nương, chị Viên Viên là chính cung nương nương. Ha ha, chúng ta sẽ không để mụ Phượng Khuynh Thành kia chen chân vào.
– Nếu cô ta muốn đến thì cho cô ta vị trí nha đầu là được rồi. Đến lúc đó cô ta sẽ phải mang nước mà rửa chân cho chúng ta.
Lời Tuyết Hồng nói ra khiến cho Diệp Phàm thấy lạnh dạ. Công chúa nhà họ Phượng lại đi rửa chân cho người khác được sao? Nếu sắp xếp cô ta rửa chận thì Diệp Phàm lão đại sẽ là người tắm, kỳ cọ cho các cô.
Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách.
– Các cô cứ nói chuyện đi, tôi có việc phải đi trước đây…
Hắn ta mau chóng lên đi, lần này đúng thật là chạy bán sống bản chết. Đằng sau còn lại những tiếng cười khanh khác của mấy nữ nhân giống như gà mái đẻ trứng.
– 1500 con vịt, đúng là loạn hết lên rồi!
Mãi mới dừng bước lại, lại có thanh âm của Mai Thiên Kiệt vang lên.
– 1500 con vịt, ừm, đúng vậy.
Diệp Phàm nhẹ gật đầu.
Nếu Ninh Chí Hòa đã trở về thì mình phải nắm chắc cơ hội. Ba ngày nữa là đón năm mới rồi, đến lúc đó sợ người đến chúc Tết nhà bí thư Ninh lại như nước sông cuồn cuộn không ngừng.
Tối đến, Diệp Phàm thông báo trước cho Ninh Hòa Hòa nghe ngóng mà biết Ninh Chí Hòa đang ở nhà, vậy là hắn lấy hai bình rượu, đến thắng nhà Ninh Chí Hòa.
Đã đến đây lần thứ hai rồi, nên đồng chí Diệp Phàm như ngựa quen đường cũ. Nơi mà Ninh Chí Hòa ở là một phòng riêng, hiện giờ tuy ông ta đã điều đến tỉnh Thiên Vân, nhưng Ban tổ chức trung ương vẫn không thu lại chỗ ở trước kia của ông.
– Là Tiểu Diệp à, vào đi, đến đây!
Ninh Hòa Hòa chạy ra mở cửa, của vừa mở thì hắn đã nghe thấy lời chào hỏi của Ninh Chí Hòa. Ninh Hòa Hòa nhìn Diệp Phàm rồi giơ tay lên ý là đã nói lời tốt đẹp cho hắn rồi. Diệp Phàm hiểu được ý đó là cảm kích.
Ninh Hòa Hòa lại đổi ngay sắc mặt. Diệp Phàm suýt chút nữa mà trợn mắt nhìn. Trong lòng tự nhủ cô nàng đúng là tham, trước đó đã muốn hai viên mà bây giờ còn đòi nữa. Nhưng hắn ta cũng ra hiệu tạm thời không còn thuốc.
Cuối cùng, Diệp Phàm nhận lấy ánh mắt xem thường của Ninh Hòa Hòa thì cô mới buông tha cho hắn.
– Dì Phí. Ở đây còn mấy viên thuốc giống loại lần trước đã đưa cho dì, nhưng chất lượng mấy viên này còn hơn lần trước.
Diệp Phàm đưa ra bình rượu Mao Đài, cười nói, sau đó hắn liền lấy ra một cái hộp.
– Sao cháu lại làm thế, đều là người nhà mà, không cần phải tặng đồ quý như thế đâu!
Vợ của Ninh Chí Hòa là Phí Hương Ngọc có ý thoái thác.
Bởi vì có quan hệ với sư phụ Phí Phương Thành của Diệp Phàm và Diệp Phàm cũng đánh bại nhà Hoành Đoạn vì nhà họ Phí. Vì thế nhà họ Ninh rất nể Diệp Phàm. Cũng xem hắn như con cháu trong nhà.
– Đều là người một nhà mà dì Phí còn khách sáo làm gì chứ.
Diệp Phàm cười nói, đặt cái hộp lên mặt bàn.
Thấy ánh mắt của Phí Hương Ngọc cũng nhìn chằm chằm vào chiếc hộp đó. Hắn biết là nữ nhân tất sát kia rất có tác dụng. Thậm chí ngay cả Phí Hương Ngọc đã hơn 40 tuổi mà cũng chết mê chết mệt.
– Mẹ, mẹ không dùng thì con dùng.
Ninh Hòa Hòa như thỏ chạy ra muốn vồ lấy chiếc hộp.
– Ai nói thế. Lần trước dì Lưu hàng xóm thấy mẹ thay đổi nhiều nên đã hỏi chuyện này. Khi đó mẹ đã tiện miệng nói sẽ tặng cô ấy một viên. Con đừng có mà làm loạn lên, bỏ tay ra.
Phí Hương Ngọc nhẹ ngành vỗ vào lưng của con gái.
– Là Vụ trưởng Lưu có phải không?
Ninh Chí Hòa đặt tờ báo xuống, nhẹ nhàng nhìn, cười hỏi.
– Tử đã, chú Ninh. Để cháu mát xa cho chú một lát.
Diệp Phàm đột nhiên đứng dậy đi về phía Ninh Chí Hòa.
– Đúng là đồ nịnh bợ!
Ninh Hòa Hòa bên cạnh càng thêm khinh thường.
– Tôi đây là có chút đạo hiếu, sư phụ còn chưa trở lại, nên tôi mát xa cho chú Ninh thì sao gọi là nịnh bợ? Không thể báo hiếu cho sư phụ nên trong lòng tôi cũng buồn lắm. Nhưng đạo hiếu đó giờ tôi tạm thời chuyển sang chú Ninh thì có gì là sai?
Da mặt Diệp Phàm có thể nói là còn dày hơn cả nồi sắt rồi. Hơn nữa, hắn lại còn giở mánh làm bản mặt bi tình.
– Ôi, Phương Thành còn chưa có tin tức gì.
Quả nhiên Ninh Hòa vừa nghe đã thở dài nhìn Diệp Phàm. Trong mắt lóe lên chút yêu thương nói.
– Làm cho tốt đi, Phương Thành trở về mà thấy cháu thành công thì chắc ông ấy sẽ vui lắm đấy.
Nói như vậy tức là hiệu quả mà Diệp Phàm cũng đã làm được rồi. Diệp Phàm chế túi mật rắn thành bột rồi thoa lên tay Ninh Chí Hòa. Sau đó nhẹ nhàng xoa bóp.
Bởi vì Diệp Phàm phát hiện ra mặt rắn khi nghiền thành bột sẽ có hiệu quả khiến mắt sáng hơn, chứ không nhất thiết phải uống vào. Mà có hiệu quả về mắt trực tiếp, cũng đã thể hiện ra. Diệp Phàm cũng đã thử qua rồi, không hề có phản tác dụng.
Quả nhiên khi Diệp Phàm vừa thu tay lại thì Ninh Chí Hòa mở mắt, ngạc nhiên nói:
– Cách xoa bóp này của cháu đúng là thật tuyệt. Đây có phải là cách bấm huyệt mà các cao thủ như cháu hay làm không?
-Chú chỉ nói đúng một nửa thôi. Thực ra, khi này cháu dùng mật rắn, kết hợp với nội lực để mát xa cho chú. Nhưng phương pháp này cũng có giới hạn, phải là cao thủ dùng nội khí phóng ra mới có tác dụng, bởi vì trong nội lực có thể trung hòa dược tính, hơn nữa nó có thể khiến dược tính phát huy tác dụng lớn nhất. Người thông thường không thể nào làm được.
Diệp Phàm nói.
– Làm một lần thế này có thể giữ lại hiệu quả trong bao lâu?
Ninh Chí Hòa hứng thú hỏi.
– Cũng khoảng được một tháng, đương nhiên, có thể do cơ thể từng người khác nhau. Ví dụ như sức khỏe chú tốt thì có thể giữ được lâu hơn. Nhưng tổng thể thì cũng khoảng một tháng, mà dùng càng nhiều thì hiệu quả càng tốt.
Diệp Phàm nói đến đạo dưỡng sinh.
Về phương diện này thì Ninh Chí Hòa biết Diệp Phàm là cao thủ, nên cũng đồng ý với quan điểm này. Đương nhiên cũng phải từ từ thì mới vào đề được, chứ ai lại nói ngay đến chuyện “Đánh bóng gần” thì chắc chắn sẽ không có hiệu quả và lợi ích.
Điều này chính cách nói chuyện “Cứng quá thì dễ gãy”. Đối với cấp bậc đại soái biên giới như Ninh Chí Hòa thì đương nhiên không thể để “Gãy” được rồi.
– Cháu nói xem nhà họ Phí chúng ta có mấy người có khả năng bôi thuốc cho ta được như cháu?
Ninh Chí Hòa hỏi, đương nhiên là đã rõ ý rồi.
Ông ta nói vậy là muốn lấy một chút bột từ Diệp Phàm để bảo người nhà họ Phí bóp cho, như vậy thì tiện hơn nhiều. Dù sao Diệp Phàm cũng không thế đến đây mỗi ngày để làm việc này được.
– Chỉ sợ chỉ có Phí sư bá, và Phí thái sư mới có thế làm được, bởi vì muốn cách không bức ra nội khí thì ít nhất cũng phải là cao thủ thập đẳng.
– Nhất Độ mới chỉ là thất đẳng, nên không được. Còn sư bá Phí Thanh Sơn gần đây đã đi du ngoạn, chỉ sợ trong thời gian ngắn không thế ở nhà được. Còn Phí thái sư thì đã cao tuổi rồi, chỉ là bôi thuốc nhưng cũng rất phí tâm lực.
Diệp Phàm đúng là “bẩn”. Trước tiên dùng thủ đoạn nói chỉ có hai người làm được. Rồi sau đó lại loại bỏ luôn hai người đó. Nói như vậy khác nào nhà họ Phí không có ai có thể đảm đương làm việc này.
– Ai… Ông cậu thì rất khó gặp được, có thế là cũng thích chuyện của giang hồ. Còn về Phí thái sư thì khỏi phải nói, để ông ấy bôi thuốc thì có khác gì mình muốn tự ngược.
Ninh Chí Hòa thở dài.
– Còn có một người cũng được, đó là Phí Đống thái sư.
Diệp Phàm bổ sung thêm một câu, tự nhiên lại nói ra câu vô nghĩa. Người ta là người tàn tật, chả lẽ Ninh Chí Hòa ông còn không biết xấu hổ mà đi cầu ông ấy. Hơn nữa, phỏng chừng Ninh Chí Hòa cùng cũng không dám đi phiền toái người già nhất Phí gia.
“Ha ha, cậu có lẽ tính toán rất hay nha!” Ninh Chí cùng cười cười, quả nhiên ông ta đã hiểu kế sách của Diệp Phàm.
Chẳng qua là, Diệp Phàm lại cảm thấy Ninh đại lão phỏng chừng cũng cân nhắc đến tâm tư của mình. Cho nên, cái tiếng cười kia chắc hẳn có chút ý tứ hàm xúc.
Diệp lão đại giả bộ như chưa phát hiện, cười nói: “Nếu những biện pháp này không được thì thực ra còn có một loại biện pháp khác có thể thực hiện.”
“Dì nói này, Tiểu Diệp à, cháu cũng đừng dẫn chúng ta vào bến mê, có chuyện thì nói nhanh đi. Sau khi nghe xong thì dì cũng đi chuẩn bị chút điểm tâm.”
Phí Hương Ngọc cười nói. Đương nhiên là bà quan tâm đến sức khỏe của chông ròi. Cả ngày chồng bà ngồi xem tài liệu, mắt mờ đến mức không thấy gì nữa rồi.
– Chuyện chú Ninh an bài cháu đến Thiên Vân không phải là đã được giải quyết ròi sao?
Diệp Phàm dày mặt nói ra mục đích của mình.
– Ha ha, cháu cứ vòng vo mãi có phải là vì chuyện này đúng không?
Dù sao cũng coi Diệp Phàm là con cháu trong nhà nên Ninh Chí Hòa cũng cười đùa.
– Việc này, ha ha… Nói chuyện với chú Ninh đương nhiên là phải vòng vo rồi. Bằng không chú sẽ nói cháu này nọ.
Diệp Phàm gượng cười, lại đổi thêm một ánh mắt khinh khỉnh từ Ninh Hòa Hòa.
– Đến thư phòng ngồi, chúng ta vừa uống trà vừa nói chuyện.
Ninh Chí Hòa nói, đứng lên, Diệp Phàm đương nhiên là đi theo rồi.
– Tiếu Diệp, lần này cháu cầm hai viên, lát nữa ta tặng chị Lưu một viên, còn lại một viên.
Không ngờ trên cầu thang đồng chỉ Phí Hương Ngọc lại lên tiếng như thế.
Thực ra, Diệp Phàm nghe thế mà lấy làm vui. Chỉ có ai đối xử như người nhà như dì Phí mới nói thảng ra như thế thôi. Xem ra, tình cảm mấy năm nay mà mình đầu tư vào đây không có uổng phí. Tình cảm giữa mình và nhà họ Ninh đã tăng thêm một bước.
Trước kia nhà họ Phí chỉ coi Diệp Phàm là đệ tử của Phi Phương Thành, giờ thì khác rồi, hắn có cảm giác như mình là con cháu trong nhà vậy.
Đương nhiên Diệp Phàm muốn có cái kết quả này, mục tiêu trở thành con cháu nhà họ Ninh đã đạt được. Đừng nói Diệp Phàm có tâm địa xấu xa, đó là điều bình thường mà.
– Không sao ạ. Lần này cháu có nhiều thời gian rảnh rỗi, cháu sẽ đi hái thuốc. Một khi làm xong cháu sẽ chuyển cho dì. Đến lúc đó cháu cũng đi Thiên Vân rồi, nghe nói thuốc ở đó rất nhiều, như thế sẽ tiện hơn nhiều có phải không dì Phí?
– Thuận tiện lại có thể giúp chú Ninh nữa, thế là vẹn cả đôi đường rồi.
Diệp Phàm lại trưng ra cái bản mặt dày cộm, người ta còn chưa đồng ý mà chính hắn đã có kế hoạch đến Thiên Vân rồi. Đúng là rất buồn cười.
– Ha ha ha…
Ninh Chí Hòa cũng cười lớn.
Vào trong thư phòng của Ninh Chí hòa, ông tự đi pha trà. Nhưng bị Diệp Phàm chặn lấy, nói:
– Chú cứ để cháu làm. Cháu có chút trà ngon, kết hợp với thuốc đông y, trà này không những là đồ uống ngon mà còn có lợi cho cơ thế nữa.
– Cháu đúng là biết nhiều trò, thế thì tùy cháu.
Ninh Chí Hòa ngồi xuống, chuẩn bị thưởng thức món trà mà Diệp Phàm làm.