– Ba mẹ, hai người đừng nói đến những chuyện này nữa.
Vương Tử Tình có thể hiểu được thái độ như vậy của Lâm Dao, dù sao cũng là cha mẹ mình có lỗi với người Lâm gia trước, vì vậy lúc này chen miệng vào nói:
– Hai người không thấy Dao Dao vừa bị người ta bắt nạt sao, cô ấy vừa mới khóc đây này.
– Cái gì?
Vương Thiệu Hoa sợ hãi ngạc nhiên, theo bản năng quát lên.
Tiếng quát này quả thực khiến cho người bên ngoài càng hoảng sợ, sao bí thư Vương lại có phản ứng mạnh như vậy, khó được nhìn thấy bí thư Vương nhẹ nhàng phong độ mất khống chế nha!
Sao Vương Thiệu Hoa không kích động cho được, mẹ nó chứ, hắn muốn nịnh bợ Lâm Dao còn không kịp nhưng Lâm Dao lại đang khó chịu vì bị sỉ nhục trong bữa tiệc hắn tổ chức! Đây không phải là muốn cắt đường sống của hắn sao?
Nhìn kỹ, quả thật trên mặt Lâm Dao còn có vệt nước mắt!
– Dao Dao, sao vậy, ai dám bắt nạt cháu thế.
Cố Thải Anh có chút khẩn trương, nếu để Lâm Phi biết việc này, nhỡ cho rằng có liên quan đến họ lại càng khiến vết nứt trong quan hệ giữa hai mẹ con họ càng tệ hơn.
– Là một người tên Lý Hân Di, cô ta đang ở kia!
Vương Tử Tình chỉ hướng Lý Hân Di trong đám người.
Bất thình lình ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Lý Hân Di, chỉ có điều lúc này là cánh mắt đồng tình và hả hê.
Lý Hân Di luôn muốn tiếp cận Vương Thiệu Hoa cùng Lục Vũ Phỉ lúc này bất ngờ mà giương mắt nhìn, lúc này rốt cuộc không kiềm chế được.
Cô ta quả thực phát điên lên mất, sao con ranh này quen biết nhiều nhân vật lớn như vậy!
Nhưng không thể không suy nghĩ kỹ lại, lúc này mà không nói vài lời vì mình chỉ sợ sẽ xảy ra vấn đề nghiêm trọng, vì vậy gạt mấy người chắn đường, vẻ mặt cười lấy lòng, ngoan ngoãn nói:
– Vương bí thư, Cố hội trưởng, xin nghe tôi giải thích.
– Cô chính là Lý Hân Di?
Vương Thiệu Hoa lập tức bày ra tư thái uy nghiêm:
– Cô là người ở đâu?
Đối với những người có cấp bậc như họ, trong làng giải trí trừ phi là siêu cấp Thiên Vương Thiên Hậu, nếu không thì ai thèm nhớ đến những con hát kia tên là gì?
Lý Hân Di tranh thủ thời gian tự giới thiệu:
– Tôi là ca sĩ kiêm diễn viên, đúng rồi, tôi còn là người nhà Lý gia. . .
– Lý gia?
Lục Vũ Phỉ tìm trong trí nhớ gia tộc Lý Thị ở Hạ quốc, ít nhất cũng phải sàn sàn giữa các gia tộc Địa Tự Hào, có lịch sử nguồn gốc, hỏi:
– Là Lý gia Ký Trung hay là Lý gia Hoài Nam?
Lý Hân Di ngẩn ra, ngượng ngùng cười nói:
– Tôi. . . tôi là con cháu của Lý gia tập đoàn Đế Hoa của tỉnh Tô. . .
– Cái gì mà lộn xộn vậy! Gia tộc chưa từng nghe qua! Cô nói rõ ràng đi!
Lục Vũ Phỉ liếc mắt, thực sự cảm thấy cô ta rất ngứa mắt, toàn bộ Hạ quốc nhiều Lý gia như vậy, vậy mà không nói rõ ràng mình là người của Lý gia nào.
Lý Hân Di sắp khóc rồi, tập đoàn Đế Hoa của họ tốt xấu gì cũng có tài sản hàng tỉ nhưng đặt vào trong mắt công chúa hậu duệ của gia tộc Thiên Tự Hào, tất nhiên là gia tộc nhỏ không ai biết ở xó xỉnh nào rồi.
Cố Thải Anh nhớ tới cái gì, suy nghĩ nói ra:
– Tôi nhớ ra rồi, nghe nói qua, hình như là một gia tộc phụ thuộc vào Hoa gia, sau khi Hoa gia sụp đổ, bị Long gia hợp nhất lại, coi như là một gia tộc phụ thuộc vào Long gia.
– Đúng, đúng rồi.
Lý Hân Di như bắt được cọng cỏ cứu mạng:
– Chúng tôi là gia tộc thuộc Long gia, Vương bí thư, Lục tiểu thư, xin hai vị nhất định phải nghe tôi giải thích.
– Tôi chỉ là có chút va chạm tiểu thư Lâm Dao, hai vị xem trên váy tôi cũng dính rượu là Lâm Dao tiểu thư hắt vào tôi, là tôi lắm mồm vài câu, chẳng qua không phải là tình huống đặc biệt nghiêm trọng. . .
Cô ta cảm thấy, dùng mặt mũi của gia tộc thuộc Long gia, mấy người Vương Thiệu Hoa chắc có lẽ không làm khó dễ cô ta cho nên giả bộ chính mình bị oan.
Thật không nghĩ đến là nghe được cô ta là gia tộc dưới Long gia Vương Thiệu Hoa cùng Lục Vũ Phỉ đều cảm thấy vui mừng! Cho dù vốn không muốn làm lớn chuyện, lúc này lại muốn đi vào gốc rễ vấn đề.
Được rồi, đang lo sắp xếp thế nào để vào gia tộc khác lôi kéo Lâm Phi, người của Long gia vậy mà dám đắc tội em gái của Lâm Phi! Đâu có đơn giản để cô ta cứ như vậy mà xong việc?
– Cô nói, sao cô lại có xung đột với Lâm Dao?
Vương Thiệu Hoa nghiêm nghị chất vấn.
Lý Hân Di co lại theo bản năng, nghĩ thầm đây là thế nào, mình không đề cập đến Long gia vẫn tốt, nói ra Long gia họ lại rất hung hăng.
– Chúng. . . chúng tôi là nói đến quá trình trước khi thành danh của Lâm Dao tiểu thư, lúc. . . lúc ấy phu nhân Tất Vân Dao cũng ở đây, tôi là nói giúp bà ấy hai câu. . .
Lý Hân Di hàm hồ nói xong, thuận tiện đẩy cho Tất Vân Dao.
Tất Vân Dao và Phương Thanh Mạt ở bên cạnh kinh hồn nhìn cảnh này, không nghĩ tới mình cũng bị dính vào, hơn nữa lúc các cô đến cũng không hiểu rõ vì sao Lâm Dao lại có quan hệ với nhiều nhân vật lớn như vậy?
Tất Vân Dao không hiểu, gia đình Lâm Đại Nguyên sao có thể kết giao với những nhân vật này? Ngay đến bà ta với tư cách Thiên Hậu Ca Đàn của Lạc Ẩn, cũng khó kết giao cùng người của gia tộc Thiên Tự Hào, Đại Tự Hào.
Những đại gia tộc chân chính này, quan niệm truyền thống thâm căn cố đế, sao lại coi trọng những nhân vật tầng cửu lưu diễn trò ca hát như họ, nhiều lắm là một vài công tử coi một vài nữ minh tinh là đồ chơi, sẽ không coi là thật.
Như Lý Hân Di vậy, cũng là vì gia tộc nông cạn nhà giàu mới nổi như Đế Hoa Lý gia, nếu không thì cũng không cho phép con cái làm ngành giải trí, xuất đầu lộ diện.
Vương Tử Tình thấy Lý Hân Di không chịu kể sự thật, hừ lạnh một tiếng, kể hết một lẫn những chuyện vừa xảy ra:
– Cha, cha không biết người phụ nữ này quá đáng lắm đâu, vì lòng hư vinh của cô ta lại ghen ghét Dao Dao nổi tiếng nhanh như vậy muốn đẩy Dao Dao ra khỏi giới nghệ thuật, bị người xa lánh.
– Cô ta còn luôn miệng mắng Dao Dao là “con ranh” , còn nói bậy về cha mẹ Dao Dao cho nên Dao Dao mới không nhịn được hắt champagne lên người cô ta, nếu không thì với tính cách tốt như Dao Dao làm sao có thể kích động như vậy.
– Cô. . . cô mắng cha mẹ của Lâm Dao?
Vương Thiệu Hoa quả thực hận không thể lập tức bóp chết cô ta, Lâm Phi vạn phần tôn trọng bác của hắn.
Lý Hân Di khóc không thành tiếng, vừa khóc vừa phủ nhận:
– Không đúng ạ, không phải như vậy. . . Ngài nghe tôi giải thích, tôi chỉ là sùng bái phu nhân Tất Vân Dao nên nhất thời nói giúp bà ấy vài câu, Lâm Dao tiểu thư sau khi ra album đột nhiên đến công ty khác, đây là việc mọi người đều biết. . .
Nói xong, cô ta còn dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Tất Vân Dao bên kia, ý là tôi thay bà nói chuyện bà cũng không thể trơ mắt nhìn tôi bị bắt nạt.
Tất Vân Dao thở dài, ngẫm lại trong lúc này bà ta đúng là phải gánh chút trách nhiệm vì vậy vẻ mặt ung dung đi lên phía trước định nói mấy câu thay Lý Hân Di.
– Vương bí thư, Lục tiểu thư, cô ấy nói cũng đúng sự thật nhưng có thể hơi nặng lời một chút, nể tình tôi có thể không. . .
Không đợi Tất Vân Dao nói xong, Lục Vũ Phỉ cười lạnh một tiếng, cắt đứt lời của bà ta.
– Tất Vân Dao, khuyên bà không nên tự rước lấy nhục nhã, dựa vào bà mà cũng muốn Lục gia tôi và người nhà Vương gia nể mặt? Bà thật sự coi mình là Thiên Hậu quốc tế gì sao, tỏ ra ghê gớm trước mặt ai chứ?
– Sao, Lâm Dao không muốn ở lại truyền thông Phong Tư của các người, bà có ý kiến gì sao? Nói thật cho bà biết, cô ấy đã rất khoan dung với bà rồi đấy, nếu không phải cô ấy không muốn nhiều chuyện, bà cho rằng truyền thông Phong Tư của các người còn có thể tồn tại đến bây giờ?
Lục Vũ Phỉ nói chuyện không chút khách khí thậm chí cay nghiệt, cũng không phải cô cố ý nhằm vào Tất Vân Dao chỉ là bên kia gia tộc Thiên Tự Hào lo lắng, cô làm sao có thể nể mặt một đào kép nổi tiếng chứ?
Chỉ cần Tất Vân Dao mở miệng nói lời này cũng đủ khiến giai tầng gia tộc họ thấy phản cảm, thậm chí từ nay về sau ngăn cản Tất Vân Dao cũng không có vấn đề gì.
Hơn nữa vì bộ an ninh luôn quan tâm đến nhất cử nhất động của Lâm Phi và người bên cạnh hắn, Lâm Dao đổi nơi làm việc tại công ty Phương gia Kinh Thành, Lục Vũ Phỉ đều biết rõ nguyên nhân.
Vì chuyện cũ Tất Vân Dao vứt bỏ Lâm Đại Nguyên, nếu Lâm Phi đồng ý hoặc là Lâm Dao hi vọng, truyền thông Phong Tư thật sự sớm bị sụp đổ, Tất Vân Dao gần như trắng tay.
Tất Vân Dao nghe thấy mấy câu này sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, hận không thể tìm một cái lỗ chui xuống!
Từ khi bà ta thành danh đến nay chưa từng bị nhục nhã như vậy, bị người khác xem thường, dường như những hào quang trong làng giải trí của bà ta cũng vậy, danh hiệu nữ doanh nghiệp cũng thế, đều không đáng một đồng!
Các tân khách cũng bị sợ hãi mà không dám lớn tiếng tức giận, thật sự không hổ danh là thành viên chi chính của gia tộc Thiên Tự Hào, nếu như không phát uy, khởi xướng sự hung ác, không khí này căn bản không phải một cảnh giới.
– Được rồi chị Lục, đều đã qua rồi, bây giờ em chỉ muốn về nhà.
Dường như Lâm Dao cũng không đành lòng thấy Tất Vân Dao bị sỉ nhục như vậy, lắc đầu, ý bảo Lục Vũ Phỉ đừng nói nữa.
Lục Vũ Phỉ lập tức trở lại nụ cười ấm áp:
– Được, em nói thế nào thì như thế đi, vậy Dao Dao em muốn xử lý Lý Hân Di kia thế nào?
Trong lòng mọi người toát mồ hôi, được chứ, đùa giỡn cả buổi, mấy người Lý Hân Di, Tất Vân Dao gì đó còn không bằng một câu nói tùy tiện của Lâm Dao.
– Tiểu thư Lâm Dao à, cô nhất định phải cho Vương mỗ cơ hội chuộc tội, đều là tôi không đúng lại để cho kẻ thấp kém như vậy trà trộn vào đây, tôi sẽ phải bảo vệ tống cô ta ra khỏi đây!
Vương Thiệu Hoa sao có thể đánh mất cơ hội biểu hiện thành ý, không đợi Lâm Dao nói gì liền bắt đầu lớn tiếng gọi bảo vệ đến.
Lý Hân Di sợ hãi càng không ngừng cầu xin tha thứ, nếu như cô bị nhiều người ở đây nhìn như vậy chẳng phải là thành trò cười của vô số người sao? Còn có thể gặp người khác sao?
– Tiểu thư Lâm Dao, tiểu thư Lâm Dao tha cho tôi đi! Tôi. . . tôi lần sau không dám. . . ô. . .
Lâm Dao thật sự rất chán ghét cô ta, vì cô ta mắng cha mẹ mình cho nên căn bản không nhìn tới cô ta.
Mấy bảo vệ lưng hùm vai gấu, mặc kệ Lý Hân Di còn mặc lễ phục dạ hội, vẫn kẹp lấy cô ta, cho dù cô ta kêu cha gọi mẹ, trực tiếp kéo ra bên ngoài ban đêm rét lạnh!