Bị Lâm Phi nói như vậy Thiên Diện cũng giật mình, dường như cô ta cũng không hiểu nổi mình. Đúng vậy, chỉ là giết một đứa trẻ, cần gì phải nói nhiều.
Cô ta đã giết không ít trẻ con, người lớn cũng vậy, trẻ con cũng thế, tất cả đều là người. Cô ta là sát thủ, đối tượng cô ta giết chính là người.
Sau khi hít sâu một ngụm khí lạnh, Thiên Diện gật đầu:
– Tôi biết rồi. Tối mai sẽ hoàn thành nhiệm vụ, khi đó anh phải giúp tôi tìm em gái.
– Yên tâm đi, trừ phi em gái cô đã chết, chỉ cần em gái cô còn sống trên trái đất này, nhất định tôi sẽ tìm được.
Lâm Phi cũng không nói suông. Cảnh giới tu vi của hắn đã tăng cao, hiểu biết về thế giới này cũng càng ngày càng sâu, ngay cả từ trường của con người hắn cũng nhìn thấu.
Mỗi người đều có tính chất từ trường đặc thù, giống như DNA. Họ có ảnh hưởng khác với môi trường xung quanh. Giữa những người thân có cùng quan hệ huyết thống sẽ có những điểm giống nhau nhất định. Lâm Phi tin rằng với năng lực đặc biệt của Thiên Diện, chắc chắn em gái cô ta cũng không thể là người tầm bình thường. Mấy năm nữa nhất định hắn sẽ tìm ra đầu mối.
Đêm khuya thanh vắng, trong thư phòng của Tô Ánh Tuyết ở sơn trang Bắc Tú.
Tô Ánh Tuyết ngồi khoanh chân trên thảm lông cừu nhập khẩu từ Tây Á, thân thể của cô không ngừng tỏa ra luồng ánh sáng màu trắng óng ánh. Luồng ánh sáng này phủ lên từng sợi màu sắc đối lưu, đẹp đẽ mà thần bí.
Tô Ánh Tuyết không biết những người khác tu luyện như thế nào, có gian khổ hay không. Ít nhất đối với cô mà nói, dường như từ lúc cô chăm chỉ luyện công, mọi thứ như nước chảy thành sông, không gặp phải bất kỳ khó khăn, trở ngại nào.
Hình như cô không cần làm gì cả, chỉ cần nhẫn nại, mọi thứ xiềng xích đều có thể được hóa giải.
Hiện nay cô đã chạm đến cánh cửa quy nguyên, cảm nhận được sự tồn tại của nguyên khí. Việc cô cần làm là phóng thêm một bước, đem thứ chân khí Tiên Thiên đặc thù trong thân thể chuyển hóa thành nguyên khí.
Vài ngày trước, lúc Lục Vũ Phỉ tới đây, ngoài tới nhà Lâm Phi kể chuyện Thiếu Lâm còn đem cho người em như cô một ít bí kíp công pháp quý báu của nhà họ Lục.
Các lão tổ tông cũng biết, rất có thể nhà họ Lục sẽ xuất hiện một thiên tài tu luyện nghìn năm mới thấy nên họ cũng âm thầm giúp đỡ Tô Ánh Tuyết.
Nhưng Tô Ánh Tuyết không chịu tới nhà họ Lục ở thủ đô nên họ đành để Lục Vũ Phỉ đem tới đây.
Thật ra Tô Ánh Tuyết không nghĩ mình cần học những thứ kia nhưng vì không lay chuyển được Lục Vũ Phỉ nên cô đành nhìn một chút. Chỉ cần nhìn một lần cô sẽ không quên, sau khi nhớ hết toàn bộ cô liền thi triển đủ loại chiêu thức võ cổ đại này trước mặt Lục Vũ Phỉ.
Lục Vũ Phỉ – đệ tử chân tuyền Nga Mi vô cùng hoảng sợ. Vì những bí kíp võ cổ này định để Tô Ánh Tuyết chọn lựa mấy cái mà học nhưng Tô Ánh Tuyết lại học xong toàn bộ các loại hình trong khoảng thời gian ngắn.
Chân khí đặc thù của cô có thể chuyển hóa thành bất cứ thuộc tính nào, có thể mạnh mẽ nhưng cũng có thể mềm dẻo, có thể hừng hực như lửa nhưng cũng có thể lạnh lẽo như băng.
Kết quả là mặc dù bản thân chiêu thức võ cổ phù hợp cho người học võ như thế nào luyện tập, Tô Ánh Tuyết lại không hề kháng cự với bất cứ cái nào.
Nhưng Lục Vũ Phỉ phát hiện ra, không phải Tô Ánh Tuyết hiểu rõ linh thể ngũ hành, dường như đó là một thể chất còn toàn diện hơn cả linh thể ngũ hành.
Chuyện này Lục Vũ Phỉ nghĩ mãi mà vẫn chưa tìm được lời giải đáp nhưng đây lại là chuyện tốt với nhà họ Lục.
Dù sao trên đời này có không biết bao nhiêu người luyện võ nhưng rốt cục cũng chỉ có vài người có tố chất đặc thù. Lục Vũ Phỉ định về hỏi ông nội hay các vị tiền bối khác, có lẽ sẽ tìm ra chút ít manh mối.
Tô Ánh Tuyết không thèm quan tâm xem mình đang ở trong tình trạng như thế nào. Cô chỉ làm những chuyện này theo thói quen. Cho dù cô có phải đối mặt với những thứ gì, cô cũng muốn mình trở nên mạnh mẽ.
Ngay sau khi Tô Ánh Tuyết lưu chuyển hết chân khí, cô mở mắt, lạnh lùng nhìn ban công thư phòng.
– Có chuyện gì?
Bên ngoài cửa thủy tinh là một cô gái xinh đẹp mặc bộ quần áo da đen bó sát người, tóc bạc, khoác áo choàng. Cô ta đang bước trên một đôi giày phản trọng lực, từ trên trời hạ xuống không một tiếng động.
Dĩ nhiên, Tô Ánh Tuyết đã sớm phát hiện ra cô ta.
– Ha ha. . .
Andariel đẩy cửa ra, vừa cười vừa đi vào:
– Tô tiểu thư, thấy cô luyện công nên tôi không dám làm phiền. Xong rồi chứ?
Tô Ánh Tuyết trả lời, mặt không biến sắc:
– Nếu trên người cô có chút sát khí nào hoặc là cô dám quấy rầy tôi, tôi sẽ giết cô ngay.
Chuyện lúc trước cô ta lợi dụng cô, suýt chút nữa hại chết Hứa Vi, Tô Ánh Tuyết sẽ không quên. Nhưng lần trước chính miệng Lâm Phi nói với cô, thống soái của Luyện Ngục rất có thể chính là Ám Ảnh Chi Vương cũng là cha ruột của cô.
Điều này cũng đồng nghĩa với việc rất có thể Andariel chính là người của cha cô. Việc này khiến Tô Ánh Tuyết không thể không chần chừ, không biết nên đối mặt như thế nào với người của quân đoàn Luyện Ngục.
– May là tôi tới đây với ý tốt.
Andariel tùy ý nói, lấm lét nhìn trái nhìn phải cách bố trí trong thư phòng. Khi cô ta nhìn thấy trong một bình lớn ở trên bàn sách chưa cả nửa lọ kẹo đường đầy màu sắc rực rỡ, vô ý tiến tới cầm một viên nếm thử.
Nhưng Tô Ánh Tuyết di động nhanh như chớp, chặn đứng trước mặt Andariel, một tay ôm kẹo, nhìn chằm chằm cô ta đầy địch ý:
– Không được động vào kẹo đường của tôi.
Dĩ nhiên Andariel không ngờ, cô ta đến đột xuất mà Tô Ánh Tuyết không nói gì, lúc này cô ta chỉ muốn ăn một viên kẹo đường Tô Ánh Tuyết lại tức giận như vậy.
Quả là một cô gái kỳ lạ. . . Andariel lẩm bẩm câu nói này trong lòng rồi nhoẻn miệng cười:
– Tô tiểu thư đừng kích động, tôi không ăn là được rồi chứ gì. . . Tôi nhận lệnh của chủ nhân đến truyền lại với cô vài lời.
– Lời gì. . .
– Tôi tin, cô đã biết, rốt cục cha của cô là cao nhân phương nào rồi phải không?
Tô Ánh Tuyết biến sắc, không ngờ đối phương lại hỏi thẳng như vậy.
– Thật sự. . . là ông ta?
– Đúng, cha của cô chính là Ám Ảnh Chi Vương tôn quý.
Andariel gật đầu khẳng định:
– Hơn nữa, bức ảnh cho cô xem lúc đầu cũng là do ngài ấy cho phép. Nếu không chúng tôi cũng không dám làm.
Hốc mắt Tô Ánh Tuyết hồng lên, cô cắn chặt răng, một lúc lâu sau mới nói:
– Vậy. . . ông ta ra lệnh cho các người, lợi dụng tôi để cướp đi hai thứ vũ khí đó, còn không tiếc cả việc bắt cóc, cưỡng ép tôi hay sao?
– Tô tiểu thư, chẳng qua đó chỉ là diễn trò mà thôi. Ám Ảnh Chi Vương làm sao có thể làm tổn thương cô được chứ?
Andariel cười đáp:
– Mọi thứ đều chỉ vì thứ đạo cụ quan trọng kia mà thôi.
– Vậy hôm nay cô tới đây tìm tôi có chuyện gì? Muốn nói với tôi, ông ta rất tuyệt vời là một trong số tứ đại vương giả. Sau đó, năm ấy ông ta bỏ rơi mẹ tôi, một mình đi làm vương giả hưởng thụ phải không?
Tô Ánh Tuyết cười lạnh, hỏi lại.
Andariel khẽ thở dài:
– Tô tiểu thư, tôi chỉ là một nhân vật bé nhỏ không thể biết được nguyên nhân cụ thể. Nhưng tất cả những gì đại nhân đã làm đều vì lo lắng cho cô. Mong cô hãy tin rằng cha ruột của cô rất yêu thương cô.
– Chỉ cần cô có thể giúp đỡ đại nhân hoàn thành kế hoạch vĩ đại của ngài ấy, khi đó Tô tiểu thư có thể tìm ra mọi đáp án. . .
Tô Ánh Tuyết bật cười, giơ móng tay lên, mắt long lanh:
– Mọi chuyện đã tới nước này. . . mà ông ta vẫn còn muốn tôi giúp ông ta sao? Giúp ông ta làm gì? Giết người sao? Ông ta là vương giả, ai mà ông ta không giết nổi chứ?
– Dĩ nhiên không phải giết người.
Dundariel nghiêm túc nói:
– Trên thực tế giết người không phải là mục đích của chúng tôi. Mục tiêu của chúng tôi là nắm được hai đạo cụ quan trọng còn lại. “Hàn Nguyệt” trên tay tiểu thư Hứa Vi chúng tôi bị tình thế bắt buộc nhưng cũng không cần vội. Dù sao đó là đồ vật ở ngoài sáng, vẫn có cách cứng rắn để đoạt lấy nó.
– Nhưng mấu chốt là “Tay Cai Ẩn” trong tay Scarpe. Hiện nay chúng tôi không tìm thấy manh mối nào về nó trên toàn thế giới cả. Vì thế. . . chúng tôi hy vọng Tô tiểu thư có thể giúp một tay, tìm ra thứ kia.
Mắt Tô Ánh Tuyết lóe lên tia lạnh lẽo, nhắc đến chuyện của Lâm Phi, tâm trạng của cô lại có chút hoảng loạn. Điều này khiến cô nghiến răng nghiến lợi khó chịu.
– Nếu tôi không đoán nhầm, lúc đầu cho tôi biết manh mối để tôi đến bắt gặp Lâm Phi ở cùng cảnh sát Bạch, người nói cho tôi biết quan hệ giữa Lâm Phi và những cô gái khác, để chúng tôi chia tay nhau chính là các người phải không?
– Sao rồi, bây giờ lại muốn tôi đi tiếp cận Lâm Phi, moi ra tung tích nơi Lâm Phi giấu đồ sao? Nếu sớm biết như vậy, sao lúc đầu các người còn muốn tôi chia tay với Lâm Phi?
Andariel không ngạc nhiên khi cô lại hỏi như vậy:
– Tô tiểu thư, hình như cô đã hiểu sai một điểm mấu chốt. . .
– Điểm nào? Chẳng lẽ cô còn không định thừa nhận, lúc đầu người truyền tin chính là các người sao?
– Không, những việc đó là do quân đoàn Luyện Ngục làm.
Andariel thoải mái nói:
– Tuy nhiên, cha cô – đại nhân Ám Ảnh Chi Vương hy vọng có tiếp cận Lâm Phi, dùng tình cảm giả tạo để tìm ra bí mật kia chứ ngài ấy không muốn cô dành tình cảm thật cho hắn, thật sự yêu thương hắn. . .
– Vì thế lúc đầu để cô chia tay với Scarpe là vì sớm muộn gì hắn ta cũng chết, không đáng để cô dành tình cảm cho hắn. Hơn nữa chỉ có rời xa hắn cô mới ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Tô Ánh Tuyết lặng thinh trong giây lát, cô không ngờ lý do lại là như thế. Nhưng nếu mọi chuyện giống như những gì Andariel đã nói, sau khi cô rời xa Lâm Phi cô mới thực sự bắt đầu chuyên tâm luyện võ, vì mọi chuyện cô đều phải dựa vào chính bản thân mình.
Nhưng bọn họ lại khẳng định chắc nịch rằng sớm muộn gì Lâm Phi cũng sẽ chết, điều này cũng đồng nghĩa với việc quân đoàn Luyện Ngục chưa ra tay với Lâm Phi hoặc là tạm thời họ chưa muốn dùng đến mọi thể lực hoặc là họ nghĩ Lâm Phi còn có giá trị lợi dụng.
Hoặc cũng có thể họ lo lắng, nếu Lâm Phí chết đi việc tìm kiếm Tay Cai Ẩn sẽ càng trở nên khó khăn. Dù sao họ đã tìm đến tận giờ rồi mà vẫn không tìm thấy manh mối nào.