Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 523: Thôn Trang Đổ Máu


– Tiểu Phi! Chuyện. . . chuyện gì xảy ra thế?

Lâm Đại Nguyên hoảng hốt. Tuy mắt kém nhưng chưa đến mức không nhìn thấy gì.

Lâm Phi không nói gì, lập tức tỏa ra thần thức lục tìm động tĩnh xảy ra xung quanh, kết quả khiến hắn hết sức kinh hãi.

– Bác, bác cứ ở trên xe, không được xuống xe đâu đấy. Lâm Phi nói rồi vội vàng mở cửa xe, đi tới chỗ thi thể đang nằm ngang trên đường, ngồi xuống xem xét.

Đây là thi thể một người đàn ông trung niên bình thường, thoạt nhìn thì là nông dân, căn cứ theo vết máu Lâm Phi phán đoán ông ta chết được nữa giờ rồi.

Trước ngực ông ta có một vết thương lớn, tim và phổi đều bị xuyên thủng một lỗ lớn, bị đập nát, nát tươm như một miếng thịt mỏng, vô cùng thể thảm.

Đây nhất định không phải là do súng đạn gây ra mà là một loạt tấn công tay không. Nhưng Lâm Phi không nhận ra được đây là công phu gì, Thông Bối quyền và La Hán quyền so ra quyền pháp tương đối căn bản, nếu luyện đến cảnh giới cao thâm cũng có thể đánh được đến mức phá núi võ ngọc giống như xuyên thủng nhưng lại không để lại vết thương bằng phẳng như thế này.

Lâm Phi nhất thời không nhớ ra là tuyệt học của môn phái nào, trong lòng lo lắng cho an nguy của Lâm Dao liền quay về xe.

– Bác, bây giờ cháu phải nhanh chóng chạy vào thôn điều tra, bác ở trong xe cháu không yên tâm nhưng chân bác lại không được tiện, nếu không thì cháu cõng bác, bác thấy sao?

– Mau đi đi, cháu không cần lo cho bác làm gì.

Nỗi sợ hãi qua đi, Lâm Đại Nguyên bắt đầu lo lắng đi tìm tung tích của con gái.

Lâm Phi tất nhiên không thể không lo lắng cho ông, để Lâm Đại Nguyên ghé trên lưng, hắn chạy như điên vào thôn.

Trên đường đi khắp nơi đều là thi thể người dân trên người bị đánh nát, sắc mặt Lâm Đại Nguyên tái nhợt đi, ánh mắt thất vọng và mất mát.

Mặc dù nhiều năm nay ông không đến đây thăm bố mẹ vợ nhưng ông cũng quen không ít người ở đây. Nhưng giờ đây đã âm dương cách biệt.

Trong đó có những đứa bé chỉ khoảng bảy tám tuổi, mười mấy thanh niên, không người nào may mắn thoát khỏi, toàn bộ đã bị giết một cách nhanh gọn.

Có thể xác định là trước khi bọn họ chết mặc dù có sợ hãi nhưng khi chết lại rất nhanh, gần như không thấy đau đớn.

Mặc dù đèn trong thôn khá tối nhưng thị lực của Lâm Phi lại rất tốt, hoàn toàn không hề bị ảnh hưởng, hắn tản ra thần thức tìm kiếm dấu hiệu của người sống.

Kết quả là càng khiến tâm trạng hắn lại càng nặng nề bởi nhà nào nhà nấy, trong nhà ngoài sân, tổng cộng đã có tới hơn trăm người chết.

Địa hình của thôn này vì chịu giới hạn nên đường chính đi vào chỉ có con đường này, khiến những người này dường như không kịp dùng xe điện hay những phương tiện giao thông khác để chạy trốn nên đã chết ngay tại cửa nhà.

Lúc đến ngã tư trung tâm thôn Lâm Phi bỗng khẽ giật mình, nghe thấy tiếng thét chói tai từ phía bắc truyền đến. Mặc dù còn cách đó vài trăm mét nhưng hắn xác định hắn nghe đúng.

– Tiểu Phi! Nhanh lên! Mau chạy về phía trước đi. Nhà ông bà ngoại của Dao Dao ở sâu bên trong.

Lâm Đại Nguyên thúc giục. Mặc dù nằm trên lưng Lâm Phi xóc nảy khiến ông thở hổn hển nhưng ông vẫn cố hét lên.

Lâm Phi không muốn lãng phí từng giây từng phút, hắn mặc kệ địa hình thế nào cứ thế xông thẳng lên.

Cho dù có lúc va phải nhà hắn cũng đạp chân bay lên như gió, nhanh như chớp vọt qua.

Bình thường nếu Lâm Đại Nguyên cũng bị lên cao xuống thấp bay như Lâm Phi nhất định sẽ vô cùng sợ hãi. Nhưng bây giờ Lâm Dao còn chưa rõ sống chết ra sao ông làm sao còn tâm tư để ý đến kiểu đi đúng điên cuồng này của Lâm Phi nữa.

Chưa đầy nửa phút sau Lâm Phi đã chạy tới giáp ranh thôn, một loạt nhà dân bỏ trống, phía trước là máy cày, phía trước nữa là những cánh đồng lúa bát ngát.

Lúc này lúa đã được thu hoạch, cánh đồng lúa mênh mông bát ngát sau kì thu hoạch trở nên lầy lội. Đám thanh niên khỏe mạnh cường tráng đang hoảng hốt chạy vào ruộng lúa, tản ra bốn phía để tránh cái chết đang đến gần.

Nhưng bọn họ có chạy thế nào cũng vô dụng, một thân ảnh tựa như dã thú trong đêm đang chạy từ đồng ruộng tàn sát điên dại những dân làng tán loạn bốn phía, cứ đuổi kịp là tung ra một quyền mạnh một phát xuyên thủng thân thể hoặc là trực tiếp đánh một chưởng lên đầu bọn họ, đầu lập tức vỡ tan.

Cả người Lâm Phi co rút, hắn phát hiện tốc độ của gã đàn ông này nhanh đến nỗi có thể đấu một trận với Long Thiên Cương.

Sao có thể chứ? Một thôn quê sao lại có một quái vật như vậy.

-Anh! Cha!

Bỗng nhiên một tiếng kêu khóc từ sân một nhà dân vang đến.

Lâm Phi và Lâm Đại Nguyên đều vui mừng quay đầu nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy Lâm Dao đang khóc thét chạy tới.

Cô gái nước mắt giàn giụa, sợ tới mức khuôn mặt tái nhợt mà phía sau cô còn có bảy tám ông lão bà lão, trong tay mấy ông lão đều cầm cuốc và xẻng, hình như đang chuẩn bị phản kháng.

Rõ ràng là những người già này không thể chạy như điên giống đám thanh niên để giữ mạng đành lui ở trong sân nhà phòng vệ, cũng bởi bọn họ không thể chạy trốn nên gã đàn ông quái thú kia cũng không đem mục tiêu đặt trên người họ trước.

– Dao Dao, em sao rồi? Xảy ra chuyện gì vậy?

Lâm Phi chạy đến, cầm tay em gái hỏi,

– Em. . . Em không biết. Kẻ điên đó vừa từ trên núi phía Đông xuống, thấy người là giết. Ai chạy trốn là giết người đó, người trong thôn sắp chết hết rồi. . .

Lâm Dao sợ khủng khiếp, lần này gặp được Lâm Phi như tìm được người tâm phúc, ôm anh mình khóc thét lên.

Lâm Đại Nguyên thấy con gái tạm thời không sao, thở phào nhẹ nhõm, đôi chân thọt bước lên nói với đôi vợ chồng già phía sau:

– Ba, mẹ, hai người không sao chứ?

Trong đôi vợ chồng già đó, bà lão quay đầu không nhìn ông, ông lão thì giơ xẻng lên nghiêm mặt nói:

– Lúc này không sao rồi? Còn đứng ngay ra đó làm gì? Thừa lúc kẻ giết người điên dại chưa tới mau đem Dao Dao trốn đi. Nếu không đi sẽ muộn đó. Tên điên đó chạy nhanh đến nỗi không thấy bóng.

– Sao lại có thể, chúng con có xe ở cổng thôn, ba mẹ đi cùng luôn.

Lâm Đại Nguyên lo lắng nói.

– Mày còn lề mề hả?

Ông lão tức giận:

– Không chăm sóc con gái cho tốt, để nó tủi thân mà chạy đến đây, mày còn có thể chăm sóc cho hai cái thân già này nữa à? Mau cút đi. Hôm nay cháu ngoại ta mà có chuyện gì hai thân gia này có thành ma thành quỷ cũng không tha cho mày đâu!

Lâm Đại Nguyên xấu hổ nhưng không dám phản bác, cứ đứng đó gật đầu nhưng không chịu đem Lâm Dạo đi.

Lâm Phi thấy bác bị răn dạy như vậy, trong lòng buồn bực nói:

– Lúc này không phải để nói những điều này? Báo động chưa vậy?

– Báo á, báo buổi sáng rồi. Nhưng đâu có nhanh như vậy, ở đây cách xa thị trấn, lần trước cháy thiêu rụi cả cái nhà đội cứu hỏa mới đến, có khi giờ vẫn đang trên đường.

Một ông lão khác than thở.

Lâm Phi lại thấy may mắn khi những tên cảnh sát kia tới muộn, nếu không lại chết thêm nữa. Kẻ kia không phải là người cảnh sát bình thường có thể đối phó được.

– Bác, bác với Dao Dao và mọi người vào sân chờ đi, để cháu nghĩ cách.

Lâm Phi nói.

– Cái thằng này, cậu điên à? Cậu định làm gì?

Lâm Phi không để ý đến tiếng hét của bọn họ, hắn còn ngăn cản chậm trễ nữa là số người chết sẽ càng nhiều, hắn không thể trơ mắt nhìn kẻ điên đó đuổi giết người thân của mình.

Lâm Đại Nguyên biết rõ lúc này bọn họ có nói gì cũng vô dụng, Lâm Phi chắc chắn hiểu rõ tình hình hơn bọn họ. Nghĩ vậy, ông liền dắt Lâm Dao đi vào sân.

Thấy mọi người đều trốn về phía sau xong xuôi Lâm Phi liền xông thẳng tới ruộng lúa, càng tới gần càng thấy rõ đây là một người đàn ông cường tráng cao khoảng một mét chín.

Hắn mặc một bộ quần áo bó màu đen rách tơi tả, chiếc quần trắng phía dưới đều là bùn nhão nhuốm đầy máu, phía dưới chòm râu còn có chút màu trắng kết tinh.

Lâm Phi nhận ra đó là muối biển khô lưu lại, chẳng trách tên này từ núi phía đông xuống, hắn hẳn là người đến từ làng chài phía đông. Nhưng rốt cuộc hắn có lai lịch sao?

Lâm Phi không quan tâm đến những chuyện này nữa, hắn bay lên tìm góc chết khỏi tầm mắt gã đàn ông, định khắc địch chế thắng.

Đôi mắt gã đàn ông kia tỏ ra vô cùng tức giận, tơ máu trải rộng, vừa rồi còn đấm xuyên bụng một đám thôn dân trốn chạy, ruột đều treo ra ngoài, quay lại đã thấy Lâm Phi từ phía sau bay tới.

Hắn phản ứng chậm hơn, bị Lâm Phi đá một cước trúng má trái, gào lên một tiếng đau đớn, xoay người ngã lăn lông lốc trên mặt đất.

Cú đá này cũng đủ để đem lực chân đá nát nhưng cũng không để hắn có quá nhiều vết thương. Mặc dù khóe miệng và khoang mũi đều chảy máu nhưng chỉ là vết thương ngoài da. Hắn quơ một nắm bùn ném về phía sau Lâm Phi, bàn chân đạp một cước như đạn pháo về phía Lâm Phi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.