Lâm Phi nhìn Lâm Đại Nguyên trên ghế sô pha với ánh mắt âm trầm, phức tạp, ra hiệu bảo Phương Nhã Nhu đi trước để thu xếp hành lý, hỏi:
– Dì Vân, tình hình gì vậy.
Hứa Vân lập tức nói chuyện đã xảy ra trước đó:
– Bây giờ sắp tối rồi, Dao Dao còn chưa trở về cũng không biết đã đi đâu. Dì vừa lén gọi điện thoại cho nó nhưng điện thoại cũng khóa máy, công ty cũng gọi qua hỏi nó thế nào, rõ ràng là nó cũng không đến công ty.
Lâm Phi cũng lo lắng, có thể vì bản thân thiếu thốn tình thân nên quý mến cô em họ này hơn cả em gái ruột, hắn cũng không muốn Lâm Dao gặp chuyện không may.
Hắn đến trước mặt Lâm Đại Nguyên, thấy trong ánh mắt Lâm Đại Nguyên có chút đấu tranh và mơ màng, biết bác cũng đang lo lắng nhưng ông ấy lại cứng miệng không chịu nói.
– Bác, nếu không thì thế này đi, bác nghĩ xem có thể đi đâu để tìm Dao Dao, bây giờ cháu sẽ đi tìm xem.
Lâm Phi cẩn thận hỏi.
– Kệ nó đi, cháu chiều nó quá rồi. Hồi trước nó đâu có đỏng đảnh như thế! Vừa mới nói được một câu mà đã cãi rồi! Tất cả là tại cháu chiều nó quá đấy!
Lâm Đại Nguyên căng thẳng nói.
Lâm Phi cười khổ, mình có thể không yêu quý cô bé ấy sao. Trước kia chưa từng được sống những ngày tốt đẹp, chính mình đã không kiêng kị gì lộ ra thân phận thực của mình, đâu còn lý do gì để không yêu thương cô em gái này chứ.
Cũng chẳng phải nói quá lên nhưng mà dù là các công chúa hoàng thất quốc gia phương Tây đó cũng không sánh bằng vị trí hiện tại của Lâm Dao, dù sao cô ấy cũng là em gái của Scarpe.
– Con gái phải kiêu kì một chút mới tốt chứ ạ.
Lâm Phi trêu đùa, hi vọng xoa dịu bầu không khí.
– Nói bậy.
Lâm Đại Nguyên quay đầu đi chỗ khác không muốn nhiều lời.
Lâm Phi cũng không biết phải làm sao, đúng lúc thấy Phương Nhã Nhu đứng một bên lo lắng, hắn thấy Lâm Đại Nguyên có vẻ khá là nghe lời Phương Nhã Nhu nên liền dùng ánh mắt ra hiệu cho cô.
Phương Nhã Nhu im lặng dùng khẩu hình miệng hỏi hắn có ý gì, mãi đến khi Lâm Phi bĩu môi hướng Lâm Đại Nguyên, Phương Nhã Nhu mới buồn rầu gật đầu, những loại chuyện lấy lòng này cứ giao cho cô ấy xử lý.
Nhưng cô cũng lo lắng cho Lâm Dao, thế nên đến ngồi bên cạnh Lâm Đại Nguyên ôn nhu nói:
– Bác à, bác đừng tức giận nữa, Lâm Dao làm sai nhưng muốn dạy dỗ cô ấy trước tiên cũng phải đảm bảo cô ấy an toàn.
Lâm Đại Nguyên quả nhiên ngại khiến Phương Nhã Nhu khó xử, kì thực ông ấy cũng xuống nước, hắng giọng nói:
– Chắc là. . . đi thăm mộ mẹ nó, ở bên nghĩa địa ở quê.
Lâm phi nghe xong giơ ngón cái hướng về phía Phương Nhã Nhu sau đó liền vội vã chạy ra ngoài
Nghĩa địa thôn Thủy Khẩu cũng giống như những nghĩa địa khác, trong thôn những người có tiền sẽ không tới đây gửi hủ tro cốt của người nhà vì phong thủy quá đỗi bình thường, còn có chút cũ kĩ rách rưới.
Nhưng gia cảnh trước kia của gia đình Lâm Phi không tốt, có mộ phần như vậy đã là tốt rồi, cho tới nay Lâm Phi đều chưa từng tới bởi vì ở đây không chỉ chôn cất bác gái mà còn chôn cất người cha Lâm Đại Hữu của hắn.
Nhưng lần này Lâm Phi phải đến đó rồi.
Lúc hắn lái xe qua thôn phát hiện cả thôn Thủy Khẩu đã sáng bừng lên, khắp nơi đều là tòa kiến trúc đang thi công hoặc thi công xong rồi, rõ ràng là bản đồ quy hoạch vĩ đại của Tô Ánh Tuyết đã tiến triển vững chắc.
Nơi này vừa nhìn thật không giống một thôn quê mà là một thành phố nhỏ, cái gì cũng có đầy đủ mọi thứ, đoán chừng mấy năm qua đã trở thành trung tâm thương nghiệp độc lập của Quốc Tế Khuynh Thành.
Đến của nghĩa trang, Lâm Phi xuống xe chạy đến căn phòng nhỏ sơ sài của người trông mộ, hỏi ông lão có thấy Lâm Dao về đây không.
Ông lão là người trông thôn dĩ nhiên là nhận ra Lâm Phi và Lâm Dao, rất nhanh trả lời có trông thấy. Nhưng Lâm Dao đã đi một tiếng trước rồi.
Lâm Phi vỗ ót một cái, bản thân lại không để ý đến thời gian, Lâm Dao cho dù có đến nghĩa trang cũng không thể ở lại lâu vậy được.
– Haiz, nha đầu đó sao vậy? Tranh cãi với Đại Nguyên à mà lại chạy tới mộ mẹ khóc nức nở thế? Tôi hỏi nhưng nó không nói, cháu mau đi đến nơi khác tìm đi, có khi lại ở nhà cũ đấy.
Sau khi Lâm Phi cảm ơn ông lão xong, do dự một chút xem có đi vào thăm mộ cha hay không nhưng cuối cùng vẫn là không vào. Hắn sợ bản thân sẽ không thể kiềm chế cảm xúc của mình, dù sao việc cấp bách vẫn là phải tìm được Lâm Dao.
Đáng tiếc hắn vội vàng quay lại nhà cũ ở Thủy Khẩu nhưng vẫn không tìm thấy Lâm Dao.
Cứ đi lại mà vẫn chẳng có thu hoạch gì, tốn bao nhiêu thời gian. Lâm Phi biết là không thể tìm theo kiểu tìm kim thế này được, liền gọi điện Thiên Diện hỏi xem cô có lên lớp dạy hay không.
– Đang chấm bài thi, sao vậy?
Thiên Diện nghe điện thoại, thản nhiên hỏi.
Lâm Phi sững sờ, thật sự rất muốn nhìn xem giáo viên Thiên Diện chấm bài thi ngữ văn thế nào nhưng hắn thật sự không rảnh.
– Lâm Dao rời khỏi nhà ra ngoài, cái camera giám sát hình ảnh của cô bây giờ có thể dùng được không?
– Được chứ, máy tính trong văn phòng công ty cũng đã lắp đặt rồi, tính năng rất tốt hơn nữa còn có thể khởi động máy tính trong biệt thự, tôi có thể kiểm soát từ xa.
Thiên Diện nói.
Lâm Phi mặt tối sầm, điều này tuy giúp được việc cho hắn nhưng cũng có thể nói Thiên Diện đã chơi trò hacker ở văn phòng nhà trường, cô gái này quả là vô cùng chuyên nghiệp, luôn luôn rèn luyện các loại kĩ năng sát thủ.
Thiên Diện cũng không hứng thú hỏi vì sao Lâm Dao lại bỏ nhà ra ngoài, cô đơn thuần là hứng thú với công cụ tìm kiếm khống chế từ xa lần đầu tiên hơn, tìm chút việc để làm.
Khoảng bảy, tám phút sau Thiên Diện rốt cuộc cũng tìm được Lâm Dao.
– Cô ta đang trên đường cao tốc đến thành phố Túc ở Tỉnh Tô. Hừm. . . còn hai mươi phút nữa là đến, đi đường cao tốc rất nhanh.
Thiên Diện nói.
Lâm Phi nhíu mày, nha đầu này đi xa vậy làm gì, ở đó có bạn có sao?
Bất chấp tất cả, Lâm Phi khởi động xe chạy về hướng đường cao tốc, chuẩn bị tiến về tỉnh Tô.
Đồng thời hắn cũng gọi điện về nhà báo cáo cho Lâm Đại Nguyên tình hình này, hỏi ông ta có biết mục đích Lâm Dao đi Tô Thị không?
– Nha đầu này lại đi tìm ông bà ngoại nó rồi, mẹ vợ bác là người ở đó nhưng sau khi vợ bác qua đời, bố mẹ vợ không muốn gặp bác nữa. Bác cũng không muốn đến đó gặp bọn họ, Dao Dao thì đương nhiên là nghỉ hè sẽ đi thăm bọn họ.
Lâm Đại Nguyên thở dài.
Lâm Phi giật mình, hóa ra chuyện là vậy. Nhưng nếu nhìn vào cái chết năm đó của bác gái, đúng là có nghi vấn. Nếu không thì đang yên đang lành sao bố mẹ vợ lại không muốn gặp Lâm Đại Nguyên.
Bác cũng mệt mỏi vì chuyện này rồi, Lâm Phi lẩm bẩm trong lòng.
Lâm Phi thực sự rất hiểu Lâm Đại Nguyên, dù sao thật sự trả giá cho những tình cảm lưu luyến là rất khó quên.
Dường như ông ấy không thể quên đi hình ảnh đó, cho dù trước kia hắn và Tô Ánh Tuyết yêu nhau như nước với lửa cũng tốt, còn bây giờ hắn và Phương Nhã Nhu ngày ngày quấn quýt bên nhau còn tính chuyện kết hôn thế cũng được, cho dù cuối cùng hắn ở với ai thì ai là người hắn yêu nhất chỉ có hắn là biết rõ nhất.
Đương nhiên không phải là ông ấy không thể nào yêu chân tình một người phụ nữ khác, chỉ là mặc dù có vô vàn tình cảm song độ lớn của đầu óc cũng có hạn, những tình cảm này cùng một thời gian đến nhiều như vậy. Tóm lại mấy sợi tình thô đó cũng chỉ mấy mảnh đó thôi.
– Bác yên tâm đi, cháu bây giờ sẽ đi dẫn nó về, sẽ không có chuyện gì đâu. Nếu nó không muốn về, cháu sẽ ở bên cạnh nó.
Lâm Phi nói.
Lâm Đại Nguyên bỗng nói:
– Cháu về đi, bác đi cùng cháu. . . .
– Há!
– Nha đầu đó là con gái bác, nó chạy đến chỗ bố mẹ vợ bác, người làm cha như bác đâu đã chết mà không tự đi dẫn nó về lại để cháu phải ra mặt. Như vậy đâu có được, nếu điều này cũng trốn tránh không phải là bác đang sợ hãi sao?
Lâm Đại Nguyên ngữ điệu ôn hòa lại trịnh trọng nói.
Trong lòng Lâm Phi cảm thấy thật khâm phục, người bác cố chấp của mình thật là. . . lúc nào cũng vậy, hắn lập tức đồng ý.
Nửa tiếng sau, Lâm Phi và Lâm Đại Nguyên đi thẳng đến tỉnh Tô, có Lâm Đại Nguyên dẫn đường, Lâm Phi cũng không cần Thiên Diện tiếp tục tìm hướng đi của Lâm Dao nữa.
Chỗ ở ông bà ngoại của Lâm Dao là một thôn ở xã Túc Thị. Mặc dù ven biển nhưng kinh tế cũng không phát triển lắm. Xe đi vào còn không ít đường đá.
Năm đó bác gái cũng học hết cấp ba, kiếm việc làm lương lậu cũng chẳng có bao nhiêu nên mới đến Lâm An tìm việc rồi quen bác hắn và kết hôn.
Lâm Phi âm thầm vui mừng đã để Lâm Đại Nguyên đi cùng, chứ nếu không con đường nhỏ ngoằn ngoèo này mà không có camera thì tự hắn mà không biết bao giờ mới thấy. Lái xe được gần ba tiếng, trời cũng đã tối hẳn, hai người mới đi vào đến cổng làng.
Con đường xi măng uốn lượn nối thẳng vào trong thôn, Lâm Phi vừa muốn hỏi có nên đỗ xe
cửa thôn không, sợ bên trong không thể quay đầu, lại không ngờ giữa đường trước mặt xuất hiện một người.
Người trong thôn thì không sao, vấn đề nằm ở người chết nằm ngang trên đường.