– Được rồi, nơi này có quá nhiều thứ có thể nói tỉ mỉ với mọi người, thực ra tôi và Frankie cũng chỉ hiểu được một phần những thứ được sưu tập tại đây, dù sao hội Tham Nghị cũng tồn tại từ lâu lắm rồi, đồ cất giữ của mỗi thời đại đều hằng hà vô số. . . Chúng ta cứ lên xe trước đi, vừa đi vừa xem vậy!
Mục phu nhân cười nói.
Dĩ nhiên Lâm Phi và Tô Ánh Tuyết sẽ không từ chối cơ hội được thể nghiệm này, toàn bộ bảo khố chính là một viện bảo tàng siêu cấp, quả thực đáng để xem, e là có phải ở đây mười ngày nửa tháng cũng chẳng ngại.
Sau khi lên xe, bốn người chậm rãi đi vòng vèo quanh bảo khố, vô tình gặp thứ gì cảm thấy thích thú đều dừng lại xem thử.
Ở đây trưng bày đủ thứ nhưng đều là nền văn minh tài giỏi của nhân loại trong lịch sử, có thứ là kết quả của cách mạng công nghiệp, có thứ là khí cụ trồng trọt nông nghiệp, có rất nhiều tác phẩm nghệ thuật, có rất nhiều văn hiến sách cổ.
Nhìn không gian rộng lớn như vậy, Lâm Phi hỏi:
– Bảo khố này lẽ nào là một không gian dị đồ? Vì sao ở bên ngoài hoàn toàn không thể phát hiện được sự hiện hữu của nó?
Frankie lắc đầu:
– Không, không, chúng tôi đã từng nghi ngờ như vậy nhưng phát hiện nó không kỳ diệu như vậy, mê cung thông đến nơi này cũng thế, bảo khố này cũng vậy, đều nằm bên dưới sa mạc.
– Nếu như mọi người đến ranh giới nhìn xem sẽ phát hiện ngoài bảo khố là một tầng nham thạch, đây vốn là một không gian lớn dưới lòng đất, chỉ là những người đi trước của hội Tham Nghị đã tạo ra nơi này có không ít nhân vật tài giỏi cho nên mới hoàn thành được kiệt tác này.
– Nếu là dưới lòng đất, nguồn điện nơi này từ đâu ra.
Tô Ánh Tuyết buồn bực nói.
Mục phu nhân nói:
– Từ thời xa xưa, các Pharaong của Ai Cập cổ đại cũng đã dùng đèn chong trong Kim tự tháp, các đế vương của Trung Hoa cổ đại cũng từng dùng đèn dầu cá, những loại đèn này đều có thể duy trì trong mấy trăm năm. . .
– Cho đến thế kỷ XV, hội Tham Nghị chúng ta có một nghị viên tài giỏi, chính là Leonardo Da Vinci, ông đã thiết kế ra một loại máy có thể giảm bớt trở lực đến cực hạn, có thể tạm gọi là “động cơ vĩnh cửu” , sau đó cung cấp cho bảo khố loạt đèn điện sớm nhất.
– Cái gì? Leonardo Da Vinci cũng là thành viên của Tham Nghị hội? Là Leonardo Da Vinci đã về Mona Lisa sao? Động cơ vĩnh cửu của ông ấy tôi còn tưởng chỉ là truyền thuyết.
Tô Ánh Tuyết cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
– A, đúng, chính là ông ấy, động cơ vĩnh cửu thực sự vẫn chưa phát minh thành công nhưng sau đó ông ấy là làm ra một cái miễn cưỡng dùng được, chẳng quả là ông tự cảm thấy không vừa lòng nên vứt vào trong bảo khố, thực ra những bóng đèn điện đó của ông ấy cũng tệ lắm, chẳng dùng được bao lâu.
– Về sau, cho đến thế kỷ XVIII, bá tước Elessandro Volta phát minh ra pin volta nhưng vì pin do volta phát minh cung cấp điện bền bỉ quá, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiền cảnh và lợi ích phát triển kinh tế ngành điện lực cho nên ông ấy bị nhà nước yêu cầu tiêu hủy thành quả của ông.
– Đại Sảnh chúng ta nhờ thương lượng bí mật đã cất giấu pin của ông, làm nguồn cung cấp điện năng cho bảo khố của Đại Sảnh chúng ta, cứ dùng cho đến bây giờ, mấy trăm năm qua dùng kỹ thuật giống như vậy để làm thêm vài cục pin, cung cấp đủ điện cho toàn bộ bảo khố. . .
Nghe Mục phu nhân nói về lịch sử hội Tham Nghị của Đại Sảnh, Lâm Phi và Tô Ánh Tuyết đều rất thích thú, những trí giả nhân loại này đều giỏi hơn những gì họ tưởng tượng.
Tuy nhiên thành quả của họ quả thật cũng không thích hợp thông báo rộng rãi ra ngoài vì sẽ tạo nên kích thích cực lớn đối với toàn bộ tiến trình lịch sử, sáng tạo khoa học kỹ thuật thì tốt nhưng mấu chốt sẽ xảy ra chiến tranh vì tranh chấp lợi ích.
Tô Ánh Tuyết cũng hiểu thêm về ý nghĩa của hội Tham Nghị của Đại Sảnh và chức trách của Đại Sảnh.
Sở dĩ Đại Sảnh được coi là đế vương dưới lòng đất, kỳ thực trên ý nghĩa nào đó là vì chức năng của nó. Đó là bảo tồn ngọn lửa văn minh và kết tinh trí tuệ của nhân loại, giúp nền văn minh nhân loại phát triển bền vững.
– Đúng rồi, vừa nãy mọi người vừa nhắc đến Mona Lisa Leonardo Da Vinci, mọi người nhìn sang bên kia đi. . .
Frankie dừng xe lại, chỉ một cái giá phía bên trái, ở đó treo mấy trăm bức tranh lớn nhỏ khác nhau. . .
Lâm Phi nhìn sang Tô Ánh Tuyết, chỉ liếc một cái liền kinh ngạc nói không ra lời!
– Mona Lisa?
Tô Ánh Tuyết tưởng mình nhìn nhầm nhưng trong số những bức tranh đó, tấm bắt mắt nhất không thể nghi ngờ gì nữa chính là Mona Lisa giống như trong ấn tượng của cô.
– Đó là “đồ sống” ?
Lâm Phi phát hiện ra điểm mấu chốt.
Người phụ nữ trong tranh kia như nghe thấy gì đấy, nghiêng đầu sang mỉm cười với bọn họ.
Tô Ánh Tuyết bị dọa đến mức khuôn mặt trắng bệch, giật mình một cái.
– Ha ha, đừng sợ.
Frankie giải thích nói:
– Tấm kia mới chính là tác phẩm đỉnh phong của Leonardo Da Vinci, “Mona Lisa” thực sự, sau khi ông vẽ xong, thấy Mona Lisa quá yêu bức ảnh này, linh hồn đã bị hút vào trong bức ảnh, còn bản thân đã vứt bỏ thân thể vốn có của mình trở thành cái xác không hồn.
– Leonardo Da Vinci biết rõ chuyện bức tranh sống không thể tiết lộ ra ngoài vì vậy đã vẽ một bức tranh giả để ứng phó, còn bức thật này được đưa đến bảo khố. . . không chỉ Leonardo Da Vinci, mọi người xem, các họa sĩ phải ấn tượng, thiếu nữ Pháp của Camille Pissarro cũng là tác phẩm có linh hồn. . .
Quả nhiên hai người nhìn sang, một thiếu nữ da trắng mặc váy trong bức tranh đang vẫy tay với họ.
Lâm Phi có thể hiểu được, người có ba hồn bảy vía, nếu tu luyện đến mức cao thâm, nguyên thần xuất ra để trú thân vào sinh vật, vật thể gì đó không phải là chuyện không thế, nếu không thì làm sao lại có chuyện luân hồi chuyển thế.
Nhưng những họa sĩ này, dựa vào vẽ tranh có thể câu linh hồn của con người ra bám vào tranh vẽ, hơn nữa những người trong tranh đều tự nguyện, thật sự quá sức tưởng tượng!
Chiếc xe chạy về phía trước, không biết đi bao lâu, sau khi nhìn thấy vô số những di sản vĩ đại, Lâm Phi và Tô Ánh Tuyết thì không cảm thấy gì nhưng Mục phu nhân cùng Frankie vừa khát lại vừa đói.
– Ngại quá, chúng ta đi ăn chút gì trước nhé.
Frankie lái xe đến một khu đất trống nhỏ nghỉ ngơi, nơi này có một phòng bếp nhỏ, tiện nghi đầy đủ.
Bên trong còn có một đường ống, thông xuống bên dưới, có một thùng gỗ lớn để chứa nước.
Lâm Phi tin, đây quả thực ở dưới lòng đất, vì đây là dùng nước ngầm.
– Chúng tôi thỉnh thoảng phải cử người đến sửa sang lại vật phẩm, còn phải mang vật phẩm mới vào theo định kỳ, thỉnh thoảng còn phải bảo trì thiết bị cho nên cần có phòng bếp này.
Mục phu nhân nói.
– Nhưng ở đây đâu có đồ ăn.
Tô Ánh Tuyết lấm lét nhìn trái phải, thấy căn bản chẳng có đồ gì để ăn.
– Cái này phải cảm ơn một vị rất giỏi đi câu của Trung Quốc các bạn.
Frankie đi đến trước đường ống, mở vòi nước, nước ngầm chảy vào thùng gỗ kia.
Mục phu nhân cầm cần câu cá bằng trúc bên cạnh, cần câu này rất nhỏ nhưng có màu tím, rất hiếm thấy.
Điều khiến người ta chú ý hơn là dây câu cá có móc một cái móc câu thẳng. . .
– Đây không phải là. . . cần câu của Khương Tử Nha chứ?
Lâm Phi lập tức nhớ ra, hỏi.
– Đúng vậy, đây là cần câu của Khương Thái Công, cần câu này rất có linh tính, mọi người xem. . .
Mục phu nhân nói xong, liền quẳng cần câu có móc thẳng xuống nước, một lúc sau lại nhấc lên, thấy có một chú cá pecca không biết từ đâu đến, đã bị móc chặt vào móc câu thẳng tắp, bị câu lên!
– Cần câu này đã thông linh rồi, cho dù ở bất kỳ nơi nào trên thế giới, chỉ cần có nước nó có thể câu được cá, thứ này dĩ nhiên chúng ta không thể để ở nơi người khác có thể nhìn thấy.
Mục phu nhân cười nói, bắt đầu đi lấy dao làm cá.
Dao này cũng rất thần kỳ, chỉ thấy Mục phu nhân tùy tiện quơ vài đường con cá pecca đã được làm sạch.
– Cây dao này cũng có lai lịch bất phàm là của Trù Thần Bào Đinh ba trăm năm trước công nguyên để lại, con dao này giết cá, con dao lớn nhất để mổ trâu, có thể giết một con trâu trong nửa phút. . .
Nghe vậy Lâm Phi không khỏi mỉm cười:
– Sao đồ đạc của những vị tổ tông Trung Quốc chúng tôi đều dùng để nấu cơm vậy?
– “Dân dã thực vị thiên” đây không phải câu thành ngữ của Trung Quốc các anh sao?
Mục phu nhân trợn mắt với hắn:
– Đừng nghe Frankie nói bừa, mọi người nhìn phía trước, đó là gì?
Hai người nhìn sang, chỉ thấy một thứ như hỏa tiễn đứng ở đó, đen thui, cũng cao gần bằng một người.
Mục phu nhân giải thích nói:
– Đó là Vạn Hổ đời Minh, cũng là nhà phát minh dùng hỏa tiễn phi thiên thiêu chết mình trong truyền thuyết, hỏa tiễn ông phát minh ra kỳ thực cũng tương đương với đạn đạo hành trình ngắn hiện nay chỉ có điều nếu xuất hiện từ lúc đó, quân vương đời Minh sẽ dùng nó làm đạn đạo, quét khắp thế giới nên chúng tôi phải cầu xin ông ấy ngừng chế tạo.
– Ông ấy chế tạo tổng cộng bốn mươi tám cái chỉ còn lại duy nhất một cái, những cái khác đều giả vờ thí nghiệm thất bại, nổ tung mất. Nhưng bản thân ông không ngồi lên đó chỉ dùng một người gỗ thay thế.
– Chả trách. . . trước kia tôi đọc không ít sách cổ, thấy trong sách cổ có không ít kỹ thuật phát minh hỏa khí trình độ cực cao nhưng không biết vì sao đột nhiên không tiếp tục nghiên cứu, thậm chí có kỹ thật còn thất truyền. Hóa ra là do hội Tham Nghị khuyên can. . .
Lâm Phi giật mình hiểu ra.
– Phải vậy thôi, văn minh nhân loại giống kinh tế thị trường, dù tự do phát triển nhưng vẫn phải có khống chế mang tính bí mật, nếu không sẽ xuất hiện thảm kịch lớn, dù như vậy chúng tôi cũng không thể ngăn cản chiến tranh thế giới thứ nhất, thứ hai. . . kể cả sự xuất hiện của bom nguyên tử, chúng tôi cũng không thể khuyên được Einstein.
Frankie nhún vai.