Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 527: Người Thực Vật Lâm Phi


Vừa mới giằng co so đấu kịch liệt, giờ khắc này khói bụi tan biến, không gian trở nên yên tĩnh.

Tên khổng lồ kia thở hồng hộc, sau khi hao phí một lượng nguyên khí không thể đong đếm được gã cũng có dấu hiệu mệt mỏi.

Nguyên khí ảm đảm màu vàng này nhạt đi, biến mất không thấy nữa.

Gã liếc mắt nhìn Lâm Phi nằm bất động như chết trên ruộng tàn, phát hiện ra hắn còn thở vì thế từ trên cao nhảy qua muốn lấy mạng Lâm Phi.

Tay trái hắn bóp lấy cổ Lâm Phi nâng người hắn lên cao, tay phải nắm chặt như phát tiết đấm vào đầu Lâm Phi.

Nếu quyền này rơi xuống cho dù Lâm Phi có mạnh đến đâu, không có phòng bị xương đầu cũng sẽ bị đập vỡ thậm chí não cũng sẽ bị đánh thành bột nhão.

Nhưng tên khổng lồ kia chưa kịp vung quyền ra Lâm Phi đã đột nhiên mở mắt!

Lần này hai người bốn mắt nhìn nhau khiến động tác của tên khổng lồ dừng lại.

Một con ngươi trong suốt, rừng rực như một ngọn lửa, cháy hừng hực bên trong, hắn cố gắng mở miệng ra, phát ra tiếng thú rống gừ gừ, sự nổi giận xen lẫn vào nhau, bất an cùng luống cuống, khiến cho thanh âm này không ngừng quanh quẩn trong ruộng.

Trong đôi mắt Lâm Phi không nhìn thấy một chút nhân tính nào, giống như lần đầu tiên gặp tên khổng lồ điên cuồng này vậy, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào gã.

Một luồng khí bướng bỉnh, phóng đãng, không bị ràng buộc, đột nhiên giờ phút này được phóng thích ra áp chế nguyên khí bá đạo khiến người đàn ông này kinh sợ.

Lâm Phi chỉ nhìn gã như vậy đã khiến tinh thần gã bị áp lực, có chút thất thần.

Gã vốn định phóng thích nguyên khí chuẩn bị tấn công, mặc kệ hiện trường này như thế nào, tóm lại gã phải giết!

Nhưng trong khoảnh khắc quyền của gã giáng xuống thì đôi tay Lâm Phi đồng thời giơ lên bắt lấy hai cánh tay gã.

Cánh tay vừa rồi còn chồng chéo những vết thương không hiểu sao lúc này đã hồi phục hoàn toàn.

Không đợi gã kịp phản ứng Lâm Phi đã dùng sức giật cánh tay gã ra, chân vừa chạm đất thân thể liền lui về sau, nhìn như đơn giản nhưng thật ra là giữ một khoảng cách thích hợp, tùy vào sự thay đổi của bước đi, từ trường xung quanh cứ thế thay đổi.

Lấy đan điền làm Hoàng Đình, ngưng tụ sự yên tĩnh của ruộng đất xung quanh, giống như Thái Sơn vững vàng lại mượn thêm tinh khí dương cương của sao Bắc Đẩu, điều kỳ diệu là tất cả đều hội tụ vào nắm tay phải của Lâm Phi.

Đây không còn đơn giản là sử dụng biến hóa của từ trường để đạt được hiệu quả công kích gấp đôi mà đây đã liên quan đến Thiên Tinh Đẩu, thật sự là vượt qua địa cầu, dùng vũ trụ mênh mông làm một loại bối cảnh hướng dẫn phát triển, mượn lực Hoàn Vũ thi triển chiêu số.

Một quyền của Lâm Phi như chậm mà nhanh, như đã vượt qua thời gian cùng không gian, rất rõ ràng không thể nào thấy rõ quỹ tích di chuyển, khi quyền này rơi xuống ngực gã khổng lồ trong mắt gã xuất hiện một hình ảnh mà người ngoài tuyệt nhiên không thể tưởng được!

Gã hoàn toàn không nhìn thấy Lâm Phi cũng không nhìn ra hắn dùng chiêu thức nào, trước mắt của gã hiện lên một mảnh trời sao vô ngần khiến gã miên man chìm trong một thế giới vô định!

Cho đến khi một cổ sức mạnh khổng lồ như gió bão nuốt lấy người hắn.

– Ầm!

Giống như một tiếng sấm rền vang, thân thể gã từ trong ruộng ngoi lên, vẽ ra một đường thắng dài rớt mạnh ra ngoài.

Sau khi xẹt qua trọn vẹn trên trăm mét, gã khổng lồ này đụng thẳng ba bốn gian nhà làm cả tòa lầu sập xuống, bị chôn trong xi măng và gạch.

Trong quá trình này gã không hề có chút sức lực kháng cự nào thậm chí hoàn toàn không thể phản ứng được tại sao hắn lại bị đánh bay ra.

Lâm Phi như một cây thước đo ngẩng đầu trên mặt đất, không chút cảm xúc, trong mắt thậm chí mang theo chút khinh miệt căn bản không coi chuyện vừa rồi vào đấu.

– Tiểu tử thối. . . vì mấy con sinh vật như bò sát mà còn không cần cả mạng sống nữa à, nếu ta mà không giúp ngươi ổn định nguyên khí thì cho dù có đột phá được ngươi cũng chỉ là kẻ đần độn thôi. . .

– Nhưng một kẻ dũng mãnh cảnh giới Lưỡng Trọng Thiên cho dù không có nguyên khí thì một chút chênh lệch tu vi kia mà có dùng một quyền đánh chết cũng không phải chuyện lạ, thật là vô dụng. . . Thôi vậy, hy vọng chiêu ta thi triển này có thể hướng cho ngươi một con đường. . .

Cái tên được gọi là Lâm Phi này lầm bầm mấy câu, nhắm mắt lại, cả người như được giải thoát, ngã xuống đất. . .

Lâm Phi nằm mơ thấy một giấc mơ dài, trong mơ, trước mắt hắn là một bầu trời đầy sao nhưng hắn từ trước tới nay chưa đứng gần ngôi sao như vậy.

Giống như hắn giơ tay ra là có thể hái được ngôi sao sáng chói kia mà giữa những ngôi sao có mối liên quan cực kỳ kỳ diệu, mỗi một ngôi sao đều có chút chỉ dẫn cho hắn.

Nhưng những ngôi sao này lúc nào cũng có thể thay đổi vị trí, tin tức mà nó đưa tới là thiên biến vạn hóa nhưng hắn cảm thấy trong đó dường như có chút quan hệ đặc biệt. . .

– Chị Hân Nghiên, anh của em rốt cuộc khi nào mới tỉnh? Có khi nào. . .

Cô gái lo lắng hỏi.

– Yên tâm đi, nếu ngay cả Vương Đô cũng nói không có chuyện gì thì nhất định là không có chuyện gì, không nghe họ nói sao, thân thể khỏe mạnh.

Một người con gái khác an ủi.

– Nhưng sao gọi thế nào anh ấy cũng không tỉnh, bác sĩ cũng không nói được nguyên nhân. . .

– Não bộ thần kinh tổn thương là do bọn họ kiểm tra, Lâm Phi có thể sẽ trở thành người thực vật.

Một giọng nói lạnh lùng của một cô gái vang lên.

– Thiên Diện! Lúc này đừng nói những lời như thế được hay không!

– Tôi nói thật thôi. . .

– Cô. . . nha! Cô đừng dọa Dao Dao và bác trai nữa!

Một cô gái phàn nàn.

– Nói thật là nói thật. . .

Giọng nữ kia nói tiếp.

– Hu. . .

Tiếng khóc nức khống chế không nổi của người con gái.

– Sao lại ồn như vậy. . .

Lâm Phi nghe thấy tiếng khóc dần dần ý thức được là Lâm Dao, hắn phát ra tiếng nỉ non:

– Đang làm gì vậy chứ. . .

– Anh!

– Lâm Phi!

– Ừm. . . không trở thành người thực vật.

Lâm Phi mở mắt ra, nhìn thấy quả nhiên là ba cô gái Bạch Hân Nghiên, Lâm Dao, Thiên Diện đang vui đến phát khóc, Lâm Đại Nguyên đứng bên cạnh nghẹn ngào, ánh mắt ngập tràn niềm vui nhìn hắn.

Lâm Phi nhìn trái nhìn phải, thoạt nhìn cứ như mình đang ở trong phòng ngủ nhưng lại không phải bệnh viện hay nhà mình.

– Đây là đâu, xảy ra chuyện gì vậy?

Lâm phi ngồi dậy, thấy sức khỏe mình không vấn đề gì hơn nữa còn tràn đầy sức sống hơn trước.

Bạch Hân Nghiên vừa nghe thấy sợ đến nỗi mặt trắng bệch, nắm lấy tay Lâm Phi lo lắng:

– Anh. . . anh không nhớ sao? Lâm Phi, chẳng lẽ anh mất trí rồi sao?

Lâm Phi trợn mắt:

– Cục trưởng Bạch, em đừng có tạo khoảng cách như thế được không? Anh là hỏi tại sao anh đang ở Tô Tỉnh mà sao giờ lại ở đây, tên đó đâu? Sao anh sống sót được vậy? Xảy ra chuyện gì?

Mọi người thở nhẹ nhõm, nếu Lâm Phi thật sự mất trí nhớ vậy thì đúng là rắc rối to rồi, huống hồ bác sĩ cũng nói có khả năng đó xảy ra.

– Đây là cục công an tỉnh Giang Tô, tên đó đã bị đánh bại rồi, chẳng lẽ anh không nhớ? Khi bọn em tìm ra hắn toàn bộ xương ngực của hắn đều bị gãy hết, phổi bị thủng, tim cũng ảnh hưởng nghiêm trọng nhưng tên đó hình như đã bị cải tạo, bị như thế cũng không chết chỉ là bị thương nặng thôi, nửa sống nửa chết. . .

– Nhưng anh yên tâm, bộ công an nghe nói anh gặp phải quái nhân lợi hại như vậy, mời Long Vương đến tọa trấn, hơn nữa mấy đại gia tộc đã thương lượng xử lý tên đó ra sao rồi.

Bạch Hân Nghiên vừa nói vừa rưng rưng nước mắt, cứ nghĩ đến người đàn ông này có khi không bao giờ tỉnh lại nữa mọi người đều loạn lên, rốt cuộc cũng có thể yên tâm rồi.

– Bây giờ mấy giờ rồi?

– Tám giờ sáng rồi, anh nằm mười mấy tiếng đồng hồ rồi.

Bạch Hân Nghiên u oán nói:

– Anh thật không biết quý trọng sinh mạng, khi phát hiện ra anh, cả người đều là máu, người bị thương rất là nặng, bị đánh đến nỗi ngất ở đó.

Lâm Phi cúi đầu trầm mặc, trong đầu hắn từ từ hiện ra chút hình ảnh.

Mình đánh bại tên đó? Nhưng mình rõ ràng sau khi bị đầu gối hắn húc bay thì không còn nhớ gì nữa.

Đợi đã! Tinh Không! Trong mơ mình thấy bầu trời sao. . . bầu trời sao. . . Lâm Phi nhắm mắt lại, bắt đầu cố gắng nhớ lại, đúng rồi, mình hình như đứng dậy sau đó. . . sau đó đánh một quyền. . . Nhưng quyền đó rốt cục đánh như thế nào? Tại sao mình lại không nhớ ra quá trình chứ. . .

Lâm Phi đột nhiên lâm vào trạng thái kỳ lạ, còn uốn qua uốn lại, tay nhích tới nhích lui.

Mấy người bên cạnh đều nhìn thấy, hắn không phải là mất trí chứ, tinh thần có vấn đề sao?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.