Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 562: Tâm Lạnh Như Băng


– Cô đi đi, trước khi tôi chưa thay đổi chủ ý không muốn giết cô.

Thái độ của Tô Ánh Tuyết chứng minh cô đã từ chối âm mưu này.

Andariel cười khanh khách, ánh mắt sáng lấp lánh:

– Tô tiểu thư, lẽ nào cô còn chưa hiểu rõ hay sao? Một bên là cha ruột của cô, một bên là người đàn ông đã phản bội cô. Lẽ nào cô lại nghĩ cho một kẻ xấu xa như vậy sao?

– Nếu tin tức của tôi không sai, không bao lâu nữa Scarpe sẽ kết hôn với con gái nhà họ Phương. Đến lúc đó hắn trái ôm phải ấp, thê thiếp thành đàn, cô lại cô đơn một mình, dần dần bị hắn lãng quên. Cô không thấy như vậy rất bi thương, rất đau khổ sao?

Tô Ánh Tuyết siết chặt nắm đấm, sắc mặt trở nên tối tăm. Cô lại nhớ tới buổi dạ tiệc hôm đó Phương Nhã Nhu biết được chân tướng về chiếc xe sang trọng Lâm Phi tặng, thứ hạnh phục đó. Lâm Dao thân mật gọi hai tiếng “chị dâu” như thể người thân, còn có những người nịnh bợ Phương Nhã Nhu, ý đồ xây dựng mối quan hệ với Lâm Phi. . .

Mọi thứ đều không liên quan đến một người ngoài như cô. Cô chỉ đứng lặng lẽ một mình như một bóng ma, lặng lẽ rời đi thậm chí còn chẳng có ai phát hiện ra cô.

Andariel thấy được sắc thái u ám, không cam lòng trong mắt cô, cô ta khẽ giật khóe miệng, mỉm cười đầy đắc ý.

– Là một người phụ nữ, tôi cảm thấy bất bình thay cho Tô tiểu thư. Với nhan sắc, thần thái, tài chí và dòng máu cao quý đang chảy trong người cô, cô có điểm gì thua kém người họ Phương kia?

– Scarpe kết giao với cô nhưng vẫn không biết thỏa mãn tiếp tục qua lại với những người phụ nữ khác, đối với cô không có chút trách nhiệm và coi trọng nào. Tôi thấy. . . nếu cô không dạy cho hắn một bài học để hắn nếm mùi bị lừa, chẳng phải cô đã tự làm tốn thương chính mình rồi sao?

Andariel tỏ ra vô cùng tức giận.

Sau khi trầm mặc hồi lâu, Tô Ánh Tuyết cười như không cười nhìn cô ta:

– Cô cho rằng nói những lời đó khiến tôi cam tâm tình nguyện bị các người lợi dụng sao?

– Dĩ nhiên không phải như vậy. Nhưng vì cô là con gái ruột của đại nhân Ám Ảnh Chi Vương, là bộc phát đại chiến tương lai, cô cho rằng ai sẽ xem cô là người cùng phe với họ đây? Là Scarpe đã lừa dối cô, đi lấy con gái nhà người khác hay là cha ruột của cô – người luôn muốn cô trở nên mạnh mẽ hơn để không bị người khác lừa gạt?

Andariel híp mắt hỏi.

Ý tứ trong lời nói vô cùng rõ ràng. Với tư cách là con gái của Ám Ảnh Chi Vương, sẽ không có ai để ý đến cô.

Thấy ánh mắt của Tô Ánh Tuyết có chút mê mang, Andariel tiếp tục châm ngòi, thêm dầu vào lửa.

– Đúng rồi, còn một việc nữa. Tô tiểu thư, theo như tôi được biết “bạn tốt” của cô, tiểu thư Hứa Vi cũng là trở thành người phụ nữ của Scarpe rồi. Chuyện này chỉ sợ cô ấy cũng chưa nói với cô đâu nhỉ. . .

– Cô nói cái gì? Vi Vi, cô ấy. . .

Tô Ánh Tuyết vô cùng kinh hãi. Sau khi Hứa Vi về Lâm An, tuy hai người có gặp riêng nhau, ăn cơm hai lần nhưng chưa từng nhắc đến chuyện của Lâm Phi. Dĩ nhiên Hứa Vi cũng chưa từng nói đến việc quan hệ giữa cô ấy và Lâm Phi đã thay đổi.

Andariel tỏ vẻ thương tiếc:

– Cô nghĩ lại đi, chuyện đã tới mức này, từng người từng người thân rời xa cô không nói, ngay cả Hứa Vi – người cô luôn coi là chị em tốt cũng quay lưng lại với cô đề thân cận với Lâm Phi. . . Cô hãy suy nghĩ kỹ đi, cô có thể nuốt trôi cục tức này sao?

– Dĩ nhiên, hôm nay tôi tới đây truyền đạt những lời này cũng không phải Ám Ảnh Chi Vương bắt cô phải làm gì. Vì cho dù cô không giúp chúng tôi, tuy có tiêu tốn nhiều thời gian hơn, có lẽ là mấy tháng cũng có lẽ là mấy năm nhưng chúng tôi nhất định có định có thể tìm ra Cai Ẩn chi thủ. Dù sao. . . Trái đất này lớn như vậy, không phải sao?

Nói xong những lời này, Andariel thấy sắc mặt Tô Ánh Tuyết thâm trầm, không chút động tĩnh thì khẽ nhíu mày, không ngờ nói đến như vậy mà Tô Ánh Tuyết không hề lay động.

– Một câu cuối cùng, Tô tiểu thư xin cô hãy tin rằng trên đời này không có người cha người mẹ nào lại không yêu thương con mình. Hy vọng cô có thể hiểu cái gì nặng, cái gì nhẹ. . . Ám Ảnh Chi Vương là người thân duy nhất của cô.

Andariel nói xong mấy câu này liên quay người định ra ngoài.

Lúc Andariel định đẩy cửa ra ngoài, Tô Ánh Tuyết đột nhiên lên tiếng.

– Ông ta. . . vì sao ông ta không tự mình tới tìm tôi?

Mặt Andariel hiện lên sự vui vẻ như đã trút được gánh nặng, xem ra lời nói của cô ta vẫn còn có tác dụng.

Cô ta lập tức quay người, nghiêm nghị nói:

– Tô tiểu thư, không phải các hạ Ám Ảnh Chi Vương không muốn gặp cô mà là ngài ấy có nỗi khổ tâm trong lòng.

– Nỗi khổ tâm?

Tô Ánh Tuyết nhíu mày:

– Là sao?

– Năm ấy trước khi cô sinh ra, người cha vĩ đại của cô đã dùng một thứ bí thuật cổ xưa để tạo cho đứa con chưa sinh ra như có một thứ thể chất đặc biệt. Chắc chắn, hiện nay khi tu luyện cô đã phát hiện ra, tốc độ tiến bộ của cô nhanh hơn bất kỳ ai. Bất kỳ môn võ nào cô cũng học được thậm chí chân khí của cô thiên biến vạn hóa, không gì không làm được.

Tô Ánh Tuyết sửng sốt nói:

– Cô. . . cô nói là tính đặc thù của thân thể tôi là do ông ta tạo ra cho tôi sao?

– Nói thật là do ngài ấy đã dùng một cái giá cực lớn, tiêu hao không ít tu vi của bản thân để tạo cho cô một thể chất tu luyện không ai sánh bằng. Tuy nhiên vì thế mà ngài ấy bị kẻ địch thừa cơ hãm hại, vây quét.

– Rơi vào đường cùng, ngài ấy phải bôn ba mọi nơi trên thế giới, giao đấu với những người kia tránh để họ phát hiện ra ngài ấy còn có một đứa con, từ đó họ sẽ bắt cô làm con tin để khống chế ngài ấy. Vì thế không phải ngài ấy muốn vứt bỏ mẹ con cô mà là vì ngài ấy muốn bảo vệ cho hai người.

Vẻ mặt của Andariel đầy thổn thức.

– Hừ, tôi không cần thứ thiên phú gì đó. Ông ta có biết ông ta đi rồi mẹ tôi phải sống khổ sở thế nào không?

DHốc mắt Tô Ánh Tuyết đỏ từng lên.

Andariel ra vẻ tiếc nuối:

– Nhưng Tô tiểu thư, cô phải hiểu là con gái của vương giả, nếu cô là người bình thường làm sao ngài ấy cam tâm cho được? Dĩ nhiên ngài ấy sẽ muốn con mình sẽ vượt qua mình.

Tô Ánh Tuyết im lặng, ý nghĩ của cha mẹ luôn muốn con cái thành đạt giỏi giang hơn mình, mong con hơn người, mong con thành công luôn khó hiểu.

– Sau này, ở đó đã xảy ra rất nhiều chuyện, có một số tin đồn về ngài ấy, có lẽ cô cũng đã nghe qua. Liên quan đến Đại Sảnh, liên quan đến mấy vị thần tượng nhưng ít nhiều gì có một số thứ không phải là thật. . . Tôi chỉ hiểu một phần, chứ không biết toàn bộ quá trình.

– Nhưng bây giờ đã hiểu rõ hơn một chút. Quân đoàn Luyện Ngục chúng tôi trên dưới một lòng giúp đại nhân Ám Ảnh Chi Vương khôi phục lại vị thế của mình. Vì thế chúng tôi mới cần tìm được những thứ kia.

Andariel nói thẳng vào trọng tâm.

Tô Ánh Tuyết căng thẳng:

– Cô nói. . . ông ta cần khôi phục?

– Đúng, đại nhân bị thương rất nặng khiến cho ngài ấy không được rời khỏi một nơi bé nhỏ, mới có thể ổn định được thương thế. Vì thế ngài ấy không thể tới gặp cô, thậm chí còn không thể gặp chúng tôi tránh cho kẻ thù phát hiện ra nơi ở của mình.

Andariel khẩn thiết nói:

– Tô tiểu thư, cha cô luôn lo lắng cho cô, mong. . . cô đừng phụ lòng ngài ấy. Vì một kẻ bạc tình mà để cho cha mình phải chịu khó, liệu có đáng hay không?

Tô Ánh Tuyết hoảng loạn, sau khi vùng vẫy trong chính suy nghĩ của mình, cô thấp giọng đáp:

– Làm sao tôi tin được những lời cô nói đều là thật?

Andariel nhún vai:

– Dĩ nhiên là tôi biết vì những hành vi trước đây của tôi nên Tô tiểu thư rất khó tin tôi. Do đó nếu Tô tiểu thư không muốn giúp đỡ, chúng tôi cũng không bất ngờ.

– Muốn đoạt được Tay Cai Ẩn như vậy, dựa vào năng lực của các người, các người hoàn toàn có thể bắt mấy con tin để uy hiếp. Sao lại muốn tôi làm?

Tô Ánh Tuyết hỏi.

– Nếu Scarpe là người sẽ vì con tin mà thỏa hiệp thì hắn ta đã không còn là Scarpe nữa rồi. Cho dù hắn ta có đồng ý, chúng tôi cũng không dám cầm. Vì rất có thể sẽ giống lần trước là một âm mưu. . . Chúng tôi không thể để lộ tin tức các hạ Ám Ảnh Chi Vương bị thương.

Andariel tỏ ra cẩn trọng.

– Vậy sao các người biết, tôi có thể?

Tô Ánh Tuyết lại hỏi.

– Rất rõ ràng.

Andariel cười đáp:

– Scarpe có tình cảm đặc biệt với cô. Chỉ là thân phận cô cao quý không thể giống những người phụ nữ kia, dễ dàng tha thứ cho thói trăng hoa của hắn. Nhưng chỉ cần cô dùng chút thủ đoạn, giả vờ tiếp nhận hắn, làm sao hắn có thể từ chối cô được chứ. . . Hơn nữa cô đã tham gia hội nghị của Đại Sảnh, với tư cách của hội đồng của Đại Sảnh, với tài trí của cô chắc chắn cô có cách để nói chuyện với Scarpe về Tay Cai Ẩn. . .

Mắt Tô Ánh Tuyết lóe sáng, như thể đang cân nhắc tính khả thi của nó. Còn Andariel tự tin đứng chờ bên cạnh. Cô ta biết rõ Tô Ánh Tuyết đã bị cô ta thuyết phục. Đang lo lắng trở về mà không hoàn thành nhiệm vụ chủ nhân giao, may là lần này đã chuẩn bị đầy đủ.

Cuối cùng Tô Ánh Tuyết hít vào một hơi thật sâu, mấp máy môi dưới, mắt lóe lên tia lạnh lùng:

– Cho tôi ít thời gian, đây không phải là chuyện ngày một ngày hai. . . Lời nói hôm nay của cô nếu tôi phát hiện ra cô đang lừa tôi, tôi sẽ cho cô sống không bằng chết. . .

Andariel khiêm tốn cúi người hành lễ:

– Cô là con gái của vương giả, kẻ hèn mọn như tôi làm sao dám lừa có chứ? Huống hồ. . . chúng ta đều hận Scarpe, đều mong hắn sẽ phải nếm trải mùi vị bị người thân phản bội, thế là đủ rồi. . .

Tô Ánh Tuyết quay người, trở về chỗ ngồi như thể đã không còn muốn nói điều gì nữa.

Andariel cũng rất biết điều, cung kính đi ra cửa. Sau khi đóng cửa lại, cô ta im lặng dùng giày phản lực bay đi.

Chờ cô gái tóc bạch kim đi rồi, Tô Ánh Tuyết mới thấy mình đã hoàn toàn kiệt sức. Cô thò tay xoa mặt nhưng lại thấy mặt mình tràn đầy nước mắt.

Cô mở ngăn kéo bàn làm việc lấy ra một cái hộp tinh xảo. Sau khi mở ra, ở trong hộp là chiếc đồng hồ xanh ngọc Kaysome đưa cho cô khi cô tưởng Lâm Phi đã chết.

Đây là chiếc đồng hồ từ đầu đã nhận biết, cuối cùng khi chia tay, như thể đã chứng kiến đoạn tình cảm khó khăn, trắc trở của họ. Hôm nay nó đã nằm trong ngăn kéo lạnh như băng cũng như trái tim lạnh giá của cô lúc này.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.