Lỗ Lỗ cười ngây ngô tựa như rất thích sự vỗ về của Lâm Phi nhưng nghĩ lại thì thấy không đúng, vẻ mặt nghiêm trang nói:
– Scarpe, ta là người đã hơn một trăm tuổi rồi cậu không thể coi ta là trẻ con.
– Ta đương nhiên không coi ông là trẻ con.
Lâm Phi lại chạm tay lên đầu lão.
Ô Lỗ Lỗ tin vậy sau đó thích thú gật đầu “Ừ” một tiếng rồi khoác áo choàng tàng hình lên vai biến mất.
Hắn bay thẳng về sơn trang Thiên Lan, cái đồ tham ăn này rất thích đồ ăn Phương Nhã Nhu làm cũng không cần quản lão nhiều.
Trong ngoài nhà giam, thậm chí là trong phạm vi trăm mét xung quanh đó mọi người đều giật mình tỉnh mộng. Có những người đang ăn cơm thì phát hiện hộp cơm của mình đều rơi trên mặt đất, tiếng kêu hét râm trời, trong nhà giam, cảnh tượng rối loạn như vừa có ma quỷ lộng hành.
Nhưng người của tứ đại gia tộc không phải những kẻ ngu xuẩn, khi mọi người lục tục bò dậy, đầu tiên ai nấy cũng đều buồn bực về chuyện xảy ra sau đó liền chĩa mũi nhọn trực tiếp chỉ về phía Lâm Phi với vẻ lạnh nhạt.
– Lâm Phi, cậu vừa làm gì vậy?
Lục Trương Minh hỏi.
– Cũng không có gì, chỉ là một chút thuật thôi miên để cho mọi người ngủ thôi.
Lâm Phi nhún vai.
Mọi người kinh ngạc, Lâm Phi còn có thể thần không biết quỷ không hay khiến bọn họ chìm vào giấc ngủ? Kĩ năng thuật thôi miên này sao trước kia chưa từng thấy qua.
Khi đó mọi người đều cảm thấy Lâm Phi thật khó đoán biết được còn Lâm Phi đương nhiên sẽ không thể nói ra chuyện của Ô Lỗ Lỗ.
– Việc này mà so với chuyện ngủ, tôi thấy điều mọi người cần quan tâm hơn cả, đó là những điều Lý Long Kiêu vừa nói ra sau khi bị thôi miên.
– Cậu đã thôi miên hắn ư? Hắn đã nói gì?
Long Bưu hào hứng.
Lâm Phi nhìn mọi người xung quanh nói:
– Có chút rợn cả người, càng ít người biết càng tốt.
Người của tứ đại gia tộc đã không thể chờ đợi được thêm nữa, lúc này đều không quan tâm truy hỏi Lâm Phi vì sao lại biết thuật thôi miên, tất cả đều vội đến một căn phòng họp, những người không phận sự đều lui hết, hơn nữa còn liên lạc với gia chủ ba gia tộc khác ở thủ đô.
Nửa giờ sau, khi Lâm Phi đã nói xong tình hình hắn nắm được, tất cả người của tứ đại gia tộc đều im lặng, không ai dám tin những điều họ nghe thấy.
– Nếu Ám Ảnh Chi Vương là thống soái Luyện Ngục, vậy mục đích của hắn tuyệt đối không phải là quyền thế hay tiền bạc. Những thứ này đối với hắn chẳng hề có chút hấp dẫn nào. Hắn rốt cuộc muốn cái gì?
Lục Trường nhíu mày, hắn thấy khó hiểu.
– Hay là não bộ Long Kiêu có vấn đề nên nói nhảm?
Bạch Hân Nghiên xen vào một câu hỏi. Mặc dù cô ta chưa đủ cấp bậc nhưng dù sao cũng thân cận với Lâm Phi, ai dám xem thường cô ta chứ.
– Không đâu.
Tạ Thiên Thuận nhìn vào video rồi lắc đầu:
– Nếu như bị thôi miên, tin tức khai thác được sẽ là tin tức trực tiếp sâu nhất của cơ sở đầu não. Cho dù hắn có điên thì tin tức chứa trong đại não cũng không thể sai được.
– Có phải là bảo tàng của Đại Sảnh không? Không phải nói ở đó cất giấu bí mật lớn nhất của nhân loại sao?
Lục Vũ Phỉ suy đoán nói.
– Không có khả năng đó.
Lâm Phi cười hờ hững nói:
– Tôi cũng chưa từng bước vào nơi cất giấu đó để xem qua nhưng đại khái tôi biết trong đó có gì. Những đồ vật đó thật sự rất quý giá với nhân loại nhưng cũng không phải đồ vật kẻ mạnh theo đuổi.
Long Khi của Long gia nói qua video:
– Tôi cho rằng nhiệm vụ cấp bách bây giờ là nghĩ biện pháp truy xét tác dụng của mấy món vũ khí đó, từ đó có thể biết được mục đích của Ám Ảnh Chi Vương là gì. Lâm Phi tay Cai Ẩn trên tay cậu vẫn an toàn chứ?
– Trên đời này đâu có an toàn tuyệt đối chứ. Tôi chỉ biết ít nhất trước mắt bọn chúng hẳn là không đoán được tôi trốn ở đâu.
Lâm Phi nói.
– Nghe nói tay Cai Ẩn giấu một bí mật kinh thiên, người anh em Lâm Phi, sau khi cậu nắm trong tay lại không còn manh mối nào nữa sao?
Tạ Thiên Thuận hiếu kì hỏi.
– Đồ vật lưu truyền không biết mấy ngàn năm rồi, người cầm được nó không chỉ có mình tôi. Nhiều bậc tiên hiền đều không cách nào phá giải được, mọi người thấy tôi có thể dễ dàng tìm ra sao?
Lâm Phi nghĩ đến việc này cũng có chút bất đắc dĩ. Phái thủ hạ hại chết biết bao bằng hữu của chính mình nhưng để làm cái gì chứ?
Mọi người đều im lặng, rõ ràng là điều thần bí của tay Cai Ẩn chẳng phải là vì chưa bao giờ biết bí mật của nó rốt cuộc là gì sao?
Điều duy nhất có thể xác định là Lâm Phi từ khi bắt đầu đã nằm trong toàn bộ âm mưu. Cho dù hắn làm chủ Đại Sảnh hay là trong tay có tay Cai Ẩn đều khiến hắn không thể nào thể nào thoát thân khỏi vũng bùn.
– Biết rõ đó là âm mưu của Ám Ảnh chi Vương. Bất kể thế nào, nếu ý đồ của quân đoàn Luyện Ngục làm ra chuyện không có tính người. Cho dù phải đấu một trận cùng Vương gia, chúng ta cũng không thể lùi bước.
Lục Trương Minh nói
– Đúng vậy, tôi đề nghị đại diện cho các phái của tứ gia chúng ta, tiến về Kiếm Trủng, xin gặp Kiếm Thánh. Nếu có thể mời Kiếm Thánh xuống núi, Ám Ảnh Chi Vương cũng không thể bám theo, càng không nói đến đám Áo Phỉ Setha và Beelzebub.
Vương Chính lúc này bỗng nhiên lên tiếng chính nghĩa.
Nhờ có lão tổ tông Vương Xán, hắn biết được Kiếm Đạo Chi Vương thật sự có chút giao tình với gia tộc, do đó hắn cũng mạnh dạn hơn, dù sao nếu có thể mượn cơ hội này nịnh bợ Kiếm Đạo Chi Vương, có lẽ bọn họ có thể trở mình trong nghịch cảnh không chừng.
Sắc mặt của ba nhà khác quái dị, ai cũng có suy tư riêng của mình, dù sao Ám Ảnh Chi Vương xuất hiện cũng xem như có một lý do đi thăm hỏi Kiếm Phá Thiên.
Lâm Phi có hứng thú đi Kiếm Trủng nhưng hắn sẽ không cưỡng cầu. Hắn và Kiếm Phá Thiên cũng xem như quen biết, đã từng đánh mấy ván bài nhưng không hứng thú đi nịnh bợ với người của mấy gia tộc này.
– Lý Long Kiêu này giao cho tôi đi, tôi muốn điều trị cho hắn.
Lâm Phi nói
– Anh muốn điều trị cho Lý Long Kiêu sao?
Lục Vũ Phỉ lập tức lo lắng:
– Như vậy sẽ rất nguy hiểm đó? Cơ thể hắn hiện chưa hồi phục nhưng một khi đã khôi phục lại. . . có thể. . .
– Tôi giết cha cô, cô còn quan tâm sự an nguy của tôi sao? Lâm Phi cười một tiếng, cảm thấy hứng thú.
Lục Vũ Phỉ đỏ mặt, cố gắng trấn tĩnh nói:
– Tôi. . . tôi chỉ là công tư phân minh thôi, lấy đại cục làm trọng. Nếu tôi có thể giết anh tôi đã sớm giết từ lâu rồi.
– Hóa ra là như vậy, vậy là tôi đã hiểu lầm cô rồi.
Lâm Phi làm vẻ giật mình còn Hân Nghiên đứng bên cạnh lại có chút suy nghĩ.
– Tôi đương nhiên có cách khống chế Lý Long Kiêu, huống hồ hắn không phải địch thủ của tôi. Mọi người không phải lo bò trắng răng.
Lâm Phi khoát khoát tay nói:
– Dẫn hắn trở lại Thiên Lan sơn trang, tôi sẽ xử trí, đến lúc đó nếu hắn tỉnh lại đương nhiên có thể có thể hỏi ra nhiều vấn đề.
– Lâm Phi thực lực của cậu. . . Rốt cuộc hiện nay ở tầng nào rồi.
Long Bưu dè dặt nghiêm mặt hỏi.
– Long Thiên Cương không địch lại Lý Long Kiêu, đã trở lại tỉnh Tô nghỉ ngơi dưỡng thương lâu rồi. Hơn nữa nói là muốn bế quan, tạm thời sẽ không xuất hiện.
Mọi người ngạc nhiên. Long Thiên Cương cũng không trị nổi Lý Long Kiêu thế mà Lâm Phi lại xử lý dễ dàng như vậy, trước đó Lâm Phi không phải đánh không lại Long Thiên Cương sao?
Đây là vấn đề bọn họ thật sự muốn biết.
Lâm Phi cười không nói. Vấn đề này không nhất thiết phải trả lời.
Chờ đến khi Lâm Phi dẫn Bạch Hân Nghiên rời khỏi, mọi người đều trong phòng họp rất lâu không thể yên lặng.
– Long lão đại, anh nói xem, Lâm Phi này có thể đánh bại Lý Long Kiêu sao. Cái tên Linh Tố thiền sư tháng sau còn còn có thể trị hắn sao?
Vương Chính nhìn qua video thấy Long Khi nói.
Long Khi mí mắt cũng không đưa lên xuống:
– Lý Long Kiểu vẫn trong trạng thái điên loạn, lại không có Phách Vương Thương trong tay, chung quy thực lực có suy giảm. Hơn nữa mấy chục năm biến mất cũng không hết sức tu luyện, có thể đánh bại lão tứ nhà ta đủ thấy năm đó thực lực chiến thần top ba sức mạnh thế nào. So sánh thì điều ta lo lắng lại là Áo Phỉ Setha. Những năm gần đây đã lớn mạnh đến mức nào.
Linh Tố thiền sư chính là dị số song tu phật võ. Mấy chục năm nay ngày càng tinh thâm. Nếu nói vượt qua Lý Long Kiêu cũng có khả năng. Dẫu sao thiên tài của thế giới này những kẻ phàm phu tục tử không thể giải thích được.
– Nói một hồi vẫn lập lờ nước đối, không hổ là Long lão đại, nói chuyện thật cẩn thận.
Vương Chính khinh thường cười nhạo.
– Thế nào, lão Vương. Lão là muốn giúp Lâm Phi một tay hay muốn giúp Linh Tố thiền sư một tay?
Long Khi liếc nhìn lão.
Vương Chính ngoài cười trong không cười nói:
– Vương gia chúng ta bị Lâm Phi xem là kẻ thù mang huyết hải thâm thù là đủ rồi. Ngược lại mấy nhà các người chớ vì tranh đoạt lực lượng sau lưng Lâm Phi mà chẳng ra sao cả, mất hết mặt mũi.
Lão hồ ly lại nói những lời này, thật ác độc. Người ba nhà khác trong lòng mắng thầm, cái này không phải là nói chỉ có người của ba nhà đi lấy lòng Lâm Phi ư, bị lão nói trúng, có thể không xấu hổ sao?
Ai cũng biết Vương gia thích nhất là cùng Lâm Phi hòa hoãn mâu thuẫn. Chỉ e là tự đào hầm quá sâu không lên được. Lúc này lại dám làm phản đào hầm cho ba nhà khác giữ mặt mũi cho bọn họ cũng không muốn trực tiếp ra tay.