Cùng lúc đó trưởng lão tứ đại gia tộc bị khu vực của Ám Ảnh Chi Vương làm cho điều đứng.
Những ảo giác ám ảnh có thể tự thân phục chế. Tuy chỉ có ba phần công lực nhưng khi thi triển lại là Vượng Khí Ám Ảnh Chi Vương. Từng đạo Vương Khí Ám Ảnh Chi Vương ở trong khu vực càng không ngừng xuyên thẳng qua cùng bọn chúng tự mình đánh túi bụi.
Mỗi khi bọn chúng thi triển ra độc môn tuyệt kỹ của mình ảo giác ám ảnh sẽ thi triển ra phương pháp phá giải hợp lý nhất khiến cho bọn họ đau đầu vô cùng.
Điều đáng bận tâm nhất chính là cái này căn bản không phải kẻ địch của bọn họ mà là một vài ảo giác không hề có sự sống, bọn họ có đánh cả buổi tất cả đều là công cốc!
Cái này cũng hoàn toàn là cái nhân tố trọng yếu quấy nhiễu tâm tính bọn họ. Trong lúc nhất thời dường như ảo giác đám bọn họ chiến thể thượng phong, những bản tôn tự mình ngã liên tục bại lui.
Thân thể bốn phía vương gia lão tổ Vương Xán nguyên khí ngũ hành sắc thái sặc sỡ như vô số những sợi tơ mỏng quấn quanh y nhanh chóng chảy vọt. Mà đối thủ của y bốn phía thân thể của Ám Ảnh Huyễn Tượng tức thì tất cả đều là vượng khí màu đen thi triển vô số chiêu thức y hệt.
Vương Xán không hề giống những người khác sẽ vội vàng tứng phó. Trên thực tế y bỏ ra một khoảng thời gian dài dùng vào việc quan sát toàn bộ vương giả lãnh vực.
Lúc này y như có điều suy nghĩ lớn tiếng nói:
– Chư vị, các anh chị em các nhà chớ để gặp cái này. Ám Ảnh chi vương mà nói. . . Cần gì phải cùng mình ảo giác gây khó dễ?
– Ảo giác này tuy đơn thể không tương xứng cùng chúng ta nhưng dù chỉ là giống hư không ngu dốt chúng ta không ngại hợp lực tiêu diệt từng bộ phận. Những ảo giác này tuyệt đối không cách nào làm được thân mật vô gian mà tiến hàng hợp tác!
Tất cả trưởng lão nghe xong cảm thấy thật có đạo lý, mắt băng ánh sáng.
– Ha ha. . . Vương Xán huynh không hổ là một trong những người đứng đầu tu vị trong chúng ta, trí tuệ thật đúng bất phàm. Vậy thì tiểu muội xin mở đường trước!
Tạ Nhuận Chi quay người vây lấy nguyên khí u lam chí âm chí hàn lạnh như băng, hai con người lóe ra ánh sáng tuyết sắc. Sau khi đi nhanh tới gần hướng về phía Ám Ảnh Huyễn Tượng của chính mình, bàn tay trắng nõn liên tục xoay một khối nguyên khí tựa như đóa Băng Liên ngang tụ ở tay hướng phía ảo giác vỗ một chưởng!
– Minh Ngọc Tồi Tâm Liên!
Băng Liên này mỗi một cánh hoa như là bị gió thổi động hóa thành từng sợi hàn mang lưu tinh tuôn rơi bay về phía cái kia ảo giác. Đồng thời hoa sen kia còn không ngừng sinh trưởng phát triển cánh hoa mới, dường như vô cùng vô tận.
Cái ảo giác kia rất rõ ứng đổi ra sao với chiều chương pháp này, một đạo vượng khí màu xám tro ngưng tụ thành hình hoa sen trực tiếp cùng Tạ Nhuận Chi đã tiến hành đổi công khiến cho vương khí cùng nguyên khí ở giữa không trung va chạm kịch liệt, ai cũng không cách nào gây bị thương cho ai.
Nhưng này lúc Lục Viễn Đồ sớm đã chuẩn bị xong từ hơn mười mét, trực tiếp bỏ qua Ám Ảnh ảo giác của mình. Màu kim xanh da trời lệ quang trên thân chớp động hóa thành một đạo Lôi Đình kịch liệt phóng thẳng sấm sét đến ảo giác bên cạnh người của Tạ Nhuận Chi!
– Đế Rống Lôi Chùy!
Ám Ảnh Huyễn Tượng căn bản không có phản ứng gì thì đã bị Lục Viễn Đồ dùng một đầm xuyên qua. Nguyên khí Lôi Đình như vô số răn vàng loạn nhảy múa, đem triệt để phân giải!
Hai người liên thủ ảo giác quả nhiên không biết tang đối ra sao. Điều này khiến cho đám trưởng lão bọn họ đều nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng có biện pháp giải quyết cái khốn cục này.
Khóe miệng Vương Xán nổi lên nụ cười vui vẻ khó lường, trong mắt tinh mang lòe loe, chỉ là người bên ngoài cũng không phát giác.
Những tầng mây trên đảo Áo Sony bị hướng của gió thổi đi, mưa bắt đầu trở nên tích tí tách, gió cũng không còn gào rú.
Nhưng tất cả mọi người ở vào trạng thái căng thẳng, ai cũng đều không chú ý tới ánh sáng từ trên bầu trời chiếu xuống, phải chăng trở nên ôn hòa.
Điều này không chỉ hiện ra trước mắt Thiên Diện, năng lượng có tính hủy diệt đích thực càng là một loại khủng bố uy áp chấn nhiếp lòng người. Một tầng lo lắng đều ở trong lòng tất cả mọi người.
Sau khi chỉ dùng một chiều tiêu diệt Lucifer ánh mắt lạnh lùng trong suốt màu đỏ tím của Thiên Diện đã nhìn về phía bốn gã Huyết tộc đời thứ ba.
Giovanni cùng đám Huyết tộc dường như là không bị khống chế rút lui vài chục bước, có chút ý muốn chạy trốn nhưng lại lo lắng cảm giác địch ở sau lưng. Bọn chúng cũng không cho rằng mình có thể ngăn cản được Thiên Diện, tiến công hủy diệt.
– Ta nói rồi. Ta mà tức giận hậu quả rất nghiêm trọng.
Giọng nói của Thiên Diện lạnh như băng thấu xương, từ năng lượng thể hóa trong thân thể phát ra, thực tế linh hoạt kỳ ảo. Thậm chí từng cái âm phù đều mang theo sự cao ngạo cùng ung dung chỉ có cô mới có, sự rụt rè của cấp trên hoàn toàn không phải là âm thanh của bản thân vốn có của Liễu Cảnh Lam trước kia.
Mọi người nghe thấy toàn thân giật mình một cái, như ở trong mộng giờ mới tỉnh.
– Đây chẳng lẽ là tiếng của chính Thiên Diện?
Tạ Doanh Doanh thì thào hỏi một người bên cạnh.
Đôi mắt đo đỏ của Eva cũng ngưng nỉ non. Bởi vì sự bộc phát của Thiên Diện khiến cho cô trong ngắn ngủi bất chấp bị thương.
– Có lẽ đúng. Thật đặc biệt quá.
– Nhưng rất là êm tai.
Natasha tự đáy lòng nói ra tiếng lòng của tất cả mọi người.
Đến cả người dường như đã mất đi linh hồn như Tô Ánh Tuyết lúc này cũng lúng ta lúng túng nhìn Thiên Diện, điều này đối với ai cũng đều tràn ngập nữ nhân thần bí.
Chỉ tiếc Thiên Diện ở vào hình thái của năng lượng hắc ám triệt để, mọi người chỉ có thể nghe được tiếng nói thực sự của cô nhưng không cách nào gặp được dung nhan thực sự của cô.
Duy chỉ có Lý Ủy Nhiên đã khóc sướt mướt ngồi dưới đất giống như tiểu cô nương bị giật mất món đồ chơi mà mình yêu quý oa oa khóc lớn.
– Ngu ngốc! Người nữ nhân này là đồ ngốc sao? Ngươi sao lại muốn như thế này! Ngươi có thể trốn nha. Thế này người sẽ chết.
– Có ý gì thế, Thiên Diện sẽ chết ư?
Khương Tiểu Bạch buồn bực, những người khác cũng rất muốn biết nguyên nhân, nghi ngờ nhìn Lý Ủy Nhiên.
– Cô ta mới vừa nói đồng quy vu tận thật sao? Lý Ủy Nhiến ngươi nói chuyện đi chứ!
Lục Vũ Phỉ gấp không chịu được.
Nhưng nha đầu kia đã không còn tâm trạng để trả lời những câu hỏi này, chỉ ra sức lực mà khóc, thương tâm gần chết. Dường như là khơi gợi lên vô số ưu thương, một lần tất cả đều phóng ra ngoài.
Thiên Diện dường như cũng đã nghe được tiếng khóc của Lý Ủy Nhiên nhưng cô cũng không quay đầu lại liếc mắt nhìn, chỉ là trong gió phiêu giống như hộc ra ba chữ.
– Phải sống tiếp.
Nói xong tay phải của Thiên Diện vừa nhấc thì một xạ tuyến của năng lượng hắc ám đã hướng phía Lôi Phất Nặc cách đó hơn trăm mét bắn ra ngoài!
Đám người Lôi Phất Nặc thần sắc sớm đã căng thẳng, cực kì đề phòng. Lúc này đương nhiên sẽ không giống Lucifer vừa rồi hồn nhiên không sợ, kết cục huyên náo bị một chiều đánh gục.
Gã nhanh chóng cùng với ba tên huynh đệ khác phân tán ra, bốn đạo thân ảnh giống như cây con khỉ chật vật trốn tránh.
Nhưng không chờ bọn chúng hiểu rõ ra thế cục nên tống đối ra sao, Thiên Diện trực tiếp từ nơi đang đứng biến mất tại chỗ, thể năng lượng của cô như là hóa thành vô số lốm đốm. Sau khi phân giải lại lần nữa lập tức ngưng tụ ở trước mặt đúng hướng mà tôi Phất Nặc đang chạy trốn!
– Làm sao có thể? Di chuyển tức thời?
Thiên Diện lần này quả thực khiến bốn gã đời thứ ba Huyết tộc đều muốn qua đời!
Tốc độ bọn chúng có mau nữa cũng đấu không lại trong nháy mắt di động của Thiên Diện.
Thiên Diện không khách khí chút nào dương tay là một đạo xạ tuyến, đến nhìn cũng lười nhìn, ánh mắt còn nhìn chằm chằm vào ba cái tên Huyết tộc chạy trốn khác.
Lôi Phất Nặc đang di động với tốc độ cao miễn cưỡng thay đổi phương vị của thân thể, nhưng vẫn là trên cánh tay bị xuyên thấu!
Cánh tay trái căn bản là không có cách thừa nhận sức phá hoại của năng lượng bóng tối bắt đầu nhanh chóng tan rã, hóa thành vô sổ tro bụi.
– A. . .
Lôi Phất Nặc cũng là một nhân vật hung ác, giận dữ, quả quyết dùng tay phải của mình để kéo đứt cánh tay trái của chính mình!
Máu tươi cuồng phun ra, Lôi Phất Nặc cũng không kịp thể hiện nỗi đau mất tay, hoảng hốt chạy bừa để tránh bị Thiên Diện bắn trúng lần nữa.
Thiên Diện dường như lầm bầm lầu bầu.
– Đúng rồi, các ngươi là Huyết tộc. Còn có thể tái sinh.
Cô lại trong nháy mắt di động, Lôi Phất Nặc vừa mới né ra hơn trăm mét lại phát hiện Thiên Diện đang đứng trước mặt của gã rồi!
Lúc này đây Thiên Diện trực tiếp nhắm ngay đầu của gã.
Lôi Phất Nặc một hồi tuyệt vọng, căn bản là không có cách trốn tránh. Bởi vì tốc độ của Thiên Diện đã hoàn toàn vượt qua cách trở của không gian, cái này đúng là không cùng một đẳng cấp đọ sức!
Đúng lúc này toàn bộ dường như trong nháy mắt từ ban ngày biến thành đêm tối. Bầu trời, mặt đất lớn, tất cả đều là một vùng tăm tối, khắp nơi âm phong hỗn động, Ám Ảnh nhốn nháo.
Gần như vào cùng thời gian Thiên Diện phát ra năng lượng xạ tuyến một thể năng lượng ảo giác tương tự xuất hiện chắn trước mặt Lôi Phất Nặc cùng Thiên Diện giằng co cùng một chỗ, đồng thời bắn ra một đạo xạ tuyến!
Ngoại trừ bốn gã đời thứ ba Huyết tộc ai cũng đều không rõ cho lắm rốt cuộc có chuyện gì, vì sao đột nhiên lại xuất hiện một Thiên Diện?
Có thể Thiên Diện hoàn toàn không để ý tới năng lượng cường đại mà thần bí như vũ khí laser xuyên qua hủy diệt hết thảy!
– Oành!
Cái ảo giác kia bắn ra xạ tuyến u ám, năng lượng hoàn toàn không phải là một cấp bậc. Hơi cản trở không phấy mấy hào giây, rất nhanh sẽ bị năng lượng bản tôn tính năng hủy diệt của Thiên Diện xé rách nát bấy!
Sau khi xuyên thấu ảo giác vẫn y nguyên bay thẳng phía sau Lôi Phất Nặc! Nhưng chỉ có một tí tẹo chênh lệch thời gian như thế, Lôi Phất Nặc quay đầu lại, cái xạ tuyến kí sai một ly bị hắn tránh được, lại lần nữa tránh được một kiếp!
– Vương giả Lãnh Vực? Là phụ thân!
Đám Huyết tộc đời thứ ba họ rốt cục vui mừng nhìn thấy một thân áo sơ mi trắng chỉnh tế, quần tây thẳng, tóc đen nhánh chỉnh tế, dáng vẻ thư sinh nhìn như văn nghệ sĩ, lại mang theo khí chất Ám Ảnh Chi Vương từ trên không hạ xuống, xuất hiện ở trước người bọn họ.