Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 585: Không Hiểu


Tu vi của Lý Ủy Nhiên đã hơn hẳn trước kia, thực lực sớm đã vượt qua xếp hạng lúc đầu của bảng Chiến Thần từ lâu. Kì thật thực lực đã vô hạn tiến gần đến top ba thần tướng. Như vậy có thể biết rằng uy lực kiếm khí của cô đã mạnh đến mức nào.

Một kiếm chém xuống có thể nói thần hồn nát thần tính, cường khí bạo cuồng, hùng hồn sắc bén đến cực hạn.

Nhưng Thiên Diện hoàn toàn không hề né tránh. Cô vẫn nhìn chằm chằm Lý Úy Nhiên, dường như thờ ơ.

Trong Điện Quang Hoa Thạch, kiếm quang ở vị trí không tới cách trán Thiên Diện chưa tới ba phân thì dừng lại. Tóc cô tung bay nhưng mí mắt không hề chớp.

Lý Úy Nhiên trừng mắt, cô thấy cô ta không hề né tránh. Cô ta là tự tìm đường chết sao?

– Cô. . . Cô rốt cuộc muốn làm gì? Lẽ nào cô không sợ chết sao?

Lý Úy Nhiên tức đến giậm chân, khinh công của mình không nhanh bằng cô ta, khi dọa thì cô ta lại không sợ chết, sao trên đời này lại có một cô gái khó chơi như thế cơ chứ.

Thiên Diện vẻ mặt thành thật trả lời:

– Cô không có sát khí giết tôi. Cô sẽ không giết chị gái cô đâu.

Lý Úy Nhiến ngạc nhiên, cô vậy mà lại quên mất người trước mắt mình trước kia là sát thủ siêu cấp đệ nhất của Huyết Toàn. Trên đời này e rằng không ai phân biệt sát khí là giả hay thật hơn so với Thiên Diện.

– A! Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi. Cô không phải là chị gái của tôi. Tôi và cô không có quan hệ gì hết.

Lý Úy Nhiên ôm đầu thét lớn, thở phì phò quay người chạy về phòng, rõ ràng là vứt bỏ chạy trốn.

Thiên Diện thấy em gái không đi nữa, cô cũng định trở lại phòng mình nhưng trước đó cô ngẩng đầu, ánh mắt rơi xuống đúng Lâm Phi đứng cạnh cửa sổ.

– Scarpe, tôi có chuyện muốn hỏi anh.

Thiên Diện nói.

Lâm Phi cũng chẳng suy nghĩ gì nữa, thật ra người bình thường thì có chuyện lâu rồi nhưng thần kinh Thiên Diện chậm chạp qúa, mấy ngày sau mới có phản ứng.

Lâm Phi từ lầu ba nhảy xuống sân vườn phía trước, nhìn cô nói:

– Cô muốn hỏi tôi, tại sao nha đầu Lý Úy Nhiên không chịu thừa nhận cô là chị gái cô ta à?

– Ừ.

Mặc dù Thiên Diện là người đặt câu hỏi nhưng khuôn mặt hoàn toàn không có sự nghi ngờ gì cả.

– Thật ra tôi cũng không rõ lắm nhưng tôi nghĩ. . . Đối với một đứa bé từ nhỏ là cô nhi được nhận nuôi dưỡng, tự nhiên để cô ta biết trên đời này có một người chị ruột. . . Đây là một việc không dễ tiếp nhận. Dù sao cô ta cũng cô độc quá lâu rồi, cũng có thể là e ngại tình thân. Sự xuất hiện của cô khiến cô ta có chút hoang mang.

Lâm Phi ngẫm nghĩ rồi cười nói:

– Nhưng nha đầu đó thực chất bên trong vẫn là biết rõ cô là chị ruột, hơn nữa còn rất lương thiện, không có ý tổn thương cô.

– Ừ.

Thiên Diện vẫn luôn trả lời đơn giản như vậy.

Lâm Phi nhướng mày:

– Xem ra có hiểu lời tôi nói rồi hả?

Thiên Diện lắc đầu:

– Không hiểu.

– Vậy cô “ừ” cái quái gì.

Lâm Phi dở khóc dở cười.

Thiên Diện nhìn thẳng vào hắn, không chút e dè nói:

– Đã ba ngày rồi anh không nhìn thẳng vào mắt khi nói chuyện với tôi. Tôi chỉ muốn nghe anh nói thế thôi.

Lâm Phi sững sờ, yết hầu nuốt ực một cái, tim đập thình thịch, thậm chí có chút xấu hổ.

Cô gái này lại nhớ được bao nhiêu ngày hắn không nhìn thẳng vào mắt cô?

Hóa ra cô ta để ý những điều này.

– Anh nói tôi quá đẹp khiến anh không cách nào nhìn thẳng, vì vậy tôi biến lại thành dáng vẻ của Liễu Cảnh Lam nhưng tại sao anh vẫn không dám nhìn tôi? Chúng ta không phải là bạn sao?

Thiên Diện vẫn cứ trăn trở về vấn đề này.

Đầu óc của cô cũng không phải là ngu ngốc, chỉ là góc độ suy nghĩ không giống người thường mà thôi. Đối với cô mà nói những chi tiết phương diện tình yêu nam nữ đơn giản này lại giống như phương trình vật lý không gian và thời gian vô cùng phức tạp.

Lâm Phi có chút ngại ngùng, khi đối mặt với Thiên Diện hình như da hắn bị bào mỏng đi rất nhiều.

Có lẽ là vì cô gái này thật sự quá đơn thuần, đơn thuần khiến hắn xấu hổ, khiến hắn có chút tự ti.

Mặc dù Thiên Diện từ trước đến nay không có bất cứ biểu hiện gì, nhìn như lạnh lùng nhưng tình cảm và biểu đạt của cô đều thuần khiết nhất, trực tiếp nhất giống hệt như thủy tinh óng ánh.

– Cô đừng hiểu lầm, cho rằng tôi không dám nhìn cô. Là vì mỗi lần tôi nhìn cô sẽ nhìn thấy khuôn mặt chân thật của cô, sau đó tim tôi sẽ đập rộn lên, máu cũng tuần hoàn nhanh hơn, thậm chí mặt sẽ đỏ lên. Tôi cảm thấy như vậy sẽ không tốt với cô, thế nên tôi mới cố ý tránh nhìn thẳng, không phải là tôi chán ghét cô đâu.

Lâm Phi thản nhiên nói.

Thiên Diện nháy nháy mắt, cúi đầu nghĩ nghĩ:

– Hóa ra là như vậy, cảm ơn anh đã trả lời tôi.

Nói xong cô gái tự bay về phía phòng mình ở lầu hai, không hề truy hỏi lời nào nữa.

Lâm Phi thở dài thườn thượt, chính mình đối mặt với một cô gái lại căng thẳng không yên như vậy. Loại cảm xúc này từ trước tới nay chưa từng có. Lâm Phi không thể hiểu nổi là vì Thiên Diện đẹp hay cô gái này có một vị trí đặc biệt trong lòng mình.

Đang lúc Lâm Phi mờ mịt không hiểu, sau lưng đột nhiên một thân thể nóng ấm lao đến.

– Chú!

Lý Úy Nhiên ôm Lâm Phi từ phía sau.

Suy nghĩ trong đầu Lâm đột nhiên bị cắt ngang bởi một bờ ngực đã kề sát lưng hắn, cảm xúc mềm mại, tiếng gọi ngọt lịm quả là nhanh chóng khiến thú tính của hắn quá trớn.

– Sao thế cô bé.

Lâm Phi cười khổ, đôi chị em này thật là tuyệt, một thì trong trẻo lạnh lùng đến mức tận cùng, một thì hoạt bát hiếu động đến tận cùng, đúng là bang hỏa lưỡng trọng thiên.

Lý Úy Nhiên khuôn mặt nõn nà dán trên lưng Lâm Phi, đè ép thành một độ cong vòng tròn, cô gái bĩu môi nói:

– Chú, chú giúp cháu một việc được không? Đuổi cô gái kia đi, cháu không muốn nhìn thấy cô ta đâu.

Lâm Phi khẽ giật mình, chau mày nói:

– Lý Úy Nhiên, mặc dù tôi không biết nguyên nhân cụ thể cô ghét Thiên Diện nhưng cô ấy là người bạn quan trọng của tôi, tôi sẽ không làm như vậy đâu.

– Nếu chú giúp cháu. . . Cháu có thể để chú sờ ngực cháu. . .

Lý Úy Nhiên mê hoặc nói.

Lâm Phi liếc mắt:

– Được lắm, nha đầu thối, cô cho rằng tôi chưa từng thấy cái đó của con gái sao? Đừng làm ồn nữa, cô ấy là chị ruột của cô, cô không nên đối xử với cô ấy như vậy.

– Không phải.

Lý Úy Nhiên thoáng cái đã đến trước mặt Lâm Phi, tức giận nói:

– Cháu chỉ có sư phụ thôi, không có chị em vớ vẩn gì cả.

Lâm Phi nghiêm túc nói:

– Cô có lẽ không biết, lúc trước cô ấy để tìm được cô, bị văn kiện giám định DNA của trí tuệ siêu cấp lừa bịp, làm việc cho quân đoàn Luyện Ngục. Cuối cùng suýt nữa bị bọn chúng diệt khẩu nhưng cô ấy luôn luôn không vứt bỏ cô.

– Tôi không biết gia đình của hai người thế nào, cũng không biết lai lịch từ nhỏ của hai người nhưng trên đời này e rằng hai người các cô là người thân duy nhất của nhau, cô ấy không có lỗi gì với cô ngược lại sự trưởng thành của cô ấy có khi còn khó hơn cô, cô cũng đừng đùa giỡn trẻ con nữa.

Lúc Victor với tư cách là chó săn của quân đoàn Luyện Ngục, hắn liên lạc với Thiên Diện còn lấy ra bằng chứng giám định DNA.

Những thứ này sau khi biết LOOK phản bội, Lâm Phi đã thấy dễ hiểu.

Đối với LOOK mà nói tạo ra bất cứ văn kiện và bằng chứng nào đều không hề khó, e rằng Victor đến chết cũng không rõ lai lịch thật sự của Thiên Diện bị một số tư liệu LOOK tạo ra lừa bịp.

Lý Úy Nhiên thấy Lâm Phi nói giúp Thiên Diện, tức giận đánh vào ngực Lâm Phi:

– Cháu không cần biết mấy thứ đó. Chú thật đáng ghét! Chú không giúp cháu! Cháu không chơi với chú nữa! Chú bỏ mặc cháu! Dù sao thì cháu ghét nhất là cô ta! Có chết cháu cũng không thừa nhận cô ta là chị cháu đâu!

Nói xong Lý Úy Nhiên liền chạy về phòng, hoàn toàn không muốn nghe Lâm Phi giải thích.

Lâm Phi đứng một mình dưới sân, lắc đầu bất đắc dĩ, nha đầu kia lại nổi giận rồi, thật bướng bỉnh giống với con bò con, chẳng đáng yêu chút nào.

Đúng lúc này điện thoại của Lâm Phi đổ chuông, Lâm Phi nhìn điện thoại, dĩ nhiên là điện thoại của Lục Vũ Phỉ.

Muộn vậy rồi cô ta sao còn gọi điện nhỉ?

Lâm Phi nghe máy:

– Sao muộn vậy còn gọi điện. . .

– Lâm Phi, em họ tôi không hề trở về nhà ở Lâm An, anh có biết nó ở đâu không?

Đầu dây bên kia, Lục Vũ Phỉ vô cùng bối rối.

Lâm Phi mặt biến sắc, chau mày nói:

– Ánh Tuyết còn chưa từ Nam Phi trở về nhà sao? Đã nhiều ngày như vậy. . .

– Chúng tôi đều cho rằng cô ấy trở về cùng anh, ngày mai là đón năm mới rồi, ông nội muốn mượn cơ hội này để cô ấy trở về thủ đô một chuyến nhưng liên hệ qua đó thì thím Giang lại nói đến bây giờ vẫn chưa về. Chỉ có Trương Tình ở công ty nhận một bưu kiện nói là có việc gấp đi công tác ở nước ngoài nhưng chúng tôi vốn không tìm thấy tung tích của cô ấy.

Lục Vũ Phỉ nói.

Lâm Phi giật mình, bỗng nhiên sau khi ý thức được cái gì đó, suýt chút nữa dùng lực bóp nát di động.

– Là quân đoàn Luyện Ngục, nhất định là bọn chúng bắt Ánh Tuyết đi, mượn hacker dùng danh nghĩa của cô ấy gửi bưu kiện.

Lâm Phi trầm giọng nói.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.