– Anh, anh có chỗ nào không thoải mái không? Anh đừng làm em sợ.
Lâm Dao vội vàng cầm lấy tay hắn, vẻ mặt lo lắng.
Lúc ấy Lâm Phi mới nhận ra những cử chỉ của mình có vẻ kì quái, hắn cười cười vén chăn bước xuống giường:
– Không sao đâu, anh chỉ thấy tâm đắc với việc tu luyện này thôi, mọi người đừng lo lắng. À phải rồi, cái tên điên giết người ấy đâu? Đã tìm ra hắn là ai chưa?
Bạch Hân Nghiên thở phào nhẹ nhõm trả lời:
– Tạm thời đã giam trong nhà tù phân bộ, vốn dĩ là phải mời bác sĩ chữa trị nhưng năng lực hồi phục của người đó rất nhanh. Còn về thân phận gì, tra hết cả kho DNA cũng tìm không ra, trước mắt mọi người đang họp xem xử lý hắn như thế nào.
– Loại người này sao có thể lưu lại DNA cho bọn em tra chứ, thực lực như vậy cũng đều là cao thủ đến rồi đi không có hình bóng của thế giới ngày nay, ta có cách này, chỉ là cần phải nghiệm chứng.
– Đúng rồi, anh và hắn đã từng đấu với nhau, anh là người nắm rõ nhất công pháp của hắn, có phải anh nghĩ đến cao thủ nào đã cùng tu luyện với hắn rồi không?
Bạch Hân Nghiên mong đợi hỏi.
Ngay khi Lâm Phi định nói gì đó đột nhiên nghe bên ngoài vang một tiếng ầm rất lớn, giống như âm thanh của thứ gì đó bị đập vỡ tan.
Lâm Phi vô cùng nhạy bén, tiếng động truyền từ phía Đông Bắc rõ ràng là nguyên khí của tên điên đó.
Nhưng có một cảm giác kỳ diệu là thông qua chấn động của luồng nguyên khí này, Lâm Phi cách hơn trăm mét nhưng những gì xảy ra ở bên đó lại in sâu vào trong đầu hắn, có một đường viền mơ hồ nào đó!
Giống như có một chiếc máy chụp ảnh đang chụp bầu trời khu vực đó sau đó truyền số liệu qua đầu Lâm Phi.
Điều này khiến Lâm Phi trong tích tắc đã nghĩ ra một từ mà trước đây chưa từng có: “Cảm giác không gian!”
Cảm giác không gian này cũng chính là nhận thức thứ tám của vũ trụ của Phật môn mà mọi người thường nói, A Lại Da Thức.
Không gian và thời gian đối lập và thống nhất với nhau, bất kỳ sinh mệnh nào, người nào chỉ cần tồn tại trong không gian, không có không gian thì sẽ không có sự vật cụ thể.
Mà khi một người nào đó ở trong một không gian, khẽ động bất kỳ tâm niệm nào thì sẽ gieo xuống nghiệp loại, mang đến nghiệp lực, nếu như có thể mở A Lại Da Thức đồng thời tiến hành lợi dụng thì sẽ có thể làm cho không gian trước mắt mà ta không nhìn thấy, dựa vào tâm niệm thần thức thì sẽ do thám được.
Trước đây Lâm Phi tuy có thể dùng thần thức sơ lược để tiến hành tìm kiếm người nào đó, ở đó có vật thể gì nhưng từ trước tới nay chưa thấy qua hình ảnh nào lại hiện ra rõ ràng trong đầu như vậy.
Hay là hắn không có ý muốn dùng thần thức tìm kiếm, tín niệm khẽ động, không gian đó lập tức phản hồi lại cho hắn các loại tin tức.
Lâm Phi không khỏi vui mừng trong lòng, xem ra bản thân đã thành công đột phá xiềng xích thứ ba khiến cho cái đinh cự huyệt tiêu hao hấp thụ đồng thời khiến cho tu vi tăng lên, đại não tiến hóa thêm một bước làm cho thần thức A Lại Da Thức cường hóa lên.
Đây không những là tìm ra manh mối dễ dàng nhất, A Lại Da Thức như vận dụng đến chỗ tinh thâm tương đương có thể nghiên cứu sự ảo diệu của vũ trụ. Đối với vạn vật thế gian, dùng góc độ thuần thúy nhất để thưởng thức quan sát, càng hiểu biết thêm, đối với cảnh giới tu vị tăng lên thì càng giúp được nhiều hơn.
Trên thực tế đối với người thường mà nói mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, năm giác quan này, thường thấy nhất mà giác quan thứ sáu cũng chính là thần thức, cũng đã lộ ra hư vô mờ mịt.
Nhưng đối với người tu hành mà nói giác quan thứ sáu vô cùng phổ biến bởi vì không ít thuật sĩ giang hồ sử dụng chu dịch bát quái xem thử may hay xui, cũng là điều nhất định đối với giác quan tương lai, đây là thể hiện một loại thần thức cơ bản nhất.
Mà người tập võ luôn muốn thắng một bậc, luôn muốn đo lường chiêu thức của đối phương, để lĩnh trước một bước, khắc địch tiên cơ, không có đầy đủ giác quan thứ sáu cũng khó trở thành cao thủ được.
Về phần giác quan thứ bảy còn chưa biết, phải chú trọng cảm tri về thời gian, A Lai Da Thức thứ tám là cảm tri của không gian.
Cuối cùng là hai nhận thức mà không phải ai cũng có thể mở được nhưng cảnh giới này của Lâm Phi thật ra sớm đã cảm ngộ rồi, sự khác biệt chỉ là khai thác chiều sâu của hai thần thức này.
– Là âm thanh gì? Xảy ra chuyện gì?
Bạch Hân Nghiên có chút hoang mang.
Lâm Phi thản nhiên nói:
– Tên đó đã hồi phục rồi. . . giết chết hai tên bảo vệ, trốn khỏi nhà lao thép dưới lòng đất rồi.
Bạch Hân Nghiên kinh ngạc nói:
– Làm sao có thể, sao có thể hồi phục nhanh như vậy. . . đúng rồi, sao anh biết được hắn ở nhà tù dưới lòng đất?
Cô không có nói cụ thể với Lâm Phi nơi giam giữ mà, thậm chí còn không nói hướng nào, người này làm sao mà biết được?
Lâm Phi cũng không có nhiều thời gian giải thích:
– Anh nhìn thấy được.
Nói xong câu đó hắn đã từ trong phòng bay ra ngoài, mọi người chỉ cảm thấy một cơn gió thổi qua người Lâm Phi thì biến mất rồi.
– Sao hắn có thể đi nhanh như vậy được.
Thiên Diện nhíu mày, có chút không vui nói, cô ghét nhất ai đó nhanh đến nổi làm cô không đuổi kịp.
Mọi người sửng sốt một lúc, sau đó mới nhớ ra Lâm Phi có lẽ đã đến bên ngoài nhà tù, Bạch Hân Nghiên bảo Lâm Đại Nguyên cùng Lâm Dao đợi ở đây, cô cùng với Thiên Diện nhanh chóng đuổi theo.
Lúc này ở phân bộ khu vực trung ương, cát bụi bay tứ tung, một nhà lao xây theo hình vuông bị đánh thành một lỗ thủng lớn trên bức tường, từ ngoài nhìn vào thi thể hai tên bảo vệ đã ngã trong vũng máu.
Mà tên điên hung hãn kia đầu bù tóc rối, giống như một con dã thú gào thét, đi chân đất, khí thế hung bạo đi ra.
Vết thương trên người hắn đã hoàn toàn khép lại, không nhìn ra được vết thương của nửa ngày trước, xương sườn vỡ vụn, tim cũng đã bị tàn phá.
Long Thiên Cương sớm đã nghe thấy tiếng gió chạy đến hiện trường, phía sau còn có tầng hàng thủ vệ bảo vệ Lục Thiên Trường, Long Bưu. . . tứ đại gia tộc và quan viên bộ công an.
– Nguyên khí thật bá đạo, thật là hiếm thấy.
Long Thiên Cương nhìn nguyên khí màu vàng mạnh mẽ ở xung quanh người gã, giống như mãnh hổ cuồng dã đến cực điểm, không khỏi tán thưởng.
Long Bưu phía sau dở khóc dở cười:
– Lão tứ, đã lúc nào rồi mà chú còn rảnh khen hắn? Vừa rồi không phải nói phải nhanh chóng giết hắn, tránh xảy ra chuyện sao, lần này không phải giết người sao!
– Không thể giết hắn! Sức hồi phục của người này mạnh như vậy, bí mật trên người hắn còn đáng giá hơn mấy sinh mệnh của mấy người này nhiều! Long Tứ, cậu chớ lấy mạng hắn.
Lục Trường Thiên nói.
Trên thực tế cũng không cho phép bọn họ bàn bạc thêm, tên điên đó đã nhắm ngay đầu đám người bước nhanh, mỗi bước đều có thể giẫm nát đá xanh dưới đất, đâm thẳng vào đám đông.
Long Thiên Cương sao có thể để hắn giết như bầy cừu được, nguyên khí độc bá viêm long thiếu đốt rừng rực, thi triển từng bước thân pháp Sinh Liên vây trước mặt người này, một cánh tay bọ ngựa đang vỗ vào ngực hắn!
– Ngao!
Tên hung hãn kia không kịp chuẩn bị, thân người bay ra ngoài, xẹt qua một đường dài khoảng mấy chục mét, đụng vỡ vách tường ngã trở về nhà tù.
Mọi người sợ bóng sợ gió, không nhịn được lau mồ hôi, khí thế tên này cũng thật là dọa người, thấy người liền giết, điên đúng là điên.
Long Thiên Cương nhíu mày nhìn cánh tay trái của mình, vừa rồi cánh tay trái của mình hơi run, điều này có nghĩa là xét về sức mạnh và nguyên khí, hắn đều không chiếm thế thượng phong, chỉ có điều tên đó không có ý thức tỉnh táo mới trúng chiêu, nếu tên điên đó đánh đàng hoàng với hắn, hắn chưa chắc đã thắng.
Làm sao có thể, tu vi người này lại không kém hắn sao? Rốt cuộc là người phương nào?
Không đợi hắn nghĩ thêm nữa, tên hung hãn này lại bay ra từ đống đá, nhìn thấy một con đường xi măng thép gần nhất, gã liền xông qua đó, dọc theo con đường thép đó cứ thế mà ngay cả hòn đá xi măng cũng bị gã lôi ra.
Cây thép dài ba mét bị quăng mấy cái, tất cả đá đều bay ra ngoài, chỉ còn lại chút ít dấu tích của thép mà thôi.
Long Thiên Cương sững sờ, hắn phát hiện ra tên hung hãn này không phải tùy tiện sử dụng thép, trong động tác của gã còn có dấu vết của một loại thương pháp.
Chỉ là loại thương pháp này dường như tương đối thô ráp, hoặc là nói không cản trở cho nên thoạt nhìn giống như y đang đánh loạn vậy.
– A. . .
Tên hung hãn nổi giận gầm lên một tiếng, thép vừa vỗ xuống mặt đất, nguyên khí bạo liệt lại phát ra sóng xung kích màu vàng, thoáng cái mặt đất lập tức vỡ nứt ra khe hở ba bốn thước, một đường kéo dài phóng thẳng về phía Long Thiên Cương và mọi người. Long Thiên Cương biết một khi mình tránh né người phía sau nhất định sẽ bị gặp họa, vì thế thi triển mười phần chiến giáp Viêm Long, tay ngưng long trảo, một đòn vỗ xuống đất.
– Long Trấn Sơn Hà!
Trên mặt đất dấy lên nguyên khí Viêm Long dày đặc cùng với sóng xung kích đụng vào nhau rạn nứt làm cho toàn bộ bộ công an giống như bị rung chuyển, kiến trúc cùng cây cối ở khắp nơi đều đang lay động.