Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 567: Luyện Công Buổi Sáng


Mặc dù biết quân đoàn Luyện Ngục vẫn đang âm thầm theo sát động tĩnh của Tay Cai Ẩn trong tay mình và Hàn Nguyệt trong tay Hứa Vĩ nhưng Lâm Phi không dám manh động, cứ thế sống thầm lặng cho qua ngày.

Bọn chúng mà không lấy được thứ cần lấy thì cứ đứng rình ở đó mà tiêu hao sức lực cho đến khi nghĩ ra mưu kế.

Lâm Phi cũng phải tranh thủ cơ hội này để tăng cường sức mạnh đồng thời để đám người trong Truyền Kì Thế Đại bí mật dò tìm tung tích của kẻ địch. Tuy vậy nhưng việc tìm ra quân đoàn Luyện Ngục không phải là điều dễ dàng, trình độ khoa học kỹ thuật của bọn họ vẫn chưa vượt xa được đối phương.

Sau khi từ Thiếu Lâm trở về, Lâm Phi đã có sự thay đổi rất lớn đó chính là sẽ dậy sớm ra ngoài luyện công với Hứa Vi.

Trước khi Lâm Phi chỉ cần tích lũy từng ngày từng tháng thì công pháp đặc biệt sẽ có tiến bộ trong tu vi nguyên khí nhưng bây giờ Lâm Phi phải bắt đầu quan tâm đến nguyên bản của võ nên phải bắt đầu luyện lại từng chiêu một.

Sáng sớm, trên bãi cát vắng người phía đông Lâm An.

Hai bên bờ bãi cát đã được chặn lại bởi những tảng đá khổng lồ, người bình thường không thể vào bên trong được khiến bãi cát rộng mấy trăm mét trở thành một thế giới nhỏ của họ.

Hứa Vi mặc bộ quần áo bó sát người. Cô đứng trên bãi cát di chuyển với một tốc độ cực nhanh. Hàn Nguyệt như một ngôi sao sáng rực lạnh bằng cử thể lượn lờ quanh người cô, thi thoảng lại bắn ra những đường cong xinh đẹp tuyệt mỹ.

Đối với Hứa Vi mà nói tuy cô đã vận dụng Hàn Nguyệt thành thục rồi nhưng nếu như thực sự muốn sử dụng đạo cốt của cô đến mức cực hạn thì còn cả một quãng đường dài nữa.

Đặc biệt là lần này sau khi Lâm Phi có nhận thức hoàn toàn mới về “võ” , hắn thấy những chiêu thức Hứa Vi thi triển trên Hàn Nguyệt lại không được lợi hại như trước nữa.

Kết quả là Lâm Phi đã nhận ra một điều.

Trước kia hắn vẫn luôn lo lắng Hứa Vi có Hàn Nguyệt rồi sẽ trở thành mục tiêu quan trọng của quân đoàn Luyện Ngục, nếu như đến lúc đó mà tu vi của Hứa Vi thấp thì dù có chăm chỉ tập luyện đến đâu đi chăng nữa cũng sẽ bất lực.

Nhưng nếu như Hứa Vi ở thể lĩnh ngộ được cảnh giới cao thâm của “võ” thì đao pháp và tu vị của cô sẽ được lĩnh ngộ riêng biệt. Với đạo cốt thiên bẩm của cô có khi sẽ khiến cho sức chiến đấu của cô tăng vọt lên!

Vậy nên Lâm Phi mới thứ dẫn dắt cô theo cách đó.

Lâm Phi cảm thất những đao pháp mà Hàn Nguyệt truyền thụ cho Hứa Vi tuy uy lực mạnh mẽ, học lệ nhưng đối với một đao khách mới luyện võ như Hứa Vi mà nói thì hoàn toàn không thể nào lĩnh ngộ được những tinh túy trong các chiêu thức đó.

Nếu như đơn giản hóa nó đi, để thanh đao đó sát phạt quyết đoán thì sẽ trở nên vô cùng hung ác, giúp Hứa Vi hiểu rõ hơn mặt này của Hàn Nguyệt.

Thế nên Lâm Phi hướng dẫn Hứa Vi bỏ đi một số biến số phức tạp trong đao pháp để Hứa Vĩ rút gọn từ hai ba trăm loại biến hóa xuống còn mười chiêu chủ đạo nhất.

Hàng ngày Hứa Vi đều tập đi tập lại mười chiêu thức cơ bản nhất của Hàn Nguyệt đó. Đây không phải là vì không cần cô phải dùng đến những chiêu thức phức tạp kia mà là vì muốn có ít nhất phải luyện thành thục được mười chiếu thuần túy này.

Lúc đầu Hứa Vi còn chưa hiểu tại sao lại chỉ giữ lại mười chiêu cơ bản nhất, thế chẳng phải lâu đài không ở mà chui trong nhà ngói sao? Mà có luyện thế nào đi nữa thì cũng chỉ là những chiêu thức ra tay trực tiếp, chỉ cần tay mạnh hơn một chút là có thể phá được.

Nhưng Lâm Phi cứ ngoan cố bắt cô nghe lời hắn, không được suy nghĩ lung tung, chỉ cần luyện như thế là được, không phải sợ nó nhạt nhẽo.

Những tiếp theo ngày nào cũng lặp đi lặp lại mười chiêu đơn giản đó khiến Hứa Vi ngộ ra một điều, lúc cơ thể cô thi triển ra Hàn Nguyệt mối quan hệ giữa cô và thanh đao này ngày càng gần gũi hơn, có vẻ như Hàn Nguyệt đang dần trở thành cánh tay, thành đôi chân, thành cơ thể, thành tâm hồn của cô.

Hứa Vi đã cảm nhận được phần nào cảnh giới “người đao hợp nhất” mà trước nay cô chưa từng được trải qua!

Cho dù chân khí của cô còn yếu, tu vi còn thấp nhưng nó không hề ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa cô và Hàn Nguyệt.

Lúc này cô mới nhớ tới câu nói lúc trước khi Lâm Phi sửa chiêu giúp cô:

– Đao chính là đoản kinh đứng đầu, tên của bệnh trong vương giả chính là có ý nghĩa giết chóc, mỗi thanh đao đều đại diện cho một loại dũng mãnh, can đảm. . . Hàn Nguyệt lại càng phát huy tốt được điều này. Nó là thanh đao thuần túy nhất vì nó không có chuỗi đao mà hoàn toàn chính là một lưỡi đao.

– Cho dù là chiêu thức gì đi chăng nữa thì mục đích cuối cùng chính là hoàn thành những động tác cắt, chém, bổ, cửa cơ bản nhất để thực hiện chiêu thức giết người. Cứ vòng vo qua lại càng khiến kẻ địch có nhiều thời gian chuẩn bị và phá giải đao pháp, chi bằng cứ một đao chém xuống là xong!

– Chỉ cần một đao đâm chặt không đỡ được còn ngăn được hay không là chuyện của người ta, cái mình cần chỉ là một đao đó! Nếu không được, đâm thêm đao nữa!

Hôm nay, sau hơn nửa tháng cuối cùng Hứa Vi cũng hiểu ra được tại sao Lâm Phi lại muốn có tập luyện như thế, cuối cùng cô cũng hiểu ra được chút gì đó.

Đây không phải do Hứa Vi luyện võ ngộ tính cao bao nhiêu mà vì về đao pháp thì đao cốt thiên bẩm của cô và cộng minh của đao vô cùng mãnh liệt, có thể bù đắp được vô số trí tuệ của kỳ tài võ học, coi như là nước chảy đá mòn rồi.

Sau hơn ba trăm lần luyện tập cuối cùng Hứa Vi cũng đã thấm mệt. Sau khi thông hiểu được đạo lý về những đao pháp đơn giản này, cô thấy mình phải cố gắng hơn nữa, mỗi đao đều phải dốc toàn lực thì mới có thể đạt được loại cảm giác như cô mong muốn.

Cô thu Hàn Nguyệt vào trong tay áo, nhìn về phía xa ngoài bờ biển.

Cách đó hơn trăm mét một thân hình cường tráng mặc chiếc quần cộc ngắn cũn đang đứng trong làn nước biển lạnh như băng, thi thoảng sóng biển dềnh lên đến tận cạp quần nhưng hắn cũng không thèm để ý, quả đúng là Lâm Phi.

Hai chân Lâm Phi đứng vững trên bờ cát trong tư thế trung bình tấn. Từ sáng sớm hắn ra đấy đứng, bây giờ đã là chín giờ, hắn đứng đã hơn ba tiếng rồi mà vẫn cứ đứng yên như thể, cứ giữ mãi một chiêu như vậy.

Người ngoài mà nhìn vào có lẽ sẽ bảo hắn ngu, bởi hắn chỉ giơ hai tay đấm trái đấm phải, cứ làm đi làm lại như thế.

Cho dù là đứa trẻ ba tuổi thì người ta dạy thế nó cũng biết làm rồi, tốt nhất đừng bảo là luyện võ mà cứ bảo đứng khấn thì hơn.

Nhưng Lâm Phi ngày nào cũng chăm chỉ như vậy, mỗi quyền đánh ra cũng đều tập trung tinh thần, đường quyền thẳng tắp như hai đường thẳng song song, không hề xiêu vẹo.

Ngày đầu tiên khi nhìn thấy cảnh tượng đó, Hứa Vi thấy rất buồn cười, quyền pháp gì mà ngu quá vậy, ai ngu gì mà đứng đấy cho anh đánh trúng cơ chứ?

Hơn nữa quyền phong Lâm Phi đánh ra cũng không có phản ứng gì mà chỉ như có tiếng “vù vù” xung quanh, còn mặt biển vẫn sống yên biển lặng.

Hứa Vi cứ tưởng rằng với sức mạnh của Lâm Phi thì mặt biển sẽ bị đánh đến mức cuồng phong gào thét, sóng đánh cuồn cuộn chứ không phải yên lặng như thế này.

Nhưng mấy hôm nay cùng với sự thay đổi nhận thức của mình đối với đao Hứa Vi cũng càng ngày càng cảm nhận được hai quyền này của Lâm Phi đánh ra có chút huyền cơ bí ẩn nào đó. . . nhưng cô vẫn chưa nhìn thấu được.

Cô kiên nhẫn ngồi lên một tảng đá nhìn người đàn ông kia đánh quyền. Đối với Hứa Vi mà nói thì đây đúng là một sự hưởng thụ. Một người đã từng bước qua cánh cửa của Quỷ Môn Quan như cô luôn cảm thấy rất thỏa mãn với cuộc sống của mình hiện giờ, có bạn bè, có người yêu bên cạnh còn có một con đường đao pháp đi mãi mà không hết. Nghĩ đến những điều này cô lại nở một nụ cười hạnh phúc.

Khoảng nửa tiếng sau, cuối cùng Lâm Phi cũng thu tư thế đó lại. Nhìn hắn có vẻ khá mệt, mồ hôi lấm tấm. Hắn đi đến bãi cát bên cạnh, nhặt quần áo rồi mặc lên.

Tuy nhiệt độ ngoài trời bây giờ đang là âm vài độ nhưng hai người vẫn mặc quần áo mùa hè.

Lâm Phi nói với cô gái đang đứng vẫy tay trên tảng đá:

– Xuống đi Vi Vi, chúng ta về thôi.

Hứa Vi “vâng” một tiếng rồi nhảy xuống, nhào xuống sau lưng Lâm Phi, giọng như dỗ dành trẻ con:

– Em trai Lâm Phi ngoan ngoãn, hôm nay em cõng chị về nhà có được không?

– Trên người em toàn mùi mồ hôi thôi.

Lâm Phi quay đầu lại:

– Không chê hôi à?

– Không sao, chị đủ thơm để xua tan đi mùi hôi trên người em rồi.

Hứa Vi giơ cổ tay trắng muốt ra trước mũi Lâm Phi để hắn ngửi.

Lâm Phi giả vờ định cắn một miếng khiến Hứa Vi sợ vội rụt tay lại.

Lâm Phi lắc đầu, miệng lẩm bẩm nhưng vẫn không nỡ, đặt cổ xuống, cứ thế cõng cô về nhà.

Men theo vùng duyên hải vắng người kia, chỉ hơn mười phút sau Lâm Phi đã cõng Hứa Vi về đến sơn trang Thiên Lan.

Vừa về đến cửa, để cô xuống, cả hai người đã nhìn thấy ba chiếc xe con Mercesdes Benz loại S đầu trước cửa, còn có bốn tên vệ sĩ đeo kính râm đứng cạnh xe trông giữ.

– Có khách à? Là người ở thủ đô đến biếu quà tết à?

Hứa Vi tò mò hỏi.

Lâm Phi có chút linh cảm nhưng cũng hơi bất ngờ, hắn quay sang cười mờ ám với cô:

– Lần này thì không phải, không phải là khách. Xem em đoán thế nào.

– Em đoán á?

Hứa Vi sững sờ, không hiểu như vậy là có ý gì.

Đúng lúc đó, hình như mọi người trong nhà cũng biết họ đã về nên mở cửa đi ra, chính là lão tổ tông Diệp Vân Sênh của Diệp gia và mẹ con Lô Vũ Cầm và Diệp Hoàng!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.