– Bắt đầu cái gì, cậu đang nói chuyện với ai thế?
Đám người Lục Trường Minh thấy khó hiểu.
Nhưng chưa đợi bọn họ hiểu ra, tất cả những người có mặt ở đó thậm chí những tù phạm khác có mặt trong nhà giam, coi ngục, toàn bộ những người bên trong lẫn ngoài nhà giam đều buồn ngủ, mềm nhũn người ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Lâm Phi một tay ôm lấy Bạch Hân Nghiên đang sắp ngã xuống đất, đỡ cô đến ngồi xuống một chiếc ghế tránh lại ngã xuống đụng vào đâu đấy còn về những người khác hắn mặc kệ.
Nhìn xung quanh một chút, tổng cộng là bốn chiếc camera, Lâm Phi cầm lấy mấy cái bút bi ở trên bàn, bắn về ống kính Camera, lửa điện tóe ra, hủy đi tất cả thiết bị giám sát và điều khiển.
Có như vậy lát nữa xảy ra chuyện gì thì sau này mọi người tỉnh lại cũng sẽ không tra ra được điều gì.
– Tốt rồi, Ô Lỗ Lỗ, cậu có thể ra ngoài được rồi, chúng ta đi vào đó xem xét thật kỹ một chút.
Lâm Phi quay đầu lại, cười nói.
– Hì hì.
Người lùn đang bám vào quả cầu Thủy Tinh khổng lồ trồi lên từ trong không khí, đó là Ô Lỗ Lỗ.
Lần này Lâm Phi quay về thực ra tiễn cha con Lâm Đại Nguyên là việc thứ hai còn chuyện quan trọng nhất là gọi Ô Lỗ Lỗ đi cùng đến giúp hắn.
– Scarpe, theo cậu tôi nên làm thế nào?
Lỗ Lỗ lơ lửng giữa không trung di chuyển theo chân Lâm Phi và hỏi.
Lâm Phi mở cửa căn phòng giam đã được cô lập, sau khi bước vào hắn dùng thần thức lướt qua toàn thân của Lý Long Kiêu, cau mày nói:
– Năng lực phục hồi của hắn rất mạnh, so với vật chất S mà tôi phát minh chỉ mạnh hơn chứ không yếu, bởi vì vật chất S là cần năng lượng bổ sung mới có thể hoàn thành phục hồi hết lần này đến lần khác nhưng cơ thể hắn phục hồi trong tình trạng không thu hút năng lượng.
– Tôi nghi ngờ rằng hẳn là hắn đã nhận được cái gì đó mà sự cải tạo đặc thù càng mạnh hơn. Nếu như là vật chất cải tạo S, bằng tu vi của hắn có lẽ gần như không chịu ảnh hưởng mới đúng, không thể nào điên như vậy được.
– Cho nên tôi cũng cần cậu dùng thuật thôi miên để thôi miên hắn, khống chế hắn từ nơi sâu nhất trong đại não hắn, khống chế được hắn khiến cho hắn dùng trí nhớ của mình để trả lời một vài câu hỏi của chúng ta.
Lỗ Lỗ vừa nghe vừa ở giữa không trung múa tay vòng vòng, sau khi nghe xong gật đầu nói:
– Tôi hiểu rồi nhưng nhỡ mà hắn giống y hệt với tên người sói lần trước bị việc khống chế từ xa giết chết thì phải làm sao?
– Nếu như bọn chúng thực sự có thể giết chết được Lý Long Kiêu thì hắn đã chết từ lâu rồi, không thể nào đợi mãi đến bây giờ vẫn không giết, tôi nghi là hắn trốn ra ngoài, cũng không hoàn toàn bị bọn chúng khống chế nhưng lại xuất hiện đường rẽ mà chính bản thân hắn cũng không nghĩ tới.
Lỗ Lỗ giật mình, cảm thấy rất có lý, sau đó hắn thúc giục tinh thần của mình, ở trên quả cầu Thủy Tinh khổng lồ bắt đầu tản phát ra hào quang sáng lạn.
Một loại lực tinh thần thông qua pháp thuật thôi miên đi vào đầu của Lý Long Kiêu. . .
Đối với Ô Lỗ Lỗ, chỉ cần cho hắn thời gian nguyên vẹn và cơ hội, lực tinh thần của hắn gần như có thể thôi miên tất cả mọi người trừ tứ vương, cũng có thể nói nhân vật có não đặc thù như Lâm Phi, hắn không cách nào thôi miên được.
Cho nên đối với hắn chỉ cần Lý Long Kiêu không phản kháng thì thôi miên cũng chỉ là tốn chút ít công phu mà thôi.
Một lát sau, Lý Long Kiêu quả nhiên đã có phản ứng, sau khi thần kinh của cơ thể thông qua một loạt bản năng mà run rẩy thì hô hấp, tần suất đập của tim đều bắt đầu bị Ô Lỗ Lỗ nắm trong lòng bàn tay.
Lỗ Lỗ mở mắt ra, có chút đắc ý nói:
– Tốt rồi, hắn hiện tại đã tháo bỏ ý thức phòng hộ tiềm ẩn của bản thân, cậu có thể hỏi hắn câu hỏi mà cậu muốn biết, trừ những bí mật nằm sâu thẳm trong nội tâm của hắn ra, hắn sẽ vô thức vô tri, đương nhiên đây là trí nhớ của đại não, sẽ không bị ảnh hưởng bởi tình trạng điên hiện tại của hắn.
Lâm Phi gật đầu, thỏa mãn cười cười, mở miệng hỏi thẳng:
– Lý Long Kiêu, hơn hai mươi năm trước anh và Áo Phỉ Setha, Beelzebub, có ý đồ nhìn trộm Đại Sảnh Bảo Khố của hội tham nghị hay không?
Lý Long Kiêu cau mày, theo bản năng loạng choạng đầu, dường như đang cố gắng chống cự.
Lỗ Lỗ vừa thấy vậy tiếp tục tăng cường phóng thích lực tinh thần, hào quang của quả cầu thủy tinh lại bừng lên, lập tức bắt Lý Long Kiêu nghe lời triệt để.
– Không có. . .
Lý Long Kiêu tục tằng trả lời.
Lâm Phi cảm thấy chấn động. Quả nhiên! Hắn biết, giống như những ai ngoài những nhân vật top ba thần tướng, cho dù không biết bên trong Đại Sảnh Bảo Khố của hội tham nghị là cái gì cũng rất rõ đi nhìn trộm Bảo Khố kỳ thực cũng không có ý nghĩa quá lớn, bọn họ sao có thể ngốc nghếch cùng nhau đi đến đại sảnh hội tham nghị tìm phiền toái chứ!
-Vậy chân tướng của năm ấy là như thế nào? Tại sao lại truyền ra tin nói rằng ba người các ngươi bị Ám Ảnh Chi Vương đánh chết chứ?
Lâm Phi tiếp tục hỏi.
Khuôn mặt của Lý Long Kiêu đột nhiên xuất hiện sắc thái giận dữ rất dữ tợn. . .
– Là Ám Ảnh Chi Vương. . . nói với chúng tôi, hi vọng mời chúng tôi đi thăm quan Bảo Khố của Đại Sảnh. . . nhưng chuyện hội tham nghị thì tôi hoàn toàn không biết, khi chúng tôi đến trước đại sảnh Bảo Khố hắn liền lật lọng, lớn tiếng nói chúng tôi tự tiện xông vào Bảo Khố. . . với tư cách sảnh trưởng Đại Sảnh vu oan cho chúng tôi, sau khi bắt được chúng tôi, nói dối là chúng tôi đã bị chém chết. . .
– Cái gì?
Dù là tu vị tâm cảnh của Lâm Phi hôm nay cũng không khỏi cảm thấy kinh ngạc khi nghe được tin tức này.
Tuy nhiên hắn đã có chuẩn bị tâm lý, hiềm nghi về Ám Ảnh Chi Vương là rất lớn nhưng khi thực sự nghe được tin tức này hắn vẫn như trước khi chưa tỉnh hồn lại!
Lỗ Lỗ còn hơn thế nữa, khi nghe xong miệng há ra thật lớn, nghẹn họng nhìn trân trối, thậm chí hai tay hai chân không yên, thiếu chút nữa trượt khỏi quả cầu thủy tinh rơi xuống đất.
Sau khi ôm quả cầu thủy tinh lên tục quay nhiều vòng, ổn định được trọng tâm Ô Lỗ Lỗ chậc miệng:
– Ông trời ơi, Scarpe, thông tin này đúng là kinh thiên động địa! Nếu như lúc ấy Ám Ảnh Chi Vương gây ra chuyện này, vậy thì có lẽ cậu với Ảnh Tử đều bị hắn lợi dụng rồi!
Đã làm bạn với Lâm Phi nhiều năm nay, Ô Lỗ Lỗ cũng biết được những truyền kì nhiều thế hệ của Ảnh Tử, chỉ là hắn chưa từng gặp mặt Ảnh Tử lần nào.
Lâm Phi dần dần nhận ra được điều mà Ô Lỗ Lỗ nói có thể là sự thật, tất cả điều này đều là một âm mưu cực lớn.
– Ám Ảnh Chi Vương. . . bắt các người có mục đích gì? Lâm Phi hít thở thật sâu, tiếp tục hỏi.
Câu trả lời lần này của Lý Long Kiêu thông thuận hơn rất nhiều, dường như không hề có thái độ phòng bị mãnh liệt như vừa nãy nữa.
– Hắn dùng một loại vật chất có thể duy trì sinh mệnh để khống chế chúng tôi, nếu như chúng tôi không nghe hắn có thể khống chế sinh tử của chúng tôi. Hắn muốn chúng tôi ra sức vì hắn, thay hắn huấn luyện cao thủ, âm thầm cướp tài phú, tài nguyên, gặp phải cao thủ gây trở ngại thì âm thầm giải quyết. . .
– Nhưng điều quan trọng nhất là muốn tìm những vật phẩm mà trong truyền thuyết có ghi lại. . . súng, Hughes, thánh kiếm Aaron, Hàn Nguyệt và. . . tay Cai Ẩn.
– Tay Cai Ẩn!
Lâm Phi sững sờ, hóa ra bọn chúng lại vẫn đang tìm nó!
Lỗ Lỗ “ừm” lấy một tiếng.
– Scape, chẳng phải tay Cai Ẩn đang ở chỗ cậu sao? Người của thế giới dưới ngầm đều biết thì nhất định Ám Ảnh Chi Vương cũng biết, nếu như hắn muốn có được thì đã lấy đi từ lâu rồi chứ? Hay là tại cậu giấu quá tốt?
– Cậu nhầm rồi.
Lâm Phi ngẩng đầu, nói:
– Cho dù hắn có biết thì cũng không thể lấy đi một cách quang minh chính đại từ chỗ tôi được, thậm chí cũng không thể ra mặt tranh đoạt.
– Tại sao?
Lỗ Lỗ buồn bực.
– Bởi vì hắn phải nhẫn nại.
Lâm Phi trầm giọng nói:
– Rõ ràng hắn mạnh hơn tôi rất nhiều nhưng lại muốn lén lút hành sự là bởi vì kế hoạch của hắn có lẽ bao gồm toàn bộ nhân loại, vận mệnh của toàn trái đất, nếu là như vậy, nếu như hắn sớm để cho người ngoài biết được là hắn đứng sau tất cả những chuyện này thì cậu nghĩ sẽ không có ai ngăn cản hắn à?
Lỗ Lỗ “Ô” một tiếng, cười hì hì nói:
– Đúng rồi, nếu như là vương giả ra tay thì những vương giả khác chắc chắn cũng sẽ không ngồi yên mà không màng đến. Sư phụ tôi chắc chắn lợi hại hơn Ám Ảnh Vương, xếp hạng cao thủ vua của Thần Thánh Chi Vương và Kiếm Đạo Chi Vương đều cao hơn hắn, nhất định hắn lo sợ nếu xuất hiện sớm sẽ bị ba vương giả khác nhắm vào.
Lâm Phi gật gật đầu, điều mà hắn có thể nghĩ đến cũng chính là nguyên nhân này nhưng cũng chính bởi vì như thế, chuyện mà Ám Ảnh Chi Vương muốn làm tuyệt đối không phải “chuyện tốt” gì cả.
Mặt khác tám, chín đến mười phần hắn chính là thống soái của Luyện Ngục rồi.
– Hắn muốn dùng năm bảo vật đó làm gì?
Lâm Phi tiếp tục hỏi.
Lý Long Kiểu đã trầm mặc rất lâu, trả lời:
– Ta. . . Ta không biết. . .
Lâm Phi nhíu mày, xem ra cho dù nội bộ quân đoàn Luyện Ngục cũng không rõ cho lắm mục đích cuối cùng của Ám Ảnh Vương, đương nhiên cũng có thể là Lý Long Kiêu không hề biết chuyện này.
– Ngươi không bị khống chế sao? Làm thế nào mà ra ngoài được thế?
Lâm Phi rất để ý đến chuyện này, bởi vì sự xuất hiện của Lý Long Kiêu cũng có thể là cái bẫy cùng thuốc mê của quân đoàn Luyện Ngục.
Trên trán của Lý Long Kiêu đều là mồ hôi, hiển nhiên thuật thôi miên khiến cho trọng tải đại não của hắn cực lớn.
– Ta. . . Bá vương công tổ truyền của ta, công pháp đặc thù, truyền lại cho mỗi độc tôn là ta. . . có tính biệt lập cực mạnh, bọn chúng có dùng nhiều lần loại vật chất đó với ta nhưng đều bị ta chống cự. . . sau đó, một loại vật chất cải tạo cơ thể lại bị rót vào trong cơ thể của ta. . .
– Ta bắt đầu không thể khống chế chính mình, thường xuyên nổi điên, bọn chúng cũng không thể chỉ thị ta bán mạng cho bọn chúng. . . hai ngày trước, ta bị chuyển đổi từ một phòng thí nghiệm, trong quá trình ta tỉnh táo lại nhân lúc bọn chúng không phòng bị ta đã giết chết những người kia rồi trốn ra ngoài. . .
– Căn cứ thí nghiệm của bọn chúng nằm ở đâu?
Lâm Phi truy hỏi.
– Ta. . . ta. . . ta không biết. . .
Lý Long Kiêu bắt đầu không ngừng lắc đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thống khổ thở mạnh.
Lỗ Lỗ cau mày nói:
– Không xong rồi, Scarpe, nếu tiếp tục đại não của hắn hình như không chịu nổi nữa, lực tinh thần bức bách hắn quá lớn, hay là chúng ta trước tiên dừng thôi miên lại đã.
– Đại não của hắn chịu quá nhiều tổn hại, thực sự rất yếu đuối.
Lâm Phi gật đầu, hắn không hi vọng Lý Long Kiêu cứ như thế mà chết chết đi, nếu như điều hắn nói đều là sự thật, vậy hắn thật ra là người bị hại lại còn là một tiền bối đáng kính nữa.
Lỗ Lỗ lập tức triệu hồi thuật thôi miên, hắn cũng có chút mệt, ôm lấy quả cầu thủy Tinh lăn lông lốc, lơ lửng đến bên Lâm Phi.
– Tốt rồi, vậy tôi ẩn thân trước đây, sau đó làm cho bọn họ tỉnh lại.
Lâm Phi mỉm cười, sờ lên cái đầu tròn vo của hắn, tự đáy lòng nói tiếng “cảm ơn” .