Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 619: Tự Sát Để Phục Sinh


Đỏ, màu đỏ, toàn là máu đỏ.

Ở trong một mảng hoàn toàn đỏ ngầu ý thức của Lâm Phi có chút mơ hồ nhưng lại giữ vững một chút sáng suốt đến cuối cùng. Hắn cảm thấy cơ thể mình đang bị một loại sức mạnh ăn mòn, giống như vô số kiến ăn thịt người đang gặm nhấm từng tấc da tấc thịt trên người hắn.

Nhưng sự đau đớn như vậy đối với Lâm Phi mà nói là có thể chịu được. Chỉ có điều hắn không cách nào thoát khỏi được nơi tràn ngập màu đỏ này.

Nơi đây giống như là một không gian riêng biệt tràn ngập các loại năng lượng dịch thái huyết sắc. Trong Thánh Huyết Trì này máu huyết của mười ba thị tộc lớn đời thứ ba Huyết tộc được tụ lại trong đó, nó tựa như mười ba cái bàn tay khổng lồ vô hình vây lấy Lâm Phi để hắn phải chết trong đó.

Trong ý thức của Lâm Phi có vài phần tiếc hận, có vài phần áy náy. Những thứ cất giấu trong đầu của hắn, có người hắn yêu sâu đậm, có người mà hắn cảm thấy thực có lỗi, có người mà hắn quan tâm. . . Tất cả như những thước phim quay chậm hiện lên trong đầu hắn.

– Này tiểu tử thối, ngươi vẫn còn chưa chết? Làm gì mà lại thành ra cái bộ dạng chờ chết thế kia?

Một giọng nói thần bí mà quen thuộc vang lên trong đầu của Lâm Phi. Lâm Phi giật mình thật mạnh, hắn nhớ rõ cái thanh âm của người thần bí kia. Mỗi lần nguy nan trước mắt cái người thần bí luôn như ngàn cơn sóng dữ chỉ điểm ra một con đường sáng cho hắn!

Lâm Phi thiếu chút nữa đã quên còn có sự tồn tại của người này. Tuy nhiên đến nay vẫn nghĩ mãi mà không rõ y là người phương nào. Thậm chí có phải là người hay không đều không xác định, nhưng mà. . . Điều này làm cho Lâm Phi có chút vui sướng!

– Ngươi vẫn ở đó?

– Sao thế, nguyền rủa lão chết?

Giọng nói rất không vui vẻ.

Lâm Phi cũng không có tâm trạng tranh cãi nhiều với y. Dù sao người này lại nhiều lần cứu tính mạng mình, hắn cũng rất là tôn kính cảm kích, trong ý thức vội vàng nói:

– Tiền bối, người có phải là có biện pháp giúp ta thoát nguy? Nếu như có thể kính xin người giúp ta một tay.

– Không có tiền đồ, muốn sống thì phải dựa vào chính mình! Chút chuyện nhỏ này không phải chính ngươi cũng có cách xử lý hay sao? Cũng không biết tiểu tử nhà người đầu có phải là đầu đất hay không nữa, những lúc thế này sao chẳng khai hóa được gì thế?

Trong giọng nói vừa có chút không vui tràn ngập ý không vui, phiền muộn, rất có hương vị tranh hận.

Lâm Phi sững sờ:

– Một mình tôi có thể sao? Tiền bối. . . Người đừng nói giỡn, ta hiện tại thân thể tàn phá không chịu nổi, kinh mạch lúc này đều đang bên bờ bạo liệt, vậy mà có thể ứng phó được sao? Ngươi sẽ không phải để cho ta đại trùng kích tử huyệt tử huyệt thứ tư chứ?

– Ngươi biết còn hỏi! Đều đã luyện hóa được ba đinh tử, ngươi còn không biết phải làm sao ư? Ngu không ai bằng!

Người thần bí mắng to.

Lâm Phi cười khổ.

– Lần này không thể so với trước đây, nguyên khí tu vị của ta bây giờ còn xa, không đủ để trùng kích cái đinh tử thứ tư. Hơn nữa trong kinh mạch thôn phệ tới năng lượng cũng không kịp hấp thu, kinh mạch tùy thời lại vỡ tan nguy hiểm. Dưới tình huống như vậy ta cưỡng ép hiệp trùng kích lớn thứ tư tử huyệt chỉ sợ không bằng ta đem cất định bắt đầu luyện hóa, kinh mạch liền toàn bộ hư hại.

Lâm Phi đã sớm nghĩ tới việc trùng kích định từ thứ tư, nếu có thể tu vi tinh tiến đồng thời có hi vọng khôi phục thân thể, lại lên một tầng nữa. Đến lúc đó đám Huyết tộc đời thứ ba tất nhiên không thể. . .

Nhưng vấn đề là hắn muốn đại trùng kích tử huyệt thứ tư cần lập tức hội tụ nguyên khí cực lớn để đem cốt đinh luyện hóa. Trước mắt làm sao có thời giờ cho hắn chậm rãi hấp thu những năng lượng kia, huống chi cho dù hấp thu cũng còn thiếu nhiều lắm.

Biện pháp duy nhất chính là không đem những năng lượng này hấp thu, trực tiếp mượn để dùng. Được ăn cả ngã về không, trùng kích tử huyệt của mình.

Nhưng nếu là như vậy thì tương đương với việc thông đạo yếu ớt phải dùng năng lượng siêu cao nhanh chóng thông qua. Thậm chí còn phải không ngừng duy trì áp lực cường độ cao, kinh mạch không vỡ tan mới là lạ!

Nhưng người thần bí lại khinh thường nói:

– Hừ, hủy thì hãy hủy đi! Kinh mạch và thân thể không phải là một bộ túi da thể xác sao? Tiểu tử ngươi vốn dĩ là thân thể được tạo nên một lần nữa, hủy rồi lại tạo một lần không phải xong rồi sao? Sao nào, ngươi hẳn là còn sợ đau à?

Lâm Phi giống như bị một cái chuông vàng ở đầu hung hăng loảng xoảng loảng xoảng gõ một cái!

Đúng vậy! Nếu như mình muốn bảo vệ thân thể đương nhiên không có khả năng trùng kích vào tử huyệt nhưng nếu như mình vứt bỏ đi thân thể hiện tại?

Sau khi thay đổi một góc độ để suy nghĩ Lâm Phi có cảm giác đã hiểu ra, thật sự là người ngoài cuộc vẫn là tỉnh táo!

– Tiền bối, ngươi nói là phá rồi lại lập? Một bên trùng kích tử huyệt, một bên không ngừng thôn phệ, sau đó trực tiếp không tu phục, trực tiếp cải tạo một thân thể mới?

– Làm gì mà lộn xộn lên thế, chính là đem cái thân thể rác rưởi này của người tùy tiện đổi lấy một cái tốt hơn một chút, có thể phóng ra được càng nhiều năng lượng thì được rồi. Thân thể này của ngươi quả thực là phế vật, yếu ớt như vậy ngươi lại vẫn nghĩ đến giữ lại thân thể? Nếu là ta thì đã sớm thay mấy trăm lần rồi! Không cần dùng năng lực thôn phệ, đơn giản bạo điễn thần kỹ.

Lâm Phi nghe được sửng sốt một chút, thân thể của mình còn là rác rưởi sao? Tố chất thân thể mình của đã biến thái đến mức không ai có thể so bì. Cũng không khoa trương chút nào nhưng ở trong mắt người thần bí này lại là cái phế vật?

– Ha ha. . .

Người thần bí đột nhiên buồn rười rượi cười nói:

– Tiểu tử, muốn đem những con rệp kia cùng giết rất là đơn giản. Ngươi bắt được người có tu vi thì ăn luôn đi, một người không đủ thì ăn hai người, hai người không đủ thì ăn mười, trăm người!

Dù sao đều là một đám chủng tộc thấp kém, trở thành thức ăn của ngươi là vinh hạnh của bọn chúng! Chờ ngươi ăn vào năng lượng đã đủ rồi có thể không ngừng mà trùng kích vào bậc thang tiếp theo, không ngừng cải tạo thân thể. Đến lúc đó trên địa cầu ai cũng không thể ngăn cản ngươi!

Lâm Phi nghe được cảm thấy gió bão mù mịt. Người thần bí này vậy mà lại bắt đầu nói cái gì mà chủng tộc thấp kém, những câu nói thức ăn gì đấy. Hắn dường như thực sự cảm thấy ăn sống con người không có gì lớn lao, người tu luyện giống như là một viên kẹo, muốn ăn thì ăn!

Hắn không khỏi cười khổ, có lẽ người thần bí này đích thực không phải loài người, thể sinh mạng thứ nguyên nào đó cao hơn. Nhưng Lâm Phi dù sao vẫn là con người, mặc kệ bản thân có tính là loài người hay không trên tinh thần, tư tưởng chung quy vẫn là có lạc ấn của loài người.

Chuyện ăn thịt người nếu không phải bất đắc dĩ Lâm Phi rất khó làm được. Làm sao có thể tùy tiện ăn tươi đồng loại của mình, hơn nữa có đây lại là tình huống không phải là kẻ địch.

Có điều hắn cũng không phản bác người thần bí, dù sao lập trường và góc độ bất đồng, cách nghĩ tất nhiên cũng sẽ khác nhau.

Nhưng người thần bí lại có thể nhìn thấu tất cả suy nghĩ nội tâm của hắn hừ lạnh nói:

– Nhân từ nương tay, lòng dạ đàn bà, đồ vô dụng. . . Mà thôi ngươi muốn bị đánh vậy ngươi cứ tự nhiên.

– Có điều đám người đó cũng thật ngu xuẩn lại để người dẫn vào trong Huyết Trì này. Toàn bộ huyết trì đều là năng lượng thái dịch mà bọn chúng thật không dễ dàng gì để dành, đủ cho ngươi trùng kích cảnh giới tiếp theo rồi.

Lâm Phi cũng đang có ý này, sau khi nghĩ thông suốt một điểm mấu chốt hắn liền nhao nhao muốn thử. Bọn Huyết tộc này như thế nào cũng không nghĩ ra hắn sẽ dựa vào phương thức một bên tự sát một bên phục sinh để hoàn thành lần đột phá thứ nhất!

Thánh Huyết Trì này quả thực tặng cho hắn hồng bao ngày Tết!

Không nói hai lời, trong nội tâm lo lắng sự an nguy của mọi người bên ngoài Lâm Phi bắt đầu điên cuồng dùng năng lượng trong kinh mạch cùng nguyên khí vốn có trùng kích cốt đinh thứ tư trong cơ thể ở vào tử huyệt thứ tư.

Cái này là nằm ở phía dưới khoảng bốn tấc. Trong cực huyệt này đi qua nhâm mạch hệ đủ ba âm, đối với phần động mạch ở bụng, tĩnh mạch cùng nội tạng, khí cơ các loại đều có ảnh hưởng lớn.

Khi đếm không hết năng lượng hội tụ đến cự huyệt ấy trong nháy mắt Lâm Phi cảm thấy phần bụng giống như là muốn vỡ tung ra. Giống hệt như một trái bóng da, bất cứ lúc nào cũng căng nứt!

Loại thống khổ này quả thực là tra tấn không còn là người, nhưng Lâm Phi cắn chặt răng coi như căn bản không biết đau đớn là gì, khàn giọng gào thét!

Người thần bí trong đầu rất là ung dung nói:

– Cố thủ Nguyên Thần Thanh Minh, triệt để phóng thích đặc tính thôn phệ trong huyết mạch sắc kim đích thực của ngươi. Thân thể cũng được, kinh mạch cũng được, tất cả đều có thể vứt bỏ, có thể buông tha!

– Kinh mạch không đủ dày, không đủ mạnh mềm dai ngươi hãy dùng bốn phía lấy hết năng lượng để tái tạo một lần nữa! Dùng năng lượng cốt đinh trong cơ thể của người dung hợp lại cùng nhau!

– Thân thể lúc trước của ngươi năng lượng đến từ cốt định. Lúc này người lại lợi dụng năng lượng khác cùng nhau đúc thành, tất nhiên so với thân thể trước kia chỉ có hơn chứ không kém.

Lâm Phi đã không cách nào đáp lại y cái gì, đau đớn làm cho hắn đã căng cứng đến cực hạn.

Nhưng hắn hung hãn không sợ chết hướng bốn phương tám hướng hấp thu máu huyết vào nội thể. Huyết mạch sắc kim bắt đầu như vực sâu không đáy tham lam cắn nuốt, không ngừng nứt vỡ kinh mạch cùng thân thể của hắn.

Lâm Phi không hoàn toàn lợi dụng huyết mạch sắc kim khôi phục sức khỏe, xa xỉ không ngừng dùng năng lượng chữa trị cùng chế tạo thân thể mạnh hơn!

Cứ như vậy từng đợt rồi lại từng đợt như năng lượng của thủy triều tẩy lễ ở bên trong. Thân thể Lâm Phi từ khi vừa mới bắt đầu khắp nơi là tình trạng lỗ thủng tàn phá, dần dần chuyển biến tốt đẹp, độ kiên cường dẻo dai của thân thể dần dần có thể thích ứng lực trùng kích như thế này.

Tốc độ năng lượng chuyển hóa thành nguyên khí càng lúc càng nhanh. Mà trong cực huyệt của cốt đinh kia lực cắn nuốt ở bên trong đang càng ngày càng mạnh, bị phân giải giống như ba định từ trước đây dung nhập vào trong cơ thể Lâm Phi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.