Tô Ánh Tuyết cũng không thích bị vây xem như vậy, chẳng qua vì mối quan hệ riêng tư giữa Cố Thải Anh với cô cũng khá tốt, hơn nữa cũng là đại cổ đông của Khuynh Thành nên cô cũng không thể phủi sạch quan hệ.
Những khách khứa trong yến tiệc không ngờ rằng đêm nay không những được gặp mặt Vương Thiệu Hoa mà còn được gặp tiểu thư dòng chính hiện nay của Lục gia.
Tuy với người ngoài mà nói Lục Vũ Phỉ không bằng Vương Thiệu Hoa, chỉ là một thành viên nữ ba đời. Nhưng quan trọng là công việc của Lục gia đều là cơ mật, người của Lục gia từ trước đến nay như thần long thấy đầu không thấy đuôi, đại đa số con cháu đều được sắp xếp ở những cương vị mà người khác không biết, gặp được một người của Lục gia không dễ dàng gì.
Hơn nữa Lục Vũ Phỉ vốn là một mỹ nữ, lại trẻ tuổi như vậy, trong những người đàn ông trẻ tuổi ở đây nếu có thể có chuyện gì đó với Lục Vũ Phỉ, lung lạc tâm hồn thiếu nữ của mỹ nhân, chẳng phải là cơ hội tuyệt vời nhất sao?
Cho nên trong mắt nhiều người Lục Vũ Phỉ là trái thơm ngon hơn so với Vương Thiệu Hoa.
Lục Vũ Phỉ vốn là vì nhiệm vụ của gia tộc, muốn tới tìm người nhà của Lâm Phi nói chuyện, Lâm Phi mãi vẫn chưa về nên phải mất công đi hỏi xem sao.
Đồng thời cũng có việc cần thương lượng với Tô Ánh Tuyết, may mắn lại biết được nơi này tối nay có tiệc cũng muốn đến chơi đùa giải sầu những chuyện buồn bực ở nhà một chút.
Chẳng qua không ngờ lại bị Vương Thiệu Hoa bắt gặp, còn bị công bố thân phận như vậy, cô đành phải lộ ra tư thái nên có của trưởng tôn nữ Lục gia, đoan trang chào hỏi mọi người, chẳng qua chỉ dừng lại ở lễ phép, rất có khí chất của quý tộc.
Cũng không quên tương tác lễ phép theo sau Vương Thiệu Hoa giống như xác thực hai nhà có qua hệ không tệ, vẫn phải làm vài động tác che giấu nội tình.
May mà Vương Thiệu Hoa còn có chút đầu óc, không đem thân phận ngoại tôn nữ Lục gia của Tô Ánh Tuyết côn bố, nếu không Lục Vũ Phỉ sẽ liều mạng với ông ta, chuyện này tạm thời Lục gia không muốn để quá nhiều người biết, Lục gia thì không sao cả quan trọng là Tô Ánh Tuyết không thích như vậy.
Lục gia cũng không hy vọng Tô Ánh Tuyết có mâu thuẫn gì với gia tộc, vì vốn do năm đó Lục Trường Minh đuổi Lục Uyển Dung ra cửa, bà cũng không muốn có quan hệ gì với Lục gia.
Lý Hân Di cố gắng dùng khăn tay lau sạch vết rượu trên váy, lúc này không chỉ vợ chồng Vương Thiệu Hoa đến, công chúa thần bí của Lục gia cũng tới, cô làm sao còn để ý đến chuyện của Lâm Dao trước mắt.
Cô hừ lạnh trừng mắt liếc Lâm Dao:
– Sau tối nay, về sau đừng để tôi nhìn thấy cô! Nếu không thì. . . cô sẽ không dễ chịu đựng đâu! Con ranh thối tha không biết lớn nhỏ!
– Cô mắng ai đó!
Vương Tử Tình không chịu yếu thế bảo vệ Lâm Dao.
Lý Hân Di thấy cha mẹ Vương Tử Tinh đều đến đương nhiên sẽ không tranh luận gì với cô, quay đầu lộ ra vẻ tươi cười căng thẳng, đi đến phía Vương Thiệu Hoa.
Mà Lâm Dao cũng không muốn ở lại đây thêm một chút nào, cô kéo Vương Tử Tình xoay người định rời đi.
Vốn cô còn định đi chào hỏi Tô Ánh Tuyết, tuy Lâm Phi không còn quan hệ gì với Tô Ánh Tuyết nhưng dù sao vẫn có giao tình, lúc trước Tô Ánh Tuyết giúp đỡ cô và Lâm Đại Nguyên xử lý việc khám bệnh, cô cũng luôn thấy biết ơn trong lòng.
Nhưng tâm tình cô bây giờ không tốt, cũng không muốn nói nhiều, liền lặng lẽ cúi đầu, có ý vòng ra cửa đợi Phương Nhã Nhu đến đón cô.
Nhưng Lâm Dao muốn lặng lẽ rời đi, người khác lại để ý đến cô.
– Đây? Đây không phải là Dao Dao sao?
Cố Thải Anh vừa mới nhìn đến Vương Tử Tình, lại không nghĩ đến liếc nhìn sang không chỉ tìm được Vương Tử Tình còn nhìn thấy Lâm Dao cúi đầu định bỏ đi.
Tai Vương Thiệu Hoa cũng thính, sững sờ:
– Là em họ của Lâm Phi Lâm Dao sao?
– Còn có thể là ai?
Cố Thái Anh vui mừng, bà cũng biết Lâm Dao đặt chân vào giới ca hát, đã thành ngôi sao ca nhạc hot mới nổi, khó có được cơ hội như vậy, có thể làm quen với người thân bên cạnh Lâm Phi bà đương nhiên sẽ không bỏ qua:
– Thiệu Hoa, chúng ta đến nói chuyện với con bé đi.
Vương Thiệu Hoa quả thực trăm lần đồng ý! Lúc trước hắn “thương lượng” với Cố Thải Anh, tặng Lâm Phi áo khoác ngoài thủ công hạng nhất, còn uyển chuyển nhờ Phương Nhã Nhu đưa quà, kết quả lại bị trả về văn phòng của hắn.
Vương Thiệu Hoa nghĩ hết cách, vẫn có ý giải quyết mâu thuẫn với Lâm Phi nhưng lại không muốn làm Lâm Phi tức giận, rất là cẩn thận.
Lúc trước hắn có cân nhắc làm thế nào lợi dụng người thân bên Lâm Phi tiếp cận Lâm Phi, khổ nỗi không tìm được cơ hội thích hợp, hôm nay thấy Lâm Dao hắn rất vui mừng, đương nhiên muốn nắm chắc cơ hội.
Nghĩ tới sự phấn đấu nửa đời người của mình, vì vị trí gia chủ kia, phải nhờ vào quan hệ với Lâm Phi, hắn vô cùng muốn lập tức đưa cho nha đầu Lâm Dao kia núi vàng núi bạc, chỉ cần thay hắn nói tốt vài câu trước mặt Lâm Phi là được.
Đồng thời Lục Vũ Phỉ và Tô Ánh Tuyết cũng nhìn thấy Lâm Dao. Tô Ánh Tuyết thì khỏi cần phải nói, cô sớm đã có quan hệ tốt với Lâm Dao còn Lục Vũ Phỉ hết lần này đến lần khác đến nhà Lâm Phi, quan hệ cũng không phải ngày một ngày hai cũng quen biết Lâm Dao từ lâu, hai người đều thật sự thích cô em gái khéo léo này.
– Xin lỗi các vị, tôi có người bạn, muốn đến chào cô ấy trước một tiếng.
Lục Vũ Phỉ lập tức uyển chuyển khoát tay với một vài nhân vật phú thương nổi tiếng, ý bảo cô không muốn “nói nhảm” cùng bọn họ nữa rồi, sau đó không quan tâm đến vẻ kinh ngạc của họ cùng Tô Ánh Tuyết đi về phía Lâm Dao.
Lục Vũ Phỉ vốn phụng mệnh phải nghĩ cách lôi kéo quan hệ với Lâm Phi, sao có thể không tạo quan hệ tốt với Lâm Dao được.
Một đám người ngạc nhiên, nhân vật như thế nào, có thể làm cho Lục đại tiểu thư chủ động yêu cầu đi chào hỏi trước?
Nhưng lúc họ phát hiện Lục Vũ Phỉ đi về phía tiểu minh tinh Lâm Dao vừa bị Lý Hân Di làm nhục, chỉ biết khóc, tất cả mọi người dường như đều trợn tròn mắt! Hoài nghi có phải mình hoa mắt không!
Quan trọng là Lâm Dao giống như thực sự quen biết các cô. . .
Lâm Dao thấy hai chị đi đến trước mặt, biết bị phát hiện rồi, tranh thủ thời gian lau đi nước mắt trên mặt, lộ ra một bộ dạng tươi cười gượng ép, trước gật đầu chào một tiếng:
– Chị Tô, chị Lục.
– Dao Dao, em làm sao vậy? Sao lại khóc?
Chờ đi đến gần, hai người đều phát hiện khuôn mặt Lâm Dao đã có dấu vết vừa khóc, thậm chí hốc mắt còn đỏ lên.
– Ha, là vì vừa chụp ảnh cùng thần tượng, quá cảm động. . .
Lâm Dao có chút bối rối, thuận miệng viện ra lý do, tính cách của cô không muốn gây phiền phức cho người khác, dù sao qua tối nay cô cũng sẽ từ từ quên đi.
Nhưng hai cô một là đặc vụ, một là thương nhân, không dễ bị lừa như vậy, đây hiển nhiên có ẩn ý.
Tô Ánh Tuyết quét mắt một vòng phía sau, để ý trên mặt đất có ít nước đọng cùng một cái ly bị ném ở đằng kia, cặp lông mày lá liễu cau lại.
– Vừa rồi em cãi nhau cùng ai?
– Không. . . không có. . .
Lâm Dao không nghĩ đến nhanh như vậy Tô Ánh Tuyết đã đoán được, lắc đầu giống như trống lúc lắc.
Vương Tử Tình ở một bên không nhịn được, giật hai tay Lâm dao:
-Ai da, Dao Dao cậu sợ cái gì! Vốn dĩ là Lý Hân Di bắt nạt cậu, cô ta phẩm chất thấp thế, sao cậu lại phải nhường người khác! Cậu lại mềm lòng rồi!
Động tĩnh bên này đã khiến cho nhiều người chú ý, một vài khách mời vừa mới vây quanh Lục Vũ Phi cũng đi đến bên Lục Vũ Phỉ.
Mọi người nghe thấy Lục Vũ Phỉ cùng Lâm Dao nói chuyện, thoáng cái có chút biểu lộ cổ quái, trong lòng thấp thỏm khẩn trương.
Trời ơi, Lâm Dao thực sự quen biết đại tiểu thư Lục gia! Xem ra Lục đại tiểu thư muốn ra mặt thay cho Lâm Dao rồi!
Lai lịch của Lâm Dạo này như thế nào? Không phải nói là xuất thân kém sao?
Có thể khiến cho các tân khách ở đây rúng động còn ở phía sau.
Chỉ thấy vợ chồng Vương Thiệu Hoa bị vây quanh bỗng nhiên xin lỗi nhờ mọi người nhường đường, sau đó bước nhanh đến bên cạnh.
– Ha ha, tiểu thư Lâm Dao, tối nay ở đây chơi có vui không? Có gì không hài lòng có thể nói với Vương mỗ.
Vương Thiệu Hoa mới mở miệng đã dọa cho nhóm người kia hôn mê!
Cái giọng điệu này sao lại giống như Vương Thiệu Hoa muốn nịnh bợ tiểu nha đầu này nha!
Cố Thải Anh cũng rất phối hợp, bà ta ngược lại đau lòng thực sự cho Lâm Dao:
– Dao Dao, chúc mừng con thành công, bài hát của con ta đã nghe qua, bài nào cũng rất hay, vừa mới đứng ở dưới xem con hát, quá đặc sắc. . . Ta còn mua hơn một trăm album ủng hộ con đấy, sau lại mua thêm mấy trăm bản nữa, ha ha. . .
Các tân khách vây xem lại lần nữa thấy hô hấp khó khăn, rốt cuộc là bọn họ kiến thức nông cạn chưa từng gặp qua việc đời hay là đầu óc mấy nhân vật lớn này có vấn đề?
Một ca sĩ mới nổi không có gia thế, còn sao nữa?
Càng khiến họ sụp đổ hơn là thái độ của Lâm Dao. . .
Đối mặt với những lời nịnh nọt của Vương Thiệu Hoa cùng Cố Thái Anh Lâm Dao thậm chí có chút lạnh mặt, dứt khoát quay đầu đi chỗ khác, một bộ dạng không muốn quan tâm đến!
Không thể như vậy sao, cô nghe lời anh Lâm Phi, Lâm Phi ghét đôi vợ chồng này còn cố ý dặn dò qua, có thể quen biết Vương Tử Tình nhưng không cho phép xuất hiện cùng vợ chồng Vương Thiệu Hoa, những người này đều không có lòng tốt, cô thật sự nhớ rõ!
Cho nên hai cái miệng nói chuyện với cô, cô dứt khoát giả bộ như không nghe thấy, nhìn đi nơi khác, không để ý đến họ!
Một đám tân khách nghẹn họng nhìn trân trối, có ít người thậm chí còn nháy mắt, dụi mắt nhưng dù nhìn thế nào đều thấy Lâm Dao hờ hững với vợ chồng Vương Thiệu Hoa, hai vợ chồng mặt nóng dán mông lạnh.
Hơn nữa hai vợ chồng này cũng không biểu hiện nửa phần tức giận, Vương Thiệu Hoa vẫn giữ vẻ tươi cười yêu thương ôn hòa hiểu rõ, Cố Thải Anh thì có chút xấu hổ cùng bất đặc dĩ nhưng cũng không có chút ảo não nào.
Dường như Lâm Dao coi thường loại thái độ này của họ, họ còn phải ngoan ngoãn tiếp nhận, còn không dám đánh rắm ấy chứ!
Mọi người cảm giác thế giới của mình đều bị đảo lộn rồi!