Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 584: Chị Chị Em Em


Nhưng Thiên Diện trước nay không quen đùa giỡn với người khác, cô bước từng bước một đến trước mặt Lý Úy Nhiên, sắc mặt lạnh tanh nhìn chằm chằm vào cô, có vẻ như có chút mới lạ, thì ra em gái mình lại là như thế này:

– Tôi là chị cô, tôi tên là Thiên Diện, em gái, cô tên gì?

– Tôi đã nói rồi, tôi không phải em cô! Tôi không có kiểu nhận người thân xằng bậy như thế! Cô điên à!

Lý Úy Nhiên tức giận giậm giậm chân rồi nhảy phắt lên tầng hai, vòng qua ban công chạy vào trong nhà.

Phương Nhã Nhu đứng bên cạnh vui vẻ nói:

– Thì ra Lý Úy Nhiên lại chính là người em gái mà Thiên Diện luôn tìm kiếm. Thảo nào mà ánh mắt họ lại như thế, chị em đoàn tụ, tốt quá rồi nhưng hình như Lý Úy Nhiên có chút thẹn thùng.

– Anh thấy chưa chắc đã là xấu hổ đầu.

Lâm Phi lau khóe môi, hắn phát hiện ra hình như Lý Úy Nhiên không phải không nhận người chị này là vì bướng bỉnh mà thực sự cô ta rất ghét Thiên Diện. . .

Có lẽ việc đột nhiên xuất hiện một người chị ruột đối với cô là một cú sốc lớn.

Thiên Diện hình như không hiểu lắm tại sao Lý Úy Nhiên lại phản ứng mạnh như thế, cô không đuổi theo mà bình thản bước đến trước mặt Lâm Phi nói:

– Cảm ơn anh, Scarpe, anh rất giữ lời hứa giúp tôi tìm lại em gái. Tốc độ vượt xa mong muốn của tôi. Anh đúng là bạn tôi.

Đến tận bây giờ Lâm Phi vẫn chưa dám nhìn thẳng vào cô gái này, hắn chỉ sợ sẽ nhớ lại dung nhan của cô. Hắn có chút ngại ngùng, khoan thai cười nói:

– Đây chỉ là chuyện trùng hợp thôi. Trước kia tôi cũng từng biết Lý Úy Nhiên, nếu sớm biết cô ta là em gái cô thì tôi đã đưa cô đi gặp lâu rồi. Chỉ cần cô không tìm nhầm là được.

– Chúng tôi đều rất đặc biệt, sau khi gần nhau thì trong não sẽ có một loại cảm ứng. Cô ấy chính xác là em gái tôi. Nhưng mà hình như. . . năng lực của cô ấy không giống tôi, cụ thể thế nào thì tôi cũng không rõ lắm.

Thiên Diện nói.

– Năng lực không giống nhau?

Lâm Phi ngẫm nghĩ một lúc. Đúng rồi, Thiên Diện có thể hóa thân thoát thân cũng có thể thiên biến vạn hóa, có thể nói đây là một loại kỹ năng quỷ dị khó đoán nhất. Nhưng Lý Úy Nhiên không có khả năng ấy, không biết là cô ấy chưa phát huy hay là có loại năng lực gì khác.

Nhưng hai chị em họ đều có khả năng phục hồi vết thương rất nhanh mà không cần dựa vào chân khí. Điều này vượt xa những võ giả tầm thường, đây là điều rất rõ ràng, chắc chắn.

– Có thể là do nhiễm sắc thể khác nhau của cha mẹ nên năng lực của hai người khác nhau.

Tuy vẻ mặt Thiên Diện lạnh lùng vô tình nhưng rõ ràng là tâm trạng của cô khá tốt. Cô “ừ” một tiếng rồi phi nhanh về phòng mình.

Cô em gái cô cực khổ mất công tìm kiếm bao năm qua nay đã tìm được, cô vẫn điềm nhiên như nước chảy mây trôi, không thể hiện gì. Gặp mặt nhau, gọi một tiếng em gái là xong, còn việc tại sao Lý Úy Nhiên chán ghét cô, cô cũng không thèm để ý.

Chỉ cần trong đầu cô có mục tiêu, tìm được em gái mình là mục tiêu này của cô đã hoàn thành còn những chuyện khác có chăng cần quan tâm.

– Hai người họ nhất định là chị em ruột rồi, tính cách quái dị y như nhau.

Phương Nhã Nhu thấy thật lạ lùng. Hai chị em nhà này gặp nhau mà lại như vậy, đừng nói là xúc động đến phát khóc mà ngay cả cười cũng không cười lấy một tiếng, đúng là khó mà hiểu được.

Lâm Phi không hề ngạc nhiên nhưng cũng coi như nhẹ lòng. Hắn đã giúp Thiên Diện tìm được em gái, thực hiện lời hứa với cô.

Sau khi chạy lên tầng, Lý Úy Nhiên chiếm luôn phòng của Phương Nhã Nhu. Nằm trên chiếc giường tỏa hương thơm ngào ngạt, tự kéo chăn bông lên đắp cho mình, vẻ như không muốn nói chuyện với ai.

Phương Nhã Nhu đang định lên hỏi cô tại sao lại buồn như vậy nhưng bị Lâm Phi ngăn lại. Hắn cảm thấy Lý Úy Nhiên đã kéo chăn lên đắp để tránh mặt người khác thì tốt nhất cứ để cô yên tĩnh một lát.

Nhưng trải qua những chuyện này, đêm Valentine chẳng còn chút lãng mạn nào nữa.

Trên chiếc giường lớn trong phòng Lâm Phi, Lâm Phi ôm lấy Phương Nhã Nhu nhưng cũng không chuyện gì quả khiêu khích. Tuy Phương Nhã Nhu không quá để ý chuyện đàn ông chiếm hữu cô lúc nào nhưng Lâm Phi vẫn luôn hy vọng có thể cho cô có một sự bắt đầu tốt đẹp vào một thời điểm thích hợp.

Hai người vẫn chưa ngủ, ai cũng mang trong mình những tâm sự riêng. Hơn nửa tiếng sau, Phương Nhã Nhu ngẩng đầu lên định nói gì nhưng Lâm Phi cũng đang định nói. Hai người mặt đối mặt nhìn nhau, cuối cùng cả hai cùng cười.

– Anh nói trước đi, xem chúng ta có sự giao thoa tâm linh không.

Phương Nhã Nhu khẽ nói.

Lâm Phi thản nhiên nói:

– Rất có thể quân đoàn Luyện Ngục sẽ có động tĩnh lớn. Anh muốn để mẹ con Hân Nghiên đến đây ở, để Ô Lỗ Lỗ bảo vệ mọi người. Như thế anh cũng yên tâm trong mấy ngày đi châu Âu, không biết em có ngại không.

Phương Nhã Nhu mỉm cười nói:

– Em biết ngay là anh sẽ nói chuyện này mà. Em đã hỏi Hân Nghiên rồi nhưng hình như cô ấy không muốn ở cùng chúng ta, mẹ cô ấy cũng không thích. Thế nên em nghĩ có thể mua cho cô ấy một căn nhà ở gần đây. Dù sao thì khoảng cách gần như thế Ô Lỗ Lỗ cũng trông chừng được.

Căn nhà Phương Nhã Nhu nói tới tất nhiên chính là căn phòng làm nhà kho ở bên cạnh. Thực ra chỉ dùng làm nhà kho thì quá lãng phí.

Lâm Phi không ngờ cô đã có ý định ấy từ lâu, trong lòng hắn vô cùng cảm động. Hắn thực sự cần một người vợ hiền đảm đang như vậy. Đúng là cô đã lo lắng giúp hắn rất nhiều.

Trên thực tế thì hắn còn một chút tư lợi nữa, đó là lúc muốn đi tìm Bạch Hân Nghiên mây mưa thì cũng gần hơn. Sau này nếu muốn chung chăn gối với những người phụ nữ khác còn có thể rút ngắn được khoảng cách.

Tất nhiên Lâm Phi không dám nói chuyện này với Phương Nhã Nhu nhưng có lẽ người phụ nữ của mình cũng hiểu được nhưng mà cả hai chỉ ngầm hiểu lẫn nhau mà thôi.

Đúng như những gì Phương Nhã Nhu nói, hai ngày sau Bạch Hân Nghiên đưa mẹ Hạ Lâm Mỹ đến trong căn nhà cao cấp bên cạnh.

Buổi tối đầu tiên tất cả mọi người còn làm một bữa liên hoan, không khí rất hòa thuận. Hạ Lâm Mỹ có vẻ rất hợp với Hứa Vân, có lẽ là do cả hai đều từng chịu những vết thương khắc sâu trong lòng.

Điều khiến Lâm Phi cảm thấy bất lực là cô bé Lý Úy Nhiên kia không thèm để ý gì đến bà chị Thiên Diện.

Thiên Diện cũng chẳng để ý đến chuyện em gái đối xử lạnh nhạt với cô. Lúc ăn cơm, cô không ăn thịt cá rau cỏ hay ngũ cốc hoa màu mà chỉ cần ít hoa quả nhai kỹ nuốt chậm nhưng thi thoảng cũng gắp một ít cho Lý Úy Nhiên.

Tất nhiên là Lý Úy Nhiên không ăn những đồ ăn Thiên Diện gắp cho. Nhưng Thiên Diện vẫn lạnh lùng như không, cô chỉ thích việc gắp thức ăn cho em gái mình còn cô ta có ăn hay không thì chẳng liên quan gì đến cô.

Lúc xem tivi Thiên Diện còn dịu dàng gọt táo cho em nhưng mấy lần liền Lý Úy Nhiên đều cầm táo ném vào sọt rác. Thiên Diện chẳng để tâm cứ tiếp tục gọt. Cuối cùng Lâm Phi không chịu nổi nữa mới cầm táo lên ăn.

Thiên Diện cũng chẳng để ý đến chuyện bị dội mấy gáo nước lạnh như thế, vẫn cứ tiếp tục chăm sóc em gái mình. Với tính cách đặc biệt của Lý Úy Nhiên, cô cảm thấy không quá đáng ghét. Cuộc sống của cô trước nay chủ yếu đều độc lập về tình cảm.

Sau khi Lâm Phi khiến cô thay đổi, cô nhận ra mình vẫn có tình cảm. Nhưng về phương diện này, cô vẫn còn khá ngu ngơ, tất nhiên sẽ gặp nhiều khó khăn.

Nhưng thái độ thờ ơ như thế khiến Lý Úy Nhiên cảm thấy cô ta coi mình như trẻ con nên lại càng ghét bà chị này hơn, ánh mắt nhìn Thiên Diện càng tức tối hơn.

Cuối cùng cũng đến đêm giao thừa.

Lâm Phi vừa chấm dứt lần trị liệu thứ nhất với Lý Long Kiêu thì chợt nghe thấy tiếng cãi nhau dưới tầng. Hắn nhìn qua cửa sổ thì thấy Lý Úy Nhiên và Thiên Diện đang đứng đối diện nhau.

Lý Úy Nhiên ra sức dùng khinh công để di chuyển, muốn bỏ đi. Tuy tu vi của Thiên Diện không bằng Lý Úy Nhiên nhưng khinh công của cô thuộc top đầu, tất nhiên sẽ không để Lý Úy Nhiên chạy thoát.

– Sao cô cứ bám theo tôi thế?

Lý Úy Nhiên đứng lại, trừng mắt nhìn Thiên Diện.

– Cô là em tôi, tôi muốn biết cô đi đâu.

Thiên Diện thản nhiên nói.

Lý Úy Nhiên tức giận:

– Đầu óc cô làm sao thế? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi không phải em gái cô! Rốt cuộc cô có đầu óc như bình thường không thế! Tôi không chịu nổi cô nữa! Chẳng lẽ cô không biết là tôi muốn đi à?

Thiên Diện nghiêng đầu nghĩ ngợi rồi nói:

– Tôi có tật về thần kinh, đầu óc đúng là không bình thường. . . thế nên. . . tôi không biết được.

Lý Úy Nhiên bó tay luôn, từ trước tới giờ toàn là cô khiến người khác tức chết nhưng mà từ sau khi gặp Thiên Diện cô mới biết được thì ra mình vẫn còn bình thường chán!

– Cô tránh ra! Cô mà không tránh ra thì đừng trách tôi khách khí.

Lý Úy Nhiên nắm chặt tay. Cô thực sự tức giận. Cô cần gì cái bà chị kia chứ!

Thiên Diện tất nhiên chẳng nhường cô ta. Bây giờ tư duy duy nhất trong đầu cô là sau khi mình tìm được em gái thì phải sống cùng em gái, tất nhiên cô sẽ không để cho Lý Úy Nhiên chạy mất rồi.

Lý Úy Nhiên thấy cô không chịu để mình đi, rốt cuộc cũng nổi giận. Kiếm khí tuôn trào, cánh tay phải giơ lên, kiếm quang dài bảy, tám mét, rộng hơn ba mét tỏa ra kiếm quang xanh biếc, bổ thẳng về phía Thiên Diện!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.