Nói chuyện phiếm trong giây lát, đợi Mục phu nhân và Frankie ăn xong hai con cá, uống ít nước, bốn người lại tiếp tục đi tham quan bảo khố.
Bảo khố quá lớn, không những thế bên trong còn cất giữ rất nhiều đồ vật kỳ dị, nhiều đến mức không thể đếm nổi.
Thoáng chốc đã sắp qua bốn ngày. Nhưng cho dù như vậy họ cũng mới chỉ nhìn qua được một số thứ, từ cận đại về cổ đại, trung cổ đại, càng đi đồ vật lại càng cổ.
Nhiều thứ đặt trong thời hiện đại không có gì to tát nhưng ở niên đại xa xôi kia, nó lại là một thứ vượt xa so với thời đại.
Khi xe chạy đến điểm mút, họ đã trông thấy khu cất chứa những đồ vật của thời cổ đại xa xôi nhất. Những đồ vật được bày bên trong đã phần đều là những vật phẩm họ xem nhưng không hiểu, có cái là một tấm bia đá khắc chữ tượng hình, có cái khắc tên thần linh không ai hay biết, có cái là những tấm kim loại, ký hiệu xuất phát từ tên những thiên thạch vô danh trong không gian.
Vật phẩm ở khu này tương đối ít, dù sao phần lớn những thứ này đều đã tồn tại ở đây không biết bao nhiêu năm tháng rồi.
Duy chỉ có một thứ thu hút ánh mắt của mọi người.
Đó là một cỗ quan tài lớn của vị pharaong Ai Cập cổ. Chỉ có điều quan tài này không làm bằng kim loại hay bằng gỗ mà dùng một loại khoáng vật đặc biệt, thân quan tài tản mát ra một màu xanh đậm, bên trên có những vì sao lộng lẫy, lấp lánh.
Phía trên không có bất kỳ hình vẽ nào chỉ có một lỗ tròn lớn bằng nắm tay được khảm ngay phía trên, như thể ở đấy nên có một thứ gì đó đặt vào những thứ đó đã mất tích theo dòng chảy của thời gian.
Cho dù ở cách xa khoảng mười thước cũng có thể nhìn thấy hơi sương màu trắng đang tỏa ra từ chiếc quan tài đó, như thể quan tài được làm bằng băng.
– Đó là gì vậy. . .
Không biết vì sao Lâm Phi cho rằng trên thứ đồ đó có một sức mạnh rất đặc biệt nhưng hắn không thể nói rõ.
Nhưng sau khi Tô Ánh Tuyết đến gần cột trụ màu xanh đó, cô vô ý sờ lên trán, hình như có chỗ không thoải mái.
Frankie thuận miệng nói:
– Chúng tôi cũng không biết đó là gì, đó là đồ vật mà Tham Nghị viên thu thập từ lâu, giống như đồ vật được đồn do người ngoài hành tinh để lại trên Trái Đất. Thoạt nhìn giống một chiếc quan tài nhưng chúng tôi cũng không biết làm thế nào để mở nó ra, cũng không thể nhận biết nổi nó được làm bằng chất liệu gì.
– Vì nó luôn lạnh như băng nên chúng tôi thường gọi nó là “hộp băng vĩnh cửu” nhưng thật ra ai cũng không biết nó được làm bằng gì.
– Không mở nổi sao?
Lâm Phi nhìn kỹ lại mới phát hiện ra quan tài này không hề có khe hở, chẳng qua thoạt nhìn nó có hình dáng của một chiếc quan tài mà thôi.
– Điểm lợi hại nhất chính là chúng tôi đã thử dùng máy khoan kim loại nhưng thế mới phát hiện ra. . . thứ này còn rắn chắc hơn cả kim cương, chúng tôi cũng đành bó tay.
Frankie xua tay:
– Thứ đồ này đã ở đây hơn một trăm năm không có ai để ý tới rồi. Có nhiều vật phẩm cũng không giải thích được, không thể liên tục đuổi theo nó làm gì cả.
Đúng lúc này Tô Ánh Tuyết bỗng kêu lên một tiếng.
– A. . .
Một tay cô ôm đầu, một tay ôm ngực còng lưng xuống như thể vô cùng thống khổ và đau đớn. Cô ngã xuống đất, cắn chặt răng, đau đến mức chảy nước mắt.
– Ánh Tuyết!
Lâm Phi hoảng hốt, vội vàng ngồi xuống ôm lấy cô, thử dùng thần thức điều tra tình hình sức khỏe của cô.
Hắn chỉ nhận ra nhịp tim của Tô Ánh Tuyết đang điên cuồng đập loạn ở mức một trăm năm mươi lần/phút. Máu của cô cũng đang chảy với tốc độ rất nhanh, chân khí trong cơ thể hỗn loạn như thể muốn phá tan kinh mạch phi ra ngoài thân thể.
Từng luồng ánh sáng vàng dao động hỗn loạn từ người cô tỏa ra bốn phía.
– Sao có thể như vậy. . . đột nhiên phát bệnh gì sao?
Frankie hoảng sợ nói.
Mục phu nhân ân cần quan tâm nhưng cũng chỉ có thể đợi xem Lâm Phi nói như thế nào.
Lâm Phi không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, mọi chuyện nằm ngoài hiểu biết về y học của hắn.
– Em. . . em rất khó chịu.
Tô Ánh Tuyết cắn răng nói ra mấy chữ này, tay nắm chặt tay Lâm Phi, chỉ hận không thể găm móng tay vào da hắn.
Lâm Phi nghiêng đầu, nhìn về phía quan tài băng thần bí kia, suy nghĩ trong giây lát rồi ôm Tô Ánh Tuyết lên.
– Scarpe, anh muốn làm gì?
– Nhanh ra khỏi đây thôi, lối ra ở chỗ nào?
Lâm Phi lớn tiếng hỏi.
Mục phu nhân vội móc ra một khối trang sức hình trang sức rồi bảo Frankie cũng lấy thứ đó ra.
– Ở đây có hai bên, mỗi bên có một cửa ra vào. Cái chúng ta vừa vào là một, ở cuối cùng còn có một cái nữa. Anh đặt ba thứ này lên ba lỗ khảm trên tường, cửa ở giữa sẽ mở ra! Anh đưa Tô tiểu thư ra ngoài nghĩ cách đi đã, để những đồ đó lại trên tường, cửa sẽ không đóng. Chúng tôi ra sau.
Mục phu nhận biết tốc độ của Lâm Phi nhanh hơn họ nên để Lâm Phi đi trước.
Lâm Phi không nói gì thêm, cầm lấy mấy vật đó rồi chạy nhanh vào sâu, Tô Ánh Tuyết trong ngực không ngừng đổ mồ hôi lạnh. Thân thể vô cùng suy yếu như thể có thể hết hơi bất cứ lúc nào.
Nháy mắt Lâm Phi đã chạy đến bức tường cuối cùng của bảo khố. Quả nhiên trên tường chính giữa có ba lỗ khảm, ở giữa có hình hoa văn một con mắt.
Sau khi đặt ba tín vật trên tay Tô Ánh Tuyết vào lỗ khảm, một luồng sáng khiến của đột nhiên mở ra, ánh sáng đó giống hệt ánh sáng lúc họ vào cửa.
Lần này Lâm Phi không hề do dự, vội vàng chạy ra ngoài.
Cảnh vật trước mắt liền thay đổi, đập vào mặt họ là một luồng nhiệt nóng, khắp nơi đều là cát vàng.
Lâm Phi quay người, lúc này hắn mới nhận ra mình đã đưa Tô Ánh Tuyết đến biên giới của ốc đảo, thoát khỏi bảo khố.
Mọi thứ họ đã trải qua cũng như những gì họ đã nhìn thấy trong bảo khố như một giấc mơ.
Nhưng Lâm Phi không rảnh rổi để ý đến những thay đổi thần kỳ này, hắn nhận ra Tô Ánh Tuyết vẫn còn rất khó chịu, chân khí trong cơ thể không được khống chế, chỉ có điều nó không còn điên cuồng như trước.
Quả nhiên, quan tài băng đó có vấn đề. . . Nhưng thứ di vật thần bí thời cổ đại đó sao lại ảnh hưởng đến Tô Ánh Tuyết được chứ?
Đôi mắt của Tô Ánh Tuyết mờ mịt, con ngươi không có ánh sáng, cô hé môi thở hổn hển gấp gáp.
Một tay Lâm Phi ôm mặt cô, lớn tiếng nói với cô:
– Ánh Tuyết! Tỉnh táo lại đi em! Vận công điều chỉnh lại chân khi đi! Hãy cố gắng chịu đựng!
Nhưng Tô Ánh Tuyết chỉ nhìn Lâm Phi yếu ớt, như thể muốn lắm mà không được. Thực tế ngay cả sức lực để giữ lấy Lâm Phi cô cũng không có.
Như thể muốn nói gì đó nhưng mở miệng hồi lâu liền thấy chóng mặt không nói nổi điều gì.
Đúng lúc này Mục phu nhân và Frankie cũng ra khỏi bảo khố. Trên tay Mục phu nhân còn cầm theo ba tín vật trên tường, thấy Tô Ánh Tuyết vẫn không có gì biến chuyển, hai người đều rất lo lắng.
– Scarpe, tốc độ của cậu rất nhanh, hay là cậu chạy thẳng tới chỗ doanh trại Bushmen, dùng thiết bị thông tin gọi người tới giúp đỡ đi. Tô tiểu thư cần được trị liệu, tiếp tục như vậy cũng không phải là cách.
Lâm Phi không thể sử dụng nguyên khí, cũng không thể giúp Tô Ánh Tuyết điều chỉnh. Hắn do dự một lát nhưng rồi thấy cũng chỉ còn cách đó, cũng may Tô Ánh Tuyết chỉ bị suy nhược, tính mạng chưa gặp nguy hiểm.
Mấy tiếng sau, nhờ hai máy bay tư nhân Lâm Phi đã đưa Tô Ánh Tuyết tới Nam Phi – một trong số những quốc gia gần Namibia nhất.
Nhờ nguồn lực tài chính và sự giúp đỡ của Eva Tô Ánh Tuyết được chăm sóc trong phòng bệnh đặc biệt ở bệnh viện trực thuộc đại học Cape Town.
Sau khi kiểm tra tổng thể cho tô Ánh Tuyết xong, tạm thời giáo sư của viện y học vẫn chưa thể lý giải được chuyện gì đã gây nên chuyện này. Nhưng có thể khẳng định rằng trong khoảng thời gian ngắn thân thể của Tô Ánh Tuyết đã tiến hành trao đổi chất quá nhanh, đồng thời tim của cô cũng chịu một tổn thương nhất định.
Sau khi truyền dịch, tiêm thuốc an thần, cuối cùng cơ thể Tô Ánh Tuyết đã bình ổn trở lại, chỉ có điều cô vẫn cần tĩnh dưỡng để hồi phục trở lại.
Lâm Phi là một bác sỹ có thành tựu cao hơn những vị giáo sư đại học này rất nhiều, dĩ nhiên hắn hiểu rõ tình trạng của Tô Ánh Tuyết. Chỉ có điều hắn thấy rất lạ, rốt cuộc điều gì đã khiến Tô Ánh Tuyết ở cảnh giới Tiên Thiên mà tâm mạch đều bị hao tổn không biết lý do là gì.
Nếu không phải bọn họ ra khỏi đó sớm, có khi những nội tạng khác của Tô Ánh Tuyết cũng gặp vấn đề. Lúc ấy cô ấy còn nói, đầu cô ấy rất đau, não mà bị tổn thương coi như xong đời.
Sau khi gọi điện thoại thông báo cho Mục phu nhân, Lâm Phi về phòng bệnh.
– Em tỉnh rồi sao?
Lâm Phi nhận ra, Tô Ánh Tuyết đã mở mắt, lúc này hắn mới nhẹ nhàng thở ra:
– Em ngủ cả trưa, giờ đã là tối rồi.
Lâm Phi mỉm cười, ngồi xuống bên giường, đưa tay giúp cô vén những sợi tóc lòa xòa trên trán lên. Vì chảy mồ hôi nên tóc tai cũng hỗn loạn, rối bời.
– Lần này xem như em đã chạy trốn đủ xa rồi. Tới Namibia, sau đó lại vội vàng chạy tới Nam Phi. Tiểu thư kẹo bông à, chúc mừng em đã có một trải nghiệm kinh hãi nhé. Em không biết thấy em choáng váng anh lo lắng thế nào đâu. Còn có cả đám người Mục phu nhân nữa, họ ở trong sa mạc nhưng cũng vội chạy đi kiếm điện thoại để gọi hỏi tình hình của em đấy. . .
Không để Lâm Phi nói tiếp, Tô Ánh Tuyết đã ngồi bật dậy ôm chầm lấy hắn.