Hứa Vi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, vẻ mặt đanh lại. Sao cô có thể quên lần trước người đàn bà Lô Vũ Cầm này đến vừa đánh vừa chửi mẹ cô, hơn nữa còn hại mẹ cô phải chịu tủi nhục hơn hai mươi năm.
– Các người tới đây làm gì?
Giọng của Hứa Vi không hề có thiện chí, hoàn toàn trái ngược với sự dịu dàng thường ngày của cô.
Lô Vũ Cầm lo lắng, bà ta không dám coi thường Hứa Vi. Một tay nắm chặt tay con trai Diệp Hoàng còn tay Diệp Hoàng lại đặt lên vai mẹ hắn để trấn tĩnh.
Diệp Vân Sênh tươi cười bước lên trước, có vẻ như hắn hoàn toàn không hề cảm nhận được rằng Hứa Vi không chào đón bọn họ.
– Cháu đã về rồi à. Ha ha! Năm đó khi cháu sinh ra, cha cháu cứ nằng nặc đòi bảo vệ tính mạng cho cháu nên ta mới nghĩ cháu đại nạn không chết sau này ắt có phúc. Lần này dục hỏa trùng sinh, nhận được Hàn Nguyệt cũng coi như đã thay da đổi thịt.
– Chỉ đáng tiếc Diệp gia ta gặp phải hoạn nạn, cha cháu Vô Nhai bị trọng thương, mấy ngày trước mới ra viện nên vẫn chưa thể tới thăm cháu. Cháu vẫn khỏe chứ?
Hắn ra vẻ quan tâm, nói tốt vài câu về Diệp Vô Nhai để thể hiện cái gọi là “công cha như núi Thái Sơn” . Vừa nói hắn vừa tiến gần về phía Hứa Vi, đưa tay nắm nhẹ tay của Hứa Vi.
– Đừng động vào tôi!
Nhưng Hứa Vi nhanh chóng né tránh, cảnh giác nhìn ba người nhà họ Diệp rồi vội vàng xông vào trong nhà tìm mẹ cô Hứa Vân, cô sợ mẹ cô bị người ta ức hiếp.
Diệp Vân Sênh hơi ngạc nhiên. Đương nhiên hắn không ngờ tới Hứa Vi có thể phản ứng nhanh nhẹn như vậy, bất giác liếc nhìn Lâm Phi.
– Lâm Phi, cái này có phải là hiệu quả của vật S do cậu phát minh hay không?
Lâm Phi nhún vai nói:
– Vật S chỉ có tác dụng xúc tác và kích thích, có thể phát huy hết tiềm năng của con người. Vậy nên có thể mạnh mẽ hay không thì phải tự thân người đó. Tố chất của cô ấy là do trời ban cho, sau khi kích thích sẽ biểu lộ dần dần. Tôi cũng rất tò mò, với thiên phú của Hứa Vi thì tiềm năng của cô ấy rốt cuộc mạnh đến mức nào?
– Dị cốt, quả thật như sách cổ đã ghi chép. Định đoạt tạo hóa, khác với những thứ nhân gian có, chẳng trách Hàn Nguyệt ngàn năm chỉ đợi nó sinh ra.
Diệp Vân Sênh kiến thức rộng, hắn đương nhiên biết rõ một võ giả từ nhỏ đã phải khổ luyện và được không ít thiên tài địa bảo phò tá mới có được căn cốt như Hứa Vi ngày hôm nay. Nhưng Hứa Vi cũng chỉ mới luyện giữa chừng, trong một thời gian ngắn mà đã có được thân thủ như vậy thì quả là hiếm có.
Vừa nghĩ tới thành tựu mà sau này Hứa Vi có thể đạt được, hai mắt Diệp Vân Sênh lóe sáng, đặc biệt kiên định với một quyết tâm nào đó.
Lâm Phi không đoán được ý đồ của lão già này nhưng dù sao cũng là chuyện giữa Hứa Vi và Diệp gia nên hắn không tiện nhúng tay vào, chỉ cần hai mẹ con Hứa Vi và Hứa Vân bình an, không bị ức hiếp là được.
Trong phòng khách, Hứa Vân ngồi trên ghế sofa, đối diện với bà là Diệp Vô Nhai mặc bộ y phục rộng thùng thình.
Diệp Vô Nhai tuy đã xuất viện và đang dần hồi phục nhưng dù sao vết thương của hắn cũng khá nặng, vẫn cần phải tĩnh dưỡng, sắc mặt không được như trước kia.
Lâm Dao đã đi ra ngoài, Phương Nhã Nhu cả ngày bận rộn chuyện của công ty và bệnh viện. Hai bọn họ đều không ở nhà, chỉ còn duy nhất Lâm Đại Nguyên đang ngồi bên cạnh giương mắt nhìn, cảm nhận được không khí vô cùng căng thẳng.
– Mẹ, mẹ sao rồi? Bọn họ có gây khó dễ cho mẹ không?
Hứa Vi bay vào như một cơn gió đến gần Hứa Vân. Cô nhìn thấy hai mắt mẹ long lanh nước như vừa khóc, không khỏi quay sang nhìn Diệp Vô Nhai bằng ánh mắt đằng đằng sát khí.
Nhưng Diệp Vô Nhai không hề hiểu, hắn nhìn ánh mắt của Hứa Vi có chút phức tạp và thâm trầm.
Hứa Vân biết con gái đã hiểu nhầm, lắc đầu nói:
– Vi Vi, con đừng hiểu nhầm. Đại thiếu gia và phu nhân không hề gây khó dễ gì cả. Chỉ là mẹ cảm thấy vô dụng nên muốn khóc thôi.
– Haizz, Tiểu Vân à. Tôi vừa nói với cô rồi. Cô đừng gọi cái gì mà đại thiếu gia, phu nhân, gọi Vô Nhai là được rồi. Cô đã giúp Diệp gia chúng tôi sinh ra một võ giả kì tài. Nhưng chỉ vì chút hiểu nhầm trước đây khiến toàn bộ Diệp gia cảm thấy hổ thẹn với cô, sau này chúng ta nhất định sẽ báo đáp.
Diệp Vân Sênh cười hiền dịu bước vào bên trong.
Hứa Vân vô cùng khó xử. Đột nhiên lão tổ tông của Diệp gia tán thưởng bà như vậy, bà thực sự không biết phải trả lời thế nào.
Hứa Vi nghe vậy tức giận tới mức toàn thân run lên, cười nhạt nói:
– Đừng giả nhân giả nghĩa! Khi hai mẹ con tôi phải chịu khổ cực thì Diệp gia các người đang ở đâu? Khi mẹ tôi bị Diệp Dũng ức hiếp thì các người đang ở đâu?
– Đến bây giờ vật báu gia truyền không còn nữa thì lại đến giữ mối quan hệ với mẹ con tôi, giả làm người tốt. Những đại gia tộc các người còn khiến người khác căm ghét và buồn nôn hơn những kẻ ác làm chuyện bậy bạ, dối trá vô cùng.
Hứa Vân nghe con gái mắng mỏ người khác như vậy, sợ tới mức vội vàng đưa tay ra để bịt miệng Hứa Vi nhưng cũng không kịp.
Diệp Vân Sênh đã cố gắng giữ một thái độ khiêm nhường nhưng nghe thấy những lời sỉ nhục đó cũng không thể chịu được, hít thở sâu hai lần rồi mới miễn cưỡng cười nói:
– Năm đó cũng là do tình hình bắt buộc. Lúc đó Hàn Nguyệt quá hung tàn, chúng ta bắt buộc phải suy xét đến mọi người trong gia tộc và muôn dân trên thế gian, đâu có thể để những người vô tội hi sinh tính mạng của mình.
– Thôi đi! Diệp Dũng ức hiếp mẹ tôi chẳng lẽ các người không biết gì hay sao? Người đàn bà đó hận không thể đẩy mẹ con tôi chết không chỗ chôn lẽ nào các người không biết. Rõ ràng các người không hề coi mẹ con tôi ra gì, làm bộ làm tịch, các ngươi nghĩ mẹ con tôi là kẻ ngốc hay sao?
Hứa Vi nhìn thẳng vào Lô Vũ Cầm chất vấn.
Diệp Vân Sênh khẽ nhếch miệng, liếc mắt nhìn Lô Vũ Cầm.
Lô Vũ Cầm dường như hiểu được gì đó, ánh mắt cũng có chút miễn cưỡng nhưng rồi cũng phục tùng. Hai đầu gối bà mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, cúi đầu trước hai mẹ con Hứa Vân.
– Thực xin lỗi! Tất cả đều là lỗi của tôi là tôi có lỗi với hai mẹ con cô. Hai người trách mắng tôi thế nào cũng được nhưng đừng trách Vô Nhai và Diệp gia. Thực ra Vô Nhai không hề biết chuyện này, là tôi giấu ông ấy.
Diệp Hoàng có phần chua xót nhưng hắn biết nếu mẹ hắn không nhận nỗi oan ức này thì mẹ con Hứa Vân sẽ không quay về Diệp gia, đành phải quỳ xuống tạ tội với hai mẹ con họ.
Chuyện này không chỉ khiến Hứa Vân ngây người mà Hứa Vi cũng không khỏi giật mình. Một người phụ nữ kiêu ngạo, ngang bướng như bà ta lại có thể quỳ xuống như vậy?
Lâm Phi đứng cạnh Lâm Đại Nguyên chứng kiến toàn bộ chuyện này không khỏi lắc đầu. Vì lợi ích của gia tộc những kẻ này có thể làm bất cứ chuyện gì.
Những thứ như tự tôn, tự trọng, thể diện cũng chỉ là phù du dễ dàng vứt bỏ khi đứng trước sự lựa chọn lợi ích.
Hiện nay Diệp gia đang lâm vào hoàn cảnh sa sút, gia chủ bị thương nặng, thời gian hồi phục khó đoán, con trai trưởng Diệp Huy lại bị phế nhưng cũng không thể dựa vào trưởng lão như Diệp Vân Sênh tiếp tục vị trí chưởng môn, bảo vật gia truyền Hàn Nguyệt lại không thể lấy về được.
Nếu không đưa được Hứa Vi về Diệp gia, tạo thêm chút lòng tin cho người dưới thì e rằng thực lực của Diệp gia trong Thập đại gia tộc Địa Tự Hào sẽ giảm sút nghiêm trọng.
Mặc dù sức mạnh tổng hợp của gia tộc không thể chỉ dựa vào một vài cao thủ nhưng đó là trụ cột tinh thần ảnh hưởng tới toàn bộ uy vong, sự nghiệp, cổ phiếu của gia tộc.
– Tiểu Vân, Vi Vi, hai người cũng đã thấy chuyện này không hề liên quan tới Diệp gia chúng tôi nhưng vẫn mong hai người có thể cho chúng tôi thêm một cơ hội để bù đắp cho hai mẹ con. Diệp Vân Sênh tôi xin thề với trời, nếu như Hứa Vi trở về Diệp gia sẽ đổi tên thành Diệp Vi và con sẽ được làm người thừa kế tiếp theo của gia tộc.
Diệp Vân Sênh quyết tâm trong lòng, nói ra câu này.
Điều này khiến hai mẹ con Lô Vũ Cầm, Diệp Hoàng giật mình, rõ ràng họ cũng không hề biết chuyện này.
Hứa Vi làm gia chủ Diệp gia? Một đứa con gái làm gia chủ Diệp gia? Diệp gia trong hàng nghìn năm nay chưa hề có chuyện này.
Lâm Phi đứng bên cạnh không khỏi huýt sáo ý muốn khuyên Hứa Vi nhận lời. Con lạc đà chết thì vẫn to hơn con ngựa. Hiện nay Diệp gia có vẻ thảm hại nhưng cho dù cứ để như vậy trong mười năm nữa thì Diệp gia vẫn là một trong những gia tộc chính trong các gia tộc Địa Tự Hào.
Nếu như không phải Hứa Vi có thiên phú ngàn năm khó gặp thì Diệp gia có khó khăn thế nào đi nữa thì Diệp Vân Sênh cũng không dám quả quyết như vậy.
Thế nhưng Hứa Vi cũng lạnh lùng nói:
– Ta không thèm!
Lúc này Diệp Vân Sênh cũng đã tắt nụ cười, vẻ mặt trầm ngâm.
Hai mẹ con Lôi Vũ Cầm và Diệp Hoàng thở phào nhẹ nhõm. Diệp Võ Nhai cũng chỉ nhìn Hứa Vi một cái.
– Vi Vi!
Hứa Vân dùng sức lắc vai con gái, sốt ruột nói:
– Con nói gì vậy? Không được phép cãi trưởng bối. Con thử suy nghĩ lại xem, đừng vội vàng đưa ra quyết định như vậy.